Chương 23:
Ethan đến đón
Ethan hoàn toàn không để ý đến người đàn bà đang ra sức diễn kịch kia.
Bị người còn lớn tuổi hơn mình tận năm tuổi mà cứ bám lấy nũng nịu, lão nổi hết da gà da vịt, chán ghét đẩy.
ra một bên.
Ánh mắt lão xuyên qua đám đông, tìm kiểm kẻ vô ý thức trong miệng bà chằn này.
Nhưng ngay khi nhìn thấy thiếu niên đang đứng sừng sững giữa vòng vây, đồng tử của Ethan co rụt lại, khí thế hống hách lúc nãy tan biến sạch sành sanh.
"Cậu Lucas.
ngài đã đến rồi sao?"
Ethan dứt khoát hất phăng cánh tay đang bám như đỉa của Eleria ra, vội vã sải bước tới gần, cúi người cung kính.
Thái độ của lão thay đổi 180 độ, khiêm nhường đến mức khiến người te phải dụi mắt nhìn lại.
"Vừa rồi ngài John có lệnh cho tôi ra ngoài chuẩn bị một ít bánh ngọt thượng hạng để lát nữa các vị ngồi thảo luận có gì để thưởng thức.
Không ngò.
lại để ngài phải đợi ở đây."
Thực tế, lần đầu gặp mặt, Ethan quả thực không phục một tên nhóc miệng còn hôi sữa như Lucas.
Nhưng sau khi âm thầm điều tra những biến động tài chính mà Lucas nói, lão đã hoài toàn bị thuyết phục, thậm chí còn trở thành một fan hâm mộ trung thành.
Thấy trên người Lucas không có v-ết thương, Ethan mới khẽ thở phào một hơi, nhưng ngay sau đó, sắc mặt lão trở nên âm trầm vô cùng.
"Có chuyện gì xảy ra ở đây?"
"Anh Ethan, em.
chuyện là thế này.
.."
Elenia định lên tiếng lấp liếm.
"Câm miệng!
Ta không hỏi cô!"
Ethan lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm đầy ghét bỏ quét qua ả, rồi dừng lại trên người đám bảo vệ đang đứng như trời trồng.
"Ta hỏi lại lần nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Bầu không khí căng thẳng đến mức đóng băng.
Tên đội trưởng đội bảo vệ không chịu nổi uy áp, hít sâu một hơi TỔi bước ra, giọng nói rành mạch.
"Báo cáo ngài Ethan, vị tiên sinh này muốn vào khu VIP nhưng không mang theo thẻ xác minh.
Tôi đã nhắc nhở theo quy định, tiên sinh cũng rất hợp tác và định gọi người xuống đón.
Thếnhưng.
cô Elenia đây lại có những lời lẽ xúc phạm, cưỡng ép xua đuổi và thậm chí đã ra tay đập nát điện thoại của ngài ấy ạ"
"Ngươi.
ngươi đừng có mà ngậm máu phun người!"
Elenia như một con thú điên bị dẫm phải đuôi, định lao lên xé xác vị đội trưởng kia, nhưng ả chưa kịp chạm tới vạt áo ông ta thì Ethan đã lạnh lùng ra hiệu bằng ánh mắt.
Ngay lập tức, đám bảo vệ vốn dĩ đang do dự liền lao lên như hổ vồ mổi, đè chặt người đàn bà đang gào thét kia xuống mặt sàn lạnh lẽo.
"Chúng ta lên tầng thôi, ngài Jamie chắc hẳn đang đợi ngài ở trên đó rồi."
Nhận thấy vở kịch hài hước dưới sảnh đã hạ màn, Ethan khom người, đưa tay ra hiệu một cách đầy cung kính, dẫn đường cho Lucas hướng về phía thang máy chuyên dụng dành riêng cho khách VIP.
Tới lúc này, dù có ngu xuẩn đến đâu, người đàn bà đang bị đè nghiến trên sàn nhà cũng hiểu ra rằng mình đã đụng phải nhân vật tầm cỡ nào.
Ả ta điên cuồng giấy giụa, định nhào ra van xin nhưng dưới sức ép của những bảo vệ được huấn luyện bài bản, ả chẳng khác nào một con cá nằm trên thớt, hoàn toàn vô vọng.
Tiếng gào thét, chửi rủa đầy chói tai khiến Lucas khẽ nhíu mày.
Ethan, một kẻ lăn lộn nhiều năm trong giới tài chính, nhạy bén vô cùng lập tức cảm nhận được sự khó chịu của Lucas ở bên cạnh.
Lạnh lùng hạ lệnh.
"Ném người này ra ngoài!
Tiện thể kiểm tra xem kẻ nào đã dùng quan hệ để đưa loại người này vào đây làm việc.
Kiểm tra kỹ kho quỹ, xem có mất mát gì không rồi trực tiếp báo cảnh sát xử lý.
Còn kẻ đã nhận bà ta vào, tra soát toàn bộ quá trình công tác, chỉ cần có một sai sót nhỏ nhất, lập tức sa thải!
Ngân hàng chúng ta không cần những loại sâu mọt như thế này."
Mấy tên cấp dưới nghe lệnh, không dám chậm trễ nửa giây, lập tức lôi xệch người đàn bà đang than khóc thảm thiết kia ra khỏi đại sảnh như lôi một bao rác.
"Ngươi cứ thế mà đuổi người sao?"
Trong lúc chờ thang máy, Lucas có chút tò mò hỏi.
Hắn cứ ngỡ lão sẽ chỉ cảnh cáo hoặc đình chỉ công tác, không ngờ Ethan lại ra tay quyết liệt, nhổ cỏ tận gốc như vậy.
Trong lòng âm thầm khen ngợi người này.
"Loại người không có đạo đức, chỉ biết cậy quyền thế để ức hiếp người khác, lưu lại chỉ làm bẩn thanh danh của ngân hàng."
Ethan cười khéo léo, thái độ xoay chuyển nhanh chóng.
"Vả lại, cậu Lucas đây hiện đã được nâng cấp lên mức khách hàng tối cao.
Thẻ chứng minh thân phận vốn định gửi tới tận nhà cho ngài, nhưng hôm nay ngài đã đích thân đến, tôi xin được trao tận tay luôn."
Nói đoạn, Ethan như chọt nhớ ra điều gì, lão cẩn thận rút từ túi áo trong ra một lá thư sang trọng, hai tay cung kính dâng lên cho Lucas.
"Thẻ này.
có tác dụng gì?"
Lucas nhận lấy lá thư, cảm nhận được một vật thể hình chữ nhật cứng cáp, cộm lên bên trong liền hỏi.
Đừng trách hắn nhà quê, thực tế hai đời làm người hắn đều là kẻ lăn lộn ở tầng lớp trung lưu, tấm thẻ cao cấp nhất mà hắn từng sở hữu kiếp trước có lẽ là thẻ bảo dưỡng xe trả góp thôi a.
"Đây chính là Thẻ Hoàng Kim của ngân hàng JPMorgan."
Ethan bình tĩnh giải thích.
"Chỉ cần ở trên lãnh thổ nước Mỹ, tại bất kỳ trụ sở ngân hàng nào, ngài cũng sẽ là khách quý tối thượng.
Những giao dịch chuyển tiền khổng lồ sẽ không cần ngài phải đích thân ký tên tại quầy.
Ngoài ra, ngài còn có đặc quyền VIP tại các sân bay, được ưu tiên thuê du thuyền, phi cơ riêng với mức giá thấp hơn nhiều khi thuê trực tiếp."
Lucas khẽ gật đầu, thầm cảm thán sức mạnh của tiền bạc và địa vị.
Hắn bình thản nhét lá thư vào túi áo đúng lúc tiếng tỉnh của thang máy vang lên.
Cánh cửa mạ vàng chậm rãi mở ra, mở ra một thế giới hoàn toàn khác biệt ở tầng cao nhất của đế chế tài chính.
"Ồ, cậu Lucas đã đến rồi sao?
Mau vào ngồi đi.
Ta vừa mới pha xong một ấm trà ngon đây, chỉ đợi ngươi đến để cùng thưởng thức thôi."
Vừa thấy bóng dáng Lucas bước ra từ thang máy, Jamie đã nở nụ cười niềm nở, đích thân đứng dậy đón tiếp.
Trên chiếc bàn gỗ quý khảm trai, làn khói trắng mang theo hương thơm thanh khiết từ ấm tr cổ điển lơ lửng lan tỏa.
Ánh nắng chiểu rực rỡ xuyên qua cửa sổ sát đất, bao phủ lấy căn phòng cổ điển phương tây, kết hợp với làn khói mờ ảo tạo nên một khung cảnh huyền bí, tựa như chốn bồng lai.
Jamie trong bộ vest phẳng Phiu không một nếp nhăn, đôi tay già dặn cầm ấm trà bằng gốm sứ tỉnh xảo, cẩn thận rót ra hai tách.
Nước trà trong vắt, mang sắc đỏ nhạt như hổ phách, vài lá trà Đại Hồng Bào quý hiếm lơ lửng xoay vần dưới đáy tách.
Mùi hương của loại trà được mệnh danh là vàng ròng này quả thực khiến người ta say đắm.
Ngay cả một kẻ vốn không mặn mà với trà đạo như Lucas cũng không nhịn được mà nâng.
chén nhấp thử một ngụm nhỏ.
Thế nhưng, sau khi nếm thử, hắn chỉ cảm thấy vị chát nhẹ rồi ngọt hậu, ngoài ra cũng chẳng thấy có gì quá thần thánh.
Ân, nếu Jamie không giới thiệu đây là trà quý giá nghìn vàng, Lucas có lẽ đã tưởng đây là trè C2 đun nóng không bằng.
"Ethan, ngươi rảnh thì ra ngoài giúp ta photo tập hồsơ này nhé.
Hôm nay ta bận quá chưa kịp làm, chỉ cần 50 bản là đủ, cảm ơn.
Lucas dường như sực nhớ ra điều gì, hắn rút một chiếc USB từ trong túi ra, điềm nhiên sai bảo Ethan như người của mình.
Ethan không hề tỏ vẻ khó chịu, cung kính nhận lấy USB.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập