Chương 53: Tiến vào | Chuyển tiền

Chương 53:

Tiến vào | Chuyển tiền

Dù cố gắng để tiếng đáp đất nhẹ nhất có thể nhưng vẫn bị một tên lính đứng gần đó nghe thấy.

Tên đầu đỉnh được trang bị đến tận răng kia nghe thấy tiếng tiếng nhỏ cứ nghĩ mình nghe lâm, nhưng nghĩ mình được nhận lương hậu hĩnh như vậy mà không tận tâm với nghề thì nuốt không trôi muốn đi lại thử kiểm tra.

Tên đầu đỉnh tay cầm chặt cây súng, trực tiếp tiến lại gần chỗ phát ra âm thanh kiểm tra thử.

Nhìn một vòng thấy không có gì khác thường định quay lại chỗ cũ thì ánh mắt bỗng bất giác bị cái gì trăng trắng ở trong bóng tối thu hút.

“Cái gì vậy?

Không đợi hắn cầm đèn pin lên chiếu vào kiểm tra thì một bóng người đeo mặt nạ hồ ly như thể tốc biến trực tiếp xuất hiện trước mắt hắn.

Thấy là có người tập kích, không để tên đầu đinh kịp mở miệng báo cáo vào bộ đàm thì một tiếng phập khô khốc vang lên.

Thanh súng lắp giảm thanh đen ngòm dí ngay huyệt thái dương, viên đạn chuẩn xác xuyên thủng đầu chỉ để lại một lỗ máu đen ngòm.

Tên lính há hốc mồm, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã đổ rầm xuống như một khúc gỗ, từ trong lỗđạnđen ngòm máu tươi bắt đầu loang lổ thành vũng dưới chân.

"Mẹ kiếp, vừa vào đã gặp vận đen rồi."

Radomir nhìn cái xác bị William b-ắn chết, tâm trạng không mấy vui vẻ, tiện chân đá đá vào cái người còn hơi ấm để trút giận.

Trong khi đó người ngoài nhìn vào không rõ vẻ mặt William như nào vì bị cái mặt nạ che đi, nhưng mấy vệt máu bắn vào cái mặt nạ màu trắng tỉnh nhìn vào rất nổi bật, không khác gì mấy s:

át nhân đeo mặt nạ trong phim kinh dị.

MWilliam thản nhiên lấy khăn tay lau lau họng súng đang brốc khói nghi ngút, không thèm liếc mắt lấy một cái.

Cả hai lấy những thùng hàng cao ngất ngưởng làm vật chắn, nhanh nhẹn di chuyển vào sâu bên trong.

Radomir nhìn những dãy thùng container xếp san sát nhau lòng tò mò trỗi dậy.

Hắn chẳng thèm quan tâm đến việc có lãng phí đạn dược hay không, trực tiếp nã một phát vào ổ khóa của chiếc thùng gần nhất rồi kéo tung cửa ra.

Nhìn thấy bên trong có gì, hai mắt Radomir lấp la lấp lánh rất là tham lam nhìn chằm chằm.

Bên trong phần lớn đều là súng trường, hàng nóng các kiểu.

Còn các thùng còn lại là phần lớn là những túi bột mì xếp thành đống.

"Chậc chậc, lão già Jamie kia bên ngoài thì ra vẻ quý tộc nho nhã, tốt bụng, ai ngờ sau lưng.

lại kinh doanh cái thứ bẩn thiu này chứ."

Radomir vừa chép miệng đầy khinh bỉ, nhưng động tác tay lại nhanh thoăn thoắt.

Lão cực kỳ thành thật vơ lấy từng bánh hàng cấm nhét đầy vào túi, nhét cho đến khi không còn kẽ hở nào mới thôi.

Mặc dù hắn âm thầm khinh bỉ lão này nhưng trong giới này, đạo đức chỉ là phù du, tiền tài mới là thực tại nên hắn cũng không ngại tiêu hoá dùm đống hàng này cho lão Jamie đâu.

Còn việc lão kia có bị tức đến nhồi máu cơ tim không thì hắn không quan tâm, chỉ cần hắn sống tốt là được.

"Ngươi đoán xem, chỗ này chắc cũng phải một hai tấn bột mì ấy nhi?"

Radomir nhìn đống hàng cấm xếp cao như núi nhỏ, tặc lưỡi đầy tiếc rẻ.

Đôi mắt gã đỏ rực sự tham lam, hận không thể biến mình thành ba đầu sáu tay để ôm sạch toàn bộ chỗ này mang đi.

Trái ngược với Radomir hưng phấn như hít ke thì William chỉ im lặng, ánh mắt lão trầm tư nhìn những thanh bột trắng dường như đang tính toán điều gì đó sâu xa hơn.

Phía trước có một chòi canh cao được dựng lên, vị trí lại cực kỳ đắc địa để quan sát toàn bộ khu vực.

Thấy Radomir còn đang hăng say đo đạc đống bột mì không để tâm bên này, William không muốn đợi trực tiếp như một bóng ma luồn lách không để ai thấy.

Trên người mặc đồ vest đen mà nhanh nhẹn trèo qua cửa sổ đột nhập vào bên trong phòng như không bị cản trở.

Nội thất căn chòi khá sơ sài, chỉ có một chiếc bàn làm việc bằng gỗ lớn và bộ sô pha bằng da đặt ở giữa phòng.

Từ trên này nhìn xuống bao quát toàn bộ khu căn cứ thu gọn trong tầm mắt.

Wiliam nép sát vào mép cửa sổ, quan sát đám lính canh dày đặc bên dưới.

Trong lòng không ngừng nghĩ hoặc lão Jamie này không biết nghĩ gì mà bảo mật nơi này cao như vậy.

Nhìn một hồi cố gắng ghi nhớ địa hình khu này, William mới tiến thẳng đến bàn làm việc bắt đầu lật tung các ngăn kéo lên.

Ánh mắt màu hổ phách chọt lóe lên tia sáng lạnh lẽo lật từng tệp hồ sơ một, khi nhìn thấy một tệp hồ sơ được niêm phong kỹ lưỡng giấu trong góc khuất lão không chút do dự xé toạc niêm phong ra, rải toàn bộ tài liệu bên trong lên bàn.

William lật từng tờ một đọc rất nhanh, từ ban đầu mắt không gọn sóng càng ngày loé sáng.

Nghe thấy tiếng nói chuyện cùng tiếng bước chân ở bên ngoài càng ngày càng tới gần, tốc đề lật giấy của William càng ngày càng nhanh.

Trước khi cảnh cửa bị đẩy ra, William đã nhanh như chớp gom sạch tệp hồ sơ nhét vào túi áo.

Trực tiếp tung mình nhảy qua cửa sổ biến mất vào màn đêm vây hãm.

Bên dưới, đoàn xe vận tải bắt đầu tiến vào bãi đỗ.

Tên mặc vest đầu sân bay vừa nãy dẫn đầu chỉ trỏ cái gì, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng số tiền và vàng đều đầy đủ, gã mới hài lòng rời đi chỉ để lại hai tên lính canh gác tại chỗ.

Radomir đứng núp ở một bên nhìn hai tên đứng canh gác thì âm thầm suy tính, ánh mắt vàng kim ở trong bóng tối như thú săn lồi lộ ra vẻ hung tàn.

Gã lướt đi trong bóng tối tiếp cận một tên lính từ phía sau như một con báo săn.

Không để đối phương kịp phát giác, gã một tay đã bịt chặt miệng, tay kia gí họng súng sát thái dương nã một phát trực tiếp biến thành cái xác.

Cùng lúc đó, tên lính còn lại nghe thấy tiếng xé gió khác thường, vừa định vớ lấy bộ đàm bá‹ động thì họng súng của William đã khai hỏa.

Viên đạn xuyên thủng sọ từ phía sau khiến hắn chỉ kịp trọn tròn mắt đầy kinh hãi rồi đổụp xuống trực tiếp nhận cơm hộp.

Hai người cực kỳ ăn ý, từng túi tiền lớn được hai người chọn bừa một chiếc xe Jeep ném lên xe.

Nhìn số vàng xếp thành núi mà chỉ biết tiếc vì quá nặng lẫn cổng kềnh nên cả hai chỉ có thể bỏ lại.

William tập trung chuyển tiền, còn Radomir thì không cam lòng bỏ rơi đống bột mì béo bở kia.

Gã lén lút chạy qua chạy lại như con thoi, cố gắng khuân vác thêm mấy chuyến hàng cấm nhét đầy vào khoang xe.

Dưới ánh trăng mờ ảo, hai kẻ điên cuồng này đang ngang nhiên hôi của ngay giữa sào huyệt của kẻ thù.

Không chỉ có tiền và bột mì, ngay cả mấy rương v-ũ k:

hí mới tỉnh cũng bị hai gã đạo tặc này quét sạch không chừa một mảnh.

"Wilam, sao ngươi còn chưa vào đổi ca vậy?

Nhanh lên ta cả đêm chưa có gì bỏ bụng rồi, nhanh vào thay ca cho ta còn đi ăn nữa"

Một tên lính đứng chờ mãi không thấy đồng bọn vào thay ca, trong lòng dấy lên vẻ nghi hoặc.

Hắn làu bàu chửi thể vài câu rồi sải bước ra ngoài tìm kiếm.

Đi đến góc tối hắn thấp thoáng thấy một đôi chân lộ ra dưới ánh đèn mò.

Cứ ngỡ thằng này hôm nay lại lười biếng nằm ngủ.

Hắn hầm hầm tiến lại định tung một cước để đánh thức nhưng vừa bước thêm một bước, cảm giác đính dớp dưới đế giày khiến hắn khựng lại.

Tên lính thấy vậy thì hơi nhíu mày, bật đèn flash điện thoại soi xuống xem dẫm phải cái gì th một màu đỏ tươi đập vào mắt khiến đồng tử hắn co rút lại kịch liệt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập