Chương 24:
về nhà
Trước khi lui ra, lão còn cẩn thận bày biện những đĩa bánh ngọt thượng hạng lên bàn, thái đ cực kỳ cung kính.
Đợi khi cánh cửa phòng khép lại, Lucas mới dời tầm mắt về phía người đối diện, vào thẳng vấn đề.
"Hôm nay ngài Jamie đây gấp gáp gọi ta đến đây, chắc hẳn là có chuyện quan trọng gì muốn bàn bạc nhi?"
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ăn kèm với miếng bánh quy sữa vừa giòn vừa thom.
Vị ngọt béo ngậy tan trên đầu lưỡi, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Trong lòng thầm nghĩ lần sau nhất định phải mua về cho lão cha khờ nhà mình nếm thử một chút mới được.
Thấy Lucas trực tiếp đi vào trọng tâm, ánh mắt hồ ly sau gọng kính vàng của Jamie khẽ lóe lên.
Lão thở dài một tiếng đầy mệt mỏi.
"Ngươi đã nói thẳng như vậy, ta cũng chẳng cần giấu giếm nữa.
Chuyện mà ngươi cảnh báo ta hôm trước.
quả thực đã ứng nghiệm rồi."
Nhìn thấy Lucas lại thong thả rót thêm một tách trà, bộ dạng ung dung như thể sóm đã biết rõ rồi, Jamie thấy vậy mới chua chát nói tiếp.
"Đúng như những gì ngươi dự đoán, tình hình hiện tại vô cùng khẩn cấp.
Các chỉ số tài chín!
đều đang đỏ.
Nếu cứ tiếp tục đà này, ta e rằng giấc mộng về hưu an nhàn của lão già này sẽ tan tành mây khói mất thôi."
TJamie lại thở dài, đôi mắt nhìn sâu vào Lucas, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng
"Ta đã vận dụng mọi quan hệ mới biết được Ủy ban Chứng khoán và Cục Dự trữ Liên bang đang bí mật điều tra vụ này.
Mặc dù hiện tại chưa có bằng chứng xác thực, nhưng mọi mũi dùi đều đang hướng thẳng vào Ethan.
Mà Ethan lại là kẻ được ta ủy quyền toàn bộ, ngươi hẳn phải hiểu hậu quả rồi đấy"
Giọng của Jamie trầm xuống, mang theo sự run rẩy không dễ nhận ra.
Lucas nhìn người đàn Ông quyền lực trước mặt liên tục cắn móng tay, cả người hơi run rẩy, trong lòng thầm tính toán.
"Ngài Jamie."
Lucas dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đặc, tiếng cốp, cốp vang lên đầy khô khốc.
"Ta có thể giúp ngài thoát khỏi vũng bùn này một cách sạch sẽ, nhưng.
cuộc chơi nào cũng cần có kẻ phải hy sinh phải không."
Jamiue im lặng.
Lão là một con cáo già trên thương trường, làm sao không.
hiểu ý tứ thâm sâu trong lời nói của Lucas chứ?
Ánh mắt lão vô thức nhìn theo bóng lưng của Ethan đang ở phòng ngoài.
Jamie dường như già đi chục tuổi trong nháy.
mắt.
"Thật sự.
không còn cách nào khác sao?"
"Không còn."
Lucas lạnh lùng cắt đứt tỉa hy vọng cuối cùng của lão, khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng cố gắng đè xuống.
"Đây là con đường duy nhất.
Jamie, ta biết hai người các ngươi là bạn chí cốt thâm niên, nhưng ngươi hãy thử nghĩ xem, dùng một người để đổi lấy sự bình yên vĩnh viễn cho đế chê của ngài, chẳng lẽ ngài không đáng sao?"
Giọng nói của Lucas lúc này như tiếng thầm thì của ác quỷ, từng chữ từng câu rót vào tai Jamie, không ngừng tẩy não, khơi gợi lên bản năng sinh tồn ích kỷ nhất của con người.
Jamue hai tay run rẩy Tót một chén trà, chẳng màng nóng lạnh mà nốc cạn một hơi, vẫn không thốt nên lòi.
Trong khi đó, Lucas vẫn ung dung như cũ, thong thả nếm thử từng loại bánh ngọt trên bàn, mỗi loại một miếng, như thể đang thưởng thức một buổi trà chiều cực kỳ nhàn nhã.
Hoàn toàn không để ý.
"Của ngươi đây, hồ sơ đã photo xong rồi."
Ethan từ bên ngoài bước vào, đưa tập tài liệu cho Lucas, vẻ mặt đầy thắc mắc.
"Nhưng ta nói này, không phải vì ta tò mò đâu nhưng đây chẳng phải là mã lệnh mua LTC hay sao?
Ngươi cũng quan tâm đến thứ này à?"
Dù không am hiểu sâu về Altcoin, nhưng Ethan cũng có nghe phong phanh chuyện mấy ngày này đột nhiên có cá voi thu với số lượng lớn nên vẫn còn nhớ khá rõ.
có chút tò mò.
nếu hắn mà biết con cá voi trong suy nghĩ của hắn là Lucas thì sớm trầm trồ rồi.
"Ta nghe đám thợ đào nói LTC sắp thành coin rác đến nơi rồi cơ mà?
ngươi gom nhiều như vậy làm gì?"
Lucas nhận lấy tập hồ sơ, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Cũng không có gì, chẳng qua ta nắm giữ một vài nguồn tin mà người ngoài không biết thôi.
Nếu ngươi tin ta, có thể mua tích trữ một ít, tương lai sẽ có bất ngờ đấy."
Lời nói nửa thật nửa giả của Lucas khiến Ethan bán tín bán nghị, cuối cùng chỉ biết gật đầu nói sẽ cân nhắc.
Lucas quay sang, ánh mắt không chút lay động nhìn chằm chằm vào Jamie lúc này đang đỏ hoe mắt.
"Vậy, quyết định của ngài thế nào, ngày Jamie?"
Jamie hít một hơi thật sâu như để lấy hết can đảm cuối cùng, giọng nói khàn đặc.
"Được.
Ta đồng ý!"
Dứt lời, cả người lão đổ gục xuống ghế sofa như bị rút cạn linh hồn, không còn chút sức lực.
Trong thang máy chuyên dụng, Ethan.
dẫn Lucas đi xuống đại sảnh.
Lão không nén nổi sự tò mò hỏi.
"Cậu Lucas, cậu và Jamie đã bàn xong chuyện chưa?
Mọi thứ ổn cả chứ?"
Lucas nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên vách thang máy mạ vàng, khóe môi hiện lên một tí:
đầy sâu sa nhưng không để Ethan nhìn thấy.
"Xong rồi.
Mọi thứ chắc chắn sẽ ổn thôi."
Lucas hờ hững đáp, rồi đột nhiên xoay người, nhìn thẳng vào mắt Ethan bằng ánh mắt đầy ý
"Ta tặng ông một câu.
Trên thế gian này, vạn vật đều có thể là ác quỷ, chỉ có bản thân mình mới là thiên sứ duy nhất.
"Tinh!"
Cửa thang máy mở ra.
Lucas bình thản bước ra ngoài, để lại Ethan đứng ngây người bên trong.
Hắn cảm thấy câu nói đó như sương mù, hoàn toàn không hiểu ý trong đó.
Ethan suy nghĩ hồi lâu vẫn không thể thấu hiểu, cuối cùng cũng chỉ có thể bỏ qua.
Lão không hề biết rằng, ngay khoảnh khắc lão gât đầu tiễn Lucas, người bạn thân nhất của lão đã ký và‹ bản án tử hình dành cho sự nghiệp của lão.
Ánh hoàng hôn màu hổ phách bao phủ lấy những đại lộ sầm uất, từng cơn gió đông se se lạnh rít qua, khiến những tán cây khô khốc đung đưa theo nhịp điệu của mùa giá rét.
Lucas ngồi trên taxi, vòng vèo qua nửa thành phố chỉ để tìm đúng tiệm bánh ngọt mà Ethan đã mua lúc chiều.
May mắn là hắn có trí nhớ cấp SSS, chỉ liếc qua bao bì một lần đã ghi tạc vào đầu.
Đây là một thương hiệu bánh Pháp lâu đời, danh tiếng vốn đã lẫy lừng, nhìn dòng người xếƒ hàng dài dằng dặc, Lucas suýt chút nữa đã muốn bỏ cuộc.
Nhưng khi dư vị thom ngọt thanh tao của miếng bánh lúc nãy hiện về trong tâm trí, hắn đành nghiến răng, đứng chịu trận giữa làn gió lạnh thấu xương để xếp hàng.
Ân, hắn tự nhủ bản thân làm vậy là vì cái bụng của chính mình, tuyệt đối không phải vì muốn mua cho lão cha khờ ăn đâu!
Sau gần nửa giờ đồng hồ phơi mặt giữa phố, cuối cùng Lucas cũng cầm được túi bánh trên tay.
Hắn xoa xoa đôi bàn tay đã đỏ ửng vì lạnh, vội vã bắt xe trở về căn biệt thự đi thuê.
Vừa mở cửa, một luồng khí nóng hầm hập từ lò sưởi xộc thẳng vào mặt, khiến các lỗ chân lông của hắn như được giãn ra, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Thay giày bằng đôi dép đi trong nhà, Lucas đi một vòng quanh phòng khách.
Sự im lặng đết lạ thường khiến hắn có chút nghi hoặc.
Với tính cách của Robert, làm sao lão có thể yên tĩnh như vậy được a?
Trừ khi lão già này đang lén lút làm chuyện gì khuất tất.
Lucas đặt túi bánh lên bàn bếp, định rời đi nhưng tổi lại khựng lại, cẩn thận đếm kỹ từng miếng bánh bên trong.
Hắn phải đề phòng con chuột lớn cao một mét bảy nào đấy lén ăn vụng mất phần của mình.
Tìm khắp căn nhà không thấy người, Lucas bước ra phía sân vườn thấy tên Robert kia đang nằm phơi nắng đầy nhàn nhã, tiếng nhạc du dương từ chiếc loa kéo hòa quyện với khung cảnh thơ mộng của buổi xế chiều tạo nên một bức tranh hưởng lạc cực kỳ tiêu dao.
Ân, đúng là biết hưởng thụ a.
Lucas miệng âm thầm chửi thể nhưng không muốn gọi lão già kia dậy, Hắn lẳng lặng tiến về Phía nhà kho sau vườn rổi khóa trái cửa lại.
Căn phòng bên trong trống rỗng, u tối đầy tĩnh mịch.
Trong ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng, hắn rút tập hồ sơ Ethan photo đứa cho hắn lúc nãy ra, dùng bật lửa châm ngòi.
Ngọn lửa màu xanh lam liếm láp từng trang giấy, thiêu rsụi mọi dấu vết.
Đợi đến khi tất cả chỉ còn là một đống tro tàn, hắn mới chậm rãi bước ra ngoài, gương mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập