Chương 48: Động tâm | Thị trường Trung Quốc

Chương 48:

Động tâm | Thị trường Trung Quốc

Sau vài ngày kiên trì trấn công, Emma từ một cô gái đầy cảnh giác nay đã dần buông lỏng phòng bị.

Những cuộc trò chuyện giữa hai người không còn vẻ câu nệ, xa cách như cũ nữa.

Phần lớn thời gian hai người cùng nhau tản bộ trong khuôn viên bệnh viện, hoặc ngồi dưới bóng cây cổ thụ thảo luận về những bài học thuật đúng kiểu kịch bản thanh xuân vườn trường.

Quả nhiên dù Lucas đã nhiều năm không động vào sách vở, nhưng với trí tuệ đã được hệ thống cường hóa, chỉ cần Emma gợi ý sơ qua là hắn liền thấu triệt.

Emma vốn luôn tự hào về IQ thuộc hàng đỉnh cao của mình, nhưng khi đối diện với Lucas nàng mới chân chính hiểu thế nào là yêu nghiệt.

Mặc dù hắn nếu không nghỉ học thì vào trường sẽ theo ngành kinh tế, còn Emma thì học ngành sinh học.

Sau khi thấy Lucas cũng hứng thú với ngành này thì nàng có hơi bất ngờ, Emma ban đầu chỉ nghĩ người này ham học nên chỉ dạy hắn một vài để tài đơn giản trước.

Nhưng khi thấy Lucas tiếp thu rất nhanh thì nàng hơi hưng phấn, dần dần chuyển chuyển qua nói về mấy vấn đề chuyên môn sâu hơn.

Lucas hiểu rất sâu sắc, thậm chí còn đưa ra những góc nhìn khiến nàng phải kinh ngạc.

Emma chỉ hận vì kiến thức mình có hạn, không đủ để dạy thêm cho hắn nữa.

Lần đầu Emma có cảm giác tiếc hận cho thiên tài như vậy, sau khi nghe lý do Lucas bỏ học thì nàng càng thêm tiếc hùi hùi.

Ban đầu, Emma chỉ bị hạ đường huyết nhẹ, nằm viện hai ngày là có thể xuất viện.

Trước khi chính thức trở lại giảng đường, nàng rất là hào hứng lôi kéo Lucas đi dạo quanh khuôn viên MIT thăm quan.

Đối với Lucas, đây cũng là một trải nghiệm khá là thú vị khi tận hưởng bầu không khí thanh xuân trường đại học danh tiếng thế giới như vậy.

Dù sao kiếp trước hắn dù có muốn cũng không đủ trình độ để vào trường này học, nên cũng coi đây là một trải nghiệm khá là thú vị.

Hai người vừa mới bước đến gần cổng ký túc xá, một giọng nói lo lắng, xen lẫn bất ngờ từ phía sau vang lên.

"Emma!

Mấy ngày nay cậu đi đầu mà không.

thấy bóng dáng vậy?

Tớ còn định gọi cảnh sát báo mtất tích luôn rồi đấy!"

Emma vừa nhìn thấy chủ nhân của giọng nói ấy, đôi mắt xanh thắm lập tức ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết.

Nàng hăng hái chạy tới, ôm chầm lấy cô bạn thân của mình.

Cô gái đối diện vừa vỗ về Emm:

vừa đưa mắt dò xét người thanh niên đang đứng cách đó không xa.

Ngay khoảnh khắc nhìn rõ diện mạo của Lucas, cô nàng như bị một luồng điện xẹt qua vì nhan sắc.

Nàng vội vàng huých tay Emma, hạ thấp giọng nhưng không giấu nổi vẻ hưng phấn.

"Emma, vị soái ca này là ai thế?

Không lẽ cậu lén lút sau lưng tớ thoát kiếp cẩu độc thân rổi đấy chứ?

Uy, Không được nha, chúng ta đã thề non hẹn biển là sẽ cùng nhau độc thân đến.

già mà!"

Nghe những lời trêu chọc trần trụi của cô bạn, gương mặt trắng sứ của Emma lập tức đỏ bừng như gấc chín, nóng bừng đến tận mang tai.

Nàng cuống quýt đưa tay bịt chặt miệng cô bạn thân, không cho nàng ta thốt thêm lời nào nữa, như thể sợ lộ tẩy.

"Ưm.

ưm.

Cậu làm cái gì mà chột dạ thể?

Cái đồ mê trai bỏ bạn này!"

Elian bị bịt miệng vẫn cố trừng mắt, tiếng hừ hừ phát ra từ mũi đầy vẻ bất mãn, nhưng nhìn qua là biết quan hệ giữa hai người vô cùng tốt, không chút kiêng dè gì.

Nhìn hai cô thiếu nữ cứ bá vai bá cổ, chốc chốc lại liếc nhìn hắn rồi thầm thì to nhỏ cáo gì, Lucas dù không nghe thấy cũng đoán được tám chín phần mười hai người này.

chắc lại đang nói gì hắn rồi chứ gì?

Khụ khu, đừng bảo hắn tự luyến quá mức, nhưng qua mấy ngày tiếp xúc hắn sớm đã biết Emma vốn dĩ chỉ là một tờ giấy trắng.

Ngoài biết học ra thì chả biết cái gì cả.

Những tâm tư thiếu nữ của nàng đúng kiểu không cần nói cũng tự hiện hết lên mặt, rõ ràng đến mức ngay cả một kẻ FA lâu năm như Lucas cũng nhận ra nàng đã bắt đầu nảy sinh hảo cảm với mình.

Dù sao nhà hắn cũng nuôi một ông cha đào hoa mà, số phụ nữ bị lão lừa tình trong một năm có khi phải dùng xe tải mới chở hết được.

Sống cùng với nhau lâu nên hắn cũng học lỏm được không ít bản lĩnh từ lão cũng không có gì 1a.

"Xin chào, giới thiệu một chút, tôi là Lucas Downey, cứ gọi tôi là Lucas là được."

Lucas khẽ nhếch môi, thấy hai cô gái đã ngừng xì xào hắn mới tiến lại gần, lịch thiệp đưa tay ra.

Elan thấy vậy cũng đưa tay ra bắt, mặt mày.

hằm hằm rõ ràng tỏ vẻ không muốn nhưng vẫn đưa tay ra bắt.

Cả hai chỉ chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước tổi lập tức thu hồi.

"Hừ, đừng tưởng cố làm thân là có thể dễ dàng lừa chị em tốt của tôi đi nhé.

Muốn cướp người thì phải bước qua xác tôi đã!"

Elian thấy ánh mắt cô bạn thân cứ dính chặt lấy người thanh niên đối diện thì máu ghen nổi lên, trực tiếp nhảy vào giữa chắn ngang tầm mắt hai người, bộ dạng như gà mẹ bảo vệ gà con.

"Elian!

Hai chúng tớ chỉ là bạn thôi, không phải mối quan hệ như cậu nghĩ đâu!"

Emma xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

8ợ cô bạn thân miệng không cửa nẻo lại nói ra điều gì không nên nói, nàng vội vàng bịt miệng Elian lại, mặc kệ tiếng ú ớ phảr kháng mà kéo xềnh xệch đi.

Trước khi khuất bóng sau dãy nhà ký túc xá, nàng còn không quên quay đầu lại vừa vuốt lại mái tóc rối vừa lí nhí nói lời cảm ơn hắn đã đưa tiễn.

Nhìn bóng lưng hai cô gái chạy xa dần, Lucas rốt cuộc không nhịn được mà che miệng cười.

Tính cả hai kiếp cộng lại tuổi đời của hắn cũng đã ngoài 50 rồi a, nếu tính vai vếhắn phải được gọi bằng bác tồi.

Vậy sao tim hắn cứ đập phanh phanh là có ý gì a?

Không lẽ hắn lại động tâm thật sao?

Không được, không được, mục tiêu của hắn là bá chủ giới hắc đạo chứ không phải là đắm chìm trong tình ái a!

Lucas vừa đi vừa tự tẩy não chính mình, trực tiếp chạy một mạch như phía sau có ma đuổi tiến ra phía bên ngoài cổng trường.

Sau khi nhân viên bảo vệ xác nhận hắn chỉ là khách tham quan, không phải là sinh viên trong trường mới mở cổng cho đi.

Hắn trực tiếp đi thẳng tới chiếc Rolls-Royce đang đỗ phía đối diện, bình tĩnh mở cửa ra ngồi vào ghế sau.

"Boss, tiếp theo chúng ta đi đâu?"

William dùng ngón tay thon dài chỉnh lại kính chiếu hậu, liếc nhìn vị thiếu niên trẻ tuổi đang ngồi dựa lưng cắn móng tay không biết đang nghĩ cái gì ở phía sau, cung kính hỏi.

"Về nhà đi.

À còn nữa, chuyện ta giao cho ngươi làm đến đâu rồi?"

Lucas nhìn khung cánh cổng trường đại học MIT lướt qua ngoài cửa sổ, soa soa mái tóc màu hạt dẻ của mình, thanh âm có chút bất cần đời hỏi.

"Chuyện ngài dặn dò tôi đã điểu tra kỹ lưỡng.

Hiện tại nền tảng văn học mạng lớn nhất tại Trung Quốc đang thuộc về tập đoàn Thịnh Đại, Qidian.

William nhìn qua kính chiếu hậu thấy Lucas dùng tay che trán như đang nghỉ ngơi thì mới tiếp tục nói tiếp.

“Chi tính riêng năm vừa qua, lượng độc giả hoạt động trực tuyến đã chạm mốc 100 triệu người.

Nếu ngài muốn nhắm vào thị trường này thì đây chính là bàn đạp tốt nhất."

Lucas lặng lẽ nghe William phân tích, gương mặt không chút biểu cảm.

Hắn đón lấy tập tài liệu từ tay William, ngón tay thon dài lật nhẹ từng trang, thanh âm sột soạt vang lên trong không gian yên tĩnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập