Chương 11: Quan Điểm.

Chương 11:

Quan Điểm.

Hôm nay đã tròn một tuần kể từ khi phát sinh biến cố kỳ lạ.

Trong giờ ngữ văn, giáo viên trả lại trả bài tập làm văn tuần trước.

Không phải học bài mới nên tỉnh thần của mấy đứa nhẹ nhõm hơn hắn, một phần háo hức được biết mình được bao nhiêu điểm.

Rồi bài của đứa nào được đọc trước lớp.

Cô Trâm hôm nay ăn mặc gọn gàng hơn mọi khi, áo sơ mi sáng màu ôm trọn lấy thân hình đầy đặn, trên tay là một xấp bài văn của học sinh.

Nhận xét chung của cô giáo là cô rất hài lòng vì lớp có khá nhiều bài viết rất hay, mỗi người đều viết cho mình một tương lai tươi sáng, dù ở xa hay ở gần đều giữ trọn đạo lý uống nước nhớ nguồn về thăm trường cũ cho thấy sự trưởng thành trong tư duy của học sinh.

Cô rất háo hức muốn đem vài bài văn hay đọc trước toàn thể lớp 9A.

Trước tiên, cô Trâm gọi tên lớp trưởng Kim Lan, Bài văn của Lan viết về ước mơ trở thành bác sĩ.

Văn phong mạch lạc, lời lẽ trau chuốt, vừa nuột nà vừa chững chạc, chẳng khác nào một bài viết mẫu trong sách tham khảo.

Cũng dễ hiểu, Lan vốn nổi tiếng trong khối với biệt danh “Văn Toán song toàn” học sinh giỏi toàn diện khiến thầy cô đều yên tâm.

Lan viết văn hay thì trong lớp ai đều biết rồi, ngoài ra cô còn có giọng nói rất dõng dạc, trong các sự kiện của trường được giao nhiệm vụ dẫn chương trình, điều hành các nghi lễ chào cò.

Lan đọc xong, cả lớp đồng loạt vỗ tay, kết quả này không lấy gì làm lạ.

Mấy cái tên bị gọi tiếp theo mới thực sự đáng ngại, không phải ai cũng thích việc bài văn của mình được đọc trước đám đông.

Vì Ngại ngùng sợ bạn bè trêu.

Nhiều người viết văn hay nhưng vì tính cách này đôi khi không dám viết ra những gì thật nhất bên trong nội tâm của họ, dẫn đến bài văn có phần gượng gạo.

Nhưng rồi, mấy đứa viết tốt nhất đều phải đem lên bàn để mọi người tham khảo.

Cô giáo mỉm cười, cầm lên một tờ giấy khác, chậm rãi nói:

“Và sau đây là một bài văn rất đặc biệt của bạn Kiến Quốc.

Bài duy nhất trong lớp chọn viết về nghề nông.

Lớp trưởng đọc cho cả lớp cùng nghe.

Quốc được biết là học sinh giỏi Toán, còn Ngữ Văn thì cũng bình thường.

Kiếp trước, Quốc từng viết về hình ảnh một doanh nhân thành đạt trở về giúp đỡ quê hương, một bài văn chứa chan hoài bão tuổi trẻ, nào đi xe sang, tài sản nghìn tỉ, rồi bỏ tiền nâng cấp trường học.

được đọc vang lên trước lớp, nhận lấy bao ánh mắt ngưỡng mộ.

Cậu viết thì hay lắm, nhưng thực ra sau này có về thăm trường lần nào đâu, hơn nữa ngôi trường cấp 2 này sắp bị di dời đi một vị trí khác, vậy nên việc thăm lại trường cũ rất khó để thực hiện được.

Ngôi trường cấp 2 sau này không phải ngôi trường tuổi thơ mà cậu đã theo học.

Lần này, Quốc đã chọn để tài khác hẳn.

Thay vì mơ ước xa vời, Quốc viết về nông dân, về nghề nông, một nghề vốn dĩ vẫn bị xem là lam lũ, tầẩm thường trong mắt người đời.

Bản thân cậu cũng từng nghĩ rằng, chắc chắn nó sẽ không thể nổi bật giữa những bài văn mang hoài bão lớn lao của bạn bè.

Nhưng có lẽ sự đặc biệt và độc nhất lại khiến bài văn ấy lại được chọn.

Lan lớp trưởng cầm bài của Quốc, được 9 điểm cộng, Nên biết 8 điểm là thang điểm cao nhấ của cô Trâm có thể cho học sinh, riêng bài của Lan cũng chỉ được có 8 điểm thôi.

Vậy mà Quốc lại có thể được (9+)

Lan hít một hơi rồi cất giọng đọc.

Ngay từ những dòng đầu tiên, lớp học bỗng im lặng.

Bài văn dẫn dắt khéo léo:

mở đầu từ việc Đông Lào là quốc gia đi lên từ nông nghiệp, rồi lồng ghép dẫn chứng về nhu cầu ăn uống, điều căn bản nhất để con người tồn tại.

Lại nói về lối sống hòa hợp giữa con người và thiên nhiên, về cái nhìn bình thản mà yên bình khi làm nông bên cạnh những lo toan thường ngày.

Cách dùng từ ngữ của Quốc không hoa mỹ, chỉ dùng những từ ngữ đơn giản dễ hình dung, được kết nối thành những luận điểm vững chắc, người nghe cảm thấy hợp lý mà gật gù.

Trong bài ấy, Quốc viết:

học hành và trồng trọt vốn giống nhau, đều phải gieo hạt, chăm bón, mới có ngày gặt hái thành quả.

Hạt cơm có thể cứu đói, tri thức có thể cứu con người thoát khỏi nghèo khổ, sự từng trải ẩn dưới câu chữ khiến người đọc như bị kéo vào, buộc phải suy ngẫm.

Cô giáo dạy văn, hơn ba mươi tuổi, vốn từng đọc qua vô số bài văn học trò, vậy mà vẫn phải dừng lại nghiền ngẫm, thậm chí có chút xúc động.

Trong lúc Lan đọc, cả lớp im phăng phắc, đến mức nghe rõ cả tiếng lá rơi ngoài sân.

Khi đọc xong, vẫn là một khoảng lặng đài, rồi bất chợt đồng loạt vang lên tiếng vỗ tay.

Nhiều ánh mắt hướng về Quốc có vẻ khâm phục.

Có người còn thì thầm với nhau rằng, văn phong ấy.

chẳng khác nào chép từ sách in sẵn.

Nhưng chỉ riêng Quốc biết rõ:

đó không phải là sáo ngữ vay mượn.

Đó là trải nghiệm của một đời người đã sống, đã va vấp, đã nhìn thấu cái gốc của sinh tồn.

Và hơn thế nữa, cậu đâu chỉ viết suông.

Ở ngoài kia, cậu đã bắt tay gieo hạt, làm đất, gom phân, chuẩn b-ị bắt đầu hành trình làm nông của mình.

Thằng Dũng ngồi cùng bàn với Quốc, trước nay vốn giữ khoảng cách.

Từ ngày biết Quốc đi bán đồng nát, trong lòng Dũng thầm coi thường, ngại nói chuyện, thậm chí còn có ý tách bàn nếu có thể.

Nhưng hôm nay, nghe xong bài văn, thái độ của nó đổi khác hẳn.

“ Này Quốc, chơi với mày bấy lâu mà tao không biết mày viết văn hay thật đấy!

Không chỉ Dũng, mấy bạn nữ trong lớp cũng nhao nhao khen ngợi.

Cả Kim Lan lớp trưởng, người vừa đọc bài của Quốc trước lớp, cũng kéo theo một đám đến tận chỗ ngồi, cười mà hỏi:

“Quốc!

Nói thật đi, văn này mày chép ở đâu thế?

Quốc chỉ cười nhạt, đáp gọn:

“ Bài tập làm ở lớp thì chép ở đâu được.

Cả đám tròn mắt.

Thế mới lạ!

Một bài văn xứng đáng đưa vào văn mẫu, mà lại viết về mong ước làm nông dân, cái nghề mà ai nấy đều cố gắng học để thoát khỏi, giờ lại trở thành kim chỉ nam của một đứa học giỏi trong lớp.

Hôm nay, tất cả bọn họ đều được mở mang tầm mắt rồi.

Giang đứa bạn giới thiệu Quốc đi bán đồng nát, cũng nhân lúc ấy chen vào:

“Ê Quốc, hôm trước mày bảo đi bán ve chai, bán được chưa?

Quốc gật đầu, thong thả kể:

⁄Ừ, Mình với đứa bạn bán rồi.

Ông Bác của cậu tốt bụng lắm, còn cho bọn mình tiển đi ăn chè nữa.

Nghe câu khen ấy, Giang bỗng nở mặt nở mày.

Ai ngờ có ngày mình lại thấy tự hào về ông bác chuyên thu mua đồng nát.

Thái độ của cậu ta đối với Quốc cũng mềm.

hẳn đi.

Tin tức Quốc kiếm được hơn ba trăm ngàn từ việc nhặt giấy vụn và chai nhựa chẳng mấy chốc lan ra khắp trường.

Kết quả, không ít học sinh bắt đầu mon men thử sức.

Lũ nhỏ vốn rảnh tối sau giờ học, thấy việc nhặt giấy vụn có thể kiếm tiền thì nhanh tay thu lượm, tích trí vào túi riêng.

Quốc vô tình trở thành “người mở đường” cho cái trào lưu này, nhưng chính điều đó lại khiến thu nhập của cậu giảm mạnh.

Hôm đấy chẳng nhặt được gì ngoài mấy tờ giấy vụn trong lớp.

Trong số những người mới tham gia vào việc thu nhặt ve chai, nổi bật nhất là một một cô bé học lớp 8, quần áo thì quê mùa, cử chỉ ngơ ngơ như thể lúc nào cũng chậm một nhịp so với người khác.

Cả trường hay trêu chọc gọi cô là “con Mắm/ bởi làn da nâu sẵm khác biệt.

Mái tóc cũng xoăn nhẹ rối rắm bù xù, giống như ít khi chải tóc.

Những đặc điểm ấy khiến cô trở thành mục tiêu trêu ghẹo thường xuyên.

Nay thấy cô xách cái bao đi bới rác ở ngay trong sân trường, mấy đứa con trai tình nghịch bày trò ra trêu nó.

Một đứa ném ra một cái chai nhựa để “gài bẫy”.

Con Mắm tia thấy rất nhanh đi tới, chưa kịp đưa tay ra nhặt thì một đứa khác đã vung chân sút cái chai đi.

đám kia cứ thế chuyển tay, đá qua đá lại như đá bóng.

Cảnh tượng khiến cả sân trường cười ầm, biến nó thành trò hề trước bao ánh mắt khoái trá.

Từ phía cửa lớp 9A thằng Dũng thấy cảnh này liền gọi Quốc ra ngoài xem, nói rằng đó chính là bài học dành cho Quốc nếu cứ theo đuổi cái nghề nhặt rác.

“Mày thấy chưa.

cái công việc của mày trông nó thảm hại thế nào kia.

Chẳng qua tụi mình lớóp 9, mày lại học giỏi nên người khác không làm khó thôi.

Sau này ra ngoài đường thì chính là như con Mắm kia.

Mày muốn như nó thật à?

Nhìn con Mắm ở phía dưới đuổi theo cái chai nhựa trước sự cổ vũ của đám học sinh, nhìn th như động viên nhưng thực ra là cùng một ruộc, vào hùa với nhau trêu trọc nó.

Vài người nhận thấy việc này không có gì hay, có ý lên tiếng dừng trò đùa này lại.

“Thôi dừng lại đi, trêu nó thấy tội quá.

“Tội gì, vui mà.

con Mắm không biết gì đâu.

Thế rồi ai đó sút cái chai đi thật xa, dụ con mắm chạy đi, rồi trong lúc nó không để ý thò châu gat giò con Mắm khiến nó vồ ếch giữa sân trường.

một tràng cười vang lên, lan đến tận chỗ lớp 9A, Thằng Dũng cùng mấy đứa ngoài hành lang ôm mặt cười, vài đưa con gái thương cảm lại xị mặt xuống.

“Mấy cái thằng kia chơi mất dạy thế!

“Để ý làm gì?

con Mắm có biết gì đâu, cái mặt của nó ngơ ngơ kia kìa, bị trêu mà con cười được.

Nước mũi chảy vào mồm, nhìn thấy gớm.

Quốc không có ấn tượng gì với cô bé này lắm, chỉ biết là nó thường xuyên bị người ta trêu, sau này bỏ học đi lang thang ngoài đường.

Bản thân cậu trước kia, mắt để trên cao không nhìn tới hạng người này.

Nhưng thấy con Mắm vì bắt chước việc làm của mình mà bị bạn học trêu đùa thì cũng có nóng ruột.

Dù gì cũng là một ông già năm mấy tuổi rồi, thấy cảnh bất bình liền không muốn ngổi yên.

Cứ thế đi ra nhặt cái chai.

Bầu không khí tức thì chùng xuống.

Mọi người đều thấy căng thẳng.

Quốc là “ve chai đời đầu” của trường, còn con Mắm lại là một con đở hoi.

Giờ cả hai lại cùng ra mặt vì một cái chai nhựa rỗng.

Trong mắt đám học sinh đứng quanh, đây chẳng phải là một trò vui hay sao?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập