Chương 13: Từ Biệt Thanh Mộc

Chén trà đã nguội từ lâu.

Mặc Uyên vẫn ngồi bên bàn đá, nhìn mảnh ngọc Trường Lộ để lại.

Ngọc xanh đục, chữ

"Đăng"

khắc ở mặt sau — giống hệt mảnh hắn lấy từ xác kẻ đòi nợ trong vùng chướng.

Hắn không cầm lên.

Chỉ nhìn.

Hai nghìn lượng.

Mười năm soi ấn.

Hoặc Viêm Mệnh Đường.

"Ngươi định ngồi đây đến bao giờ?"

Thanh Tâm đứng cách ba bước, tay cầm túi vải — vừa từ vườn dược về.

Áo xanh đậm dính bùn ở gấu, tóc buộc cao, mắt nhìn thẳng.

Mặc Uyên không ngạc nhiên.

Hắn đã nghe bước chân cô từ khi cô còn ở hành lang.

"Người vừa đến."

Hắn nói.

"Cửu Đăng.

"Thanh Tâm đặt túi vải xuống, ngồi đối diện.

Cô liếc mảnh ngọc trên bàn, không chạm.

"Ta biết."

Cô nói.

"Đệ tử gác cổng đã báo cốc chủ.

"Im lặng.

"Nợ sư phụ ngươi?"

Cô hỏi.

"Ừ."

Mặc Uyên đáp.

"Năm trăm lượng Mệnh Kim.

Cộng lãi ba trăm năm.

"Thanh Tâm không hỏi tổng là bao nhiêu.

Cô là y sư — biết cách tính, và biết con số đó không cần nói ra.

"Ngươi sẽ làm gì?"

Mặc Uyên nhìn cô.

Rồi nhìn xuống tay mình.

"Ta chưa biết.

"Thanh Tâm gật đầu.

Không khuyên, không hỏi thêm.

Cô đứng dậy, cầm túi vải.

"Lý Thanh Vân."

Cô nói, giọng chuyển sang giọng y sư.

"Bệnh vẫn chưa rõ nguyên nhân.

Tức động dao động — không phải tạp tức, không phải ký sinh ấn, không giống bất kỳ ca nào ta từng thấy.

Thanh Trúc đang theo dõi.

"Cô dừng lại.

"Nếu ngươi đi, Lý Thanh Yên sẽ hỏi.

"Rồi cô bước đi.

Bước chân đều, nhẹ, không do dự — y như lần đầu hắn gặp.

Mặc Uyên tìm Lý Thanh Yên ở dãy phòng khách phía đông.

Cô ngồi bên giường Lý Thanh Vân, lưng thẳng, mắt nhìn ra cửa sổ.

Lý Thanh Vân nằm ngủ — da nhợt nhạt, thở đều nhưng nông.

Trên trán Lý Thanh Vân, một miếng vải thấm dược thảo — mùi hương nhẹ, hơi đắng.

"Ngươi đến."

Lý Thanh Yên nói, không quay đầu.

"Ta đến từ biệt.

"Lý Thanh Yên quay lại.

Mắt cô sắc — không bất ngờ, nhưng có gì đó siết chặt trong ánh nhìn.

"Đi đâu?"

"Phía bắc.

"Cô không hỏi tại sao.

"Tiểu muội ta.

.."

Cô nhìn về phía Lý Thanh Vân.

"Thanh Trúc nói bệnh phức tạp hơn dự kiến.

Chưa biết nguyên nhân."

"Thanh Tâm sẽ tìm ra."

Mặc Uyên đáp.

"Ngươi tin cô ấy?"

Mặc Uyên im lặng một lúc.

"Cô ấy là y sư giỏi.

"Lý Thanh Yên gật đầu.

Rồi cô lấy từ trong túi vải ra một mảnh da thú — nhỏ, mỏng, vẽ bằng than.

"Bản đồ."

Cô nói.

"Đường rừng phía bắc từ Thanh Mộc đến rìa Hồng Lâm.

Ta từng đi săn vùng đó."

Cô đặt lên bàn.

"Có ba con suối, hai khe đá có thể nghỉ chân.

Tránh đoạn phía tây — có dấu chướng cũ, chưa tan hết.

"Mặc Uyên cầm lên.

Nét vẽ thô nhưng rõ ràng — đường chính, đường phụ, ký hiệu nguồn nước.

"Cảm ơn.

"Lý Thanh Yên lắc đầu.

"Ngươi cứu mạng tiểu muội ta trên đường đến đây.

Đây không phải ân — chỉ là trả lại.

"Mặc Uyên nhìn Lý Thanh Vân lần cuối.

Cô bé vẫn ngủ, hơi thở nhẹ, không biết gì về những kẻ đang tính toán số phận mình ở bên ngoài.

Hắn quay đi.

Mặc Uyên trở về phòng.

Đồ đạc đã gọn từ đêm qua.

Trầm Kính trong túi trữ vật, ngọc giản bên cạnh, Mặc Thủy Hồ — còn chưa đầy một phần ba.

Vài viên dưỡng cốc, một bình nước, vải băng bó.

Hắn ngồi xuống, nhắm mắt.

Nghĩ.

Chạy — đi đâu?

Hàn Nguyệt Cung ở phía bắc, xa hơn Hồng Lâm rất nhiều.

Hắn cần tiền lộ phí, cần thuốc, cần thông tin về đường đi.

Không có gì cả.

Và Nợ Mệnh Ấn sẽ ăn dần — mười năm bắt đầu ảnh hưởng tu vi.

Chạy không giải quyết được.

Trả tiền — bằng gì?

Một trăm lượng mỗi năm.

Hắn không có một lượng.

Chữa bệnh kiếm tiền thì mấy đời mới đủ?

Mà chữa bệnh cũng cần soi — mỗi lần soi là lộ vị trí.

Không chỉ Cửu Đăng biết.

Trường Lộ đã nói rõ.

Làm việc cho Cửu Đăng.

Sư phụ từng làm.

Sư phụ đã thấy thứ không nên thấy.

Sư phụ chết.

Nhưng ngọc giản — ấn thứ nhất chứa lịch sử

"Đại Kiểm Ấn"

Sư phụ để lại nó không phải để hắn trốn.

Mà để hắn hiểu.

Hắn mở mắt.

Sư phụ từng nói:

"Kẻ không có bụi trần, đi đâu cũng không để lại dấu chân.

"Nhưng hắn đã để lại dấu rồi.

Soi mười sáu ký sinh ấn — Soi Kiếp Ấn nhói mười sáu lần — vị trí của hắn không còn là bí mật.

Cửu Đăng biết.

Tử Nhãn cũng có thể biết.

Chạy nữa chỉ là tự lừa mình.

Vậy thì đừng chạy.

Hắn đứng dậy.

Lấy mảnh ngọc

"Đăng"

trên bàn đá, bỏ vào túi.

Không phải chấp nhận.

Là lựa chọn.

Sư phụ soi ấn cho Cửu Đăng — và phát hiện ấn lạ trong tông chủ Vân Hải.

Hắn cũng sẽ soi.

Và hắn sẽ thấy.

Nhưng lần này, hắn biết trước có thứ cần tìm.

Khác biệt duy nhất giữa hắn và sư phụ:

hắn biết trước mình sẽ thấy gì.

Sư phụ không biết — cho đến khi đã quá muộn.

Cổng Thanh Mộc.

Giờ Tỵ — nắng đã lên cao.

Mặc Uyên đứng ở cổng, túi trữ vật đeo bên hông.

Thanh Tâm đứng bên trong, tay cầm một gói vải nhỏ.

"Dược liệu."

Cô nói, đưa ra.

"Tam vị — thanh nhiệt, ổn tức, giải độc nhẹ.

Đường rừng phía bắc có vài loại chướng cũ, dùng khi cần.

"Mặc Uyên nhận.

Gói nhẹ, gọn.

"Cốc chủ có nhắn gì không?"

Hắn hỏi.

"Có."

Thanh Tâm đáp.

"Bà nói:

'Nợ Thanh Mộc đã xong.

Đừng quay lại vì nợ mới.

'"Mặc Uyên suýt cười.

"Và ta nói thêm một điều."

Thanh Tâm nhìn hắn.

Mắt cô bình thản, nhưng giọng chậm hơn bình thường.

"Bệnh Lý Thanh Vân — ta sẽ tìm ra nguyên nhân.

Nhưng nếu nó liên quan đến ký sinh ấn hay tạp tức ngoài khả năng của ta.

ta sẽ gửi tin cho ngươi.

"Hắn nhìn cô.

"Bằng cách nào?"

"Liên Lạc Ngọc Giản."

Cô nói.

"Ngươi có một mảnh của Cổ Đồ.

Thanh Mộc cũng có một mảnh — khác tần, nhưng cùng loại.

Ta sẽ tìm cách chỉnh.

"Mặc Uyên gật đầu.

Không nói thêm.

Hắn quay lưng, bước ra ngoài cổng.

Đường rừng phía bắc.

Mười lăm dặm đến trạm Cửu Đăng.

Nắng xuyên qua tán lá, đổ từng mảng sáng tối lên đường mòn.

Rừng Hồng Lâm yên tĩnh — không có tiếng chim, không có gió.

Loại yên tĩnh khiến người ta nghe rõ nhịp tim mình.

Mặc Uyên đi.

Bước đều, không nhanh, không chậm.

Nợ Mệnh Ấn trên cổ ấm nhẹ — như lúc nào cũng vậy kể từ khi gặp Trường Lộ.

Không đau.

Chỉ nhắc nhở.

Hắn đi được khoảng năm dặm thì dừng lại.

Không phải vì mệt.

Không phải vì nghe thấy gì.

Mà vì Trầm Thệ Ấn — ấn thứ ba, nằm ở xương sống giữa lưng, lần đầu tiên kể từ khi sư phụ chết — nhói.

Nhẹ.

Rất nhẹ.

Như kim châm qua da, rồi biến mất.

Hắn dừng bước.

Đặt tay lên lưng.

Trầm Thệ Ấn — lời thề của sư phụ với ai đó, nội dung chưa rõ.

Sư phụ chỉ nói:

"Có một thứ ta đã hứa.

Khi nào đến lúc, con sẽ hiểu.

"Hắn chưa bao giờ hiểu.

Nhưng ấn vừa nhói — nghĩa là

"lúc đó"

đang đến gần.

Mặc Uyên nhìn về phía trước.

Đường mòn khuất sau rặng cây, tối dần.

Hắn tiếp tục đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập