Ánh sáng từ truyền tống phù dần dần nhạt đi.
Ban đầu nó còn sáng rực như một cột lửa bạc xé toạc không gian, nhưng chỉ sau vài nhịp thở, những tia sáng ấy bắt đầu co lại, tan ra thành vô số hạt linh quang lấp lánh rồi biến mất trong không khí.
Không gian xung quanh khẽ rung lên một lần cuối cùng.
Sau đó… mọi thứ trở nên ổn định.
Khi tầm nhìn rõ ràng trở lại, Dạ Thiên và Lạc Tuyết đã đứng trên một ngọn đồi thấp.
Ngọn đồi phủ đầy cỏ xanh.
Những ngọn cỏ mềm lay động theo gió, phát ra âm thanh xào xạc rất khẽ, giống như một bản nhạc nền nhẹ nhàng của thiên nhiên.
Trước mắt họ là một vùng đồng bằng rộng lớn trải dài vô tận.
Xa xa, những dãy núi xanh thẫm nối tiếp nhau, tầng tầng lớp lớp kéo dài đến tận chân trời.
Đỉnh núi mờ ảo trong làn sương nhạt, khiến cả khung cảnh trông vừa hùng vĩ vừa tĩnh lặng.
Trên bầu trời treo lơ lửng ba mặt trời nhỏ.
Ánh sáng của chúng không chói gắt như ở Thần Giới trung tâm, mà dịu hơn rất nhiều.
Những tia nắng vàng nhạt rải xuống đồng cỏ, khiến cả vùng đất như được phủ một lớp ánh sáng ấm áp.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Mùi cỏ non thoang thoảng trong không khí.
Không có sát khí.
Không có áp lực của phong ấn cổ xưa.
Không có những sinh vật khổng lồ đáng sợ.
Chỉ có… sự yên tĩnh.
Lạc Tuyết đứng im khá lâu, đôi mắt nàng chậm rãi quan sát khắp nơi.
Cuối cùng nàng khẽ nói, giọng mang theo chút không dám tin:
“Chúng ta… ra khỏi cấm địa rồi sao?
Dạ Thiên khẽ gật đầu.
“Ừ.
Hắn nhắm mắt trong chốc lát, cảm nhận pháp tắc xung quanh.
Không gian nơi này rất ổn định, không hề có những vết nứt hay dòng chảy hỗn loạn như trong Vạn Mộc Thâm Uyên.
Linh khí cũng không quá nồng đậm.
Nó chỉ ở mức bình thường của Thần Giới.
Một nơi rất… bình thường.
Lạc Tuyết chậm rãi thở ra một hơi dài.
Hơn một trăm năm bị kẹt trong Vạn Mộc Thâm Uyên, mỗi ngày đều phải đối mặt với sát cơ và những tồn tại cổ xưa khó lường.
Bây giờ đột nhiên đứng giữa một vùng đồng bằng yên tĩnh như thế này, nàng có cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài.
Hai người bắt đầu đi xuống khỏi ngọn đồi.
Không lâu sau, họ nhìn thấy một con đường đất chạy xuyên qua đồng bằng.
Trên con đường ấy có vài cỗ xe thú đang chậm rãi di chuyển.
Những con linh thú kéo xe không lớn, chỉ cao ngang vai người, bước chân nặng nề nhưng rất ổn định.
Người ngồi trên xe đều là tu sĩ.
Nhưng tu vi không cao.
Dạ Thiên chỉ cần liếc qua đã nhận ra phần lớn họ chỉ khoảng tam giai đến ngũ giai.
Đối với Thần Giới mà nói, đó gần như chỉ là tầng lớp tu sĩ bình thường.
Lạc Tuyết nhìn những người đó một lúc, rồi khẽ bật cười.
“Thật lâu rồi ta mới thấy tu sĩ yếu như vậy.
Dạ Thiên cũng mỉm cười.
Đối với hai người bây giờ, những tu sĩ kia gần như chẳng khác gì người phàm.
Họ chậm rãi đi theo con đường đất.
Gió thổi qua đồng cỏ, từng đợt sóng xanh gợn lên như mặt nước.
Khoảng nửa ngày sau, phía trước xuất hiện một tòa thành.
Đó là một thành nhỏ.
Tường thành chỉ cao vài chục mét, được xây bằng đá xám.
Theo tiêu chuẩn của Thần Giới, quy mô này thậm chí còn không thể gọi là đại thành, chỉ giống một thị trấn lớn.
Trên cổng thành treo một tấm biển cổ.
Hai chữ lớn được khắc sâu trên đó:
Thanh Lâm Thành.
Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn tấm biển một lúc, rồi quay sang hỏi:
“Chúng ta vào trong sao?
Dạ Thiên gật đầu.
Nàng hơi ngạc nhiên.
“Chỉ đi ngang qua thôi à?
Dạ Thiên nhìn tòa thành trước mặt, ánh mắt bình thản.
“Không.
“Ta muốn ở lại đây một thời gian.
Lạc Tuyết hơi sững lại.
“Ở lại?
Dạ Thiên gật đầu, giọng nói rất đơn giản:
“Ta muốn quan sát một chút.
Hai người bước qua cổng thành.
Bên trong thành khá náo nhiệt.
Con đường chính lát đá kéo dài thẳng vào trung tâm.
Hai bên là những cửa tiệm nhỏ san sát nhau.
Có tiệm bán đan dược, mùi dược thảo thoang thoảng bay ra ngoài.
Có tiệm bán pháp khí, trước cửa treo đủ loại binh khí phát ra linh quang nhàn nhạt.
Có quán trà.
Có quán rượu.
Các tu sĩ đi lại tấp nập, tiếng nói chuyện vang lên khắp nơi.
Có người đang tranh cãi kịch liệt về giá một gốc linh thảo.
Có người vừa từ ngoài thành trở về, khoe khoang rằng mình vừa săn được một con yêu thú hiếm.
Cũng có người ngồi ở góc đường than thở vì chuyến săn bảo vật thất bại.
Tất cả đều rất… bình thường.
Dạ Thiên đứng giữa con phố, lặng lẽ nhìn một lúc.
Hắn bỗng nhận ra một điều.
Đã rất lâu rồi hắn chưa từng thấy cảnh tượng như thế này.
Từ khi bước vào con đường tu luyện, cuộc sống của hắn dường như chỉ xoay quanh bốn thứ:
chiến đấu.
đột phá cảnh giới.
sáng tạo thế giới.
nghiên cứu pháp tắc.
Những thứ đơn giản như thế này…
hắn gần như đã quên mất.
Lạc Tuyết quay sang nhìn hắn.
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Dạ Thiên đáp rất ngắn:
“Ta định ở đây một thời gian.
Lạc Tuyết bật cười.
“Chỉ vậy thôi?
Hai người tìm một quán rượu nhỏ bên đường.
Quán không lớn.
Chỉ có vài chiếc bàn gỗ cũ, mặt bàn đã nhẵn bóng vì thời gian.
Sau quầy là một ông lão tóc bạc đang lau chén.
Thấy hai người bước vào, ông lão lập tức nở nụ cười hiền hậu.
“Khách quan muốn dùng gì?
Lạc Tuyết nhìn quanh một vòng rồi nói:
“Hai bình rượu.
Ông lão gật đầu, rất nhanh đã mang rượu ra.
Đó không phải loại linh tửu quý hiếm.
Chỉ là rượu bình thường của các tu sĩ trong thành.
Nhưng khi mở nắp ra, hương rượu nhẹ nhàng vẫn lan tỏa trong không khí, mang theo cảm giác rất dễ chịu.
Lạc Tuyết rót hai chén.
Nàng nâng chén lên, nhìn Dạ Thiên.
“Đã bao lâu rồi chúng ta chưa ngồi uống rượu như thế này?
Dạ Thiên suy nghĩ một chút.
“Có lẽ… vài trăm năm.
Cả hai cùng bật cười.
Họ ngồi trong quán rượu rất lâu.
Nhìn những tu sĩ bình thường ra vào.
Nghe những câu chuyện nhỏ bé của họ.
Có người vui mừng vì vừa đột phá một tiểu cảnh giới.
Có người buồn bã vì bị yêu thú đánh trọng thương.
Có người kể lại chuyến săn bảo vật thất bại của mình.
Những câu chuyện ấy đối với Dạ Thiên và Lạc Tuyết có thể rất nhỏ bé.
Nhưng chính sự nhỏ bé đó lại khiến mọi thứ trở nên chân thật.
Đêm hôm đó.
Hai người thuê một căn nhà nhỏ ở rìa thành.
Ngôi nhà không lớn, nhưng khá yên tĩnh.
Phía sau nhà là một rừng tre nhỏ.
Ban đêm, gió thổi qua rừng tre, lá tre va vào nhau phát ra những âm thanh xào xạc nhè nhẹ.
Trong sân.
Dạ Thiên ngồi một mình bên bàn đá.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Ba mặt trăng bạc treo cao, ánh trăng rơi xuống sân như một lớp sương mỏng.
Bên trong cơ thể hắn, Ngũ Giới vẫn đang vận hành.
Hơn mười vạn thế giới nhỏ không ngừng sinh trưởng, diễn hóa, mở rộng.
Nhưng lần này…
Dạ Thiên không can thiệp.
Hắn chỉ lặng lẽ quan sát.
Giống như một người đứng bên bờ sông, nhìn dòng nước thời gian chảy qua trước mắt.
Một lúc sau, Lạc Tuyết bước ra sân.
Nàng đặt hai chén trà nóng lên bàn.
“Ngươi lại đang nghiên cứu thế giới sao?
Dạ Thiên lắc đầu.
“Chỉ đang nhìn thôi.
Lạc Tuyết ngồi xuống đối diện hắn.
Hai người cùng nhìn lên bầu trời.
Không ai nói gì.
Nhưng sự yên tĩnh ấy lại khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
Ở sâu trong cơ thể Dạ Thiên, Linh Giới khẽ rung nhẹ.
Ý chí của thế giới truyền ra một ý niệm rất mơ hồ.
“Thời gian… đang chảy.
“Thế giới… đang lớn lên.
Dạ Thiên khẽ nhắm mắt.
Lần đầu tiên sau rất lâu…
Hắn không nghĩ đến chiến đấu.
Cũng không nghĩ đến đột phá.
Chỉ đơn giản là ngồi yên dưới bầu trời đêm, lặng lẽ cảm nhận thời gian trôi qua.
—————————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập