Chương 104:
Không Hết Cũng Về.
Buổi trưa, Hào và Anh Lâm bán xong hàng, nhưng chờ mãi không thấy Quốc về bến, nên họ cũng sốt ruột, hai người lại đèo nhau đi vòng quanh thành phố tìm cậu, rồi lại tranh thủ mua thêm vài món quà để mang về nhà.
Anh Lâm đang tiết kiệm từng đồng, nên không đám tiêu gì tùy tiện, ngoại trừ tô phở buổi trưa, ăn cho có sức.
Trong lòng nào có tâm tư đi khám phá thành phố, đầu óc chỉ toàn nghĩ đến măng thôi.
“Hào này, mày nghĩ Thằng Quốc có bán được hàng không?
Hào ngồi sau xe hồi đáp.
“Thằng Quốc bán được nhưng bán hết thì em nghĩ là không?
Năm ngoái bán 20 ký mà đi lòng vòng nửa buổi, lần này của anh 40 ký lận, lại thêm chỗ măng của cái mây nữa.
Quốc có giỏi đến đâu thì em nghĩ là khó bán hết trong một ngày, kiểu gì cũng sót lại một ít.
Anh Lâm lại hỏi.
“Mà sao lúc đầu mày không đi cùng nó, bán nhà hàng được nhiều tiền hơn chứ.
“anh Lâm buồn cười thật đấy, vậy sao anh không đi theo Quốc mà đi cùng em ra chợ, Lý do của anh là gì thì của em cũng vậy thôi.
Măng thì nhiều, người này bán được thì người kia sẽ không bán được.
Ra trợ rẻ nhưng bán nhanh và đỡ mệt đầu.
Anh Lâm phì cười, không phải câu trả lời của hào mà là chính câu hỏi của mình vừa đưa ra.
Số măng ra thành phố của anh lâm là 80 ký, của Hào và phần của Quốc cộng vào là 25 ký, chưa bằng phân nửa của anh.
Nếu nói là cạnh tranh thì chính anh đang cạnh tranh với hai đứa em.
Mà chớ trêu thay hai đứa lại đang giúp anh bán mới ghê chứ.
Hào giúp anh bán ngoài chợ, còn Quốc thì mang đi bán lẻ quanh thành phố.
Tự nhiên anh Lâm thấy giá trị của mình trong chuyến này bị sụt giảm nghiêm trọng, lẽ ra anh phải là người chủ động mới đúng.
Anh Lâm thở dài nói một câu cảm khái.
“Mày cũng nhanh nhẹn phết nhở, anh thấy cũng chẳng kém thằng Quốc đâu.
Hào xì một tiếng.
“Hầy da, anh đừng thần thánh hóa thằng Quốc, những thứ mà nó biết thì ngoài kia người ta cũng.
biết cũng làm.
Chẳng qua là do mình ít đi xa, không chịu học mà thôi.
Năm ngoái em theo nó học được nhiều cái, xong ở An Bình theo mấy ông lái xe, mới biết Quốc già đời hơn mình, biết nhiều cái, và quan trọng là nó dám làm, trong khi người khác chỉ đang nghĩ.
Giờ em cũng học được cái tính quyết đoán ấy, gom tiền sau này đi buôn.
“Buôn á?
Mày định buôn cái gì?
“ em đang tìm mặt hàng đây.
khi nào bán thì anh sẽ biết.
Nói trước thì bước không qua, cứ làm đã.
Giờ mình đi loanh quanh một chút, xem có muốn mua gì thì mua, kiểu gì tẩm ba rưỡi, bốn giờ Quốc cũng phải quay lại bến.
chẳng cần ở đó ngồi đợi đâu.
Quả đúng như Hào phân tích.
sau khi hai người đi dạo vài vòng, lúc trở về bến xe liền thấy, Quốc cũng đạp xe tới, phía sau xe chỉ còn một thùng măng.
Anh Lâm thấy vậy liền đi nhanh tới, giọng đầy mong đợi.
“Sao rồi em, bán được không?
Quốc dựng xe, lau mồ hôi trên trán.
“Còn lại mười tám ký của anh.
Tầm chiều này khó bán quá, chắc phải để hôm sau thôi anh ạ.
Của anh với Hào bán xong hết rồi đúng không?
Hào chống nạnh, đáp ngay.
“Xong từ sáng rồi .
Mà không biết mày đi đường nào, anh Lâm với tao lượn biết mấy vòng luôn đó.
Anh Lâm mở nắp thùng, cúi xuống xem lại từng túi măng.
Bên trong vẫn còn gần nguyên một thùng, đúng như điều anh lo lắng từ sáng;
với lượng hàng này, e rằng khó thể bán hết trong ngày.
Anh ngẩng lên hỏi, giọng mang chút buồn rầu.
“Đi lòng vòng vậy, bán được giá cao không em?
Quốc lau mồ hôi, đáp lại ngay.
“Cũng tạm ổn anh ạ.
Hàng của anh thì em cố gắng giữ thấp nhất là 100k, chỗ cao thì được 115k.
Tổng cộng em bán được hai mươi hai ký, được hai triệu ba.
Tiền và số măng còn lại, em gửi lại cho anh luôn.
Hào đang đứng gần đó thấy Quốc đưa tiền cho anh Lâm thì tò mò bước sang.
Ánh mắt cậu mở to khi nhìn thấy xấp tiền dày.
“Gì co?
Hai triệu ba á?
Bán có hai mươi hai ký, tức mới hơn nửa số hàng hồi sáng anh đưa” Quốc ngạc nhiên trước phản ứng của bạn.
“Sao vậy?
Hào đưa tay vỗ trán, thở hắt ra một hơi dài.
“Anh Lâm với tao bán bốn mươi ký ngoài chợ được có hai triệu bốn thôi.
Mày bán hon nửa mà gần bằng tụi tao bán hết.
Thế chẳng phải anh Lâm lỗ to rồi sao?
Quốc nhíu mày.
“Bán ngoài chợ giá bao nhiêu?
“Tao bán 10ký giá 90k.
Còn anh Lâm bán 40 ký, bà chủ sạp lấy hết nhưng chỉ trả 70k 1 cân, ngang với giá ở trong huyện.
Nghe thế, mặt anh Lâm đỏ lên vì ngượng.
“Em bán nửa thùng mà kiếm gần bằng anh luôn rồi.
Không biết có phải bà chủ sạp ép giá không nữa.
Quốc suy nghĩ một chút rổi giải thích.
“Bán hết cùng lúc, giảm một chút để bán nhanh thì em hiểu.
Nhưng hạ đến mười nghìn một ký thì lỗ gần bốn trăm rồi.
Giá thấp nhất anh nên nhận là tám mươi, nếu có bớt cũng chỉ vài nghìn thôi.
Anh Lâm thỏ dài.
“Nhưng ở chợ chỉ có mỗi sạp đó bán đồ khô.
Không bán cho bà ấy thì biết bán cho ai.
“Thì mình dựng xe bán lẻ trước cổng chợ, Giá để từ tám mươi đến chín mươi lăm nghìn.
Người qua đường không mua thì chính bà chủ sạp sẽ mua.
Bà ấy sẽ không để mình bán thấp hơn sạp của bà.
Hào tròn mắt.
“Sao mày dám chắc?
Chẳng lẽ 100 người đi bán măng khô thì bà ấy gom hết à, rồi bán không được lỗ nặng thì sao”
“Đơn giản lắm, ”
Quốc từ từ nói ra phân tích của mình.
“Nếu có thêm một sạp khác bán rẻ hơn, khách sẽ so sánh.
Lúc đó bà ấy không thể tự tăng giá được, phải điều chỉnh theo mọi ngươi.
Thay vì để mất quyền kiểm soát, bà sẽ mua hết để giữ vị thế độc quyền.
Mình bán rẻ hơn vài nghìn là bà gom ngay.
Còn chuyện có cả trăm người đem măng đến thì không xảy ra đâu.
Người ta tính toán được nhu cầu ngày, tháng.
Bà ấy gom trong giới hạn bán được.
Hơn nữa, khi nhiều người cùng bán, vài hôm ế ẩm là mọi người tự bỏ.
Hào gật gù, ánh mắt ánh lên vẻ đã hiểu ra điều gì đó, rồi lặng người đi suy nghĩ.
Một lúc sau, cậu hỏi tiếp.
“Giờ chỗ măng còn lại, anh Lâm tính sao?
Anh Lâm nắm chặt xấp tiền trong tay.
Tổng cộng anh có 4, 7 triệu tiền mặt và mười tám ký măng chưa bán.
“Chắc anh ở lại thêm một đêm, mai bán nốt rồi mới về.
Hai đứa cứ về trước.
Hào liền can ngăn.
“Anh Lâm à, hôm nay người ta mới lấy năm chục ký măng của mình, mai không chắc họ còn mua nữa.
Nếu có mua tiếp thì sẽ ép giá xuống 50, 60 là bình thường.
Đứng bán trong chợ lại càng kỳ, hôm qua vừa bán cho bà ấy, hôm sau lại ra trợ tranh khách với người ta, coi sao được?
Quốc cũng gật đầu.
“Hào nói đúng đấy anh.
Hôm nay em đi vòng mấy nhà hàng, quán ăn.
Họ mua vài ký đủ dùng trong thời gian ngắn rồi, vài hôm tới chắc chắn không có nhiều khả năng mua thêm.
Bên chợ cũng sẽ còn hàng tồn ít nhất mấy ngày nữa.
Tám mươi ký mà bán gần sáu mươi ký là không tệ rồi.
Măng này để lâu được, anh cứ đem về nhà, đợi thêm thời gian rồi mang ra bán tiếp, chẳng sợ hỏng đâu.
Anh Lâm nghe vậy thì tỉnh thần càng sa sút.
Biết mình bán hớ, mất toi vài trăm nghìn, giờ lại nghe những ngày tới khó bán, tự dưng.
thấy ở lại cũng vô ích.
“Thôi.
đành vậy.
Giờ đi trả xe đạp trước.
Hào trông giùm anh cái thùng nhé.
“Nhanh nhanh đấy nhé, sắp đến giờ xe chạy rồi, chậm là lỡ chuyến.
Quốc và anh Lâm mang xe đi trả.
Hai chiếc thuê sáu tiếng, tổng cộng hết 60 nghìn.
Trả xong, cả hai phải đi bộ về bến xe.
Cả hai không dám nấn ná thêm vì sợ lỡ chuyến xe cuối cùng.
Bước đi mà cứ như đang chạy.
Lo lắng của anh anh em không hề thừa.
Khi vừa tới cổng bến, xe đã chạy ra ngoài.
Hào phải goi với theo, năn nỉ mãi bác tài mới chịu tấp vào tạp hóa gần đó mua bao thuốc, nhích thêm được một hai phút.
Đủ thời gian để Quốc và anh Lâm chạy tới kịp.
Lên xe rồi mới biết bên trong chật kín, người lên sau chỉ còn chỗ đứng.
Cả hai đành dựa vào thành ghế mà bám.
Mãi đến nửa đường, vài hành khách xuống, họ mới có chỗ ngồi.
Hai người dựa lưng vào ghế, mệt mỏi nhưng thở phào, để mặc chuyến xe đưa họ đi suốt quãng đường còn lại.
Lúc về thị trấn thì trời đã nhá nhem tối, ba người ghé vào nhà hàng Nhung Khánh để lấy xe đạp, lúc này trong quán đang có vài khách đang ngồi nhậu, tiếng cốc bia v-a chạm nhau lách cách, món đổ nhậu ông đầu bếp đang chế biến, mùi thơm lan ra tận nhà kho.
Khiến 3 anh em bụng réo lên cồn cào.
Hào chép miệng một cái.
“Đói ghê, hay là ba anh em mình ngồi ăn uống chút gì rồi về”
anh Lâm là người đầu tiên phản đối.
“Để khi khác đi, hôm nay trời tối rồi.
muốn ăn uống thì về nhà, chọn ngày nào đó rồi ăn cho đàng hoàng, giờ ăn uống rồi lo đạp xe, không thoải mái lắm.
Quốc vỗ vai Hào.
“Hôm nay cũng mệt rồi, Để mai ngày kia đi, sông gần nhà mày đầy cá, bắt vài con ăn cho thoải mái.
Hào ôm lấy cái bụng thở dài.
“Đành vậy.
Vậy khi nào làm thì bảo một tiếng, để tao biết còn ỏ nhà.
“thế ngày mai luôn nhé, coi như liên hoan vụ bán măng.
Anh Lâm thấy sao?
anh Lâm gật đầu đáp.
“Anh ở nhà suốt mà, lúc nào cũng được.
Ba người đạp xe về nhà khi trời đã nhá nhem tối, một ngày đối với họ chưa bao giờ dài như hôm nay, mới sáng nay còn lo lắng hồi hộp thì lúc ra về lòng đã nhẹ nhõm đi nhiều.
Anh Lâm là người duy nhất phải mang hàng về tận 18 ký lận, nhưng nếu so với 80 ký mang đi thì anh bán được 60 ký lận, trừ chi phí đi lại thì mang.
về nhà 4 triệu rưỡi.
không tệ.
Chẳng qua là sau khi mình bị bán hớ thì trong lòng không vui vẻ được như hai đứa còn lại.
Anh Lâm và Hào đạp xe thẳng về nhà, còn Quốc thì tranh thủ ghé qua nhà chị Linh gửi tiền bán măng.
Lúc này thì nhà chị đang ăn cơm xem TV.
Chị gọi Quốc vào nhà dùng cơm.
“Ui, về muộn thế, vào nhà chị ăn cơm đã.
Quốc chỉ đứng ở ngoài cửa sau vài câu từ chối xã giao, “ a bê cê, ích y zét.
Thi cậu lấy tiền trong túi ra đếm qua một lượt rồi đưa cho chị.
“Của chị 8 cân, bán giá 90k.
đây là 720 ngàn nhé.
Linh cầm tiền bằng hai tay thu vào nơi trước ngực, gương mặt rặng rỡ.
“ô kê, cảm ơn Quốc nhiều nha.
Cho Quốc 20k tiển lẻ, coi như tiền giúp chị nha.
“Dạ, chị cho thì em cảm ơn nha.
Ngày mai em, thằng Hào và anh Lâm định tổ chức liên hoan nhẹ, có gì qua tham gia nhé.
Chị Linh ngạc nhiên.
“Liên hoan nữa á.
Ok luôn, mà liên hoan ở đâu khi nào vậy?
“Mai đi bắt cá rồi em sẽ bàn với anh LÂm sau, có gì em sẽ qua gọi nha.
Giờ em qua nhà cái Mây đưa tiền Măng cho bạn ấy đã”
Quốc lại sang nhà cái Mây công việc và lời nói cũng không khác nhau là mấy.
Nhà Mây ăn cơm xong rồi, lúc này đang ngồi uống nước xem Thời sự, uống nước chè.
Nhà của Mây cả nhà làm nên Quốc vào hẳn trong nhà ngồi xuống trình bày hẳn hoi.
“Của nhà mình có 20 ký, cháu có bán ở ngoài thị trấn được 5 ký cho khách ngồi trên xe, giá 70k, ở chợ thị trấn cũng thuộc dạng cao nhất rồi đó, bán được 350k.
15 cân còn lại thì bán ở thành phố, họ khen măng nhà mình lắm nên được giá 120k một cân, bán được 1 triệu tám, tổng cộng là được 2 triệu 150k.
Cháu gửi tiền, mọi người đếm lại nhé.
Nhà Mây chăm chú nghe, thấy tiền bán măng khá nhiều, ai nấy đều vui vẻ.
Mẹ của Mây cườ tươi tói.
“ Mà sao được giá vậy, cháu không mang ra thành phố bán, 70k lên 120k, hơn 50k 1 cân, tức là hụt mất 250k rồi đó.
Bà của Mây khẽ lườm.
“Mỗi nơi giá khác nhau chứ, bán được hết là tốt rồi.
Mây thêm lời.
“ba nói đúng đó, lần này con cũng làm mà, 5 cân ngoài thị trấn coi như là của con đi.
Mẹ đưe con 350k.
Mẹ của Mây gắt nhẹ.
“Mày còn nhỏ, giữ tiền làm gì.
khi nào mua gì, bảo mẹ, mẹ đưa tiền.
Nghe thế mặt của mây bí xi thấy TỐ, chẳng qua có người ngoài nên không tiện vòi vĩnh mà thôi.
Quốc lại nói thêm cho mọi người đỡ thắc mắc.
“Lần này mang nhiều măng quá nên cháu cũng lo không bán hết lại phải mang về, đụng ở đâu là bán ở đó luôn.
Với lại tính đều ra nhà mình làm 20 cân, bán được hơn hai triệu, tức là 100 ngàn một cân.
Con số này cũng không thấp đâu ạ.
Như đọt này, nhà anh Lâm còn thừa gần 20 ký, nán lại thêm để bán chưa chắc có người mua, bất đắc dĩ phải mang về để đợt sau.
“Bên đó thừa nhiều vậy cơ à?
Ba của Mây thở dài một hơi.
“Nghe nhà bà LÂm nói làm 80 ký cơ, bán một ngày sao mà hết được, nếu họ bán được hết th nhà mình lại thừa.
Người này được thì người kia không được.
Quốc giúp nhà mình vậy là vất vả lắm rồi.
Thôi thì gửi lại cho cháu 150 ngàn, coi như tiền công cán đi lại.
Mẹ của Mây lại xót tiền, ông chồng lườm mãi mới chịu xòe tiền ra.
Quốc vui vẻ nhận lấy.
“Vâng vậy cháu cảm ơn nha.
Cũng muộn rồi, cháu phải về nhà đây.
Gia đình Mây không giữ cậu ở lại, khi cậu vừa đi khỏi trong nhà lại vang lên tiếng xì xào.
Chuyện gia đình, cậu cũng lười để ý.
Đi nguyên ngày, đến tối mịt mới về.
Mẹ Quốc lo không bán được phải ngủ ngoài thành phố.
Đến tối thì thấy con về, bà mới yên tâm.
Com từ trưa vẫn còn, nên bà không nấu cơm tối.
Thành ra là vẫn chưa dùng bữa.
“Thấy tối quá chưa về, tưởng mọi người ở lại thành phố nghỉ qua đêm rồi.
Quốc ngồi vào bán rót một cốc nước.
“Mới đầu bọn con cũng tính như vậy, nhưng mà ngoài chợ và mấy quán ăn hôm nay đã mua rồi, nên hôm sau khó mà bán được tiếp.
Nên lại phải mang về để lượt sau.
Mẹ Quốc tò mò hồi:
“Thừa nhiều không con, rồi là nhà nào thừa?
Không phải con lo bán cho người ta mà để nhà mình sau cùng đấy chứ?
Quốc giải thích.
“Nhà anh Lâm mẹ à, thừa 18 cân.
Phần nhà mình thì con bán ở ngoài thị trấn rồi.
Chỗ nhà hàng Nhung Khánh ấy, ngoài chợ thì bán cao nhất 70, nhưng con bán cho họ 90.
Lần tới có thu hoạch dưa cà trong ruộng thì mình lại mang ra đó cho người ta xem.
Nếu được cung, cấp nguyên liệu cho họ thì mình sẽ có thu nhập đều đặn.
“Được vậy thì tốt, mà đã cơm cháo gì chưa?
“Dạ chưa, nhà còn cơm không mẹ.
Mẹ Quốc tỏ vẻ không vui.
“Tưởng con ở ngoài thị trấn nên mẹ không nấu.
Thôi để mẹ thêm nước rồi nấu tạm bát cháo vậy.
Rõ khổ, lần sau chuyện nhà người ta, làm vừa vừa thôi.
giúp người ta kiếm tiền mà để bản thân nhịn đói.
coi sao được.
“Lâu lâu mới có một lần, với lại con nghĩ sau này người ta tự làm được, cũng, chẳng nhờ mình mãi đâu.
Tối mai mấy người bọn con tổ chức liên hoan, gọi là bồi dưỡng sau đợt bán măng khô.
MẸ cũng tham gia nhé.
“Thôi mấy đứa cứ ăn đi, mẹ đi làm gì?
“Có người lớn tham gia mà, mẹ không đi là thiệt thòi đấy, ở nhà lại phải nấu cơm.
“Thế tổ chức ở đâu, có những ai.
“Nhà anh lâm bán măng nhiều nhất nen mai con hỏi xem có khi làm ở nhà anh ấy.
Mẹ Quốc lắc đầu.
“Nhà đấy đang đói ăn, liên hoan giờ này có mà vét hết gao trong hũ nhà người ta à.
thôi thôi đừng làm ở đó.
“Thế thì nhà mình góp cân gạo, rồi rau cỏ.
không phải là ăn chực bắt người ta chiêu đãi.
Nht đó đông người nhất, bảo cả nhà anh ấy sang nhà khác thì đâu có được.
Con mới tính vậy thôi, để chiểu mai ra sông câu cá, bàn lại với anh ấy xem sao.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập