Chương 109:
Danh sách đi thi hội thể thao cấp huyện.
Vài ngày sau.
Buổi sáng hôm đó, lớp 10G đang trong tiết Ngữ văn.
khi nghe tiếng giảng bài đều đều của cê giáo vang lên trên bục giảng.
Bất ngờ, cả lớp gật gà gật gù ngáp ngắn ngáp dài.
Cửa lớp vang tiếng gõ nhẹ.
Cô giáo ngừng giảng, quay mặt nhìn ra phía lối đi.
Thầy Dương, giáo viên thể dục, đứng bên ngoài, thò đầu vào nhìn giáo viên bộ môn, Thầy mỉm cười lịch sự với cô giáo rồi nói nhỏ đủ để cả lớp nghe thấy:
“Cô cho tôi gặp em Quốc vàem Trung một lát.
Cả lớp lập tức rộ lên những tiếng xì xào.
Mắt đứa nào đứa nấy đều hướng về phía hai cậu học sinh đang ngồi bàn cuối.
Quốc và Trung liếc nhau, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Cô giáo gật đầu cho phép rồi quay xuống nói:
“Quốc, Trung, hai em đi với thầy Dương nhé.
Hai đứa đứng dậy, lặng lẽ bước theo thầy.
Khi vừa ra khỏi cửa lớp, tiếng bàn tán phía sau lật tức bùng nổ.
“Không biết làm gì mà bị gọi đột xuất vậy ta?
“Hay bị phạt?
“Nhưng thầy Dương là thầy thể dục mà, có gì đâu mà phạt.
Học sinh trong lớp đột nhiên xì xào bàn tán, không.
biết có chuyện gì mà hai đứa bạn học lại bị gọi đi đột xuất như vậy.
Có người thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn thấy thầy giáo dẫn hai đứa đi tụ họp với một nhóm khác đang ở trong sân, toan học sinh khác lớp, hơn nữa con có sự xuất hiện của học sinh khóa ên.
Họ đều la những gương mặt quen thuộc trong hội thể thao cấp trường,
Trong nhóm ấy, chị Linh đang đứng gần hàng cây bạch đàn.
Khi thấy Quốc xuất hiện, chị lậ tức giơ tay vẫy, gương mặt tươi rói như vừa trúng thưởng.
Quốc chỉ kịp bật cười, trong lòng thầm thở phào.
Nhìn cách mọi người tươi vui như vậy, chắc chắn không phải bị gọi đi để phạt hay kỷ luật gì cả.
Mục đích thì Quốc đã đoán được đại khái là thông báo về cuộc thi thể thao cấp huyện.
Thầy Dương cầm tờ danh sách, đảo qua một lượt đã đếm đủ quân số liền bắt đầu thông báo cụ thể.
“Chào các em, hôm nay.
thầy gọi các em ra đây đột xuất để thông báo về hội thi thể thao cấp huyện sắp tới.
Hội thi sẽ diễn ra ngay sau ngày thành lập đoàn 26 tháng 3.
cụ thể là vào ngày 28.
Đối tượng tham gia là các em học sinh trong độ tuổi từ 16-18.
đang sinh sống và học tập tại địa phương trên địa bàn của huyện.
Đây là cuộc thi thường nhiên, các bạn lớp 11, 12 đã biết rồi, còn các bạn lớp 10 thì đây là lần đầu.
“Năm nay trường ta sẽ cử một đoàn thi đấu gồm 15 người, tham gia vào các bộ môn, điển kinh, nhảy cao, nhảy xa, và đẩy tạ.
Mỗi một em sẽ chỉ tập trung vào một môn, thay vì hai môn như đã thi ở trường.
Vậy nên hôm nay thầy sẽ lên lại danh sách từng học sinh cũng nhu bộ môn thi đấu tương ứng.
Sau đó chúng ta sẽ tiến hành luyện tập bổ sung vào các buổi chiểu để tăng thành tích thi đấu.
Bây giờ mọi người đăng ký lại bộ môn mình sẽ thi đấu nhé.
Rồi thầy lấy bút ra bắt đầu đọc tên bộ môn thi đấu.
“Đầu tiên là môn đấy tạ, ai đăng ký nào?
Mười mấy học sinh ngơ ngác nhìn nhau, đây mà môn kén người tham gia nhất, những ngườ đạt giải nhì giải ba đều chủ động đổi môn thi đấu.
người con lại là Trung lớp 10G, được giải nhất môn đẩy tạ, cậu không thể không tham gia.
Hay nói đúng hơn những người đạt giải nhất đều mặc định sẽ thi đấu môn mình có thành tích tốt nhất.
Kế đến là nhảy cao và nhảy xa.
Dù là nam hay nữ thì thầy giáo đều ưu tiên chọn người giành giải nhất cấp trường để thi cấp huyện.
TRường hợp cá biệt, giải sử thi cấp trường đạt hai giải thưởng thì học sinh đó có thể chọn bộ môn mà mình thấy tự tin thi đấu.
Trong số những người tập trung trong sân, có vài người đã đạt hai giải trong cuộc thi vừa rồi.
Quốc là một trong số đó.
Cậu từng đạt giải 3 nhảy cao và giải nhất chạy 1500 mét, nên cậu có thể lựa chọn giữa hai bài thi.
Thầy giáo muốn cậu chạy 1500 mét, vì nếu thi nhảy cao tỉ lệ được giải cấp huyện là vô cùng thấp.
Quốc hoàn toàn ý thức được việc, bản thân giành giải 3 cấp trường, đi thi huyện thì khó có giải.
Mà chạy 1500 mét, cậu thắng dựa vào tâm lý chiến chứ nền tảng thể lực cũng chẳng hơn những người khác.
Nên cậu cũng không tự tin mình có.
thể được giải.
Nhưng cậu chẳng thể đánh liều sang một bộ môn khác như nhảy xa hoặc đẩy tạ.
Thôi thì đã lỡ mang danh giải nhất chạy 1500 mét, cậu là đầu tàu không thể né tránh trách nhiệm đại diện cho trường tham gia thi đấu.
Như vậy những người giải nhất đều không đổi bộ môn thi đấu, có một vài người chuyển điền kinh sang các bộ môn khác thiên về kỹ thuật.
Cũng có một số người chuyển theo hướng ngược lại.
Sau vài phút thống kê, lần này nhảy cao có 2 thí sinh, nhảy xa 2 người, đẩy tạ 1 người.
Điển kinh cự li 100 mét 4 người, 200 mét 3 người, 800 mét 2 người, và 1500 mét 1 người.
Thầy Dương cầm quyển sổ thông báo lại một lần nữa danh sách học sinh tham gia thi đấu.
Sau đó thông báo thêm một việc nữa.
“Vì để gia tăng thành tích thi đấu nên những người tham gia cần phải có thời gian luyện tập thêm vào buổi chiều.
Mục tiêu là 2 buổi chiều thứ 3 và thứ 6.
Ở đây có bạn nào bận rộn không tới được không?
thầy sẽ sắp xếp lại lịch tập.
LẦn này đi thi không chỉ vì các nhân mà còn vì thành tích thi đua của trường, các em luyện tập vất vả nhà trường sẽ chu cấp tiền bồi dưỡng, và thưởng theo thành tích.
Một anh học sinh lóp 11 lên tiếng.
“Năm này thưởng nhiều hon năm ngoái không thầy?
Thầy Dương cười đáp.
“Cái đó phải đợi thầy đi họp rồi mới nắm được, chắc chắn không thấp hon năm ngoái.
Ngay lập tức có người đò hỏi bạn bè.
“Năm ngoái mày thi được bao nhiêu.
“Tham gia thi đấu được 500k, khuyến khích được thêm 500k, giải ba 800, giải nhì 1triệu 2, giải nhất 1 triệu rưỡi.
“Cứ luyện tập và tham gia là được 500k à?
Được phết nhỏ.
“Nhưng được giải thì khó lắm, thi cấp huyện toàn trâu bò thôi.
Năm ngoài trường mình cao nhất được giải nhì cự li 800 mét thôi đấy.
Thầy Dương hắng giọng kêu mọi người trật tự.
“Được tồi, cụ thể bồi dưỡng bao nhiêu thầy sẽ báo lại sau, bắt đầu từ tuần này chúng ta sẽ luyện tập luôn, buổi chiều từ thứ 3 và thứ 6, chúng ta bắt đầu tập từ 2 giờ.
Thời gian cho đến lúc thi chỉ còn gần 3 tuần nữa.
mọi người phải cố gắng, và tập luyện với thái độ nghiêm túc.
Mọi người Hiểu chưa?
cả nhóm đồng thanh.
“Rồi a”
“Thầy thông báo ngắn gọn vậy thôi, các em quay về lớp đi”
Mười mấy em học sinh lập tức tản ra, ai nấy trở về lớp của mình.
Vừa ngồi vào chỗ thì tiếng trống giải lao giữa giờ vang lên.
Cả lớp lập tức rộn ràng.
Quốc và Trung nhanh chóng bị bạn bè vây kín.
“Gì đó?
Bị gọi đi chi vậy?
“Không phải bị phạt chứ?
Quốc bật cười giải thích:
“Không phải, thầy giáo gọi đi t hi thể thao cấp huyện trong thời gian tới.
Đám bạn lập tức ồ lên.
“Uầy, sướng thế.
Được đi thi huyện còn được tiển nữa!
“Biết vậy đọt thi của trường tao cũng đăng ký.
“Năm nào chả tổ chức.
Không thi năm nay thì sang năm thi.
“Không biết sang năm tao còn đi học nữa không mà thi với thố.
Buổi chiểu hôm đó, nhóm học sinh nằm trong danh sách thi huyện tập trung tại sân trường.
Trường học giờ này là sân chơi của đám nhỏ cấp hai, tụi nó chạy nhảy như ong vỡ tổ.
Vài đứa còn tò mò chạy lại xem anh chị cấp ba luyện tập thể dục.
Trước và sau mỗi buổi tập đều có phần chạy.
Đầu buổi tập là chạy khởi động, cuối buổi là chạy bền nâng thể lực.
Người thi 1500 mét thì phải chạy nhiều hơn.
Môn thi của Quốc thiên về sức bền hơn kỹ thuật nên chẳng có đường tắt nào cả.
Tập sức bền là chuyện dài hoi.
Sau vài vòng sân, Quốc đổi sang chạy cự li ngắn cùng nhóm điền kinh nam.
Chạy xong lại chuyển sang khu nhảy cao hoặc nhảy xa.
Thầy Dương cho phép học sinh tham gia các môn khác để tăng khả năng phối hợp, miễn sao vẫn đảm bảo thời gian cho môn thi chính.
Hôm đó, chạy được hai vòng sân, Quốc quay sang khu nhảy cao.
Cùng với hai anh khóa trên, cậu khiêng tấm đệm ra sân.
Kỹ thuật đều đã nắm rõ, vấn đề chỉ là tập lặp đi lặp lại để c.
thể quen động tác.
Ngoài luyện nhảy, còn phải tập bật cóc để tăng sức bật.
Quốc chỉ tập một buổi mà hôm sau hai chân căng cứng như bị ai đánh.
Nhưng đến buổi thứ hai là bắt đầu que nhịp, cơn mỏi dịu dần.
Mức xà tối thiểu là 1m60, cao nhất 1m65.
Có người nhảy qua được một lần nhưng cả buổi không thể qua lần thứ hai.
Chỉ cần cao hơn một, hai phân thôi là khác biệt lớn.
Thầy vẫn nói những khoảnh khắc vượt xà đều nhờ vào sự “xuất thần” và luyện tập chính là thứ làm tăng xác suất cho những khoảnh khắc đó.
Thỉnh thoảng Quốc đổi gió sang xem nhảy xa.
Môn này có hai người thi, một nam, một nữ.
Thầy Dương chỉnh từng ly từng tí:
chạy đà ra sao, bật nhảy ở điểm nào, tư thế co người trên không và cách tiếp đất để không mất đà.
Giống nhảy cao, môn này cũng phải bật cóc, khiến hai người kia khổ sở không kém gì Quốc.
Còn chạy 1500 mét và đẩy tạ thì mỗi môn chỉ có một người tham gia, thành ra Quốc với Trung khá buồn khi tập một mình.
Hai đứa thường đi qua lại giữa các nhóm, khi thì giúp, khi thì đứng xem.
Nói về kỳ vọng giải thưởng, Quốc không tự tin lắm.
Tuần hai buổi, cậu đạp xe đến trường, chạy bền suốt cả buổi rồi lại đạp xe về.
Hôm đầu tiên về nhà chân mỏi đến mức leo bậc thềm cũng khó.
Nhưng sau vài ngày, mọi thứ bắt đầu nhẹ đi.
Có hôm Quốc đi tập cùng chị Linh.
Hai chị em đi tới trường chung một xe.
Lý do là Quốc muốn tranh thủ chạy bộ về nhà thay một bài luyện tập.
Chị Linh đạp xe chậm chậm bên cạnh, vừa đi vừa tán gầu.
Thấy Quốc thở phì phò, Chị quay sang trêu:
“Quốc tính giành giải nhất hay sao mà tập nghiêm túc thế?
Quốc vừa chạy vừa đáp.
“Biết đâu được giải thì sao.
“Em tự tin ghê ta.
Ông thầy thể dục đúng là quái đản, bày ra đủ thứ bài tập.
chẳng biết rèn luyện hay hành xác nữa.
Ngày nào cũng b:
ị b:
ắt bật cóc từ đầu sân đến cuối sân.
Hôm nọ chân đau quá chị phải chống gậy mà đi.
“Phải đổ mồ hôi mới có thành tựu chứ chị”
“Chị thì không ham thành tựu.
Lấy được 500 nghìn là vui rồi.
Chị bật cười.
“Hình như còn được phát một cái áo khoác với đôi giày thể dục nữa.
Mà đến ngày thi chắc chắn được đi ăn liên hoan.
Nghĩ đến cảnh được vào nhà hàng là thèm rồi.
Quốc ngạc nhiên.
“Chị chưa đi ăn nhà hàng bao giờ à?
Linh đáp.
“Đắt lắm.
Ai mòi thì chị đi, chứ chị nào có tiền mà ăn mấy chỗ sang đó.
Thế Quốc được ăn chưa?
“Em ăn rồi.
Chị Linh há hốc:
“Uầy, sướng thế!
Có món gì ngon, kể chị nghe đi.
“Bây giờ kể chị nghe rồi chị thèm thì sao?
Thôi để sau vụ đỗ tương thu hoạch xong, em mời chị với mọi người đi ăn một bữa luôn.
“Thật không.
đấy?
Chị không ngại đâu nha.
“Tất nhiên là thật rồi.
Nhưng bây giờ chị cho em đi nhờ xe về cái.
Chạy nãy giờ mỏi chân quá.
Chị Linh bật cười:
“Ù, lên xe.
Chị đèo.
Quốc chống tay thở phì phò, rồi leo lên xe.
Suốt đoạn đường còn lại, cậu để mặc cho chị Linh đạp, còn mình thì ngồi phía sau tận hưởng cơn gió mát của buổi chiều muộn.
Quốc duy trì lịch tập luyện đều đặn ở trường để chuẩn bị cho hội thi thể thao cấp huyện.
Dù quỹ thời gian eo hẹp, cậu vẫn dành ra hai ngày mỗi tuần sang An Bình xem nông trại của cô Thanh.
Vụ gieo trồng ở đây muộn hơn so với ruộng nhà cậu, vì vậy mỗi lần ghé qua, Quối đều xem xét rất kỹ.
Những gì xảy ra ở ruộng đỗ tương nhà mình đôi khi lại trở thành lời nhắt nhở để cậu quan sát sớm tại nông trại, và ngược lại.
Có khi ruộng của cô Thanh xuất hiện điều lạ mà nhà Quốc không có.
Nguyên nhân là do điều kiện canh tác của nông trại không.
giống với ruộng nhà cậu.
Nông trại nằm trên sườn dốc, đón gió và nắng theo cách khác hẳn.
Thực tế cho thấy nếu một đám ruộng thuận lợi về địa thế lẫn chất đất thì chẳng ai lại muốn bán đi.
Việc cô Thanh mua được một khoảnh ruộng rộng nhưng giá rẻ phần nào nói rð rằng nơi ấy khó chăm hơn ruộng bình thường.
Địa hình dốc là rào cản đầu tiên.
Nước tưới lại càng khó kiếm, nhất là những ngày nắng gắt.
Dù cô đã lắp thêm một đường vòi dẫn nước tạm ổn định cho việc tưới tiêu, cái khó vẫn tồn tại:
nước xuống không đều, nơi thấm sâu, nơi trôi tuột đi mất.
Xung quanh nông trại còn mọc nhiều loại cây dại cao thấp thất thường, tạo nên những mảng che phủ không đồng đều.
Phần rìa ruộng đón bóng râm từ bụi cây lại thường mát và ẩm, cây phát triển nhanh và khỏe hơn.
Nhưng càng vào giữa thì càng nắng gắt, đất dễ khô bạc, màu lá cây kém sắc hơn.
Có những đoạn tốt đoạn xấu xen kẽ, rất khó phán đoán cụ thể tình hình cây trồng.
Đáng lo hơn cả là quanh mấy đám ruộng có nhiều bụi cây và cỏ dại, Từ những mảng cây hoang dại ấy, sâu bệnh bên ngoài cũng có thể theo gió bò vào ruộng, tạo nên nguy cơ mà chỉ cần chậm một, hai ngày là thiệt hại không nhỏ.
Nắm rõ đặc điểm đó, mỗi lần sang nông trại, Quốc luôn ưu tiên đi quanh rìa ruộng trước tiên.
Cậu cúi xuống vén nhẹ từng nhánh để nhìn mặt dưới, nơi sâu bệnh thường ẩn náu.
Chỉ khi chắc rằng không có gì bất thường ở vòng ngoài, Quốc mới tiến dần vào trong.
Một lần, cậu phát hiện vài lá ở mép ruộng bị ăn lỗ ti.
Đó là dấu hiệu đầu tiên của loài sâu xanh thường ẩn trong các cụm cỏ dại lân cận.
Quốc lập tức về nhà pha chế dung dịch hỗn hợp tỏi ớt để xịt lên phần lá bị sâu hại.
Nước tỏi ớt bám vào mặt lá, để lại lớp bóng mỏng, giúp ngăn đàn sâu lây Lan vào sâu bên trong ruộng.
Những buổi sau đó, cậu luôn tưới định kỳ, cứ cách một tuần lại thực hiện một lượt để giảm thiểu sức ảnh hưởng của sâu bệnh.
Nhờ ngăn chặn kịp thời ở rìa ngoài nên cây trồng ở phía trong vẫn an toàn.
Sau đợt bón phât thúc, cây phát triển nhanh cho lá dày và rộng.
phủ kín hết đối đi, kéo dài thành từng hàng trông rất thích mắt.
May mắn thay, ruộng đỗ tương nhà Quốc lại không hề xuất hiện hiện tượng bị sâu bệnh.
Địa hình bằng phẳng hơn, và xung quanh không có cỏ dại chỉ toàn ruộng ngô, nên ruộng.
đỗ tương nhà cậu vẫn phát triển khỏe mạnh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập