Chương 36: Đi chợ về, nghi ngờ nhân sinh

Chương 36:

Đi chợ về, nghi ngờ nhân sinh

Chậc, đúng là vẻ ngoài và khí chất có thể quyết định tất cả mà!

"Nhóc thối!

Ngươi đứng.

đần mặt ra đó nhìn cái gì hả?

Còn không mau lại đây giúp một tay!

' Robert vừa mở cốp xe vừa quát lớn, khuôn mặt lão đỏ bừng vì mệt, hai tay khê nệ bê từng thùng hàng lớn xuống đất.

Chỉ đi được vài bước, lão đã phải dừng lại thở hồng hộc như trâu kéo cày.

Thấy thằng con trai mình vẫn thảnh thơi đứng nhìn, lão lại càng nóng máu, rống lên gọi trợ giúp.

Lucas thấy bộ dạng thảm hại của ông bô thì khẽ nhíu mày, thôi thì nể tình đang rảnh rỗi, hắn có chút bất cần đời lững thững tiến lại gần.

Liếc mắt nhìn vào trong chỉ thấy toàn là đồ ăn chất cao như núi thì có chút câm nín.

Mua một đống thịt thà rau củ thì hắn còn hiểu được, dù sao William cũng là một chuyên gia quản lý sinh hoạt, nhưng nhìn mấy thùng bim bim, kẹo ngọt chất đống kia là cái quỷ gì?

Chẳng lẽ lão quản gia vẻ ngoài thư sinh, học thức đầy mình này, bên trong lại ẩn chứa một tâm hồn thiếu nữ ngọt ngào sao?

Nghĩ đến đó, Lucas không nhịn được mà rùng mình một cái, nổi hết cả da gà.

Hắn thà tin rằng đống đồ ăn vặt này là do lão cha Robert của hắn mua còn dễ chấp nhận hơn.

Dù sao đây cũng là sở thích cá nhân a, không nên kỳ thị người ta.

người bên cạnh hắn chỉ cầ giỏi là được rồi.

Lucass đưa tay xách một lúc hai thùng đồ.

Ban đầu hắn còn tưởng nặng lắm nên vận hết sức bình sinh, ai ngờ vừa nhấc lên đã thấy nhẹ bằng.

Hắn thoáng ngẩn ngơ, thầm nghĩ chẳng lẽ mình vừa thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn hay sao.

nhưng nhìn sang bên cạnh thấy 'Wiliam nhẹ nhàng bê một lúc ba thùng lớn mà mặt không biến sắc liền có gì không hiểu nữa.

Không phải hắn quá mạnh mà là lão cha Robert của hắn quá yếu rồi, bê có tí mà thở như c:

hết đi sống lại vậy.

Ba người bọn họ phải khệ nệ bê tận hai chuyến mới chuyển hết đống đổ vào trong.

Phần lớn đều là thực phẩm, Lucas thực sự nghi ngờ hai tên này có phải đã vét sạch cả cái siêu thị hay không.

Nhìn đống thực phẩm linh tỉnh đến đủ loại chai lọ da vị mà nghi ngờ nhân sinh, thậm chí còn không đủ chỗ để làm mấy bao gạo phải chịu số phận nằm lăn lóc dưới sàn nhà mới đủ chỗ chứa.

William, ngươi không lẽ quét sạch cả cái siêu thị rồi đấy chứ?"

Lucas bê nốt bao gạo năm cân cuối cùng vào nhà, nốc vài ngụm nước mát mới thở hắt ra một hơi sảng khoái.

Mặc dù ngoài trời gió mùa se lạnh, nhưng trong nhà có lò sưởi, lại vận động liên tục khiến mồ hôi hắn thấm đẫm sau lớp áo.

Boss, đây mới chỉ là một phần tôi tự trở về thôi.

Vì số lượng quá lớn nên tôi đã nhờ siêu thị giao hàng tận nơi.

Chắc tối nay họ sẽ tới.

Lucas chỉ cảm khái vài câu nhưng vẫn gât gù, mấy khoản chỉ lẻ tẻ này hắn hoàn toàn không để tâm, để lão thích mua gì thì mua hắn không để ý.

Thế nhưng, ánh mắt hắn vẫn không tự chủ được mà liếc về phía đống đồ ăn vặt, âm thầm đánh giá William với ánh mắt đầy ý vị.

Còn số đồ ăn vặt này là ngài Robert yêu cầu mua ạ.

Ngài ấy nói Cậu chủ rất thích ăn nên bảo tôi phải lấy thật nhiều.

Wiliam thấy ánh mắt của Lucas, lập tức hiểu ngay Boss đang nghĩ lệch hướng, gã dứt khoát bán đứng Robert không một chút do dự.

Mặc kệ Robert đứng bên cạnh liên tục nháy mắt ra hiệu, thậm chí khẽ ho khan để cắt ngang lời William nhưng.

vẫn không ngăn nổi sự thật được phơi bày.

Khụ khụ.

Ngươi thấy ta đối xử với ngươi tốt không a?

Đi mua sắm mà vẫn còn nhớ đến ngươi đấy.

Thấy bị lộ rồi, Robert cũng chẳng buồn giả bộ nữa.

Lão lập tức trưng ra bộ mặt tình cha ấm áp, ra vẻ một người cha mẫu mực biết lo lắng cho con cái, ánh mắt hất lên như muốn nói ngươi còn không mau cảm ơn ta đi.

Lucas nheo mắt, nhìn ông bô giả bộ bất ngờ.

Ngươi thật sự mua cho ta sao?"

Tất nhiên là mua cho ngươi rồi!

Không lẽ ta lại tranh ăn với trẻ con sao?"

Robert vỗ ngực khẳng định chắc nịch, nhưng trong lòng đang âm thầm tính toán xem lát nữ:

sẽ lén giấu đi kiểu gì.

Lucas nheo mắt, trên mặt cố rặn ra một vẻ cảm động sâu sắc.

Robert thấy vậy, cứ ngỡ là thằng nhóc này đã sập bẫy, lão rất là đắc ý vỗ ngực cam đoan.

Thế nhưng, làm sao lão biết được Lucas đang âm thầm cười trộm trong lòng.

Nhìn cái điệu bộ tính già hóa non của lão cha, Lucas thừa biết tên này đang nghĩ cái gì.

Ân, vậy thì tốt.

Lucas gật gù đồng tình, rồi quay sang William ra hiệu.

William, đem hết đống đồ ăn vặt này vứt vào thùng rác đi.

Dạo này ta đang muốn giảm cân nhìn thấy chúng chỉ thêm phiển lòng thôi.

Nụ cười trên môi Robert cứng đò.

William rất thông minh, chỉ cần một cái liếc mắt của Lucas, lão đã hiểu ngay Boss đang muốn trêu đùa lão gia tử này.

William vô cùng chuyên nghiệp, lập tức xách thùng đồ ăn định tiến thẳng ra cửa.

Ấy ấy!

Khoan đã!

Robert hốt hoảng lao ra chặn đường, khuôn mặt lộ rõ vẻ không nỡ.

Khụ khụ.

ngươi không ăn thì cứ để lại đó.

Biết đâu lần sau ngươi nổi hứng muốn ăn thì sao?

Có sẵn trong nhà chẳng phải tiện hơn là chạy đi mua sao?"

Robert cố gắng chống chế, đôi mắt đảo liên hồi như rang lạc, vắt óc nghĩ ra đủ mọi lý do chính đáng để giữ lại đống đổ ăn.

Không cần đâu, vứt hết đi.

Lucas nén cười, gương mặt giả bộ không quan tâm.

Ta dạo này còn mắc thêm chứng chán ăn, nhìn thấy mấy thứ dầu mỡ này là buồn nôn nên vứt đi"

Thấy William lại định cất bước, Robert nghiến răng nghiến lợi, bất chấp hình tượng lao vào ôm chặt lấy cái thùng, nhất quyết không buông tay.

Khụ khụ.

Dù sao thì.

ngươi không ăn thì còn có ta mà!

Đến nước này, Robert mặt đỏ gay như vừa ăn phải ớt.

Lão biết nếu mình còn giả bộ thanh cao thì đến cái nịt cũng không còn để mà ăn, chỉ đành cắn răng tự nhận.

A?

Hóa ra là ngươi muốn ăn sao?

Sao không nói ngay từ đầu đi?"

Lucas giả bộ kinh ngạc, gật gù như đã hiểu ra mọi thứ.

Vậy thì càng phải vứt!

Ngươi nhìn lại cái bụng phê của mình xem, béo đến mức này rồi mà còn muốn nạp thêm đống hóa chất này vào người sao?

Ta làm vậy là vì sức khỏe của ngươi thôi.

Robert nghe xong, tí nữa thì hộc máu.

Lão tuy không học cao hiểu rộng nhưng cũng chẳng phải kẻ ngu, nghĩ lại từ nãy đến giờ mình chẳng khác nào con khi bị xoay như chong chóng, tức đến mức mặt mũi đỏ lựng, bốc hỏa lên tận đầu.

Ngươi.

ngươi.

thằng nhóc thối!

Ta là cha ngươi, là lão tử của ngươi!

Ngươi dám coi ta là hề mà giỡõn mặt sao?"

Robert nghiến răng ken két, nhưng đôi tay vẫn bám chặt lấy thùng đồ ăn như bám lấy cọc cứu mạng.

Thấy Lucas vẫn dửng dưng không chút động lòng, mà cái thùng yêu quý sắp sửa bay mất, Robert bỗng nhiên thay đổi chiến thuật.

Lão giả vờ lảo đảo, một tay ôm lấy ngực, gương mặt nhăn nhó đau đớn tổi từ từ đổ gục xuống đất.

Thế nhưng, dù có nằm xuống, cánh tay kia vẫn sống c:

hết níu chặt lấy cái thùng không buông.

Cái màn kịch giả vờ đau tim vụng về này, chỉ cần kẻ không mù đểu biết là lão đang giở què ăn vạ.

Tất nhiên, chiêu trò đau tim rẻ tiền này làm sao qua mắt được một kẻ tâm cơ như Lucas chứ.

Nhìn lão cha đang nằm sõng soài trên đất, hắn không những không máy may động lòng, mà trái lại còn lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Lucas bước tới, thản nhiên dùng mũi giày đẩy đẩy cái thân hình mập mạp của lão sang một bên cho khỏi chắn đường, như thể đang dọn dẹp một chướng ngại vật ngáng chân.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập