Chương 55:
Câm nín | Ghen tị
William đi từ bên ngoài nhấc từng thùng sắt nặng trịch từ cốp xe, nhẹ nhàng đi vào nhà.
Nghe Lucas hỏi, lão đặt cái thùng xuống sàn nhà lạnh lẽo phát ra tiếng cốp khô khốc rồi đáp.
"Trong đống túi đó tất cả đều là tiền cả thưa boss, nhưng tôi chỉ biết là tiền cướp được thôi còn sạch hay không ngài cứ hỏi thử Radomir là biết ngay."
Lucas nghe William nói thì chỉ gật đầu, hai mắt phát sáng rõ hai chữ mê tiển lấp lóe cười hì hì sắp chảy nước miếng đến nơi.
Không được, hắnlà ông chủ không thể để lộ bộ dạng thô lỗnhư này được.
Lucas lau lau nước miếng không tồn tại nhưng mắt không kìm được dán chặt vào mấy túi tiền chưa mỏ ra
"Nếu không phải boss kêu ta đi theo dõi cái tên già Jamie kia thì lần này cũng không kiếm được chút hời này rồi."
Radomir khệ nệ xách thùng sắt cuối cùng vào trong nhà, đặt mạnh xuống sàn.
Nghe được William nói thì thuận miệng bổ sung.
GGã thò bàn tay sần sùi vào túi áo khoác qruân đ-ội, móc ra một chai Vodka loại nhỏ vặn nắp tu ừng ực một hơi rồi thở hắtra đầy sảng khoái.
Gương mặt gã hơi ửng hồng lên vì men rượu, đôi mắt hiện lên vẻ đắc ý.
Thấy Lucas lộ rõ vẻ mặt ba chấm không hiểu cái mô tê gì thì giải thích thêm.
"Ngài chẳng phải bảo tôi đi theo dõi lão già Jamie kia sao?
Ta tình cờ phát hiện lão kia tuồn một lượng lớn tiền bẩn ra ngoài để tẩy trắng nên đã thuận tay mang về đây luôn."
Nói đoạn, Radomir nhìn nhìn không nhớ rõ là cái rương nào bắt đầu lục ìm trong đống thùng sắt.
Gã lật từng rương một lên cuối cùng ở một cái rương lớn ở trong góc tìm được rồi thì kéo sềr sệt ra ngoài.
Thấy lão này động tác như này thì ban đầu còn không hiểu nhưng nhìn thấy bên trong chứa đầy thanh bánh bột mì trắng xóa thì có hơi cầm nín.
Hắn chỉ mới sơ sẩy có một chút mà nhóm ba người bọn hắn đã biến thành cái ổ tội phạm từ lúc nào vậy?
Mặc dù bọn hắn cũng đã griết người rồi nhưng cái này không tính.
Vũ khí cũng có rồi, tiền vàng cũng có rồi giờ đến cả bột mì cũng mang về cả tấn thế này là có ýgìa?
Tương lai còn không biết cái nhóm này còn mang thứ kinh thiên động địa gì về nữa làm Lucas âm thầm cảm khái.
Hắn ngồi xổm xuống cầm khẩu súng trường nặng trịch trên tay lên bắt đầu mân mê rất là phấn khích.
Những đường vân kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến hắn mê không dứt ra được, Phàm là đàn ông, có ai lại không mang trong mình niềm đam mê với súng ống chứ?
Dù đây không phải lần đầu tiếp xúc nhưng cảm giác lần này chân thực và kích thích hơn hắn.
Hắn vuốt ve thân súng kim loại lạnh lẽo, cảm nhận sự tĩnh xảo trong từng bộ phận quả thực là một cảm giác khiến người ta mê đắm mà.
"William, ngươi thống kê lại tổng số tiền này rồi gửi báo cáo cho ta luôn đi nhé.
Còn đống bột mì này.
Ân, hai người các ngươi cứ tự bàn bạc rồi xem xử lý thế nào đi, không cần nói với ta đâu."
Lucas luyến tiếc đặt khẩu AK xuống, quay sang nhìn đống tiền xanh mướt tùy ý bốc lên vài cọc cân nhắc sức nặng.
Lucas nghe hai người kia đồng ý thì gật đầu, không buồn bận tâm thêm.
Những chuyện cần chuyên môn như này hắn cứ để đám người có chuyên môn tự lo liệu là được a, dù sao hắn cũng không muốn thó chân vào chỉ trỏ linh tỉnh rồi tiễn cả lũ vào đồn thì không ổn.
Lucas ném mấy cọc tiền trở lại túi, ngáp dài một cái định quay về phòng ngủ nhưng như sực nhớ ra cái gì thì đứng dật lại.
"À đúng rồi, chuyện mà ta nhờ ngươi tìm người tình hình thế nào rồi?"
William đứng ở một bên nghe Lucas hỏi thì từ trong phòng đi ra cầm một tập hồ sơ dày cộp đưa cho Lucas.
"Theo những yêu cầu ngài nói hiện tại tôi đã sàng lọc được bốn ứng cử viên rồi.
Ngài có thể tự chọn trong bốn người này."
Nhìn thấy đôi mắt Lucas đã híp lại vì buồn ngủ, William định cùng lên thư phòng phân tích từng người cho rõ nhưng thấy vậy thì thôi, chỉ nói qua loa rồi đứng yên chờ đợi.
Lucas nhận lấy tập tài liệu, phất phất tay ra hiệu cho hai người dọn dẹp đống đổ bày bừa trên sàn này cho gọn gàng rổi lảo đảo đi lên lầu.
Hắn ném tập hổ sơ lên bàn làm việc, chẳng màng trời trăng gì nữa, trực tiếp ngã xuống giường chìm vào giấc ngủ sâu.
Hắn ngủ một mạch đến chiều muộn, khi tỉnh dậy thì ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả căn phòng.
Lucas nhập nhèm dụi dụi mắt soa cái bụng rỗng tuếch bắt đầu briểu tình cố gắng lết thân xác còn hơi ngái ngủ xuống lầu, bảo William làm qua loa chút gì đó để lót dạ.
Quét mắt nhìn một vòng không thấy bóng dáng Radomir, hắn thuận miệng hỏi thì biết gã ki:
đã ra ngoài tìm mối tiêu thụ sạch đống hàng trắng kia rồi thì chỉ gật đầu, không mấy để tâm.
Sau khi đánh chén no nê, Lucas vỗ vỗ nước lên mặt tỉnh thần hắn như được sạc đầy, tinh thần lập tức tỉnh táo táo trở lại.
Hắn bước vào thư phòng lật giở tập hồ sơ William đưa ban sáng ra bắt đầu xem.
Điểm chung của bốn người này là cuộc đời đều đã chạm đáy xã hội.
Kẻ thì nghèo rớt mồng tơi, người thì nợ nần chồng chất vì người thân lâm trọng bệnh.
Những con người này trong mắt thế gian là rác rưởi, là đáy của xã hội mà trong:
mắt của hắn thì mấy người như này rất dễ đối phó.
Hắn trải bốn bộ hồ sơ ra mặt bàn, nhìn ai cũng thấy có nét riêng, ai cũng rất tốt.
Nghĩ mãi không biết cho ai cuối cùng Lucas quyết định dùng cách của các cụ để lại là tung xúc xắc để chọn.
"Lạch cạch.
Viên xúc xắc ngay khi dừng lại, chỉ vào hồ sơ của một người đàn ông gầy gò đến mức chỉ còr da bọc xương, hai má hóp sâu.
Nhìn ảnh ban đầu Lucas cứ ngỡ lão già này đã ngoài năm mươi, nhưng khi nhìn vào cột ngày sinh, hắn không tin vào mắt mình phải dụi mắt mấy cái mới chắc chắn tên này đúng thật mới hơn ba mươi tuổi.
Vừa lật sang trang thông tin học vấn, Lucas cảm giác như có một luồng ánh sáng 12 nghìn Watt chiếu thẳng vào như muốn mù mắt.
Hắn không kìm được mà chửi thể một tiếng.
Từng theo học tại Harvard, sở hữu hàng loạt bằng giải thưởng từ Vật lý điện từ, Toán học cac cấp cho đến Ngôn ngữ học.
Danh sách bằng cấp dài dằng dặc phải ghi mấy tờ mới hết khiết hắn hoa cả mắt.
Đây rõ ràng là con nhà người ta trong truyền thuyết mà.
Lucas chậc chậc mấy tiếng lập tức ấn điện thoại gọi William lên thư phòng, ném tập hồ sơ lê:
bàn.
Ta chọn người này.
À đúng rồi, ngươi có chắc chắn rằng nếu ta giao bản thảo ta viết cho tên này dịch rồi đăng hộ bên Trung Quốc thì tiền kiếm được sẽ không bị tên này nuốt trọn đấy chứ?
William đứng.
chắp tay cung kính, sống lưng thẳng tắp.
Lão nghe Lucas nói thì trầm ngâm một lát rồi điểm tĩnh đáp.
"Boss, cái này thì tôi không rõ vì dù sao lòng người là thứ khó đoán nhất mà.
Chuyện này tôi không thể bảo đảm 100% được."
Lão cầm tập hồ sơ lên, chỉ liếc qua tấm ảnh người đàn ông hốc hác kia là đã nhận ra ngay.
"Nhưng mà theo thông tin tôi nắm được thì tên này đang gánh trên vai một khoản nợ khổng 1ồ.
Con gái hắn cũng mới 8 tuổi đang mắc bệnh máu trắng nên đang rất cần tiền, phần lớn thời gian hắn phải túc trực chăm sóc đứa con gái tại nhà.
Dù học thức uyên bác nhưng vì hoàn cảnh bất đắc dĩ nên người này không thể tìm được công việc ổn định.
Chúng ta có thể dùng tiền bạc để trói buộc người này nhưng muốn tuyệt đối an toàn thì không thể."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập