Chương 52:
Gọi viện trợ | Tập kích
Hắn suy tính một hồi, đôi mắt đảo liên tục cuối cùng cũng quyết định cầm điện thoại lên, lướt nhanh trong danh bạ rồi nhấn nút gọi.
"A1ô, Wiliam?"
Tiếng chuông vừa dứt, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lạnh đạm của lão William.
Radomir không biết nghe được cái gì, lên giọng phân bua.
"Ngươi còn hỏi ta gọi cái gì ư?
Không phải ta tìm được mối làm ăn béo bở nên mới nhớ đến ngươi sao?
Cái gì mà tại sao không báo cáo với Boss chứ?
Chậc, có chút chuyện nhỏ nhặt không lên nổi mặt bàn này mà cũng phải làm phiền ngài ấy sao?
Đợi chúng ta gom hết chỗ này mang về dâng lên chẳng phải sẽ khiến Boss bất ngờ và hài lòng hơn sao?"
Radomir điểu khiển vô lăng bằng một tay, mắt dán chặt vào bóng đuôi xe phía xa.
Nghe thấy William ở đầu dây bên kia nói cái gì, hắn lộ rõ vẻ không vui liền ngắt lời.
"Được tổi, được rồi!
Ta biết rồi, lần sau làm gì ta cũng sẽ thông báo cho boss trước được chưa?
Ngươi cũng biết thói quen của ta trước giờ vốn là độc hành hiệp mà.
Được rồi, không nói nhảm nữa, địa chỉ ta đã gửi vào máy ngươi rồi đấy mau tới giúp ta một tay đi.
À đúng rồi, hành động thì kín kẽ một chút, đừng để lũ ruồi nhặng phát hiện ra."
Tắt máy điện thoại, Radomir ngoáy ngoáy lỗ tai đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Đối với những lời nhắc nhở của William, hắn hoàn toàn để ngoài tai.
Trong mắt hắn lúc này, đoàn xe phía trước không phải là kẻ thù mà là một đống vàng di động đang chờ hắn thu hoạch.
"Tình hình thế nào rồi?"
Chiếc Rolls-Royce đen bóng lướt đi êm ru như một bóng ma, theo định vị trên điện thoại mà dừng lại ngay sát cạnh chiếc Jeep của Radomir.
William ngồi trong khoang xe kéo kính xuống nhìn gã kia đang cầm ống nhòm mặc đồ dằn di đang nép mình sau lùm cây nhìn cái gì, nếu có người đi ngang qua có lỡ nhìn từ ngoài vàc cũng không nhìn thấy, tên này ngụy trang đúng là không khác gì tàng hình.
Lão không nói hai lời lập tức đánh lái chiếc xe sang trọng vào sâu trong bụi rậm, còn không.
quên dùng cỏ dại lẫn tán lá rậm Tạp che chắn kỹ lưỡng TỔi mới đi ra ngoài.
"Sao đến chậm thể?
Ta đợi ngươi mà ngứa hết cả tay rồi đây!"
Radomir làu bàu, tiện tay ném chiếc ống nhòm về phía William.
William chuẩn xác bắt lấy, không thèm chấp nhặt vẻ nôn nóng của tên kia, đưa ống nhòm lêr quan sát tình hình.
Ở phía xa là vô số vách núi hiểm trở, nhưng ở nơi cao nhất có thể mơ hồ nhìn thấy một khu đóng quân hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn chiếu rực sáng như ban ngày.
Từng thùng hàng lớn xếp lên nhau thành một ngọn núi nhỏ nằm san sát nhau được tầng tầng lớp lớp lính canh cửa nhìn vào rất là đồ sộ.
Nhìn vào liền biết chỗ này là một pháo đài cực kỳ dễ thủ khó công.
Đối với người thường đây vốn dĩ là vùng cấm địa, cực kỳ khó vào nhưng trong mắt những kẻ như William hay Radomir, nó không khác gì công viên, thích vào thì vào không thích thì ra.
William âm thầm cân nhắc trong lòng, ném trả ống nhòm lại cho đối phương.
Lão liếc nhìn Radomir đang ngồi lắp lại khẩu súng ngắn kêu răng rắc trên tay, không nói gì lẳng lặng đi về phía cốp xe Rolls-Royce.
Cạch một tiếng, chiếc cốp xe bóng loáng trực tiếp bị mở ra.
Nằm ở bên trong là một chiếc val hợp kim nhỏ gọn nhưng vô cùng tỉnh xảo.
Ngay khi nắp vali kim loại được lật mở, lộ ra ngoài là một khẩu súng ngắn loại Mt-160 có thể gắn giảm thanh được tháo rời cùng với hai băng đạn xếp ngay ngắn cạnh hai quả lựu đạn.
Đống v:
ũ k-hí này là kết quả của việc William tiện tay ghé qua một cửa hàng v-ũ khhí trên đường đến đây.
Tất nhiên là tiện tay cả, mà tiện tay thì không tốn phí nên lão cũng không ngại thó thêm hai cây đao thụy sỹ gắn ở sau thắt lưng.
William ngón tay như biến thành tàn ảnh, chỉ răng rắc mấy cái từ đống linh kiện rải rác trực tiếp biến thành một cây súng lắp sẵn giảm thanh màu đen ngòm.
Lão nhấc nhấc cảm nhận độ nặng của cây súng trên tay, thứ nhắm mấy lá trên cây gần đấy lão không chút do dự bóp cò,
Âm thanh như thể bị bóp nghẹt, phần lớn đều bị tiếng gió thổi át đi chỉ miễn cưỡng nghe thấy mất tiếng nổ cực nhỏ.
Từ nóng súng phát ra mấy tia lửa rất nhỏ trong bóng tối, mấy viên đạn trực tiếp phóng ra xé gió nhắm lấy mấy cái lá lao đi.
William bắn thử ba phát mà một phát bắn trúng, lá trực tiếp bị xé toạc, còn hai viên còn lại cái thì bắn gãy cành cây, cái thì bắn không trúng thì hơi nhíu mày, không mấy hài lòng.
Lão nhét mọi thứ vào thắt lưng làm bằng da được dấu sau lớp áo vest làm nhìn vào rất là goi gàng.
Kết hợp với mặt nạ hồ ly làm vẻ ngoài cực kỳ lạc quẻ.
Nếu bỏ cái mặt nạ đó ra nhìn vào còn có thể khen đẹp, dù sao cũng không khác gì mấy đặc vụ sát thủ trong phim.
Nhưng thêm mặt nạ vào thì.
Nếu Lucas mà có ở đây chắc không kìm được mà nghi ngờ con mắt thẩm mỹ của lão này, nhìn vào nó vừa anime mà vừa trẻ con.
đúng kiểu nửa nạc nửa mỡ mà.
"Ngươi làm cái gì mà lâu vậy chứ?
Ta đợi ngươi mà ngứa hết tay chân rồi đây."
Radomir thấy lão kia không biết làm cái gì mà lâu vậy định lên tiếng thúc giục, ngay khi hắn vừa quay mặt lại thì nhìn thấy trang bị của William thì hơi nhíu mày.
“Khu, khu, thẩm mỹ của ngươi đúng là độc lạ thật a.
Radomir càng nhìn mắt càng híp lại, không biết miêu tả như nào chỉ có thể nói như vậy.
William nghe vậy không biết bị đụng đến lòng tự trọng hay sao mà ánh mắt càng ngày càng lạnh, khí thế mười phần áp bách liếc Radomir một cái rồi thu lại tầm mắt vẫn không nói gì.
Gã bị nhìn như vậy thì không cảm nhận chút gì, miệng thì chậc chậc mấy cái không nói thêm gì chỉ nhếch môi cười đầy ẩn ý.
Từ khi được triệu hoán đến đây vẫn là lần đầu tiên hai người chính thức sát cánh làm nhiệm vụ.
Tất nhiên sau này còn nhiều lần nữa nhưng đấy là chuyện của sau này.
Chơi ra chơi, làm việc ra làm việc.
Radomir từ ban đầu còn không mấy để tâm mặt cũng dần dần trở nên nghiêm chỉnh trở lại đúng kiểu quân nhân.
Sau một hồi trao đổi hai người cuối cùng quyết định bỏ lại phương tiện để tránh đánh rắn động cỏ, lắng lặng men theo đường mòn hướng l.
ên đrỉnh núi.
Phía trên cao, những ngọn đèn pha công suấtlớón quét qua quét lại liên tục như cái radar.
Còn đám lính gác thì cứ cách một đoạn lại có người canh mà tên nào tên nấy lăm lăm súng.
ống tuần tra không ngơi nghỉ.
Làm cảnh tượng đồ sộ như này ngay cả người thường nhìn vào cũng có thể nhận ra nơi này có điều bất thường.
Radomir với bản năng của một kẻ lăn lộn lâu năm liền lĩnh tự mình tiên phong dẫn đường.
Cả hai như hai bóng ma hòa vào màn đêm, khéo léo lách qua những điểm chốt chọn con đường vòng hiểm trở để leo lên.
Tất nhiên bọn hắn cũng có thể lái xe trực tiếp đâm vào quậy một chuyến cho trời long đất lở rồi thoát đi được nhưng chắc cũng phải lột một lớp da.
Nhìn từng dãy súng máy được trang bị trên tường, Radomir âm thầm cảm khái may bọn hắr chọn đúng không thì lần này cũng khó thoát rồi.
Sau khi vòng qua mặt sau của dãy núi, cả hai đã đứng trước bức tường bao kiên cố của khu căn cứ.
Chọn đúng một góc khuất tẩm nhìn của lính tuần tra, không chút do dự dứt khoát tung người nhảy vào bên trong.
"AI đó?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập