Không gian trước cánh cửa khổng lồ trở nên tĩnh lặng.
Chỉ còn lại tiếng “tim đập” trầm thấp từ phía sau phong ấn.
Ầm…
Mỗi nhịp vang lên đều khiến pháp tắc xung quanh rung nhẹ.
Lạc Tuyết vô thức lùi lại một bước.
Nàng cảm thấy toàn thân lạnh đi.
Đó không phải uy áp.
Mà là một cảm giác rất kỳ lạ…
giống như đang đứng trước một thứ tồn tại vượt qua nhận thức của sinh linh bình thường.
Dạ Thiên vẫn đứng yên.
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào cánh cửa.
Giọng nói cổ xưa phía sau phong ấn lại vang lên.
“Ta nhớ khí tức đó…”
“Khí tức của kẻ đã tạo ra ta…”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Sau đó giọng nói kia khẽ trầm xuống.
“Ngươi… là hậu nhân của hắn.
Lạc Tuyết quay sang nhìn Dạ Thiên.
Nàng muốn nói gì đó.
Nhưng chưa kịp mở miệng —
Dạ Thiên đã bình tĩnh hỏi:
“Ngươi là thứ gì?
Không gian im lặng trong chốc lát.
Sau đó, từ phía sau cánh cửa truyền ra một tiếng cười trầm thấp.
Không phải tiếng cười vui vẻ.
Mà giống như một âm thanh đã bị chôn vùi vô số năm trong bóng tối.
“Thứ gì sao…”
“Ta cũng từng hỏi câu hỏi đó.
Cánh cửa khổng lồ rung nhẹ.
Một vài ký hiệu pháp tắc trên bề mặt chậm rãi xoay chuyển.
Giọng nói kia tiếp tục vang lên.
“Ta sinh ra từ hỗn loạn của vô số thế giới…”
“Pháp tắc của ta… là sự sai lệch của sáng tạo.
“Những kẻ khi đó gọi ta là…”
Nó dừng lại một chút.
“…Tai Nạn.
Gió trong vùng đất trống đột nhiên mạnh lên.
Lạc Tuyết cảm thấy lưng mình lạnh toát.
Chỉ riêng cái tên đó thôi cũng khiến người ta bất an.
Dạ Thiên khẽ nhíu mày.
“Tai Nạn?
Sinh vật phía sau cánh cửa chậm rãi nói.
“Đúng vậy.
“Ta là sinh mệnh được sinh ra từ sai lầm của kẻ cầm Hồng Mông Bút.
“Ta không thuộc về bất kỳ thế giới nào.
“Cũng không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào.
Nó khẽ cười.
“Ta là thứ mà vũ trụ… không nên có.
Không gian lại rơi vào im lặng.
Một lúc sau, Dạ Thiên hỏi:
“Vậy tại sao ngươi chưa chết?
Giọng nói kia lập tức vang lên.
“Chết?
“Ngươi nghĩ những kẻ khi đó chưa từng thử sao?
Một hình ảnh mờ ảo đột nhiên hiện lên trên cánh cửa.
Dạ Thiên và Lạc Tuyết nhìn thấy —
Những tồn tại khổng lồ đang chiến đấu.
Có thân ảnh cao hàng vạn dặm.
Có sinh mệnh giống như những vì sao sống.
Một trong số đó vung tay.
Cả một tinh vực lập tức sụp đổ.
Nhưng ở trung tâm trận chiến…
Một sinh vật khổng lồ vẫn tồn tại.
Dù bị xé nát bao nhiêu lần…
Nó vẫn tái sinh từ hỗn loạn pháp tắc.
Hình ảnh biến mất.
Giọng nói kia chậm rãi vang lên.
“Bọn họ phát hiện ra…”
“Ta không thể bị giết.
“Bởi vì ta được tạo ra từ lỗi của vũ trụ.
“Chỉ cần pháp tắc vẫn tồn tại…”
“Ta cũng sẽ tồn tại.
Sắc mặt Lạc Tuyết trắng bệch.
“Vậy nên… họ phong ấn ngươi.
“Đúng.
Sinh vật phía sau cánh cửa đáp.
“Phong ấn ta vào nơi không có thế giới.
“Không có sinh mệnh.
“Không có thời gian.
Giọng nói kia trở nên khàn khàn.
“Ta đã ngủ trong bóng tối đó…”
“Không biết bao nhiêu kỷ nguyên.
Một khoảng im lặng rất dài.
Sau đó nó chậm rãi nói thêm:
“Cho đến khi…”
“Ngươi đến đây.
Ánh mắt Dạ Thiên khẽ nheo lại.
“Ta?
Giọng nói kia trầm xuống.
“Ta có thể cảm nhận được.
“Hồng Mông Bút… lại xuất hiện.
Không gian rung nhẹ.
Cánh cửa khổng lồ bắt đầu phát ra ánh sáng yếu ớt.
Sinh vật phía sau phong ấn khẽ nói.
“Ngươi đang đi con đường giống hắn.
“Ngươi đang tạo ra vô số thế giới.
“Ngươi đang thay đổi pháp tắc.
Sau đó nói một câu khiến cả vùng đất trở nên lạnh lẽo.
“Và một ngày nào đó…”
“Ngươi cũng sẽ tạo ra…”
“…một Tai Nạn mới.
Gió cổ xưa thổi qua vùng đất trống.
Những ký hiệu trên cánh cửa khổng lồ khẽ rung lên.
Giống như đang nhắc nhở một sự thật mà vũ trụ không muốn nhớ lại.
Sai lầm của sáng tạo…
Có thể lặp lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập