Chương 42: Ức hiếp | Lần đầu gặp

Chương 42:

Ức hiếp | Lần đầu gặp

Tên cầm đầu cười sằng sặc, lao tới đè nghiến Emma xuống.

Hắn thô bạo xé rách lớp áo khoác đồng phục bên ngoài ra, cúc áo văng tung tóe trên nền đất lạnh lẽo.

Emma tuyệt vọng kêu cứu, đôi tay nhỏ bé yếu ớt liên tục đẩy ra nhưng hoàn toàn vô vọng trước sức mạnh của đám lưu manh.

Ngay khoảnh khắc tên cầm đầu vừa mới luồn tay vào thắt lưng định giỏ trò điồi brại, một chiếc chai thủy tỉnh từ đâu không biết xé gió lao tới, choang một tiếng đập thẳng vào đầu hắn.

Dòng máu nóng hổi từ trán chảy dọc xuống mắt khiến tên cầm đầu choáng váng, hắn sờ tay lên đầu, nhìn v-ết m-áu đỏ tươi trên ngón tay mà không tin nổi vào mắt mình.

"Mẹ kiếp!

Thằng nào chán sống dám đánh lén ông đây?"

Tên tóc vàng gầm lên, đôi mắt vằn tỉa máu nhìn về hướng chai thủy tỉnh vừa bay tói.

Chỉ thấy một bóng người cao ráo đứng ngược sáng, ánh chiểu tà bao phủ quanh thân hình ấy khiến đám lưu manh chỉ thấy mơ hồ một bóng người đàn ông.

Còn chưa để đám người kịp định thần, bóng người kia đã như một cơn lốc lôi ra một cây gậy ba-toong bằng thép lạnh lẽo, trực tiếp áp sát.

Chỉ nghe thấy tiếng gió vù vù, liên tiếp mấy tiếng

"binh, bốp"

khô khốc vang lên, những tên đứng gần nhất mỗi đứa ăn trọn một gây vào mặt.

Chúng thậm chí chưa kịp kêu la đã trực tiếp ngã ngửa ra sau, răng môi lẫn lộn, bất tỉnh nhân sự.

Tên cầm đầu thấy đàn em của mình chỉ trong chớp mắt đã bị hạ đo ván thì vừa kin!

vừa sợ, điên cuồng gào rú.

"Nhanh!

Lên hết cho tao!

Đánh c:

hết thằng ranh này!"

Mấy tên đàn em còn lại run rẩy lôi ra đủ loại vỏ chai lọ, định dùng chiến thuật lấy số đông đi người.

Nhưng tên kia chỉ khẽ hừ lạnh, cây gậy ba-toong trong tay múa lên một vòng cung hoàn mỹ, trực tiếp vụt tan nát đám chai lọ trên tay chúng.

Mảnh thủy tỉnh bắn tứ tung, xoẹt qua da thịt làm cả đám kêu oai oái vì đau đớn.

Cứ một vụt một đứa, mỗi đường gây vung ra đều chuẩn xác làm tên cầm đầu thấy tình hình không ổn, biết là đã đụng phải tấm thép liền vội vàng lùi lại, trước khi chạy còn không quên nghiến răng để lại một câu thoại kinh điển.

Nói xong, hắn vắt chân lên cổ mà chạy biến vào bóng tối, bỏ mặc đám đàn em nằm rên rỉ dưới đất.

"Có sao không?

Còn tự đứng lên được chứ?

Emma lúc này cả người run rẩy không ngừng, đôi mắt vốn linh động nay trở nên vô hồn, hai tay nhỏ nhắn cố gắng túm chặt lấy cổ áo bị xé rách để che đi làn da trắng ngần.

Nàng đờ đẫn ngước nhìn bóng người vừa cứu mình.

Đó là một thiếu niên tuấn tú với vẻ đẹp lai đầy cuốn hút, mái tóc màu hạt dẻ hơi rối bổng bềnh dưới ánh hoàng hôn.

Trên làn da trắng sứ của hắn lốm đốm vài giọt máu bắn lên, càng khiến khí chất của hắn trở nên xa cách.

Không.

không sao.

Giọng nói của nàng run rẩy, cả cơ thể như chiếc lá khô trước gió.

Đột nhiên một chiếc áo khoác rộng mang theo hơi ấm từ người kia phủ lên vai nàng, che đi bộ dạng nhếch nhác.

Emma sợ hãi ngước nhìn, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt vạt áo khoác, ánh mắt lóng lánh nước, môi mím chặt không nói nên lời.

Nếu có ai từ kiếp trước ở đây, chắc chắn đã hú hét rung trời rồi.

Đúng kiểu mấy cốt truyện ngôn lù 3 xu mà.

Có thể tự đứng dậy được không?

Có cần ta gọi xe cấp cứu giúp chứ?"

Không.

không cần đâu, ta chỉ cần về nhà nghỉ ngơi một chút là ổn.

Emma khó khăn lắm mới cất nên lời, nàng cố bám vào bức tường gạch lạnh lẽo, định lết từng bước rời đi.

Thế nhưng đôi chân nàng sớm đã nhũn ra như bùn, vừa mới bước được vài bướ:

đã loạng choạng suýt ngã.

May mắn là có một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau vươn tới, vững vàng đỡ lấy eo nàng.

Cảm.

cảm ơn, "

Emma bám chặt lấy cánh tay thiếu niên kia mới có thể đứng vững.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt nàng bất giác v-a chạm với đôi mắt nâu thẳm sâu hun hút như vực thăm của hắn, khiến nàng phút chốc thất thần.

Cẩn thận một chút.

Người thanh niên đó không ai khác chính là Lucas.

Hắn siết nhẹ cánh tay, lực đạo vừa đủ để nàng không ngã quy.

Thế nhưng tầm nhìn của Emma càng lúc càng mờ ảo, cảm giác quay cuồng trực tiếp ập đến, tay chân mất sạch sức lực, cả người nàng đổ ập xuống, hoàn toàn mất ý thức.

Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc của nàng là cảnh cậu thiếu niên kia lấy điện thoại gọi cấp cứu.

Ngay trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, nàng dường như thoáng thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một độ cong đầy tà mị.

Đúng vậy, là một nụ cười nhếch mép?"

An

Emma giật mình ngồi bật dậy từ cơn hôn mê, lồng ngực phập phồng thở gấp.

Nàng ngơ ngá.

đánh giá xung quanh, đập vào mắt là một phòng bệnh trắng toát, nồng nặc mùi thuốc sát trùng.

Nhìn thấy trên mu bàn tay mình đang cắm kim truyền nước, nàng mới khẽ thở hắt ra một hơi, đưa tay xoa xoa vầng trán đang đau nhức như búa bổ.

"Ngươi tỉnh rồi sao?"

Một giọng nói bất ngờ, đúng kiểu nam sinh học đường đột ngột vang lên từ phía cửa phòng bệnh, khiến nàng theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Trước cửa, một cậu thanh niên khôi ngô tuấn tú bất ngờ bước vào.

Gương mặt hắn hoàn mỹ như được điêu khắc từ những khối ngọc thạch quý giá nhất, đường nét sắc sảo khiến Emma không tự chủ được mà nhìn đến ngẩn ngo.

Tại học viện MIT danh giá, Emma vốn dĩ đã là đóa hoa khôi được vạn người săn đón.

Đi đến đâu nàng cũng nhận được hoa và quà, đủ lời tỏ tình từ các nam thần, thiếu gia giới thượng lưu nhiều không đếm xuể, nhưng tất cả đều bị nàng từ chối, lấy lý do là bận học.

Một phần là vì cái đó nhưng phần lớn là vì người cha yêu quý của nàng cứ thấy nàng đi với bạn con trai nào là lại lên cơn ghen.

Ngày nào cũng than khóc như thể sợ có con heo nhà nào ủi mất cải trắng nhà lão đi vậy.

Vì có ông cha vừa có tiền vừa có quyền như vậy nên nàng từ bé đến lớn chưa đứng gần với người khác giới như vậy thì hơi đỏ mặt.

Nếu là ngày thường chỉ cần có người khác giới nào dám bén mảng lại gần, mấy tên vệ sĩ do Ông cha nhà nàng cử tới chốn trong bóng tối liền lao ra đuổi người ta đi như đuổi ruồi rồi.

Lần đầu được gần người khác giới lại trong hoàn cảnh này, đã vậy đối phương còn đẹp trai như vậy nữa nàng dù sao mới chỉ tròn 18 tuổi, gặp được người đẹp trai như vậy làm sao không ngại.

"Cậu.

là người đã cứu tôi sao?"

“Ta thấy ngươi ngất xỉu, lại không biết địa chỉ nhà ngươi ở đâu nên đành đưa vào viện.

Bác s nói tồi, ngươi chỉ bị hạ đường.

huyết cộng thêm say nắng nên mới hôn mê thôi.

9au này chú y một chút là được, với lại sau này nếu đi một mình thì đừng có dại mà đi vào mấy khu hẻm vắng người như vậy nữa.

Lucas thong thả xách giỏ hoa quả đặt lên tủ đầu giường, tay kia mở.

nắp chiếc cặp lồng giữ nhiệt ra.

Mùi cháo sườn thom phức ngay lập tức lan tỏa khắp phòng bệnh.

Emma cả ngày chưa có hại cơm nào vào bụng rồi, cái bụng nhỏ phản chủ bỗng phát ra tiếng"

rột rột"

rõ mồn một.

Nàng vội vàng dùng tay che bụng, gương mặt trắng sứ thoáng chốc đỏ bừng vì ngượng ngùng.

Xin lỗi.

cả ngày tôi chưa ăn gì nên.

Không sao, đói thì ăn nhanh đi."

Khóe miệng Lucas khẽ nhếch lên nhìn vào càng thêm soái.

Hắn cẩn thận kéo chiếc bàn chuyên dụng cho bệnh nhân lại gần giường, đặt bát cháo ấm nóng cùng chiếc thìa ngay ngắn trước mặt nàng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập