Chương 101: Bán Hết Mới Về.

Chương 101:

Bán Hết Mới Về.

Đến ngày hẹn, Quốc dậy sớm, buộc lại mấy dây thùng hàng rồi đạp xe ra thị trấn.

Chuyến này cậu đi cùng anh Lâm và thằng Hào.

Ba người, ba chiếc xe, xe của anh Lâm nhìn cổng kểnh nhất.

Hôm qua anh đã cân được tám mươi ký măng khô, nhét đầy cả bốn thùng carton, buộc chằng chịt phía sau.

Mỗi khi xe nghiêng nhẹ là đám thùng lại rung lên lục cục.

Hào thì chỉ có mười ký, bỏ gọn vào túi dày.

Cậu ta còn xin được một cái khay nhựa ở kho hàng của bà Thanh, buộc ngang yên xe trông cũng gọn gàng ra trò.

Vậy mà lúc leo lên đạp thử, Hào thở dài một tiếng.

“C-hết thật, lâu quá không đạp xe.

Từ hồi quen ngồi xe hàng, giờ đạp mấy cây số đã muốn oải.

Quốc bật cười, đạp ngang qua.

“Cố lên!

khéo nửa năm rồi mày không ra thị trấn rồi ấy nhỉ.

Hào gật gù, mắt đưa nhìn những nóc nhà thấp phía trước.

Thị trấn đông nhưng so với nơi cậu đã làm việc sát biên giới thì không khí không náo nhiệt bằng.

Tới gần trung tâm, cả ba ghé vào nhà hàng Nhung Khánh.

Mấy chiếc xe đạp phải dựng ngoà hè.

Quốc xách theo một hộp măng rồi bước vào bên trong.

Mùi dầu phi hành lan khắp bếp, tiếng dao thớt rộn ràng khiến cậu cảm giác quen thuộc.

Bếp trưởng Trương đang đứng kiểm tra nồi nước dùng thì quay lại.

“Ơ, Quốc đấy à?

Lâu quá mới thấy.

Quốc lễ phép chào, còn Hào đứng phía sau hơi ngập ngừng.

Bác Trương nheo mắt nhìn nó.

một lúc rồi cười.

“Thằng này nhìn quen nhỉ.

hình như trước làm ở đây?

Tao nhớ mang máng.

Hào gãi đầu, nói nhỏ.

“Dạ, con làm phụ cùng đợt với thằng Quốc ấy bác.

cũng hơn nửa năm rồi ạ.

Bác Trương cười xòa, không hỏi thêm mà quay sang Quốc.

Hai bác cháu trò chuyện vài câu ôn lại chuyện cũ, trước đây Quốc từng bán rau và vịt cho nhà Hàng, ông bác đều rất hài lòng về chất lượng.

Quốc cũng nói thẳng mục đích của mình khi đến đây, trước là để gửi xe đạp vì có việc ra thành phố bán măng, sau là hỏi nhà hàng có chế biến món gì đến măng khô hay không, vì cậu đang có sẵn loại sản phẩm này.

Bác Trương đáp.

“Mùa này đang vào vụ măng.

Bác cũng hỏi mấy bà ngoài chợ thử xem có măng tươi hay măng khô không, cũng.

nhắc người ta làm rồi.

Nếu cháu có, mang ra bác xem, được thì bác lấy nhiều, loại này để lâu được không sợ hỏng.

Quốc mở nắp hộp, lấy ra một túi măng được đóng gói cẩn thận.

Bác Trương cầm lên, mở túi, sờ và ngửi qua.

Mùi măng mới phảng phất, không hôi mốc.

Bác gật gù.

“Một túi này chắc được Khoảng một ký hả?

Thơm lắm, chắc là mới làm rồi”

Ông trầm ngâm tính toán rồi nói giá.

“Tám chục một ký.

Bác lấy trước mười ký.

Ngoài chợ loại tốt nhất cũng chỉ bảy chục thôi đó.

Quốc cười nhẹ, ngập ngừng đáp.

“Cháu tính mang ra thành phố bán.

Ởđó người ta mua khoảng 100-110.

Nếu bác để giá 90 thì cháu mới cân nhắc được.

Bác Trương nhếch môi một cái.

“Chín mươi à.

cũng hơi chát đó nha.

Nhưng mà tính luôn công vận chuyển thì bán ngoài thành phố trên 100 cũng hợp lý.

Hàng của cháu làm thì bác biết rồi.

Cẩn thận sạch sẽ, nấu không phải lo.

Thấy Quốc vẫn giữ thái độ mềm mỏng, bác thở dài rồi nói:

“Thôi được, chín chục.

Bác lấy trước mười ký.

Sắp có dưa chuột, cà chua hay gì thì mang qua bác xem rồi lấy thêm.

Quốc mừng lắm, gât đầu liên tục.

“Dạ, được ạ.

chừng nào thu hoạch con sẽ mang tới.

Mười ký này, Quốc lấy phần của nhà cậu và nhà chị Linh, Quốc vẫn còn dư ba ký.

Cậu tranh thủ đạp sang cửa hàng đồ gia dụng của ông bác quen.

Vừa tới nơi, ông đã mở cửa ra, miệng tươi tói.

“Ơ, Đến tổi đấy à, tưởng cháu quên rồi chứ.

Quốc cười, đưa túi hàng đã chuẩn bị.

“Dạ, con giao hũ măng chua như đã hẹn.

Mấy ký măng khô bác hỏi lần trước, con cũng mang theo.

Bác lấy hai ký thì giờ tiện thể lấy cả ba cho con luôn nhé.

Con còn lẻ đúng một ký”

Ông bác nghe vậy thì phì cười.

“Được được, để bác mua nốt cho.

Cháu chịu khó mang tới tận nơi như thế này là tốt rồi.

Ông vừa nói vừa mang hàng vào cân.

Quốc đợi xong, nhận tiền rồi chào ra ngoài, trong lòng nhẹ bằng.

Chuyến đi mới bắt đầu đã xem như thuận lợi.

Khi xe khách còn chưa rời bến, Quốc đã xử lý xong một hộp măng khô mang theo.

Chỉ trong chưa đầy một buổi sáng, cậu thu được 1, 17 triệu tiền măng khô và 50k tiền măng chua.

Phần của chị Linh chiếm 720 ngàn, còn của Quốc là 500 ngàn;

trừ đi tiền xe cộ đi lại hết 120 ngàn thì chuyến đi này vẫn dư được một khoản nhỏ.

Giờ Quốc chỉ còn lại một hộp hai mươi ký măng của nhà Mây.

Số này buộc phải mang ra thành phố mới mong bán hết với giá tốt.

Khi thấy Quốc vác lên xe íthơn hẳn, anh Lâm và Hào tròn mắt hỏi.

Anh Lâm ngạc nhiên.

“Sao còn có một thùng?

Còn mấy thùng kia đâu?

Bán xong rồi hả?

Hào chen vào, giọng có chút hụt hãng.

“Trời đất, mới đó mà bán xong chục ký luôn à?

Bán lúc nào sao không rủ tụi tao?

Quốc cười, đỡ thùng măng lên giá xe.

“Thì bán cho nhà hàng Nhung Khánh đó.

Ở thị trấn giá thấp hơn thành phố nhiều.

Ông bếp trưởng mua nguyên chục ký luôn.

Còn mấy ký lẻ thì người quen đặt từ trước nên bán nhanh.

Anh Lâm bật tiếng khen.

“Chà, giỏi ghê ta.

Mới ra đã đi một đoạn hàng rồi.

Thế họ trả bao nhiêu một ký?

Quốc không nói giá thật, chỉ nói giá ở ngoài chợ để hai người dễ hình dung.

“Ở thị trấn măng khô năm nay khoảng 60.

Loại tốt thì 70.

Hào nhẩm ngay lập tức.

“Vậy ra thành phố chắc được 80.

Chênh nhau có chục ngàn.

Mà tiền xe đi về hết 120k.

Đi cả ngày trời, lời được chút xíu.

Muốn bõ công đi lại thì giá phải từ 90k trở lên.

Quốc nghe cũng có lý.

Chuyến này ba người mang nhiều hàng, riêng phần của Quốc đã bán xong phân nửa, nhưng chỗ anh Lâm thì vẫn còn nguyên tám mươi ký.

Cậu nhìn vào đống thùng chất cao sau xe anh mà thở dài trong bụng.

Tám mươi ký không phải chuyện đùa, bán được chút nào hay chút đó.

Lúc xe lăn bánh, Quốc quay sang hỏi anh Lâm:

“Nếu giá ở thị trấn khoảng 70 thì anh có muốn bán ở đây cho nhẹ hàng không, hay nhất quyết phải ra thành phố?

Anh Lâm lắc đầu liền.

“Hàng anh phơi kỹ đẹp lắm.

Anh muốn bán giá cao.

Chuyến này dứt khoát phải bán hết mó về.

Tính ra, bán 90k một ký, 80 ký là được bảy triệu hai.

Nhiêu đó cũng nhiều phết đó chứ.

Nói tới tiền là mắt anh sáng hẳn lên, hoàn toàn không nhận ra những rủi ro phía trước.

Hào cũng quyết không bán ở thị trấn, vì ít hàng quá, “đã đi thì đi tới nơi” mong kiếm thêm chút đinh.

Khi xe chạy được nửa đường, Quốc tranh thủ đem một túi măng lên chỗ bác tài.

Cậu nhỏ nhị hỏi:

“Chú có mua thêm măng khô không?

Nhà cháu làm sạch lắm.

Đầu mùa nên ngon, giá bảy chục thôi.

Ra thành phố họ bán tám, chín chục mà chưa chắc bằng đâu.

Bác tài liếc qua túi măng, lập tức nhận ra Quốc.

“A, năm ngoái chính mày có bán măng cho chú nè.

Năm nay không làm măng chua à?

Quốc cười đáp.

“Măng chua ngon nên nhà để ăn hết rồi chú ạ, /“

“Thế bữa nào có làm thì mang cho chú một hũ.

Chú thích loại năm ngoái lắm.

“Vâng, lần tới cháu mang rau ra thị trấn sẽ mang luôn măng chua cho chú.

Bác tài lấy một tờ mười ngàn đưa cho Quốc.

“Trừ vào tiền xe nhé.

60k một lượt mà.

Quốc gật đầu, cầm tin.

Ngay lúc đó, một ông khách lớn tuổi ngồi gần đó nghe không rõ, bèi hỏi lớn.

“Nè cháu, măng khô bán 10 ngàn thôi à?

Quốc cười.

“Dạ không?

70 ngàn ông ơi, chú lái xe trừ vào tiền xe nên trả cháu 10 ngàn.

“Vậy mà cứ tưởng 1 túi măng khô giá 10 ngàn, nếu rẻ thế thế thì ông mua một túi.

Quốc đáp.

“Dạ ngoài thị trấn loại tốt cũng giá 70 rồi đó ông, ra thành phố giá lên 100, 110 nữa.

ông có mua không, cháu bán giá 70 thôi ạ.

Măng nhà làm tốt lắm đó.

Mua về xào, hầm thịt, hầm xương đều rất ngon.

Một cân nhưng chia ra được nhiều bữa, nấu cả tháng được luôn.

“1 túi một cân luôn à?

Thế cho ông một túi đi.

“Dạ được ông ạ, cháu cân ở nhà và đóng gói hết rồi.

Nhờ cách đóng gói thành từng túi riêng, việc bán trở nên cực kỳ nhanh gọn.

Chỉ cần mở hộp đưa ra một túi, không phải cúi mò mẫm cả đống hay cân lại từng miếng.

Một vài hành khách là cán bộ từ thành phố cũng tò mò, xin xem thử, rồi thấy sạch sẽ quá nên mua luôn.

Tới khi về ghế ngồi, Quốc đã bán thêm được năm ký nữa.

Hộp măng lại nhẹ đi.

Hào thì quer rồi, chẳng hề ngạc nhiên, chỉ liếc sang cười.

Nhưng anh Lâm thì khác hẳn.

Thấy Quốc thu tiển liên tục, anh ngồi không yên, tay cứ nhịp nhịp trên đầu gối, mắt dán vào đám hành khách như muốn bán hết số măng của mình ngay lập tức.

Chỉ chờ xe tới thành phố là anh muốn lao xuống bến để tìm chỗ bán ngay cho nóng ruột.

Xe vừa cập bến, dòng người ùn ùn chen nhau xuống khiến lối ra chật cứng.

Tiếng còi, tiếng gọi nhau í ới, kẻ khuân, người vác hàng, tiếng kéo vali nghiến lên nền gạch.

tất cả hòa thành một mớ hỗn độn nơi bến xe thành phố vào buổi sáng cuối tuần.

Quốc đỡ thùng măng cuối cùng xuống, chưa kịp thở thì anh Lâm đã loay hoay với bốn thùng cát-tông to tướng của mình.

Mỗi thùng nặng hai mươi ký, chất đầy từ miệng thùng xuống đáy, khiến anh vừa nhất lên là mặt đỏ bừng, gân tay nổi rõ.

Trong lúc đó, Hào đã nhảy xuống xe từ lúc nào, .

Cậu nhìn hai người kia xoay vòng với đống thùng mà buông một câu gọn lỏn:

“Giờ tao đi qua chợ trước đây.

Hai người tính bán ở đâu ?

Anh Lâm quay ngoắt lại.

“Này.

ngoài chợ ra thì còn chỗ nào để bán nữa à?

Hào dừng lại, nhún vai.

“Có chứ.

Ra chợ bán thì nhanh nhưng giá thấp.

Còn muốn giá cao thì đi từng nhà hàng, từng quán ăn mà chào hàng.

Bán chậm lắm, mỗi nơi mua được vài ký thôi, đi tới đi lui mệt người luôn.

Anh Lâm đứng khựng lại.

9uy nghĩ rõ ràng đang đánh nhau trong đầu anh:

bán nhanh thì tiếc tiền, bán giá cao thì lại sợ vác hàng đi bộ mỏi chân.

Nhìn bốn thùng chất thành đống như chuẩn bị đi buôn lớn, anh thở dài:

“Bốn thùng thế này.

đi kiểu gì bây giò?

Không lẽ gánh đi từng nhà?

Thôi xong rồi, lúc làm thì hăng, giờ tới đây mới thấy to chuyện.

Không tính trước vụ này.

Có chỗ nào cho mượn xe đạp không nhi?

Quốc nhìn qua thấy anh Lâm bắt đầu rối mới lên tiếng:

Go gần trường có chỗ thuê xe đạp.

Thuê theo giờ, rẻ thôi.

Nhưng phải có thẻ học sinh hoặc giấy tờ tùy thân.

Anh có mang CMND không?

Anh Lâm nhanh nhảu móc túi, vẻ đắc ý:

“Hôm bữa em dặn nên anh mang theo đây.

Mà.

trường học ở đâu?

Quốc phì cười rồi bảo:

“ Hào, mày nán lại trông hộ anh Lâm một chút, tao dẫn anh đi thuê xe.

Không đi xa đâu.

Anh Lâm nhìn đống hàng rồi nhìn Quốc, mặt hơi méo, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.

Nói xong, Quốc dặn Hào đứng lại trông thùng hàng:

“Hào, mày đứng đây giữ hàng giúp.

Đừng cho ai đụng vô, lát tao về liền.

Hào chống nạnh than thở.

“Nhanh nhanh lên.

Mấy thùng to đùng như cục nợ đây này.

Quốc kéo anh Lâm len qua đám đông.

Hai người băng qua con đường đối diện bến xe, rẽ qua một con hẻm nhỏ dẫn ra khu trường chuyên nơi mà Quốc từng học trong kiếp trước.

Con đường quen thuộc khiến cậu cảm thấy có gì đó lạ lẫm pha chút hoài niệm.

Trước cổng trường, dãy hàng quán nhỏ chen nhau bán đồ ăn sáng, dụng cụ học tập và cả dịch vụ thuê xe đạp dành cho học sinh nội trú.

Hôm nay cuối tuần nên không khí vắng vẻ hơn, chỉ lác đác và người qua lại.

Xe đạp vừa thuê được dựng ở ngoài cổng trường chuyên, Quốc đứng lặng người nhìn vào khoảng sân quen thuộc.

Một lần nữa trỏ lại nơi từng gắn bó cả tuổi học trò, trong lòng cậu dấy lên một thoáng bồi hồ khó tả.

Hàng cây dãy ghế đá, bác bảo vệ già tất cả vẫn còn y nguyên như trong ký ức, nhưng với hiện tại, trong mắt họ Quốc là một người xa lạ.

Cậu đứng lặng khá lâu cho đến khi anh Lâm thúc nhẹ vào vai.

“Sao ngẩn người ra thế?

Chỗ thuê xe ở đâu vậy Quốc?

Quốc giật mình, thu lại cảm xúc.

oi phía trước, có một con ngõ.

Tiệm thuê xe nằm ngay đầu ngõ, gần cổng bên hông trường Đi ngang qua cổng, Quốc lại ngoái nhìn vào trong.

Cuối tuần nên sân trường vắng tanh, chỉ còn vài chiếc xe đạp của học sinh nội trú dựng trước dãy phòng ký túc.

Bọn ở gần nhà thì đã về từ chiều qua, còn mấy đứa ở xa mà buồn quá thì thường thuê xe đạp chạy vòng vòng quanh thành phố.

Kiếp trước Quốc cũng từng như vậy, chẳng khác gì.

Anh Lâm bước theo sau, thắc mắc:

“Sao em rành đường quá vậy?

Khu này cũng xa bến xe, lại nằm trong ngõ sâu nữa.

Quốc đáp bâng quơ:

^À, trước có đứa bạn thi đỗ trường chuyên.

Nó kể lại.

Nói rồi cậu rẽ vào ngõ nhỏ dẫn đến tiệm thuê xe.

Bên trong tiệm chỉ có vài chiếc xe dựng sát tường.

Ông chủ là một cụ già khoảng ngoài sáu mươi, tóc bạc nhưng dáng người nhanh nhẹn.

Lương hưu của ông vốn không thiếu, nhưng mở cái tiệm nhỏ này cho khuây khỏa, vừ:

có người trò chuyện, vừa giữ thói quen sinh hoạt.

Quốc dẫn anh Lâm vào làm thủ tục.

Mọi thứ diễn ra nhanh gọn.

Chỉ cần đưa CMND là có thể thuê xe ngay.

Giá thuê năm nghìn một giờ, hỏng hóc dọc đường thì người thuê phải tự sửa.

Xe lúc nhận sao thì lúc trả phải y như thế, hư hỏng là phải đền.

Anh Lâm nghe xong gật đầu la lịa.

“Được, thuê luôn.

Cho thuê hai cái luôn nhé ông ơi.

Quốc chọn một chiếc có khung to và giỏ trước chắc chắn để thuận tiện chất măng.

Trước khi quay về bến xe, cậu ghé tiệm tạp hóa gần đó mua thêm hai sợi dây cao su bản lớn để buộc thùng cho chặt.

Có xe rồi, hai người đạp theo đường tắt, tránh tuyến đường lớn đông xe qua lại.

Con đường.

nhỏ quanh co nhưng nhờ đó mà họ về bến nhanh hơn hẳn lúc đi bộ.

Vừa thấy xe đạp xuất hiện, Hào trố mắt.

“Thiệt luôn hả?

Kiếm được xe rồi à?

Có cái này là đi khắp thành phố được luôn đó.

Mua hay xin ở đâu thế?

Anh Lâm đáp ngay, giọng có chút tự hào:

“Thuê chứ đâu.

Năm ngàn một giờ.

Thôi, có xe rồi thì tranh thủ đi bán nhanh lên.

Để lâu tốn tiền thuê.

Anh vừa nói vừa nhìn bốn thùng măng như nhìn kẻ thù.

“Giờ mình qua chợ bán trước nha.

Bớt được bao nhiêu thì bớt, để nhiều quá cồng kểnh lắm.

Quốc đề nghị:

“Có hai xe mà.

Chia hàng ra rồi mỗi người một hướng.

Em đi bán mấy quán ăn ở khu này.

chứ chạy ra chợ thì cũng chỉ từng đấy con người, không bán nhanh được.

Anh Lâm nghe thế thì gật gù tỏ vẻ suy nghĩ.

“mồ cũng có lý thế Quốc hộ anh với nhé.

Nhưng nhớ là bán trên chín chục nghìn một ký nhé.

Thấp hơn thì đừng bán.

Hào khoát tay:

“Biết rồi.

Mấy chỗ Quốc chỉ còn bán được giá cao hơn ngoài chợ nữa kìa.

Anh Lâm lập tức đổi giọng:

“Vậy.

vậy thôi anh đi theo Quốc.

Lâu chút nhưng được thêm tiền.

Hào nhìn anh Lâm, bất lực toàn tập.

“Nè anh oi.

lúc thì muốn ra chợ, lúc thì muốn đi bán đạo.

Quyết một cái đi cho rồi.

Quốc bật cười, nhưng không chen vào.

Cuối cùng Hào là người đưa ra kết luận:

“Thôi em đi chợ trước đây.

Không đi sớm là trưa người ta nghỉ bán.

Hai người cứ từ từ mà bán giá cao của mình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập