Chương 105: Liên hoan.

Chương 105:

Liên hoan.

Quốc ngồi xuống bàn lôi xấp tiển còn lại trong túi ra đếm lại một lượt.

Chuyến đi bán măng kết thúc, Quốc thu được 500k tiền măng của mình, thêm 170k tiền công bán hộ hai người trong xóm.

Trừ 120k tiền xe đi lại và cốc sinh tố xoài giải khát lúc chờ xe, số tiền còn lại vừa khéo tròn năm trăm.

Cậu đem toàn bộ số tiền đặt lên bàn, gọi mẹ ra chia.

Bà Dung nhìn xấp tiền mà vừa mừng.

vừa thương con.

“Thôi cứ cầm cả đi, chia làm gì?

“Mẹ làm măng khô, phải có phần chứ.

Bà Dung đành thở dài, cầm lấy số tiền.

Bà vẫn giấu cái cảm giác ngại ngùng trong mắt, nhưng Quốc thấy rõ niềm vui khi được con trai quan tâm.

Ba cầm 200 ngàn cho Quốc vui lòng, Ba trăm ngàn còn lại thì để Quốc giữ, xem như khoản tiêu vặt cho những ngày sắp tới.

Hôm sau đi học, cả nhóm lại chờ nhau trước đầu xóm rồi cùng đạp xe đi tới trường.

Mây khoe rằng tối qua xin mãi mẹ mới được cho 350k.

Cô chu môi thở dài, nói sau này nhất định phải giữ tiền riêng, chứ mua cái gì cũng phải chìa tay xin thì ngại lắm.

Chị Linh khoe mình có hơn một triệu tiền làm của riêng, rồi vừa cười vừa đưa lời khuyên cho cái Mây.

“Em phải chăm tập thể dục đi.

Sang năm vào đội thể thao của trường kiếm tiền bồi dưỡng, mua được cái áo với đôi giày nữa.

Thèm bim bim cổng trường thì có tiền tự mua luôn.

Mây xi mặt.

“Nhưng mà em yếu lắm, thể dục toàn điểm kém thôi.

Làm sao thi được.

Chị Linh được giải nhất môn nhảy xa, chị có bí quyết gì chỉ em với.

Chị Linh làm vẻ thần bí rồi bật cười.

“Có gì đâu.

Năm ngoái chị chẳng được giải gì cả.

Nhưng sau nhờ leo rào, vượt mương sang nhà hàng xóm hái trộm hoa quả nên lúc nhảy xa thành tích tăng lúc nào không hay.

Mấy đứa bật cười phá lên.

Nhưng nghe chị Linh kể cảnh rách quần, chui vào bụi trốn đến tậi tối mới dám bò về, Mây lập tức lắc đầu lia lịa.

Cách luyện tập này đúng là không theo nổi.

Học không giỏi, thể lực không tốt, vóc dáng cũng không nổi trội, kiếm tiển đối với Mây xem ra khó hơn so với các bạn.

Một lúc sau, Mây quay sang hỏi Quốc.

“Nè Quốc, khi nào thu hoạch đỗ tương, nếu có thuê người thì gọi mình với nhé.

Quốc gật gù.

“Được thôi, nhưng sẽ vất vả đó.

Cậu chắc là muốn đi thật không?

“Làm nông thôi mà, ở đâu chẳng giống nhau.

Hào từ phía sau đạp nhanh lên rồi chen lời ngay.

“Nói thế là không đúng đâu.

Làm thuê có người trả công thì áp lực hơn làm việc ỏ nhà đấy.

Chân yếu tay mềm như Mây thì đừng có bon chen.

Muốn kiếm tiển thì tìm việc nhẹ theo sức mình, đâu cứ phải làm nặng mới có tiển.

Mây quay sang nhìn Hào.

Trong thoáng chốc, cô nhận ra thằng bạn thân năm cấp hai đã thay đổi quá nhiều chỉ sau vài tháng lên lớp mười.

Cách ăn mặc chỉn chu hơn, dáng người cao vổng lên, giờ đã cao hơn cô cả cái đầu, lại lún phún râu ở cằm nữa.

“Nhưng mà hôm trước đi, tôi thấy Ông khuân vác hàng lên xe.

Toàn việc nặng không đó.

chứ.

Hào hất mặt, tỏ vẻ tự tin.

“Đó là nặng trong mắt bà thôi, chứ tôi thấy nhẹ như cầm cân đường hộp sữa.

Mai mốt tôi đi buôn rồi thuê bà bán hàng.

Giống cái tiệm quần áo trước cổng trường ấy.

Mây tròn mắt.

“Thế ông cũng bán quần áo hả?

Hào lắc đầu.

“Chưa, tôi mới tính thôi.

Đang dành vốn nè.

Tiếc cái là bây giờ chưa đủ tuổi làm giấy tờ để qua biên giới nhập hàng.

Bên đó đồ rẻ, mang về đây bán cao hơn một chút là có lời rồi.

“Bán hàng á?

“Bàchưa nghe câu “phi thương bất phú:

sao?

Không kinh doanh thì chỉ đủ ăn thôi.

Linh nghe tới đây thì nổi hứng chen vào.

“Bán cái gì mà kiếm được tiền vậy?

Chị tham gia với.

Hào cười tươi.

“Chị Linh muốn góp vốn chung hả?

Nhưng đầu tư là có rủi ro đó nha.

“Rủi ro là.

có thể mất tiêu số tiền hả?

“Đúng tồi.

Em còn đang suy nghĩ đây.

Chưa dám làm liều đâu.

Linh cười ngại.

“Vậy thôi, cái gì chắc chắn mà an toàn hơn thì chị làm.

À, chiều nay liên hoan, làm ở nhà ai vậy?

Quốc?

Quốc suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Định làm ở nhà anh Lâm đó chị.

Chiểu em đi câu cá, tối làm mấy món đơn giản.

Hào, chiểu nay ở nhà câu cá hay qua An Bình làm việc?

Hào lập tức phản đối.

“Liên hoan thì tao ở nhà chứ qua An Bình làm gì.

Với lại chẳng lẽ để mày câu cá một mình.

rồi tối tao về ăn chực.

Còn chọn chỗ làm thì đừng làm ở nhà anh Lâm.

Nhà đông người lắm, đâu có được thoải mái.

Làm ở nhà mày hoặc nhà tao còn được.

Linh phụ họa ngay.

“Phải đó Quốc, nhà anh Lâm đông người, ăn uống ngại lắm.

Quốc trầm ngâm một lúc rồi gật đầu.

“Vậy mỗi người góp một ít.

Một bát gạo, bó rau cũng được.

Nhà mình có sẵn rau.

Rồi thêm vài con cá thôi, không phải làm cỗ bàn gì lớn cả.

Linh thở dài:

“nhưng chị vẫn thấy hơi lấn cấn.

Cứ hỏi ý anh Lâm trước đi.

Chủ nhà mà không vuii thì khách sao thoải mái được.

Quốc gật gù.

“Được tồi, em sẽ bàn lại với anh ấy.

Quốc tính toán cả buổi trưa, rồi mới quyết định nói với mọi người rằng nên tổ chức liên hoar ở nhà anh Lâm.

Cậu nghĩ rằng, chỉ cần mình mở lời thì anh Lâm dù muốn hay không cũng khó từ chối.

Trong chuyến làm măng vừa rồi, nhà anh Lâm là nhà làm nhiều nhất, bán được cũng nhiều nhất.

Quốc hoàn toàn không có ý “dựa hơi” hay lợi dụng thành quả của người ta.

Chỉ là những nhà khác gần đây tỏ ra không thoải mái trước cách làm việc có phần “điên cuồng” củ:

nhà anh, cứ thấy măng là làm bất kể ngày đêm.

Quốc nghĩ một bữa cơm chung, vài câu chuyện vui vẻ sẽ giúp xoa dịu sự dè chừng đang âm ¡ trong xóm, coi như để mọi người dễ nhìn nhau hơn.

Buổi chiều tan học, Quốc xách cần câu đi thẳng sang nhà anh Lâm trước.

Cậu gọi anh đi cùng, lát nữa sẽ qua rủ thêm Hào ra sông kiếm ít cá cho bữa tối.

Khi nghe Quốc nói muốn làm liên hoan ở nhà mình, anh Lâm thoáng sững lại.

Trong mắt anh xuất hiện chút ngại ngần, như thể có điều gì không tiện nói.

“Chà.

tổ chức ở nhà anh sao?

Chuyện này đột ngột quá, nhà cửa còn chưa kịp dọn đẹp gì cả”

Quốc chẳng hề bối rối.

Cậu từng qua nhà anh mấy hôm trước để đóng gói măng nên biết rõ tình trạng bên trong.

“Hôm nọ em qua phụ anh, trong nhà trống.

lắm mà.

Ngồi xuống là được rồi, có gì đâu phải dọn.

Chỉ là bữa cơm có rau với cá thôi anh, không nấu cỗ bàn gì cả”

Anh Lâm vẫn đắn đo.

Anh gãi đầu, giọng nhỏ đi.

“Anh tưởng là ba anh em mình làm con cá ngồi lai rai ở đâu cũng được.

Ai dè em nói còn mời nhiều người.

Anh không phải keo kiệt đâu.

nhưng nhà sắp có việc, giờ chỉ tiêu phải dè sẻn, sợ tốn kém thêm.

Quốc bật cười nhẹ, không phải chế giễu mà là để trấn an.

“Chi tiêu ăn uống cho mình với mọi người, đâu gọi là hoang phí được.

Với lại mọi người không phải đến ăn chực nhà anh đâu.

Mỗi nhà góp tí gạo, bó rau, có nhà em với nhà anh lo củi với chỗ ngồi là xong.

Làm ở đâu cũng được, nhưng nếu làm ở nhà khác rồi mời mỗi anh qua thì sợ anh nuốt không trôi.

Câu nói cuối của Quốc vừa thẳng thắn, vừa chân thành.

Anh Lâm nghe xong trầm ngâm một lát rồi mới gật đầu.

“Nếu chỉ là chỗ ngồi với củi.

thì thoải mái.

Vậy là ổn.

Hai anh em vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến gần bãi đất trống ven sông.

Hào lúc này cũng xách mấy cần câu từ trong nhà chạy ra.

Lâu rồi cậu ta mới chịu ra sông, nhưng vừa đến nơi đã hăng hái buộc mồi, dựng cùng lúc ba bốn cần.

Cứ cần nào giật mồi là Hào chạy tới kéo, động tác nhanh như thói quen đã in vào người.

Chẳng đến nửa tiếng, cái xô bên cạnh đã đầy cá.

Anh Lâm đứng nhìn mà không khỏi tấm tắc.

“Ghê quá ta.

Vậy mà trước giờ anh toàn ngồi một chỗ cầm đúng một cái cần, chờ cả buổi mới được vài con.

Hào cười đắc ý, hệt như đang khoe chiến tích.

“Dễ òm à anh.

Năm ngoái em làm kiểu này ngày nào cũng mang cá đi bán được.

Dạo này.

lười nên nghỉ đó chứ.

anh Lâm hỏi, giọng xen lẫn tò mò.

“Câu cá bán được tiền hả?

“Được vài chục, có ngày cả trăm.

Nhưng không bán ở chợ đâu, đi bán dạo.

Cứ nhắm mấy nhà khá giả mà ghé.

Bài này của Quốc chỉ cho em đó.

Cũng đủ đồng ra đồng vào.

Nghe đến đây, ánh mắt anh Lâm bỗng sáng lên.

Trong đầu anh chợt bật ra hàng loạt ý nghĩ.

Hóa ra ngoài chuyện làm măng còn có cách kiếm thêm từ cá, từ những thứ nhỏ nhặt quanh mình.

Thu nhập không.

đều nhưng có còn hơn không.

Tâm trạng anh theo đó cũng nhẹ nhõn hơn nhiều, chẳng còn cảm giác nặng nề hay khó chịu về buổi liên hoan đột xuất tại nhà mình nữa.

Dự định sẽ hỏi kỹ hơn về vụ bán cá.

Sau khi vớt được một xô cá đầy, Quốc gánh phần chiến lợi phẩm trở về.

Trên đường, cậu nhắn với Hào rằng tối nay nhớ gọi mẹ Hào sang dùng bữa liên hoan cùng mọi người.

Quốc dặn rõ không cần mang gì theo, chỉ cần lội xuống ruộng cắt một bó rau cần đóng góp là đủ.

Hào gật gù đồng ý, mồm huýt sáo vi vu.

Qua đoạn đường rẽ vào nhà Mây, Quốc tiện ghé vào thông báo và rủ cô tham gia liên hoan.

Cha mẹ Mây được mời nhưng vừa nghe địa điểm tổ chức là nhà anh Lâm thì lập tức từ chối.

Tuy vậy, họ vẫn đồng ý để con gái đi.

Quốc dặn Mây mang theo một bát gạo, thêm ít gia vị như gừng, tỏi, ớt và một nải chuối chín để đóng góp một chút.

Tương tự với nhà chị Linh, nhà chị gần nhà Anh Lâm, nên Quốc chạy qua nhắn với vị vài câu Nhà chị không có dư giả đồ ăn nên chỉ góp sức vào khâu chuẩn bị, và rửa bát.

Quốc bảo chị sang nhà mình để lấy gạo rồi vào vườn hái thêm ít rau:

mấy ngọn rau cải, ít rau bí, thêm bó rau muống.

Nhân tiện gọi mẹ cậu nhớ qua sớm để dùng com tối cùng mọi người Lúc Quốc và mấy đứa nhỏ còn đang gom góp nguyên liệu thì tại nhà anh Lâm, không khí đã bắt đầu nhộn nhịp.

Nhà thiếu mỡ nên anh Lâm sai hai đứa em đang học cấp hai đạp xe ra chợ mua thêm gia vị, tiện thể đưa ít tiền để chúng sắm ít bánh kẹo.

Khách đến nhà không thể để thiếu thứ gì.

Người nhà anh Lâm không hề thấy phiền.

Trái lại, vừa nghe Quốc rủ rê là ai nấy đều rộn ràng hẳn lên, giống như sắp có cỗ trong nhà.

Đám trẻ con chạy vòng quanh sân, tiếng dép le;

xẹp xen lẫn tiếng cười chí chóe.

Bốn thanh niên trong xóm, hồ hỏi xắn tay áo vào làm.

Hào nhanh nhẹn nhất, xung phong lấy chậu cá đã tự động ngồi thụp xuống làm sạch từng con.

Cậu dùng sống dao cạo lớp nhớt, ở đây không ai quen tay làm cá hơn cậu ta.

Tay cứ làm miệng cứ nói nói, pha trò khiến mọi người cười nghiêng ngả.

Mây thì nấu cơm sau đó cùng chị Linh nhặt rau, rau bí nhà Quốc nhiều lắm, ngắt hai bó mang về xào với tỏi.

Lột vỏ hơi lâu một chút thôi, chứ xào thì nhanh lắm.

Để cuối mới làm, mọi người ăn cho nóng.

Vợ chồng anh Lâm và chị Ngọc cũng chẳng đứng ngoài.

Rục rịch kê thêm kiểng, nhóm bếp, đợi có dầu ăn, Hào làm sạch cá thì đem vào chảo rán, Tiếng dầu nổ lách tách như pháo rang vang lên, từng con cá được thả vào.

Có vài con chỉ rán qua chứ không cần kỹ, để mang sang.

kiểng bên cạnh nấu với măng chua.

Quốc lấy hai con làm món cá kho chuối, thêm một nắm lá lốt thái nhỏ cho dậy mùi.

Món này năm ngoái cậu làm cho đám trẻ trong xóm, nay mới có dịp làm cho người lớn thưởng thức.

Làm xong món cá thì coi như là xong, rau xào thì nhanh lắm, cho vào chảo, thêm tỏi đập dập đảo qua đảo lại vài lượt là cho ra tô ra đĩa.

Mẹ anh Lâm đứng một góc, vừa nhặt rau thom vừa cười móm mém.

Bà không làm nhiều, nhưng hễ ai thiếu thứ gì là bà biết ngay chỗ cất, đi tìm giúp.

Đến khi trời sập tối, cả sân nhà anh Lâm đã nghi ngút khói.

Mùi cá chiên vàng rộm lan ra từng góc vườn, hòa với mùi cá kho đang sôi lục bục trên bếp.

Hơi măng chua bốc lên thom nức, quyện cùng hương mỡ nóng, tạo thành thứ mùi gợi nhớ những bữa quây quần ngày giê tết.

Từ sau Tết đến nay, gia đình anh Lâm mới lại có bữa ăn vừa đầy đủ vừa phong phú đến thế.

Bát đũa không đủ, Quốc phải chạy về nhà lấy thêm một chồng.

Cậu tiện tay mang theo cái hũ măng chua tự làm.

Vừa mở nắp, hương thơm chua dịu dậy lên, khiến ba anh Lâm đứng gần đó nuốt nước bọt đánh “ực” một cái.

Ông xúc ra bát, nếm thử rồi khen không ngót.

Một lát sau, mẹ Hào cũng sang.

Chỉ riêng mẹ Quốc là phải được người nhà anh Lâm sang mời thêm lần nữa mới chịu qua, miệng cứ bảo ngại nhưng chân lại bước nhanh.

Cuối cùng mọi người đều đã tập trung đủ quân số, dọn được hai mâm.

Người ít nên gom lại ngồi chung cho vui chứ không tách riêng, com và thức ăn san làm hai ba phần.

Cơm nấu không nhiều, nhưng bù lại cá thì đầy đặn, rau lại ê hề:

đĩa rau bí xào tỏi bóng loáng như được phết mật, rau muống xào dậy mùi thơm, rau cải xào gừng đề phòng khi ngán.

“Cái nồi cá này thom quá, ”

“Mọi người mau ngồi vào đi, không phải ngại đâu.

“Hôm qua mọi người đi bán măng kiếm được chút, nay làm bữa liên hoan nhỏ gọi là chúc mừng thành quả.

Công sức bỏ ra thời gian vừa rồi, coi như được đền đáp.

Người lớn ngồi một đầu, người trẻ ngồi một đầu.

Hai đứa con gái thì ngồi cạnh nổi cơm, đảm nhiệm phần xói.

“Mọi người dùng bữa đi.

“Nếm thử món cá kho xem nào.

Lần đầu ăn cá với chuối đó.

lạ ghê”

“Món này năm ngoái Quốc làm một lần ở nhà Hào rồi nhỉ.

Cả năm rồi mới lại được ăn.

Bữa liên hoan không phải kiểu ăn no lặc lè, nhưng so với bữa cơm thường ngày thì hơn hẳn một bậc.

Không khí trong mâm ấm cúng, tiếng nói cười rộn ràng.

Câu chuyện từ món ăn ngon nhanh chóng chuyển sang chuyện làm măng, chuyện vụ mùa sắp tới, chuyện bón đạm, vun ngô.

Đợi lúc mọi người đang ngồi vui vẻ, Quốc mới tranh thủ nói luôn.

Cậu bảo sau khi hoàn thành đợt vun ngô này, nông trại ở An Bình sẽ cần vài người sang làm thêm.

Tất nhiên là có trả công đàng hoàng.

Anh Lâm chắc chắn sẽ tham gia, Quốc đặn anh đi trước một ngày để chuẩn bị phân bón.

Ngoại trừ Hào còn lưỡng lự vì đang ôm nhiều kế hoạch, những người còn lại đều vui vẻ nhận lời.

Ăn xong, đám con gái chủ động ở lại rửa bát.

Mỗi người một tay nên chỉ một lúc là xong hết.

Người lớn thì ngồi nhà trên uống trà, bàn thêm dăm câu chuyện ruộng nương.

Nhà anh Lâm vậy mà có hẳn một chai mật ong.

Ba anh Lâm giấu kỹ lắm, để tận trong góc tủ, sợ bọn trẻ con thấy rồi lén lút uống trộm.

Chỉ những dịp đông người như hôm nay ông mới hào hứng đem ra khoe một chút, như thể trưng ra thứ báu vật lâu ngày cất giữ.

Thấy vậy, Quốc tò mò hỏi ngay:

“Mật ong này là bác mua hay tự đi kiểm ạ?

Ba anh Lâm vuốt vuốt cái nắp chai rồi đáp, giọng có phần tự hào:

“Trước kia rảnh rỗi, bác có đặt một ống trên núi.

May mắn thế nào lại có một bầy ong đến làm tổ.

Sau đó lấy được đúng một lần mật.

Mà chắchôm ấy hun khói mạnh quá, con ong chúa c:

hết nên cả đàn bỏ đi luôn.

Từ bấy giờ chẳng có bầy nào nữa.

Bữa nào rảnh chắc lại phải đi kiếm chỗ khác đặt mới được.

Bà vợ đứng gần đó bỗng chen vào:

“Ông thì lúc nào mà chẳng rảnh?

Có khi nào thấy ông bận đâu.

“Cái bà này.

Ông quay sang gắt nhẹ, “Người ta đang nói chuyện, tự nhiên nhảy vào mồm làm gì.

Ong mật đâu phải dễ kiếm.

Chỗ mình mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, ong chết nhiều lắm, không tái đàn nổi vào năm sau.

Muốn có mật thì phải đi xa, lên tận An Nghĩa mà tìm.

Một năm đi được một lần là may.

Nên cái chai này quý lắm đó.

Quốc gật gù:

“Công nhận ngoài chợ cháu chưa thấy bán mật ong lần nào.

“Thấy sao được.

Ba anh Lâm đáp.

“Mỗi lần chỉ có một hai chai.

Người ta chưa kịp mang ra chợ thì đã có người tìm đến nhà đặt mua rồi.

“Vậy nếu muốn mua thì phải qua An Nghĩa hả bác?

⁄Ừ, phải trèo đèo lội suối tới một ngôi làng trên đó.

Cả huyện chỉ có chỗ đó thôi.

Những nơi khác bác chưa từng nghe có ai lấy được.

Đúng lúc đó, mẹ anh Lâm từ trong bếp ló đầu ra, giọng thực tế đến buồn cười:

“Sao phải cực vậy.

Thích uống ngọt thì mua túi đường về pha.

Nước ngọt ngoài chợ giờ đầy ra.

Câu nói làm ba anh Lâm cụt hứng, ông đặt chai mật ong xuống bàn, phủi tay như thể chấm dứt chủ để.

Một lúc sau, mấy đứa con gái rửa bát xong rồi lần lượt ra về.

Mẹ Quốc nhận lại bát đĩa, riêng cái hũ măng chua thì ba anh Lâm mặt dày xin luôn.

Người trẻ ít ăn nhưng người già như ông lại mê vị chua cay nồng nàn ấy.

Dòng người cứ thế rủ nhau ra về, trả lại không gian yên tĩnh cho nhà anh Lâm.

Dẫu đã tan tiệc, hơi ấm buổi liên hoan vẫn còn phảng phất đâu đó trong sân, trong bếp, trong ánh mắt của từng người.

Lâu lắm rồi anh Lâm mới có cảm giác dễ chịu đến vậy.

Tâm trạng nhẹ bằng, không còn cảnh cau có, nặng đầu vì lo nghĩ chuyện tiền nong.

Chị Ngọc ở gần đó tiến lại, nói khẽ:

“Hôm nay vui quá anh nhi.

Ngày nào cũng được như vậy thì tốt.

Anh Lâm bật cười:

“Ngày nào cũng liên hoan thì lấy đâu ra cá mà ăn.

Giờ nhà mình còn măng khô.

Đợi ít hôm nữa anh tự đi bán cũng được.

Đi một chuyến biết chỗ, biết giá rồi, sau này chẳng lo bị người ta ép.

Rồi ở nhà bán cá, rồi còn nông trại nữa.

Ở quê vẫn kiếm ra tiền, chứ không bí bách nhu anh từng nghĩ đâu.

Chị Ngọc khẽ gật đầu:

“Thằng Quốc xóm mình giỏi ghê ta.

U4 Hội trưởng hội thanh niên xóm đấy.

Anh Lâm đáp, giọng thật thà.

“Nó biết nhiều, mà quan trọng là dám làm.

Thằng Hào cũng lanh lắm, mỗi đứa nhanh nhẹn theo một kiểu.

Đi cùng tụi nhỏ có một buổi mà anh học được nhiều điểu.

Thấy mình trước giờ tầm nhìn hạn hẹp, tự bó buộc bản thân.

Chị Ngọc nghiêng đầu trêu nhẹ:

“Vậy nên bây giờ nhìn mặt anh mới đáng tin hơn chút.

⁄Ủa, chứ trước đây trông anh.

đểu lắm hả?

Nếu vậy sao em còn đồng ý lấy anh?

Chị bật cười:

“Em biết đâu, thấy hợp thì lấy đại đó chứ.

Tiếng cười của hai vợ chồng khiến không gian vốn yên tĩnh lại thêm phần ấm cúng, Cái tết vừa rồi cũng không có vui và thoải mái như ngày hôm nay.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập