Chương 43: Ngại ngùng | Đến nơi

Chương 43:

Ngại ngùng | Đến nơi

Emma cầm lấy thìa nhưng không ăn ngay, nàng mím môi, đôi mắt xanh thăm nhìn thẳng vàc hắn, hỏi rõ thắc mắc trong lòng.

"Tại sao ngươi lại tốt với ta như vậy?

Chúng ta vốn dĩ chẳng hề quen biết mà.

"Cứ coi như là hữu duyên đi.

Dù sao cứu người thì cứu cho chót, phật đưa sang sông cũng.

phải đưa đến bò thôi a."

Lucas nhàn nhã chọn lấy một quả táo đỏ mọng trong giỏ hoa quả, đại khái lau qua loa vào vạt áo rồi cắn một miếng

"rắc"

đầy giòn tan.

"Nếu hôm nay người nằm đó là kẻ khác, ta cũng sẽ cứu thôi."

Ánh hoàng hôn vàng vọt hất qua khung cửa sổ, phủ lên bóng lưng thiếu niên một lớp hào quang mờ ảo, trông hắn chẳng khác nào một vị trích tiên bước ra từ tranh thủy mặc.

Emma nhìn bóng hình ấy, tim đập bỗng lỡ một nhịp.

"Với lại, nói cho cùng chúng ta cũng coi như là bạn cùng trường.

Nếu không phải tôi xin ngh học sớm, có lẽ giờ này hai chúng ta đã là bạn cùng khóa rồi."

Lucas gặm xong quả táo, chỉ còn lại cái lõi, hắn tùy tiện ném một phát chuẩn xác vào thùng rác nơi góc phòng.

Cảm nhận được ánh mắt nhìn mình đến cháy da cháy thịt của cô gái trên giường, hắn quay đầu lại, nhướn mày.

"Này, nhìn gì mà dữ thê?

Không ăn nhanh cháo nguội đi là mất ngon đấy."

Emma đang thẫn thờ bị cái vẫy tay của Lucas làm cho giật mình tỉnh mộng.

Nàng khẽ cúi đầu, khóe miệng không tự chủ được mà mỉm cười, lí nhí nói câu cảm ơn.

Cánh tay đang cắm kim truyền dịch của Emma khẽ run rẩy, nàng cầm thìa múc từng, muỗng cháo trong bình giữ nhiệt thổi phù phù vài cái rồi cho vào miệng.

Có lẽ vì đã quá đói, nàng ăn rất nhanh, động tác có phần vội vã khiến Lucas ngồi bên cạnh cũng phải ngẩn người ra nhìn.

"Khụ khụ.

xin lỗi, là do tôi đói quá."

Emma nhận ra bộ dạng của mình có chút mất hình tượng, gương mặt mỏng lập tức đỏ bừng vì ngượng ngùng.

Dù sao nàng cũng mới chỉ là một thiếu nữ mới vừa mười tám tuổi, từ nhỏ đã là thiên kim tiểu thư được chiều chuộng, chưa từng rơi vào hoàn cảnh lúng túng như thế này trước mặt người ngoài bao giờ.

"Không sao, ngươi ăn ngon lành như vậy chính là lời khen ngợi tốt nhất dành cho tài nấu nướng của ta rồi.

Người làm bếp sợ nhất là món mình nấu ra không hợp khẩu vị người khác mà."

Lucas cười hì hì tỏ vẻ không để tâm.

Như sực nhớ ra điều gì, hắn thuận miệng hỏi.

"À đúng rổi, tiền viện phí ta đã đóng giúp ngươi rồi.

Ngươi muốn gọi người thân đến chăm sóc không?

Ta có thể cho mượn điện thoại gọi nhờ.

Còn chiếc điện thoại kia của ngươi bị hỏng rồi, không dùng được nữa đâu.

"Không cần đâu, cha mẹ ta mấy ngày nay công việc bận rộn lắm, ta không muốn làm họ phải lo lắng thêm đâu, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là khỏe liền thôi."

Emma nở một nụ cười như nắng sớm.

Nàng vội vàng từ chối, sau đó cẩn thận dọn dẹp bình giữ nhiệt, lau sạch chiếc bàn ăn của bệnh nhân rồi định đứng dậy mang bình đi rửa.

Nhưng chân chưa kịp chạm đất, Lucas đã nhanh tay chặn lại.

"Để ta mang về rửa cho, ngươi cứ nằm yên đó mà tĩnh dưỡng đi."

Lucas bước tới, dứt khoát đoạt lấy túi đồ từ tay nàng, rồi giúp nàng thu lại chiếc bàn ăn mang đi cất.

"Thật sự không cần đâu, ta tự làm được mà.

Chỉ bị tụt đường huyết chứ có phải bị liệt đâu mà việc gì cũng phải phiền đến ngươi chứ."

Emma định nhổm dậy giành lại túi nhưng đôi vai nhỏ bé của nàng đã bị đôi bàn tay mạnh mẽ của Lucas ấn nhẹ xuống giường.

Hắn cười hì hì, khéo léo lùi lại vài bước để nàng không thể với tới.

“Ngươi cứ an tâm nghỉ ngơi đi.

À, nếu có chuyện gì gấp ngươi cứ nhờ y tá gọi vào số điện thoại ta để trên bàn ấy.

Thật sự nếu ngươi bận thì không cần phải đến đâu.

À, còn tiền viện phí ngươi để lại số tài khoản ngân hàng đi, ta sẽ chuyển trả lại cho ngươi sớm nhất có thể a.

Thấy Lucas có ý định rời đi, Emma vội vã gọi giật lại.

Nàng sờ lên người mới sực nhớ ra hôm nay mình bỏ quên ví tiền, gương mặt càng thêm vẻ ngại ngùng, định bụng sau khi có điện thoại mới sẽ chuyển khoản ngay lập tức.

Chuyện đó không cần vội, sau này gặp lại trả ta cũng được.

Vậy nhé, có việc gì cứ gọi điện là được.

Lucas thấy Emma không còn khư khư đòi chuyển tiền nữa thì khẽ gật đầu chào rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Nhìn bóng lưng cao gầy của Lucas biến mất sau cánh cửa, gương mặt Emma bỗng chốc đỏ lựng như quả cà chua chín.

Trái tim nàng đập liên hồi như trống trận, hơi thở trở nên dồn dập.

Nàng chẳng biết mình bị làm sao, chỉ thấy trong lòng rạo rực một cảm giác lạ lẫm, rồi bất giác vùi đầu vào trong chăn, lăn qua lăn lại rồi cười khúc khích như một thiếu nữ lần đầu biết rung động.

Bên ngoài cánh cửa phòng bệnh, ngay khi tiếng"

cạch"

khô khốc vang lên, nụ cười thiếu niên ngây ngô, ấm áp trên môi Lucas lập tức tan biến.

Gương mặt hắn trở lại vẻ lãnh đạm vốn có, đôi mắt thâm trầm hiện lên tia bất cần đời, hắn uể oải ngáp dài một tiếng.

Đi ngang qua thùng rác ở hành lang, Lucas tiện tay ném thẳng chiếc túi đựng bình giữ nhiệt vào trong.

Hắn sải bước trực tiếp rời khỏi bệnh viện, tiến đến nơi William đã đứng đợi sẵn từ bao giò.

Boss, đám người kia đã được đưa đến địa điểm chỉ định.

Ngài có muốn qua đó xem không?

"Điluôn đi.

À đúng rồi, ngươi nhớ giúp ta xử lý sạch sẽ mấy cái camera có ghi hình ảnh của ta xuất hiện quanh đây nhé.

Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào.

"Vâng, Boss."

Ngồi trong chiếc Rolls-Royce sang trọng, Lucas tựa lưng vào ghế da thật mềm mại, cảm giác thoải mái khiến hắn khẽ thở hắt ra một hơi đầy hưởng thụ.

Thực chất, ban đầu hắn vẫn định dùng chiếc Toyota cà tàng kia để di chuyển, nhưng sau khi nhận ra thân phận của mình hiện tại không còn phù hợp với loại xe phổ thông đó nữa.

Khụ khụ, nói trắng ra là vì chiếc xe kia quá chật chội, ba người đàn ông nhồi nhét bên trong.

quả thực là một cực hình.

Thế nên hắn đã nhờ cho William đi thuê tạm một chiếc khác để di chuyển cho thuận tiện.

Tất nhiên ngân sách hiện tại của hắn chưa đủ để đập hộp một chiếc xe cấp bậc này, chỉ có thể dùng phương án thuê dài hạn.

Ban đầu hắn còn nghĩ chắc chỉ có thể thuê được con xe cấp bậc BMW hay là Audi thôi, hắn cũng không ngờ William lại có thể tìm đâu ra xe sang cấp bậc này.

Đúng là quản gia vạn năng, chuyện gì vào tay lão cũng đều trở nên hoàn hảo mà.

Chiếc xe lướt đi êm ái trên đường phố, Lucas nhìn qua cửa kính đen tuyền, ánh mắt dõi theo tòa nhà hai bên đường lướt đi.

Chiếc xe lướt thẳng ra ngoài vùng ngoại ô hẻo lánh, cảnh tượng phồn hoa đô hội với những tòa nhà chọc trời dần lùi xa, thay vào đó là những cánh đồng lúa mì trải dài bát ngát.

Từng đợt sóng vàng rung rinh theo gió trải dài bạt ngàn, chiếc Rolls-Royce với logo thiếu nữ bay kiêu hãnh như một mũi tên xé toạc màn đêm, ánh đèn pha sáng xua tan bóng tối trên coi đường mòn đầy sỏi đá.

Tiếng bánh xe ma sát mạnh trên mặt đường tạo nên những đám bụi mù mịt.

Sau một hổi luồn lách, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại trước một ngôi nhà kho cũ kỹ được dựng lên bằng gỗ.

Nhìn từ bên ngoài vào Lucas âm thầm cảm phái.

Dù sao nhìn qua liền có thể đoán được tuổi thọ của đống gỗ mục này còn lớn hơn cả tuổi đời của hắn.

"Boss, đã đến nơi rồi."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập