Chương 106:
Giữa Vụ.
Sau vụ bán măng, Quốc bắt đầu tiến hành bón phân cho đỗ tương, đã hơn ba tuần kể từ lúc gieo hạt, cây mọc cao và bắt đầu phân nhánh.
Bón thúc lúc này sẽ giúp cây cho nhánh đều về khỏe.
Phân bón ở đây là loại Phân gia súc mà mẹ Quốc hay đi lượm lặt trong thời gian qua, trộn thêm với tro bếp.
Kinh nghiệm của người xưa truyền lại là như vậy, còn trong sách nông.
nghiệp thì có nói qua, trong tro bếp có nhiều kali, giúp cây khỏe và cho lá dày, hạt chắc, và ít bị lép.
Ngoài ra còn có tác dụng chống sâu bệnh nữa.
Tro bếp có tính kiểm nhẹ, giúp giảm độ chua của đất.
Vì Phân tươi trong quá trình phân hủy tự nhiên sẽ sinh ra nhiệt, nếu bón trực tiếp cho cây sẽ vô tình làm nóng rễ cây trồng.
khi trộn Tro bếp với phân chuồng sẽ làm phân tơi xốp hơn tránh tình trạng phân ướt bị vón cục.
Bình thường khi phân trâu phân bò khiến người ta cảm thấy dơ, nhưng khi đã ủ lâu ngày, về mặt thị giác nó không còn ghê nữa thoạt nhìn cứ như là gỗ mục, đối với cây trồng vô cùng bé dưỡng.
Sau khi đi học, Quốc có ra thị trấn mua lấy găng tay với đôi ủng, thêm hai cái khẩu trang, quần áo dài tay bảo hộ tương đối kín đáo.
Tránh việc tro bếp bụi bẩn bay vào mũi.
VÀ cũng không sợ dơ bẩn khi làm việc với phân gia súc.
Hai mẹ con thay nhau cào phân cho mịn trước khi cho phân vào bao tải.
số lượng bón không nhiều, mỗi đám ruộng dự tính dùng 2 bao.
Quốc khoác bao phân lên vai, mẹ đội nón đi trước, vai mang theo hai cái cuốc.
Hai người men theo từng hàng đỗ tương, dừng lại ở mỗi gốc, rắc một nắm hỗn hợp phân, tro xuống sát mép đất.
Tro màu xám nhẹ, lẫn với phân chuồng đã ủ hoai, mùi hăng nhưng không quá gắt.
Khi thả xuống, bụi tro bám thành một lớp mỏng quanh gốc cây.
Hai người dùng cuốc kéo nhẹ, vun chút đất hai bên cho phân chìm xuống, tránh gió cuốn.
Đất vụn theo rãnh cào mà khép lại thành một gò nhỏ, vừa đủ để giữ phân và nâng gốc cây đứng thẳng hơn.
Bình thường vun ngô cũng là như vậy.
Mẹ Quốc nhìn ruộng đỗ nhà mình, mới đầu còn khá bi quan nhưng giờ đây chúng mọc đều và khỏe mạnh.
Dự báo một vụ mùa thuận lợi.
“Trồng theo hàng theo luống, trông đẹp mắt quá con nhi.
Bình thường người ta toàn gieo như gieo mạ ấy, chứ ít ai trồng kỳ công như nhà mình.
“Người ta trồng kiểu đó để tránh lãng phí đất, còn mình làm vụ chính nên phải cẩn thận hơn.
Con đố mẹ nhé, tại sao lại phải vun gốc cho cây trồng?
Mẹ dựa thân hình lên cây cuốc, trả lời.
“ Ngày xưa ông bà trồng như thế nào thì người đi sau cứ làm theo, người này học người kia đó.
Vun gốc để cây bám r Ễ chắc, không bị đổ.
Trong quá trình vun gốc mình cũng làm cỏ luôn, nói không phải chứ, trồng đỗ tương là trong ruộng ít cỏ dại nhất đó.
Quốc bổ sung.
“Trả lời đúng rồi, nhưng cho mẹ 8 điểm thôi.
Mẹ Quốc ngạc nhiên, được con trai chấm điểm.
“Sao thế còn thiếu gì à?
“Mình vun gốc, rồi vô tình làm rãnh thoát nước luôn, trồng theo hàng, dễ bón phân chăm sóc, chất lượng cây trồng ổn định.
Nếu chẳng may bị sâu bệnh gì thì mình dễ kiểm soát.
Mẹ thử nghĩ mà xem nếu mình gieo hạt như gieo mạ, rồi chẳng may phát sinh chuyện gì đó, thì lại phải dẫm lên cây đậu mà đi vào, được hai ba lượt thì hỏng hết.
ki ha, đây cũng là lần đầu mẹ trồng kiểu này.
Nhiều cái cũng không biết được hết.
MÀcon toàn học trong sách đó a?
“Đúng tồi, con ra ngoài thành phố năm ngoái mua mấy cuốn sách nông nghiệp, giờ trồng cây gì cũng biết một chút.
Tiếc là nhà mình ít đất quá, con muốn có một mảnh ruộng lớn, chuyên trồng rau củ quanh năm, rồi trồng cây hoa quả nữa.
“Ui trời ơi, sao mà tham thế.
Làm vừa vừa thôi chứ.
Có mùa làm thì cũng có mùa phải nghỉ ngơi.
Cho ruộng đất còn nghỉ nữa, trồng liên tục nó bạc màu thì sao?
“Vụ rau mùa đông và đỗ tương mình chỉ dùng phân hữu cơ bổ sung nên sẽ không làm ảnh hưởng nhiều tới vụ lúa đâu mẹ à.
Trái lại con còn thấy đất đang tốt hơn đó chứ, cuốc một nhát thấy mịn và tơi hơn, gần giống đất trong vườn đó.
Mẹ Quốc cũng cảm nhận được rất rõ, năm ngoái vun ngô thì đất còn đóng từng mảng to tướng, nhưng năm nay vun, thấy nhẹ tay hơn hẳn.
“Đúng là tốt hơn không ít.
Nhà mình có 4 đám ruộng, quả thực là vừa đủ ăn.
Nếu con muốn có thêm một miếng đất thì phải tiết kiệm nhiều hơn.
Đọt trước bên đằng ngoại có người bán ruộng, cho con cháu đi học, một đám bán 60 triệu.
Muốn có thêm đất thì phải dành dụm tầm 100 triệu là có một mảnh, tha hồ trồng trọt quanh năm.
Trong tương lai gần, người trẻ thi nhau ra thành phố lập nghiệp, đất ở nông thôn thường xuyên bỏ trống, tìm người bán đất hoàn toàn khả thi.
60 triệu, dành dụm vài năm là đủ, còn vì sao đất lại rẻ như vậy là do đất để canh tác không được chuyển mục đích sử dụng.
Người mua cũng chỉ để canh tác.
Nếu để làm giàu từ ruộng rau thì khó, nhưng sống thoải mái thì dư sức.
Mục tiêu ngắn hạn của Quốc sẽ là kiếm một mảnh ruộng làm vườn rau, chỉ chuyên trồng rau củ quanh năm.
Mẹ Quốc ở nhà, buổi sáng tự vun trồng, buổi chiều thì con trai cùng làm.
Công việc đơn giản, làm mỗi ngày 1 đám.
Sau ba ngày là việc bón phân vun xới của nhà Quốc đã hoàn thành.
Lúc bấy giờ những hộ khác trong xóm mới rục rịch ra đồng bón phân đạm cho ngô.
Sau đợt này sẽ hết việc nặng, mọi người chỉ còn chờ đợi đến kỳ thu hoạch.
Việc nhà đã tạm ổn, Quốc bắt đầu lo đến phần nông trại.
Bên đó gieo trồng nhiều, nên phải để mắt thường xuyên hơn, thời gian vừa qua cây mọc mầm cho ra vài lá chưa có nhiều điều phải lo.
Từ lúc bón thúc cho cây trở về sau là giai đoạn quan trọng ảnh hưởng trực tiếp đến năng xuất, không thể lơ là.
Anh Lâm mới bắt đầu ra đồng vun ngô, nhà anh tuy đông người nhưng cũng phải mất đôi ba ngày mới làm xong việc.
Quốc không rủ anh mà qua An Bình xem tình hình thế nào trước Hôm đó ở trên lớp Quốc gặp Hào, định hỏi nó một chút tình hình ở nhà cô Thanh, xem thời gian qua có phát sinh chuyện gì hay không?
Hào thở dài.
“Tao cũng chẳng để ý, từ cái hôm bán măng đến giờ tao chưa qua nhà bà ấy nữa.
Quốc ngạc nhiên.
“Không phải mày làm phụ xe với làm quán ăn gì đó giúp bà ấy ư?
“Tao nói thế mà mày tưởng thật à?
Nói gì thì nói tao cũng là trẻ con, bà ấy có thể bàn chuyện với tao hay sao.
Hôm đó tao nghe lén rồi bịp mày một chút, ai dè mày tưởng thật.
Hào ngửa người ra thành ghế, co cái giò lên rồi phân trần.
“Không giấu gì mày, từ sau tết thì tao đã nghỉ chỗ bà thanh rồi.
Tao bốc hàng lên xe chẳng ai trả công đâu, chỉ là bỏ chút sức rồi đi ké xe hàng xem đây đó.
có lúc được lái xe mời ăn bữa cơm, chứ làm gì có xu nào.
Quốc nhìn Hào rồi xâu chuỗi phản ứng của cậu ta trong thời gian vừa qua.
Đúng là từ sau tế thấy Trầm hơn hắn.
Cứ giấu diểm tỏ ra bận rộn, tưởng có việc làm hóa ra là quá giang đi cho xem thiên hạ.
“Sao từ đầu không nói vậy đi, cứ lòng vòng làm tao tưởng mày bận thật.
“Thi bận học chuyện đời, việc làm ăn.
Giờ tao có tí tiền, đang tính đi buôn cái gì đó mà mãi chưa nghĩ ra nên chọn mặt hàng nào.
Quốc vỗ vai khuyên bạn.
“Mày chưa nghĩ ra tức là mày chưa sẵn sàng.
Đừng thấy người ta cầm sấp tiền dày trên tay mà ham, Bán hàng bận rộn lắm, lo tìm mối hàng, vận chuyển, rồi bán nữa.
Bao việc đổ lên đầu, chẳng lẽ mày bỏ học giữa chừng.
“Học mấy cái thứ này có tác dụng gì đâu.
Cái gì mà đạo hàm, tích phân.
rõ lắm chuyện.
Biết cộng tiền là được rồi.
Nghe bạn nói thế, Quốc chọt nhận ra sai lầm của mình là rủ bạn kiếm tiền quá sớm, để rồi tâm trí bây giờ của Hào chỉ nghĩ đến kiếm tiền thôi mà không giữ được tâm hồn của một đứ:
đang đi học nữa.
“Mày thích kiếm tiền đến vậy sao.
Nói thử kế hoạch của mày cho tao nghe nào.
“Kế hoạch là sang biên giới, nhập mối rẻ về bán.
Cái áo bên đó tao nghe được giá 10 ngàn thôi, mà bên mình bán 50-60 ngàn.
Lời nhiều lắm.
Nhưng mà cổng trưởng mình có người làm rồi.
Mày cũng biết là ai rồi đó, sao mà cạnh tranh được.
Đúng là con nhà giàu sướng thật”
Quốc nhếch môi cười.
“Mày nói Kiểu Phương con bà Thanh à?
Sao lại đi so sánh bản thân với một đứa con gái.
Với lại mày so sánh cũng thừa thãi và chẳng giải quyết được gì, trái lại còn khiến mày thêm tự tu
Vừa nói Quốc vừa lấy giấy bút ra vẽ nguệch ngoạc, giải thích cho thằng bạn.
“ Ngay từ lúc xuất phát hai người đã khác nhau rồi, những thứ hào nhoáng bên ngoài là do ba mẹ của cô ấy cho con gái.
Mày không phải đang so với kiểu Phương mà là đang so với ba mẹ của cô ấy.
Nếu so về tiền tự kiếm ra, mày tự kiếm đến chục triệu rồi ấy.
Với học sinh vậy là nhiều và đáng tự hào đó chứ.
Đâu phải ai cũng làm được đâu.
Hào thoáng suy nghĩ cảm thấy bản thân đã kiếm được nhiều tiền trong thời gian qua, đó la một bước tiến dài, tự do tiêu dùng trong khi người ta đang hưởng sự chu cấp của người lớn.
Lời của Quốc nghe cũng lọt tai, cửa hàng quần áo của Kiểu PHương hết thảy đều do bà Thanh đưa cho.
Để tên con gái làm bảng hiệu nhưng thực ra đều là của người mẹ mà thôi.
“ Mày nói cửa hàng kia bán quần áo, đến nay cũng gần nửa năm rồi.
lời được chục triệu không?
@ốfeltgfibn.
“Mày muốn làm ăn kinh doanh mà, thử dùng đầu óc của mình tự tự tính đi, sao hỏi tao.
Hào gõ tay xuống bàn, làm bộ suy tư.
“Lúc khai trương và dịp tết thì đông, bán được, nhưng gần đây hơi ế.
Tao để ý toàn bạn cùng lớp vào nói chuyện chơi chơi chứ không thấy mua hàng.
Mà giấy bút thì có mấy ngàn một cái, tao không rõ lời bao nhiêu nhưng chắc không đến chục triệu đâu.
Quốc gật đầu.
“Cứ cho là vậy đi, Tiền mày dùng sức làm ra không có gì đáng xấu hổ cả.
Chuyện buôn bán hãy còn quá sớm, tao nghĩ vẫn còn phải học hỏi tích lũy thêm.
Đến khi đủ kinh nghiệm rồi thì mày thấy lá cây cũng đem đi buôn được.
Hào bật cười.
“Cái gì, lá cây mà bán thì cũng có người mua à?
“Sao không, có nơi người ta làm nông trại còn mua bán phân trâu phân bò 20k 1 bao cơ mà.
Còn ká cây, vỏ cây có nhiều loại giá trị về mặt y học, bán được tiền nha mày.
Thuốc nam, vị thuốc dân gian đó.
“Cụ thể là cây gì?
“Tao chưa có tìm hiểu, nhưng khẳng định là có loại mặt hàng này.
Tao lấy ví dụ cho mày thất được rằng cơ hội thì rất nhiểu, Quan trọng là cái tâm thế của mày chưa sẵn sàng nên mới cảm thấy lo lắng, chưa biết làm gì, bắt đầu từ đâu, chứ không phải do bản thân mày kém cỏi đâu”
Hào chép miệng.
“Mày nói như ông già ấy, thế dạo này ông có việc gì không để cháu làm, kiếm chút tiền ạ.
Quốc cười hắc hắc.
“Trước tao có rủ mấy lần nhưng mày chê việc nặng đó chứ.
“Trước khác giờ khác.
Thấy mày gọi theo nhiều người làm, nào cái Mây, chị Linh, vợ chồng Lâm Ngọc, đông quá tao thấy thừa thãi nên không tham gia.
“Thế không phải mày bận đi kiếm tiền rồi tán gái à?
“Thôi trai gái gì, quen được mấy hôm rồi chia tay.
Cái gì mà lý do tập trung học hành.
học hành đâu chẳng thấy, được vài bữa lại thấy cười cười nói nói với ông khác.
Nghĩ lại còn cay.
“ “Nói tới nói lui, hóa ra là thất tình nên quyết tâm làm giàu à?
Hào nghiến răng.
rồi xoay chủ để trò chuyện.
“Chuyện qua rổi, đừng có chọc tao.
Hôm nọ liên hoan bảo đi làm nông trại, còn suất nào không để tao tham gia.
Quốc đáp ngay.
“Có chứ, chiều nay qua An Bình đi hót phân.
Hào lập tức tỏ thái độ.
“Mày giõn tao đấy à Quốc.
Tao nói nghiêm túc mà mày cho tao đi hót phân.
“Ai giõn.
phải chuẩn bị phân bón chứ.
Người ta đang bận vun ngô nên tao tính đi chuẩn bị trước, mọi người vun xong ở xóm r Ổi qua nông trại luôn.
Làm một vài ngày, tiền công 50k1 buổi nha.
Hào lè lưỡi, tự nhiên thấy con số này hơi thấp.
“50k thôi á”
Quốc gật đầu xác nhận, chẳng phải bóc lột lao động bạn bè.
Người lớn bấy giờ đi cấy lúa, gặt lúa, tiền công chỉ 100k một ngày thôi.
“Mọi người đều vậy mà, không làm thì thôi.
Hào tặc lưỡi.
“Làm chứ, tao cũng mệt khi phải cố tỏ ra mình bận rộn rồi.
Dạo trước nghỉ nhiều quá, hôm nọ qua kho, mà mấy ông ấy có cho đi cùng đâu, còn chửi mấy câu khó nghe lắm.
Sau vài câu trò chuyện, Quốc đã khai thông tư tưởng cho Hào.
Nói ra thì phản ứng của cậu bạn cũng hết sức dễ hiểu.
sinh hoạt ở trong môi trường mà người ta chỉ nói đến hàng hóa, tiền và lợi nhuận.
tự nhiên trong đầu cũng vô thức bị ám ảnh bởi những suy nghĩ đó.
Cộng thêm việc đang ở tuổi vị thành niên muốn chứng tỏ bản thân nên Hào muốn làm cái gì đó “ghê góm” hơn chúng bạn.
Ítnhâtlà không để thua kém một đứa con gái, mà không nhận ra hoàn cảnh của mình khác nhà người ta.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập