Gió trong vùng đất trống dường như ngừng lại.
Sau câu nói đó, không gian chìm vào yên lặng rất lâu.
“Và một ngày nào đó…
ngươi cũng sẽ tạo ra một Tai Nạn mới.
Lạc Tuyết nghe xong thì sắc mặt khẽ biến.
Nàng lập tức quay sang nhìn Dạ Thiên.
Nhưng biểu cảm của hắn vẫn bình tĩnh như cũ.
Dạ Thiên nhìn cánh cửa cổ xưa trước mặt, ánh mắt không hề dao động.
“Ngươi đang nói… ta sẽ lặp lại sai lầm của tổ tiên?
Giọng nói phía sau cánh cửa vang lên, trầm thấp.
“Không phải ta nói.
“Mà là quy luật của sáng tạo.
Một vài ký hiệu cổ xưa trên cánh cửa bắt đầu xoay chậm lại.
Giống như chúng đang phản ứng với cuộc trò chuyện này.
Sinh vật kia tiếp tục nói.
“Khi một sinh linh bắt đầu tạo ra thế giới…”
“Hắn sẽ không dừng lại.
“Một thế giới… hai thế giới… một vạn thế giới…”
“Cuối cùng sẽ có một ngày…”
“Pháp tắc vượt khỏi kiểm soát.
Không gian rung nhẹ.
“Và thứ sinh ra từ sai lầm đó…”
“Chính là Tai Nạn.
Dạ Thiên im lặng một lúc.
Sau đó hắn chậm rãi nói:
“Nhưng ta không phải tổ tiên của ta.
Một câu nói rất đơn giản.
Nhưng phía sau cánh cửa vang lên tiếng cười trầm thấp.
“Ta từng nghe câu đó rồi.
“Hắn cũng từng nói như vậy.
Một cơn gió cổ xưa thổi qua vùng đất trống.
Lạc Tuyết không nhịn được lên tiếng.
“Vậy ngươi muốn gì?
“Ngươi nói những chuyện này để làm gì?
Phía sau cánh cửa im lặng một lúc.
Sau đó giọng nói kia chậm rãi trả lời.
“Ta chỉ tò mò.
“Tò mò xem…”
“Hậu nhân của kẻ đã tạo ra ta… sẽ trở thành thứ gì.
Một nhịp tim khổng lồ lại vang lên.
Ầm…
Mỗi lần âm thanh đó vang lên, các ký hiệu trên cánh cửa lại phát sáng mạnh hơn một chút.
Dạ Thiên nhận ra một điều.
Phong ấn này…
đang yếu đi.
Hắn khẽ nheo mắt.
“Phong ấn đang suy yếu.
Sinh vật kia không phủ nhận.
“Đúng.
“Sau vô số kỷ nguyên…”
“Không có phong ấn nào tồn tại mãi mãi.
Lạc Tuyết lập tức hỏi.
“Bao lâu nữa?
Phía sau cánh cửa trầm mặc một lúc.
Sau đó trả lời.
“Có thể là mười vạn năm.
“Có thể là một vạn năm.
“Nếu nhanh hơn…”
“Năm trăm năm.
Không gian lập tức trở nên nặng nề.
Đối với sinh linh bình thường, năm trăm năm là rất dài.
Nhưng đối với tồn tại cấp thần…
Đó chỉ như một cái chớp mắt.
Dạ Thiên nhìn cánh cửa khổng lồ trước mặt.
Trong đầu hắn đã bắt đầu tính toán rất nhiều thứ.
Sinh vật phía sau phong ấn lại nói tiếp.
“Ngươi biết điều thú vị nhất là gì không?
Dạ Thiên không trả lời.
Nhưng giọng nói kia vẫn tiếp tục.
“Khi ta ra ngoài…”
“Thứ đầu tiên ta sẽ tìm…”
“Không phải những kẻ từng phong ấn ta.
Không gian khẽ rung.
Giọng nói kia chậm rãi nói.
“Ta sẽ tìm…”
“Hồng Mông Bút.
Lạc Tuyết lập tức siết chặt tay.
Nhưng Dạ Thiên vẫn rất bình tĩnh.
Hắn chỉ hỏi một câu.
“Ngươi nghĩ mình có thể thắng ta?
Sau cánh cửa, sinh vật kia cười.
Một tiếng cười trầm thấp vang vọng khắp vùng đất trống.
“Không.
“Hiện tại thì không.
“Ngươi mạnh hơn ta khi vừa sinh ra.
Nó dừng lại một chút.
Sau đó giọng nói trở nên sâu hơn.
“Nhưng…”
“Ta đã sống qua vô số kỷ nguyên.
“Ta đã nhìn thấy vô số thế giới sụp đổ.
“Ta hiểu rõ sai lầm của sáng tạo hơn bất kỳ ai.
“Còn ngươi…”
“Ngươi vẫn đang học cách trở thành một Sáng Thế Giả.
Dạ Thiên không nói gì.
Một lúc sau, hắn quay người rời đi.
Lạc Tuyết hơi ngạc nhiên.
“Chúng ta… rời đi sao?
Dạ Thiên gật đầu.
“Ở đây không có gì cần làm nữa.
Sinh vật phía sau cánh cửa khẽ cười.
“Ngươi không định thử giết ta sao?
Dạ Thiên dừng bước.
Sau đó nói một câu rất đơn giản.
“Giết ngươi bây giờ không có ý nghĩa.
Hắn hơi quay đầu lại.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn cánh cửa khổng lồ.
“Nhưng nếu một ngày ngươi thật sự ra ngoài…”
“…ta sẽ tự tay kết thúc sai lầm của tổ tiên.
Gió lại thổi qua vùng đất trống.
Sinh vật phía sau phong ấn im lặng rất lâu.
Sau đó nó khẽ nói.
“Thú vị.
“Ta bắt đầu mong chờ ngày đó rồi.
Ở sâu trong thể nội thế giới của Dạ Thiên.
Linh Giới bỗng rung nhẹ.
Ý chí thế giới truyền ra một ý niệm rất rõ ràng.
Một ý niệm mà trước đây chưa từng xuất hiện.
“Nguy hiểm…”
“Nhưng… cũng là cơ hội tiến hóa.
——————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập