Chương 102: Lỗ rồi.

Chương 102:

Lỗ rồi.

Hào đẩy xe đi về phía chợ, Quốc thì vòng sang hướng những quán ăn và nhà hàng quen thuộc.

Chỉ còn lại anh Lâm đứng giữa ngã ba, hai tay giữ ghi-đông mà cái xe cứ xoay hết bên này lại bên kia.

Gương mặt anh đầy phân vân.

Đi theo Quốc thì đúng là bán được giá cao, nhưng mỗi lần chỉ bán được một, hai ký, phải đi hết quán này đến quán khác, cực và tốn thời gian.

Còn theo Hào thì chỉ cần đến chợ, đông người, nhiều mối, bán nhanh gọn.

Nhưng giá thấp, thiệt vài chục một ký.

Anh đứng đó một lúc, nhìn Quốc khuất dần ở đoạn rẽ, rồi quay sang phía chợ nơi Hào đang xa dần.

Anh lẩm bẩm:

“Đi theo Quốc thì cả ngày cũng chẳng xong.

phụ thuộc vào nó mãi càng không được.

Mình tự bán lấy mới biết đường mà lần sau còn tự đi cho quen.

Anh xoay đầu xe, đạp nhanh về phía Hào.

Chỉ vài phút sau, anh đã bắt kịp cậu ta.

Hào nhìn thấy thì bật cười lớn, giọng châm chọc:

“Chịu anh đấy nha.

Lúc thì theo Quốc, giờ lại theo em.

Bên nào cũng được mà anh, phải quyết đoán lên chứ.

Anh Lâm thở ra một hơi, nói thật lòng:

“Thì anh nghĩ thôi.

Qua chợ bán chắc đễhon phải không?

Hào gật đầu cái rụp.

“Tất nhiên.

Anh đứng bán lẻ cũng được, không thì bán sạp.

Giá thấp một chút nhưng người ta gom sạch.

Lần trước em non quá nên bị ép giá .

Lần này kiểu gì em cũng nâng lên được và nghìn cho đỡ tiền đi lại.

Rồi cậu nói thêm bằng giọng nửa than nửa kể:

“Nói không phải chứ, ra đây bán được hàng là mừng rồi.

Muốn giá cao cũng đâu dễ.

Năm ngoái em ra thành phố bán lần hai với thằng Quốc với con Mây.

ba đứa lếch thếch cả ngày trời.

Anh biết sao không?

Muốn người ta mua trên trăm ngàn một ký là phải uốn lưỡi thuyết phục, đi vòng vòng mãi.

Mà họ toàn mua vài ký, có khi mua một ký.

Gặp khách khó tính thì chê ngược lại, nghe mà nản.

Anh Lâm nghe mà thấy rùng mình.

“Đúng là không dễ thật.

Đi với Quốc thì phải chờ nó bán xong phần nó rồi mới tới hàng anh.

Sốt ruột lắm.

Với lại thuê xe nữa, tốn từng giờ.

Bán được càng nhanh càng tốt.

Giá nào bán được là mừng.

Hào bật cười, vỗ nhẹ vào yên xe của anh:

“Anh nghĩ vậy là chuẩn.

Với lại.

nói thiệt, chuyến này anh làm nhiều quá trời.

Ai nhìn cũng khiếp.

Bốn thùng, tám chục ký.

khéo phải bán vài ngày mới hết.

Buổi sáng còn dễ bán chứ trưa với chiều là chợ vãn, ế liền.

Giờ cũng gần trưa rồi, không nhanh là tan chợ, lúc đó ôm hàng về, mệt khỏi nói.

Nghe vậy, anh Lâm càng thêm sốt ruột, tốc độ đạp xe cũng nhanh hơn.

Hai người im lặng, chỉ tập trung vượt qua dòng xe cộ đang tấp nập.

Và tổi, chẳng bao lâu sau, cổng chợ đã hiện ra trước mặt.

Không khí ồn ào, tiếng người mua kẻ bán, tiếng dao thớt, tiếng rao vang khắp nơi.

Hai anh em len vào giữa dòng người tấp nập chuẩn bị bước vào trận chiến mang tên bán hàng

Hào đã đến đây một lần, giờ không còn là một đứa ngây thơ ôm hàng gọi từng người vào xem nữa, cậu bê cái khay của mình đi lòng vòng xem chỗ hàng bán đồ khô, thấy người ta bái cá khô bán ngũ cốc, phở khô, miến và một chút măng khô, số lượng không nhiều, so với năm ngoái thì Hào đi bán măng sớm hơn một chút, trên sạp chưa có nhiều măng.

cậu bước tới gặp bà chủ, bà trung niên rồi nhưng Hào vẫn cố khen vài câu về ngoại hình rồi mới vào chủ đề chính.

“Hôm nay bán được không cô?

Bà chủ thẳng thắn đáp.

“Cũng bình thường, sao muốn mua hay bán cái gì?

“Cháu có ít măng khô mới làm, cô có muốn gom hàng không, cô để lại giá rẻ cho.

Bà Chủ lườm Hào.

“ đâu đưa hàng ra xem nào?

Hào đưa cái khay nhựa bên trong có chưa măng khô, chủ sạp biết măng khô là được, chẳng quan trọng đẹp xấu.

Ngoài chợ đông thành phần, hàng cũng lựa theo người mà bán.

Thấy chục ký măng bọc trong từng túi, bà chủ bĩu môi, dường như không thích cách làm việc phức tạp như vậy.

Cho vào một bao tải là được rồi, cho từng túi nhỏ giờ lại mất công xé túi ra.

“Góm, bán hàng chợ mà đóng gói kỹ thế”

“Gói kỹ thì hàng mới tốt chứ?

chị đẹp cho xin cái giá hợp lý cái nào?

Bà chủ trợn mắt.

“Chị cái gì, nhìn mặt mày đáng.

tuổi con tao chứ chẳng đùa.

“Ô vậy à, cháu nhìn cô trẻ lắm, đâu có lớn tuổi bằng mẹ cháu đâu.

Bà chủ sạp tuy giận nhưng trong lòng, được khen thì vui.

Mà cũng nể thằng Hào mặt dày m‹ mồm khen được bà ta, tâm lý thoải mái tự nhiên làm ăn cũng dễ.

Chỉ có điều nguyên tắc vẫn là nguyên tắc, bà đập vào mặt Hào cái giá trần.

“Góm đừng có nói nữa, giá 80 cô lấy hết chỗ này”

Hào phì cười.

“Cô vừa đẹp lại khéo đùa quá, nói một cầu làm cháu tổn thương ghê luôn, cháu làm măng, đóng gói cẩn thận mang tới tận đây, cô chỉ việc ngồi đem bán thôi.

Nói không phải chứ, cái này bán cho quán ăn nhà hàng.

kiểu gì chả được hơn trăm ngàn 1 ký.

Cháu thì không hét giá cao thế, 95 là đẹp rồi cô.

Bà chủ gằn giọng:

“95?

Mày đóp hơi dày đấy.

85 thôi.

Không bán thì người khác bán.

Chợ này thiếu gì măng, chậm vài ngày có gì đâu.

Hào nhìn quanh, chợt nhặt ngay một miếng măng khô quắt queo ở sạp bên cạnh, cố ý lôi lên miếng dưới cùng đã hơi mốc, chìa ra trước mặt bà chủ với thái độ châm chọc:

“Măng của người ta thế này cô cũng mua được à?

Cô thử so với măng của cháu xem.

Mới làm, đầu mùa, thơm phức.

Loại này người ta tranh mua ấy chứ.

Thôi, nếu cô còn lăn tăn thì cháu bớt cho chút, 90.

Dưới 90 thì cháu đi chỗ khác.

Bà chủ “hừ” một tiếng, nhìn Hào từ đầu đến chân, vẻ như cân nhắc xem thằng nhóc này có thực sự dám bỏ đi hay chỉ doạ.

Cuối cùng bà nhún vai:

“Thôi được.

Thấy mày còn trẻ, cô làm phúc, 90 thì 90.

Lần sau có măng thì lại mang đến.

Hào cười tít mắt:

“Lần sau thì chắc không cần đâu cô.

Cháu còn có ông anh ngoài kia, cũng đang bán măng, nhiều lắm.

Sợ cô ôm không nổi thôi.

Bà chủ nghe vậy thì sững lại, ánh mắt sáng lên:

“Vậy à?

Gọi qua đây xem thử.

Hào len lỏi qua đám đông trong chợ, đảo mắt một lượt để tìm anh Lâm.

Anh vẫn đang loay hoay bên chiếc xe chất đầy thùng măng, đứng giữa lối đi đông nghịt mà chẳng biết gửi xe ở đâu.

Ở chợ lớn, chỉ cần đứng chậm một nhịp là bị người ta gạt qua một bên;

để nguyên xe thì vướng víu, mà rời xe thì không.

biết nên đi hướng nào vì các khu hàng được chia rất rõ ràng.

Đồ khô không thể chạy sang khu bán thịt, mà quần áo lại càng không được chen vào khu bát thực phẩm.

Anh Lâm mới ra chợ lần đầu nên hoàn toàn bỡ ngõ.

Hào bước tới, nói nhanh:

“Bán được rồi đó anh, mang qua kia cho người ta xem hàng.

Anh Lâm ngạc nhiên:

“Nhanh vậy à?

Hộ anh một thùng với, thùng to quá, mang một mình không nổi.

Hào lập tức cúi xuống phụ anh một thùng, vác lên vai r Ồi chen qua đám người đông nghịt đé quay lại gian đồ khô.

Khi còn cách vài bước, cậu đã thấy hai người khách đang xách theo mấy túi măng khô mà Hào vừa bán lúc nãy.

Chỉ nhìn thoáng qua đã biết bà chủ sạp vừa bán lại với giá cao.

Hào phẩy phẩy mồ hôi trên trán, hừ một tiếng đầy đắc ý, rồi bước tới, hơi nhướng cằm trêu:

“Cô thấy cháu nói có sai đâu.

Vừa đặt hàng xuống đã có người hỏi mua ngay.

Vía của cháu tốt, chỗ hàng này kiểu gì cũng bán chạy.

Bà chủ sạp liếc xéo cậu, nhưng không thể phủ nhận sự thật trước mắt.

Măng khô của Hào đã trôi đi ngay khi vừa cầm về.

“Khách quen của tao đấy.

Tao phải chào mời mãi mới chịu mua, đừng có tưởng bỏ.

Thôi, măng đâu, đem ra đây xem.

Hai thùng carton được đặt lên kệ, bên trong là từng bịch măng khô được đóng gói kín, ngay ngắn.

Với kinh nghiệm nhiều năm bán đổ khô, bà chủ lập tức mở nắp thùng, xốc lên vài bịch dưới cùng để xem có giấu hàng xấu hay không.

Một lúc lâu sau, bà mới buông tay.

Tất cả đề là hàng đẹp.

Rõ ràng đây không phải loại hàng làm qua loa.

Bà nheo mắt nhìn hai anh em:

“Hai đứa ở đâu ra?

Làm nghề gì?

Cách đóng gói này không giống mấy nhà dân tự làm.

Đừng bảo là mang đổ ăn trộm từ xưởng nào ra đây nhé.

Hào khoanh tay, đứng thẳng người đầy tự tin:

“Nhìn mặt cháu thế mà cô nỡ nói cháu đi ăn trộm.

Nếu có ai tới kiện, cô cứ tát thẳng vào mặt cháu đây này, cháu để yên không phản kháng luôn.

Cậu vừa nói vừa nghiêng đầu, chỉ tay vào má.

Bà chủ bật cười khanh khách:

“Cái mặt mày chai lì rồi, tát chắc chẳng biết đau.

Thế, hai thùng này bao nhiêu cân?

Anh Lâm đáp gọn:

“Mỗi thùng hai mươi cân.

“Chà, bốn mươi cần măng.

nhiều thế cơ à?

Nhiều vậy chắc bán cả năm không hết mất.

Hào lập tức chen vào, giọng rành rọt:

“Cháu nhìn quanh rồi.

Cả khu đồ khô ở đây chỉ có chỗ cô là đầy đủ nhất.

Bốn mươi cân nghẹ thì nhiều, nhưng cùng lắm dăm ba tháng là hết.

Nhà hàng, quán ăn, tiệc cỗ.

thiếu gì người tới mua.

Cô mà có hàng tốt thế này thì chỉ ngồi đếm tiển thôi.

Bà chủ khoanh tay, chẳng dễ bị thuyết phục như lúc nấy.

“Cô chưa từng thấy ai mang loại măng này đến bán bao giờ, đúng là lần đầu.

Nhưng mà mớ lần đầu hợp tác, cô không dám chắc thời gian tới không có người như hai đứa mang hàng tối hơn đến.

Lỡ cô ôm nhiều quá rồi sao có thể mua thêm?

Hàng hai đứa tốt thật, nhưng cô cũng không dám đặt cược lớn.

Bà thở dài một tiếng, rồi nói tiếp:

“Thế này nhé.

Giá 70, cô lấy hết coi như tin hai đứa một lần.

40 ký không dễ bán đâu, không tin thì hỏi mấy người xung quanh xem.

Còn nếu muốn giá cao hơn thì cô chỉ dám lấy ít.

80k thì cô lấy 20 ký.

90 thì cô chỉ lấy 10 ký.

Hai đứa tự chọn đi.

Hào quay sang anh Lâm:

“Ý anh sao?

Anh Lâm cau mày, nhỏ giọng:

“70 thấp quá.

Trong huyện còn bán được giá đó, ra đây phải cao hơn chứ.

Bà chủ nghe thấy, liền nói ngay:

“Giá thấp vì số lượng nhiều.

Muốn giá cao thì bán ít thôi.

10 ký, giá 90k đó.

Vừa nói bà vừa nhìn Hào, tỏ ý không phải bản thân ưu ái gì cậu ta mà chấp nhận giá đó.

Giá 90 bà đưa ra cũng là có nguyên tắc chứ không phải làm theo cảm tính.

Việc chia cân theo giá khiến cho anh Lâm lại rơi vào trạng thái suy nghĩ đắn đo, bán hết với giá 70 hay bán một nử:

giá 80, hoặc bán 10 cân giá 90.

Lúc này mới thấy việc làm toán nó quan trọng.

Anh Lâm tính nhẩm, rồi so sánh 900k, 1, 6 triệu, hay 2/8 triệu.

2 triệu 8 nghe thì to, nhưng cảm giác cứ thiệt thòi sao ấy.

900k thì lời, mà 1 triệu 6 thì có thể chấp nhận được.

Nhưng nếu chốt đơn với chủ sạp thì trong chợ gần như không còn cơ hội bán thêm nữa, đồng nghĩa với việc phải mang hàng tồn đi loanh quanh chào hàng ở quán ăn.

Bà Chủ sạp hắng giọng.

“Sao.

đưa ra quyết định đi chứ?

sắp tan chợ tồi đó.

Nói thật chứ, trong chợ có mỗi cô là bár đồ khô, ngày nào chẳng có người ta rao bán, cũng chẳng phải thiếu hàng để bán đâu.

Thấy hàng tốt nên cô mới giữ nhiểu vậy thôi, giúp hai đứa khỏi mang đi mang lại cho nhọc công.

Nếu không phiển thì tầm chục ngày nữa quay lại, mỗi lần bán 10, 20 ký thì tùy cô vẫn lấy theo giá đó.

Hai người ở trong huyện, đi lại đều tốn tiền xe.

cũng không lời nhiều lắm.

MÀ đầu óc hai người không giỏi môn toán nên trong thời gian ngắn không cân đo đong đếm được thiệt hơn, dưới sự thúc ép của chủ sạp.

LÀ một người phụ nữ làm nghề lâu năm, chơi trò tâm lý thì ít ai so bì được, đàn ông con trai suy nghĩ đơn giản, không muốn rề rà dây dưa.

Quả nhiên anh Lâm đau đầu vì mấy phép nhân, so sánh thiệt hơn, kết quả là chốt giá 70, bán đi 40 ký.

Cho nhẹ đầu.

Chủ sạp cười thầm trong lòng, mỗi ngày bán được hai ba túi, 40 cân là 40 túi, thêm 10 túi của Hào thì cùng lắm1 tháng là bán xong.

Lúc nãy bán giá 110k, bà ăn được 40k mỗi cân, vụ này bà ăn được tối đa 2 triệu.

Không vui sao được, trong bụng muốn nhảy cẳng hét lên ấy chứ, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ bất đắc dĩ đồng cảm.

“Haiz, vậy mình chốt giá 70 nhé, cô ôm chỗ này cũng lo lắm, ngày nào người ta cũng mang hàng ra chợ mà, còn mấy mối cũ đã hẹn nữa, về lại chất đống ở nhà cho coi.

Đúng là làm ăn không dễ dàng gì”

Nói xong bà lôi túi xách mang một xấp tiền dày cộp ra đếm, đưa ra 14 tờ 200 ngàn, tổng là 2 triệu 8, cho anh Lâm, còn Hào thì 900k.

Cầm xấp tiền trong tay, anh Lâm không hề cảm thấy sung sướng như anh từng tưởng tượng.

Số tiền khá lớn, nhưng cảm giác trong lòng cứ lấn cấn như mình vừa bị thiệt thòi ở chỗ nào đó.

Anh cố nghĩ mà vẫn không biết cụ thể mình mất ở điểm nào, chỉ thấy trong ngực như bị đè nặng.

Hào thì trái ngược hoàn toàn.

Cậu vừa đếm tiển vừa vui vẻ nhét vào túi, cười tới mức đôi mắt híp lại.

Trong chợ này ai cũng là cáo già, trụ lại được trong trợ đâu phải người thường vì hôm nay anh Lâm đã bị dồn vào thế khó:

hoặc bán hết với giá thấp, hoặc bán ít với giá cao mà phải quay lại nhiều lần.

Nếu đổi lại là Hào, cậu sẽ chọn bán mười ký giá chín mươi ngàn, chịu khó đi lại chút cũng được.

Nhưng măng là của anh Lâm, quyết định là quyền của anh ấy.

Hào không chen vào.

Thấy anh Lâm vẫn đứng ngẩn ngơ, Hào vỗ vai:

“Không sao đâu anh.

Mình bán hết rồi, giờ nhẹ cái đầu.

Đi ăn tạm gì đi, sáng giờ em chưa bỏ bụng miếng nào, đói là rồi.

Dọc đường ra khu ăn uống của chợ, anh Lâm vẫn cau có, mặt nhăn.

mày nhó như mang theo cả gánh nặng.

“Ê Hào.

có phải anh chọn vậy là lỗ không?

Giá bảy mươi thấp quá.

Thà bán ở huyện còn hơn.

Hào bật cười:

oi huyện cũng giá bảy mươi mà, vậy đâu tính là lỗ.

Lỗ thì chỉ lỗ công xe thôi.

Với lại mình bán gọn trong buổi sáng, đỡ phải đi đi lại lại nhiều lần.

Như vậy đâu phải quá thiệt thòi, được cái này mất cái kia.

Anh Lâm sững lại, rồi chậm rãi gật đầu:

“Ờ ha.

bán hết một lần cũng tốt.

Lúc nãy ỏ huyện Quốc nó cũng bán 70k mà.

Nghĩ như vậy, tâm trạng anh Lâm bớt nặng.

nề.

Bước chân của anh nhẹ hơn theo Hào đi ăn sáng.

Hai người tìm được một quán phở gà trong chọ.

Tô phở nóng hổi vừa bưng ra, mùi thom tràn ngập.

Đây là lần đầu tiên anh Lâm ăn phở, nên cứ nhìn tô phở như nhìn một món gì xa lạ.

Nhưng chỉ một muỗng nước dùng đầu tiên, mắt anh đã sáng lên.

Anh ăn nhanh đến mức chẳng buồn nói chuyện, vừa hút sợi phở vừa húp nước xì xụp.

Chẳng mấy chốc đáy tô đã trơ trọi, không còn sót một giọt.

Ăn xong, hai anh em rời khu chợ, xách đồ lững thững đi ra bến xe.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập