Chương 10: Bệnh Lạ

Giờ Mão, sương chưa tan.

Mặc Uyên đứng ở cổng ngoài Thanh Mộc, túi trữ vật đeo bên hông.

Trầm Kính nằm trong túi — lạnh, nặng, quen thuộc.

Thanh Tâm đến đúng giờ.

Áo xanh đậm, túi vải đeo chéo — bên trong là dược liệu và mấy miếng tức phiến dùng vận trận chẩn bệnh.

Cô không chào, chỉ liếc hắn một cái rồi bước đi.

"Làng Hạ Khê, phía nam, hai mươi dặm."

Cô nói, không quay đầu.

"Đi nhanh thì trưa đến.

"Mặc Uyên bước theo.

Hai mươi dặm — với Tạng Luật, không khó.

Nhưng đường rừng Hồng Lâm không bao giờ dễ.

Họ đi trong im lặng.

Mùi dược thảo dần nhạt, thay bằng mùi đất ẩm và lá mục.

"Hai lần trước, "

Mặc Uyên lên tiếng,

"ngươi phát hiện gì?"

Thanh Tâm không dừng bước.

"Tức động rối loạn.

Bệnh nhân suy kiệt dần — như bị rút Dưỡng, nhưng không có dấu hiệu bị đầu độc hay bị tấn công.

Ta đã dùng Cứu Dưỡng Ấn giữ mạch cho họ, nhưng chỉ chậm lại, không chữa được gốc."

"Bao nhiêu người?"

"Lần đầu — bảy.

Lần hai — mười ba."

Cô dừng lại, quay nhìn hắn.

"Số đang tăng.

"Mặc Uyên gật đầu.

"Tập trung ở một làng hay nhiều nơi?"

"Chủ yếu Hạ Khê.

Nhưng hai làng lân cận cũng có vài ca."

Thanh Tâm nhíu mày.

"Ngươi hỏi nhiều."

"Ngươi muốn ta giúp mà không hỏi?"

Thanh Tâm nhìn hắn một lúc.

Rồi cô quay đi, tiếp tục bước.

"Hỏi đi."

Cô nói.

"Nhưng đừng mong ta tin ngay.

"Làng Hạ Khê nằm trong một thung lũng nhỏ, ba mặt là đồi, mặt còn lại giáp suối.

Khoảng ba mươi nóc nhà — phần lớn là gỗ, mái lá, tường đất.

Không phải làng tu sĩ — dân thường, phần lớn là thợ hái dược và nông dân.

Khi hai người đến, trưởng làng — một ông già gầy gò, lưng còng — đã đợi ở đầu làng.

"Thanh Tâm y sư."

Ông cúi đầu, giọng run.

"Lại thêm ba người nữa.

Từ khi y sư đến lần trước.

.."

"Dẫn ta đến."

Thanh Tâm ngắt lời, giọng không lạnh nhưng không có chỗ cho lời thừa.

Trưởng làng liếc Mặc Uyên, do dự.

"Đi cùng ta."

Thanh Tâm nói, không giải thích thêm.

Họ đi qua làng.

Không khí nặng nề.

Người dân nhìn họ từ sau cửa sổ, mắt đầy lo sợ.

Vài đứa trẻ đứng bên đường, gầy gò, mặt xanh xao.

Nhà bệnh nhân ở cuối làng — một căn nhà lớn hơn, được dùng làm nơi tập trung người bệnh.

Bên trong, mười sáu người nằm trên giường tre, phần lớn là người lớn tuổi và trẻ nhỏ.

Thanh Tâm bước đến giường đầu tiên.

Một phụ nữ trung niên, mặt trắng bệch, thở nặng nhọc.

Cô đặt tay lên cổ tay bệnh nhân, nhắm mắt.

Im lặng.

Mặc Uyên đứng phía sau, quan sát.

Hắn không cần chạm — chỉ cần nhìn cũng thấy.

Tức động trong người bệnh nhân dao động bất thường — giống hệt Lý Thanh Vân.

Nhưng yếu hơn.

Như ngọn đèn sắp tắt.

Thanh Tâm mở mắt.

Nhíu mày.

"Giống lần trước."

Cô nói, giọng thấp.

"Tức động dao động, Dưỡng suy kiệt dần.

Nhưng ta không tìm được nguồn.

Không có độc, không có thương, không có ấn lạ nào ta soi được.

"Cô quay sang nhìn hắn.

Ánh mắt cô nói rõ:

Đến lượt ngươi.

Mặc Uyên ngồi xuống bên giường bệnh nhân.

Hắn lấy Trầm Kính ra.

Chiếc gương nhỏ bằng lòng bàn tay, mặt ngọc đen bóng loáng.

Thanh Tâm nhìn Trầm Kính.

Ánh mắt cô thay đổi — từ thận trọng sang chú ý.

"Tức kính?"

Cô hỏi.

"Không hẳn."

Mặc Uyên đáp.

"Soi sâu hơn.

"Hắn đặt Trầm Kính trước mặt, vận Trầm Uyên Soi Ấn Quyết.

Tầng một — Soi Bì.

Tức chạy trên bề mặt cơ thể bệnh nhân hiện ra trong gương:

mờ nhạt, rối loạn, như sợi tơ bị gió thổi.

Tầng hai — Soi Huyết.

Sâu hơn.

Tức trong huyết mạch — cũng rối, nhưng có gì đó.

không tự nhiên.

Như có thứ gì đang kéo.

Tầng ba — Soi Tủy.

Mặc Uyên thấy.

Ba điểm sáng mờ, nằm quanh mệnh lạc bệnh nhân — đường chính nối tạng phủ với cốt, sợi mỏng nhất cũng quan trọng nhất.

Nhỏ — nhỏ đến mức nếu không dùng Trầm Kính, ngay cả Soi Tủy cũng khó nhận ra.

Ba điểm xếp theo hình tam giác, mỗi điểm có một sợi tức mỏng nối vào mệnh lạc.

Móc.

Giữ.

Rút.

Hắn biết cấu trúc này.

Sư phụ từng dạy — không phải dạy cách dùng, mà dạy cách nhận ra.

"Nếu ngươi thấy ba châm quanh mệnh lạc, đó là Ký Sinh Mệnh Ấn.

Tử Nhãn Tà Phái.

Đừng chạm — soi xong thì rút.

"Ba châm.

Tam Châm Bám Mệnh.

Bản nông — cấp Cốt Văn trở xuống.

Không phải loại sâu, không phải loại giết nhanh.

Loại này rút Dưỡng chậm, đều, như đỉa hút máu.

Nạn nhân không biết mình bị gì — chỉ thấy mệt dần, yếu dần, rồi chết.

Mặc Uyên thu Trầm Kính lại.

Mặt gương ấm — dấu hiệu đã soi đủ sâu.

Soi Kiếp Ấn trên ngực hắn nhói nhẹ — nhắc nhở:

mỗi lần soi, cũng bị soi lại.

Hắn đứng dậy.

"Tìm được gì?"

Thanh Tâm hỏi.

"Ký sinh ấn."

Mặc Uyên đáp.

"Ba châm, bám quanh mệnh lạc.

Rút Dưỡng theo canh — chậm, đều.

Ngươi không tìm được vì nó nằm sâu hơn tầng ngươi soi được.

"Thanh Tâm im lặng.

Mắt cô nhíu lại.

"Ký sinh ấn."

Cô lặp lại, giọng thấp.

"Ai đặt?"

"Tử Nhãn Tà Phái.

"Im lặng nặng nề.

Thanh Tâm nhìn hắn — lâu, sắc.

Không phải nghi ngờ hắn nói dối.

Mà là đang cân nhắc mức độ nghiêm trọng.

"Ngươi chắc chắn?"

Cô hỏi.

"Tam Châm Bám Mệnh.

Cấu trúc móc–giữ–rút.

Sư phụ ta từng dạy cách nhận ra."

Mặc Uyên đáp.

"Bản nông — cấp Cốt Văn hoặc thấp hơn.

Không phải tay cao thủ đặt.

"Thanh Tâm quay lại nhìn bệnh nhân.

Mười sáu người.

Mười sáu cái ấn ký sinh.

"Thử nghiệm."

Cô nói, giọng lạnh đi.

"Chúng đang thử nghiệm ở vùng xa.

"Mặc Uyên gật đầu.

Hắn cũng nghĩ vậy.

Làng nhỏ, xa trung tâm, ít tu sĩ qua lại — nơi lý tưởng để thử ấn mới mà không bị phát hiện.

Nhưng chúng không tính đến Thanh Mộc.

Và không tính đến Trầm Kính.

"Giải được không?"

Thanh Tâm hỏi.

Mặc Uyên nhìn bệnh nhân.

Ba châm — bản nông.

Sư phụ từng nói:

bản nông thì giải được, nhưng phải cẩn thận.

Rút sai thứ tự, ấn phản phệ — không hại người giải, mà hại bệnh nhân.

"Được."

Hắn đáp.

"Nhưng cần thời gian.

Mỗi người một canh giờ — phải rút đúng thứ tự:

rút trước, giữ sau, móc cuối.

Sai thứ tự thì ấn phản phệ, bệnh nhân chết.

"Thanh Tâm gật đầu.

"Mười sáu người.

Mười sáu canh giờ."

"Ta không thể soi liên tục."

Mặc Uyên nói.

"Mỗi lần soi, Trầm Kính hao thần.

Ta cần nghỉ giữa chừng."

"Bao lâu?"

"Hôm nay — ba, bốn người.

Ngày mai tiếp.

"Thanh Tâm nhìn hắn.

Ánh mắt cô khác lúc trước — không còn thuần thận trọng.

"Ta sẽ giữ mạch cho họ trong lúc ngươi giải ấn."

Cô nói.

"Cứu Dưỡng Ấn giữ được nhịp — nếu ấn phản phệ, ta cầm được một lúc."

"Được."

Hắn nói.

Hắn ngồi xuống bên giường bệnh nhân đầu tiên.

Lấy Trầm Kính ra.

Vận Soi Ấn Quyết.

Thanh Tâm ngồi đối diện, đặt tay lên cổ tay bệnh nhân.

Tam Diệp Giữ Mạch — ba nét ấn nhẹ nhàng đặt theo đường mạch vào–ra–thoát.

Tức động bệnh nhân ổn định hơn.

Mặc Uyên bắt đầu.

Soi Tủy.

Ba châm hiện ra trong gương.

Hắn tập trung vào châm thứ ba — châm

"rút"

Nhỏ nhất, mỏng nhất, nhưng là châm nguy hiểm nhất.

Nếu không gỡ nó trước, hai châm còn lại sẽ kích hoạt phản phệ.

Hắn dùng Tức dẫn qua Trầm Kính, tạo một sợi tức mỏng — không phải để phá, mà để

"tách"

Như gỡ gai ra khỏi thịt — nhẹ nhàng, chính xác, không được giật.

Châm

"rút"

lung lay.

Rồi bật ra.

Bệnh nhân rùng mình.

Thanh Tâm giữ chặt — Cứu Dưỡng Ấn ổn định mạch.

Châm thứ hai —

"giữ"

Khó hơn.

Nó bám sâu hơn, có rễ nhỏ lan vào mệnh lạc.

Mặc Uyên phải soi kỹ, tìm từng rễ, tách từng sợi.

Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn.

Một canh giờ sau, châm cuối cùng —

"móc"

— bật ra.

Bệnh nhân thở dài, sâu, như người chìm dưới nước vừa ngoi lên mặt.

Mặc Uyên thu Trầm Kính.

Tay hắn hơi run.

Soi Kiếp Ấn trên ngực nhói lần nữa.

Mạnh hơn lần trước.

Nhưng hắn không thể dừng.

Mười lăm người nữa.

"Người tiếp theo."

Hắn nói.

Thanh Tâm nhìn hắn.

"Nghỉ trước."

"Không cần."

"Tay ngươi đang run."

Cô nói, giọng bình thản nhưng không có chỗ cho phản đối.

"Nghỉ nửa canh giờ.

Uống trà.

Rồi tiếp.

"Cô lấy từ túi vải ra một gói nhỏ — Thanh Tâm Trà.

Pha vào chén, đưa cho hắn.

Mặc Uyên nhìn chén trà.

Rồi nhìn cô.

Cô không nói thêm.

Chỉ quay sang kiểm tra bệnh nhân vừa được giải ấn — tức động đã ổn định, Dưỡng bắt đầu hồi phục chậm.

Hắn uống trà.

Đắng.

Nhưng đầu tỉnh hơn.

Nửa canh giờ sau, hắn giải người thứ hai.

Rồi người thứ ba.

Đến người thứ tư, trời đã xế chiều.

Mặc Uyên dừng lại — không phải vì kiệt, mà vì Soi Kiếp Ấn đã nhói ba lần.

Đủ rồi cho một ngày.

"Bốn người."

Hắn nói.

"Ngày mai tiếp.

"Thanh Tâm gật đầu.

Cô nhìn bốn bệnh nhân đã được giải ấn — tức động ổn định, sắc mặt hồng hơn.

Rồi nhìn mười hai người còn lại.

"Ngươi.

.."

Cô dừng lại.

"Sư phụ ngươi dạy tốt.

"Mặc Uyên không đáp.

Hắn đang nghĩ về Soi Kiếp Ấn — ba lần nhói trong một ngày.

Ai đó đang nhìn về phía hắn.

Không phải bệnh nhân.

Không phải dân làng.

Kẻ cài ấn.

Cách làng Hạ Khê ba dặm, trên một cành cây cao, có một bóng người.

Không ai nhìn thấy.

Không ai cảm nhận được tức động — vì không có tức động nào tỏa ra.

Bóng người ấy ẩn tức hoàn toàn, như một phần của cây, của rừng, của bóng tối.

Vô Diện ngồi bất động.

Hắn ta đã ở đây từ sáng — từ khi hai người rời Thanh Mộc.

Theo dõi.

Quan sát.

Không can thiệp.

Ký sinh ấn ở Hạ Khê là của hắn ta.

Bản nông — thử nghiệm.

Mười sáu mẫu, rải trong ba tháng.

Mục đích không phải giết — mà là đo:

đo tốc độ rút Dưỡng, đo phản ứng cơ thể, đo thời gian trước khi bị phát hiện.

Ba tháng.

Thanh Mộc phái y sư đến hai lần — không tìm ra.

Nhưng hôm nay, kẻ kia tìm ra.

Vô Diện nhìn về phía làng.

Hắn ta không thấy Mặc Uyên — quá xa.

Nhưng hắn ta cảm nhận được.

Mỗi lần ký sinh ấn bị gỡ, hắn ta biết.

Như sợi dây bị cắt — nhẹ, nhưng rõ ràng.

Bốn sợi.

Bốn ấn bị giải trong một ngày.

Và cách giải — sạch.

Chính xác.

Đúng thứ tự rút–giữ–móc.

Không phải tay nghiệp dư.

Vô Diện nhíu mày — nếu hắn ta còn mày để nhíu.

Khuôn mặt hắn ta trơn nhẵn, không biểu cảm, như mặt nạ bằng da thật.

Trầm Kính.

Hắn ta nhận ra.

Chỉ có Trầm Kính mới soi được ký sinh ấn bản nông ở tầng sâu đó.

Trầm Kính.

Pháp bảo của Mặc Trầm.

Vậy kẻ kia là.

Mặc Trầm đã chết.

Tin đó đã lan trong giới — không chính thức, nhưng đủ tin.

Nếu Trầm Kính còn tồn tại, nghĩa là có truyền nhân.

Truyền nhân Mặc Trầm.

Ở Thanh Mộc.

Đang giải ấn của hắn ta.

Vô Diện đứng dậy.

Chậm.

Không tiếng động.

Hắn ta không tấn công.

Chưa.

Thanh Mộc quá gần — Mộc Sương là Thần Ấn, cao hơn hắn ta một bậc.

Đánh ở đây là tự tìm chết.

Nhưng hắn ta đã có đủ thông tin.

Truyền nhân Mặc Trầm.

Tạng Luật.

Có Trầm Kính.

Đang ở Thanh Mộc.

Hắn ta cần báo về.

Giáo chủ sẽ muốn biết.

Vô Diện biến mất trong bóng cây.

Không tiếng động.

Không tức động.

Như chưa từng ở đó.

Chỉ còn lại cành cây — hơi cong, nơi hắn ta ngồi — đang từ từ bật lại.

— Hết chương 10 —

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập