Chương 15:
Lời nói thật lòng trong lúc say
"Nửa đêm nửa hôm không cho người ta ngủ chỉ vì cái tivi?"
Nghe cái lý do trời ơi đất hỡi này, Lucas thật sự muốn Phun ra một tràng lời vàng ý ngọc.
Nghĩ đến việc cả ngày hôm nay bị gã Jamie kia chèn ép làm lửa giận trong lòng vẫn chưa có chỗ phát tiết,
Hắn còn định đem lão cha này ra làm bia đỡ đạn.
Thế nhưng, chợt nhớ đến đống cúp giải thưởng danh giá của đối phương đã bị mình đem bán sạch lấy tiền mặt, hắn lại có chút chột dạ.
Thấy Robert lại bắt đầu bày ra bộ dáng người già neo đơn bị hất hủi, đôi mắt rưng rưng như sắp diễn kịch bi thương, hắn chỉ biết nghiến răng chịu đựng.
"Được tổi, được rồi!
Ngươi bớt diễn mấy cái vai trà xanh này đi, ta đi xem là được chứ gì!"
Lucas miễn cưỡng bước ra phòng khách.
Hắn cầm cái điều khiển lên nhấn liên tục nhưng màn hình vẫn đen ngòm.
Đến khi lật nắp sau ra, thấy bên trong trống trơn không có lấy một viên pin, hắn suýt chút nữa thì thổ huyết tại chỗ.
Hắn lục trong ngăn tủ lấy ra vỉ pin, lắp xong mở thứ thì thấy hoạt động bình thường được rồi Lucas vừa xoay người định chuồn về phòng thì đột nhiên.
Xoạch!
Toàn bộ điện trong nhà tắt Phụt, bóng tối đậm đặc bao trùm lấy mọi ngóc ngách.
"Uy lão già, ngươi ở đâu a?."
Không nghe thấy tiếng trả lời, Lucas chỉ có thể thầm chửi thề trong lòng, mò mẫm trong bóng tối để đi tìm hộp cầu dao tổng.
Đôi tay hắn quờ quạng trên tường, khó khăn lắm mới tìm được vị trí công tắc.
Ngay khi hắn dùng lực đẩy cầu dao lên, ánh sáng trừ trần nhà bất ngờ bùng phát khiến hắn chói mắt, phải nheo lại theo bản năng.
Thế nhưng, ngay giây sau đó vô số tiếng pháo giấy vang lên dồn dập bên tai!
Bup!
Bụp!
Đoàng!
"CHÚC MỪNG SINH NHẬT!
Nhóc thối, tuổi 18 vui vẻ a!"
Tiếng cười rạng rỡ của Robert vang lên giữa cơn mưa giấy màu lấp lánh.
Lucas đứng ngây người tại chỗ, nhìn lão già vốn dĩ vụng về đang cầm chiếc bánh kem nhỏ có cắm nến, nụ cườ ấy quả thật khiến hắn rất xúc động.
Nhìn chiếc bánh kem có phần vụng về, đường nét trang trí chẳng lấy gì làm tỉnh xảo chẳng khác gì là đồ tự làm, trái tim sắt đá của Lucas bỗng chốc mềm xuống.
Hắn thật sự cảm động rồi.
"Sao thế?
Ngươi không có chút cảm xúc nào à?
Ta đã tốn cả buổi chiểu mới làm ra được cái này đấy!"
Robert nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của Lucas, trong lòng có chút hụt hãng, không thể tin nổi mà thốt lên.
"Khụ khụ, ngươi.
ngươi thật sụ nghèo đến mức không có tiền đi mua một chiếc bánh tử tế sao?"
Lucas có hơi ngại ngùng.
Sống cả hai kiếp đây vẫn là lần đầu tiên hắn được quan tâm như này.
Hắn vốn dĩ đã quen với cảnh đơn thương độc mã.
Kiếp này dù có cha, nhưng cái tên Robert này thời gian ở ngoài quán bar còn nhiều hơn thời gian ở bên cạnh hắn.
Trong thâm tâm, Lucas luôn mặc định mình là trẻ mồ côi, thế nên khi đột ngột nhận được sự quan tâm ấm áp này, hắn nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Muốn hắn nói ra mấy lời cảm ơn sướt mướt thì thà bắt hắn đi c-hết còn hơn.
"Tiền sinh hoạt tháng này ngươi còn chưa đưa cho ta đâu đấy!"
Robert bắt đầu kể khổ, vẻ mặt đầy vẻ trà xanh,
"Cái bánh này là ta phải bán đi chiếc đồng hồ cũ mà ông nội ngươi để lại mới có tiền mua nguyên liệu về tự tay làm cho ngươi đó.
Ngươi thật sự không thấy cảm động chút nào sao?"
"Không có."
Miệng nói như thế nhưng sâu thắm trong lòng hắn lúc này quả thực rất ấm áp, chỉ là bên ngoài vẫn cố tỏ ra không mấy để tâm.
"Hừ, không cảm động thì thôi!
Dù sao hôm nay ngươi cũng đủ tuổi trưởng thành rồi, ngồi xuống đây làm một ly đi."
Robert như đã chuẩn bị sẵn từ lâu, không biết từ xó nào lôi ra đủ loại bánh kẹo, bim bim, lại còn có cả một két bia ướp lạnh.
Đây quả thực là một combo đồ nhậu chuẩn bài a.
"Là ngươi muốn ăn nên mới lôi ta vào làm bình phong đúng không?"
Nhìn vẻ mặt hớn hở của lão cha khờ, Lucas còn gì mà không hiểu nữa.
Tuy nhiên hắn cũng không muốn phá hỏng bầu không khí hiếm hoi này, liền lắng lặng ngồi xuống khui một lon bia uống thử vài ngụm.
Kiếp trước hắn vốn là một bọm nhậu nhưng kể từ khi trùng sinh vào thân xác này, đây là lần đầu tiên hắn chạm vào chất cồn.
Bia tươi quả thực thơm hơn bia Hà Nội kiếp trước hắn hay uống, chỉ cần ướp lạnh là đủ để khiến người ta sảng khoái rồi.
Trái ngược với vẻ thâm trầm của Lucas, Robert ngồi xem phim hài cứ cười hắchắc, ăn uống vô độ, phần lớn đồ nhắm trên bàn đều chui tọt vào bụng lão.
Cứ như vậy, hai cha con một già một trẻ, kẻ uống người ăn, ngồi xem tivi tán dóc đến tận hai giờ sáng mới kết thúc.
Lucas uống cũng không phải quá nhiều nên vẫn còn tỉnh táo, nhưng Robert thì đã sóm biến thành con sâu rượu, dù có dùng biện pháp gì cũng không gọi tỉnh được.
Lucas đành phải miễn cưỡng kéo lê cái thân xác nặng trịch của lão về phòng.
Hắn ném Robert lên giường như ném một bao cát, vừa định đắp chăn rồi rời đi thì nghe thấy tiếng nói mớ từ miệng ông bô.
Trong đầu hắn lập tức hiện lên đủ loại kịch bản máu chó, cho rằng tên này đang nói xấu mình, liền ghé tai lại gần nghe thử.
"Xin lỗi a.
ta không phải là một người cha tốt.
vì ta làm ngươi phải bỏ học dữa chừng, phả đi kiếm tiền nuôi ta.
ấc.
thật sự xin lỗi.
.."
Nghe rõ lời xin lỗi chân thành trong cơn say ấy, Lucas khựng lại.
Lần này, hắn thực sự cảm động rồi.
Hắn đứng lặng người nhìn lão già đang ngủ say, khẽ thở dài một tiếng.
Thôi được rồi a, nể tình câu nói này đi.
Tăng lương cho tên này lên một chút đi, nhưng 2.
000 đô thì hơi nhiều quá.
thôi thì 1.
800 đô là đủ rồi a.
Trái ngược với Lucas đang chìm trong.
giấc ngủ say nồng tại căn biệt thự ở Mỹ, thì tại một vùng quê hẻo lánh của đất nước Thụy Sĩ xa xôi, cách đô thị phồn hoa nhất cũng phải mất một giờ xe chạy, bầu không khí lại tiêu điều đến cực điểm.
"Khụ.
khụ khụ!
Cha ơi, con đau ngực quá.
Trong một ngôi nhà cấp bốn xập xệ, bốn bề được dựng tạm bợ bằng những tấm mái tôn rỉ sét, tiếng ho khan xé lòng vang lên.
Gió đầu đông se lạnh rít qua từng khe hở, mang theo cái buốt giá thổi thốc vào căn phòng tối tăm.
Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, một cô bé da dẻ xanh xao, gầy nhom đang thoi thóp.
Mái tóc vàng xơ xác rối tung, giọng nói khàn đặc đầy vẻ đau đớn.
"Ngoan, uống thuốc đi con.
Chúng ta không thiếu tiền nữa rồi.
ngày mai, nhất định ngày mai cha sẽ đưa con đi bệnh viện lớn."
Người đàn ông đầu tóc bù xù, râu ria lởm chởm đang vội vã nhóm bếp củi.
Nghe tiếng kêu đau của con gái, hắn luống cuống dùng đôi găng tay cũ nát nhấc nổi thuốc đang sôi sùng sục, chạy lại đặt lên chiếc tủ gỗ mục nát đầu giường.
Hắn cẩn thận múc từng thìa thuốc đặc sệt, brốc krhói nghi ngút, thổi phù phù cho nguội bớt rồi run rẩy đưa lên môi cô bé.
Vị thuốc đắng ngắt làm cô nhỏ nhíu mày, nước thuốc đen ngòm chảy dọc theo cằm, thấm ướt cả cổ áo sờn cũ.
"Nào, cố uống đi con, uống để lấy sức mà ăn.
Cha mua thịt nhé, lát nữa chúng ta cùng ăn thị!
nào."
Hắn nhẹ nhàng đỡ con gái tựa vào vai mình, dùng chiếc khăn nhăn nhúm cẩn thận lau khóe miệng cho cô bé, giọng nói dịu dàng dỗ dành như đang nâng niu báu vật duy nhất trên đời.
"Cha ơi.
con đói.
Sau khi uống xong bát thuốc, cô bé dường như có chút sức lực, bàn tay nhỏ xíu xoa xoa cái bụng đang kêu ùng ục, đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn tỉnh tú nhìn người đàn ông trước mặt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập