Chương 38: Bị phát hiện | Tức giận

Chương 38:

Bị phát hiện | Tức giận

William vẫn giữ vẻ mặt điểm tĩnh, trực tiếp tiến vào nhà bếp thực hiện phận sự của mình.

Còn Lucas thì khí thế tiến ra phòng khách để xem lão già kia lại giở trò gì.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Lucas thiếu chút nữa đau tim c-hết tại chỗ.

Căn phòng ban sáng còn sạch sẽ tỉnh tươm, giờ đây chẳng khác nào một bãi chiến trường, bẩn thỉu đến mức không chịu nổi.

Tiếng ngáy

"o o"

của Robert thậm chí còn át cả tiếng nhạc sàn.

Lucas cố gắng hít thở sâu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, đôi bàn tay siết chặt đến mức kêu răng rắc.

Trên bàn, vỏ lon bia vứt lung tung tứ phía.

Từng dòng nước bia màu vàng trong suốt rỉ ra từ miệng chai bị đổ, nhỏ từng giọt xuống tấm thảm lông màu trắng muốt, nhìn vào thấy màu vàng vàng tưởng ai đái lên.

Vụn bánh bim bim vương vãi khắp nơi, biến tấm thảm màu trắng tỉnh khôi trở thành một đống bầy hầy khiến hắn không thể chịu nổi.

"Rầm!"

Lucas mặc kệ Robert đang.

nằm cuộn tròn trong chăn như quấn kén trên ghế sofa như một con tôm luộc, hắn túm lấy lão kéo mạnh cho ngồi dậy.

Tên ất ø này bị kéo như vậy mà vẫn lờ đờ, mùi rượu trên người nồng đến mức hắn chịu không nổi, phải dùng tay che mũi.

“Tên này rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu chứ.

Lucas phất phất tay cho giảm bớt mùi đi, đi lại gần cửa sổ mở tung ra cho gió lùa vào cuốn theo mùi trong phòng đi.

Thấy gọi mãi không tỉnh, hắn như nghĩ được cái gì, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Bàn tay vớ lấy chai nước khoáng bên cạnh, trực tiếp dốc thẳng xuống mặt Robert.

"Khụ.

khụ khu!

Con mẹ nó, cái quỷ gì thế?"

Robert bị nước tràn vào khoang mũi làm cho sặc, lồm cổm bò đậy ho lấy ho để, vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn vài phần hoang mang.

"Tinh rồi thì nhanh dọn đống rác này đi!"

Lucas đá văng mấy cái vỏ lon sang một bên rồi ngồi xuống ghế.

May mà chiếc sofa đon yêu thích của hắn vẫn chưa bị vấy bẩn, nếu không, hắn thể sẽ lột sạch đổ của lão già này rồi ném ra đường cho đi lang thang, để thích đi đâu thì đi.

Dù sao trước khi thuê căn biệt thự này hắn cũng đã ký vào hợp đồng cho thuê rồi a, nếu làm bẩn sau này trả nhà người ta bắt đền thì bán ông bô đi chắc cũng không đủ.

Lucas dùng bàn tay soa soa lớp da mịn trên ghế sô pha thở hắt ra, âm thầm cảm khái.

Nhà người ta thì con báo cha, nhà mình thì ngược lại là như thế nào chứ.

Tiền còn chưa làm ra được đồng nào chỉ giỏi prhá h-oại là nhanh.

"Thằng nhóc thối!

Ngươi bị điên à?

Có biết làm thế này là suýt chút nữa khiến lão tử sặc chế không hả?"

Robert từ trong nhà vệ sinh lảo đảo đi ra, dùng chiếc khăn lụa thấm nước trên mặt.

Đôi mắt lão đỏ sọc vì sặc nước, nghiến Tăng ken két nhìn Lucas.

"Ngươi thái độ gì đấy?

Mau dọn dẹp đống này ngay đi."

Lucas tìm một hồi xung quanh không thấy điểu khuyến, hắn quơ tay sờ soạng sau đệm định tìm điều khiển tivi, nhưng thứ hắn lôi ra hết vỏ bánh đến dép.

Dép?

Cmn đây không phải chiếc dép hắn mất tuần trước sao?

còn nghĩ hắn để quên ở đâu thì ra là tên này giấu mất.

Lục một hổi lôi ra toàn là rác, đến lúc hắn sắp mất hết kiên nhẫn lại lôi ra một chiếc tất bốc mùi, nhìn qua còn thấy màu trắng đục làm người có đầu óc trong sáng như hắn cũng không.

khỏi nghĩ lĩnh tỉnh.

Sự ghét bỏ trong mắt hắn lên đến đỉnh điểm, hắn dứt khoát ném thẳng chiếc tất vào mặt Robert.

"Nhanh!

Trước khi dọn sạch thì đừng có mà ăn com!"

Bị ném cái tất thẳng vào mặt làm Robert bị sốc, chưa kịp phản ứng.

"Còn định đứng đó làm cái bóng đèn công suấtlớn hay sao?

Mau đi dọn dẹp đi"

Robert nghe vậy vẫn đứng trơ ra đó, rõ ràng tên này có ý muốn tạo phản rồi.

"Hừ!

Ngươi dám sai ai đấy?

Đừng tưởng có mấy đồng tiền bẩn là có thể coi khinh người khác!"

Lúc này Robert hiển nhiên đã say đến mức mắt nổ mắt xịt, tay chân múa may quay cuồng, rê ràng lại lên cơn ngáo quyền lực, lấn át cả lý trí rồi.

Bình thường lão có cho thêm kẹo cũng chẳng dám lên mặt với hắn chứ đừng có nói chỉ tay linh tĩnh như này.

Mà kẻ say thì làm gì biết đạo lý?

Mà đối phó với kẻ say dùng lời nói là vô ích, tốt nhất là trực tiếp dùng hành động.

Sau một hồi vật lộn trong tiếng hét thất thanh vang đội cả căn biệt thự, Robert cuối cùng cũng phải khuất phục trước uy quyển của đứa con trai.

Lão vừa khệ nệ ôm khuôn mặt bị sưng phù dọn dẹp đống rác do chính mình bày ra, vừa đưz tay xoa xoa cái lưng già đau nhức, miệng không ngừng bĩu môi lầm bầm bài ca than khổ.

Trong khi đó, Lucas ngồi vắt vẻo trên sofa, một mắt đõi theo kênh thời sự, tay kia không ngừng ghi chép những thông tin quan trọng vào cuốn sổ nhỏ.

Dù sở hữu trí nhớ cấp Thần, nhưng có những tiểu tiết vụn vặt của kiếp trước mà hắn vô tình bỏ lỡ, nay phải ghi lại để tránh sơ suất trong đại cục.

Thế nhưng, tiếng ê a lảm nhảm bên tai khiến hắn phiền phức vô cùng.

"Làm xong tổi thì đừng có ngồi đó mà nhàn rỗi, mau đi lấy khăn lau sạch kính và tủ đi!"

Robert vừa mới dọn xong đống rác mình bầy ra, bộ dáng lén la lén lút định cướp lấy cái điểt khiển tivi thì bị tiếng nôi làm cho giật nảy mình, vội vàng thu tay lại.

Nghe rõ yêu cầu của Lucas, lão tức giận đến mức mặt đỏ tía tai.

"Uy!

Ngươi thực sự coi lão tử là ô sin đấy à?

Ta nói cho ngươi biết, ta không làm!

C-hết cũng không làm!"

Lời còn chưa dứt, Lucas đã bình tĩnh móc từ trong túi ra một tờ 100 USD xanh mướt.

Ngay lập tức, khí chất thà c-hết không chịu khuất phục của Robert bay sạch sành sanh.

“Khụ khụ, kỳ thật không cần tiền ta cũng sẽ làm thôi, vì khoẻ khoắn mà.

“Vậy thì thôi.

Ngay khi Lucas định thu lại tờ tiền thì Robert như một cơn gió cướp đi.

“Thôi thì ngươi có lòng thì ta nhận vậy.

Robert chân không mỏi, tim không đập nói năng rất là đạo lý.

Nếu ánh mắt tên này không phải lấp lánh hai chữ mê tiền thì hắn cũng đã tin rồi.

Không gian rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Lucas tiếp tục vùi đầu vào đống ghi chép, bắt đầu suy tính các bước trong tương lai.

Chọt, như sực nhớ ra điều gì đó chấn động, hắn giật mình định lao vọt lên tầng, nhưng đã quá muộn.

Một tiếng hét phẫn nộ vang dội khắp căn biệt thự làm hắn liền biết mình xong rổ

"NHÓC THỐI!"

Lucas ôm khư khư cuốn sổ định chuồn lên lầu trốn, nhưng Robert đã như một con lốc chặn đứng ngay cửa phòng khách.

Bộ dạng già nua yếu ớt vừa rồi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt đỏ gay vì ph:

nộ, đôi mắt như muốn Phun ra lửa.

Lucas hơi chột dạ, ánh mắt đảo liên hồi không dám nhìn thẳng.

"Ngươi.

ngươi làm cái gì?

ta.

ta chi muốn đi vệ sinh a?"

Robert thở phì phò, nhìn bộ dạng.

lấm lét của đứa con trai thì còn gì mà không.

hiểu chứ?

"Ngươi.

ngươi dám!"

Robert tức đến mức nghẹn lời, nghiến răng ken két.

"Đống huy chương và giải thưởng của ta ngươi để đâu rồi?

đưa ra đi ta không tính toán nữa."

Lucas ậm ừ, miệng lưỡi vốn sắc bén nay bỗng chốc trở nên đông cứng, không biết nói gì.

Thấy phản ứng đó, trái tìm Robert như rớt xuống hầm băng.

"Ngươi.

không phải là đã bán chúng rồi đấy chứ?"

Biết không giấu được nữa, Lucas đành khẽ gật đầu, chân âm thầm lùi lại một bước, sẵn sàng tư thế bỏ chạy nếu lão già này nổi điên lao lên liều mạng.

Robert nghe xong liền ôm ngực, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng bệch, lão phải vịn chặt lấy cái tủ bên cạnh mới giữ cho mình không ngã khuyu xuống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập