Chương 116:
biến cố.
Vấn đề tiếp theo của Quốc là theo dõi vụ đỗ tương.
Thời điểm thu hoạch dự kiến rơi vào cuố tháng tư, đầu tháng năm.
Vì phải lo cả ruộng nhà lẫn nông trại, Quốc phải phân chia thời gian thật khéo, tránh để hai bên dồn việc cùng lúc rồi đến lúc không kịp xoay sở.
Ngày trước, nhà cậu toàn gieo trồng đỗ tương thủ công, mỗi đám cách nhau gần một tuần.
Cách làm này vô tình trở thành lợi thế:
lúc thu hoạch sẽ gối đầu từng đợt, không bị ồ ạt.
Đỗ tương lúc này đã ra hoa, kết quả.
Công việc chăm sóc không nhiều, chủ yếu xoay quanh việc theo đõi, để ý xem có sâu bệnh nào bén mảng vào.
Ruộng nhà thì yên tâm hon:
xung quanh toàn trồng ngô, thành ra khu đậu của Quốc tương đối biệt lập, sâu bệnh khó lây Lan sang.
Sau vài lần quan sát, cảm thấy không phát sinh vấn đề gì nghiêm trọng.
Quốc mới an tâm 1o cho nông trại.
Bên nông trại thì lại khiến cậu lo lắng.
Từ dạo trước khi bón phân thúc đã có sâu len lỏi vào, nhất là phần bờ ruộng giáp đất hoang, cây cối rậm rạp, ổ cho đủ loại sâu bọ trú ngụ.
Lá đậu ở rìa bị đục thủng.
lỗ chỗ.
May mắn là đậu vốn lá dày, sức sống mạnh, nên tỉ lệ đậu quả vẫn khá cao.
Ngay cả những cây thấp nhỏ ở giữa ruộng, quả cũng đều, không kém bao nhiêu.
Quốc bắt đầu công việc phát quang cỏ dại.
Bên ngoài hàng rào thép là một khoảng đất hoang dài hun hút, cỏ mọc cao đến ngang đầu gối, có chỗ còn cao ngang hông.
Từ đây sâu bọ bò và ruộng đậu là chuyện dễ hiểu .
Cậu cầm chiếc liềm đã mài lại từ tối hôm trước, đưa tay kéo thử bụi cỏ sát hàng rào:
chỉ một vòng thôi đã thấy mấy con sâu xanh non nót rơi xuống đất, ngọ nguậy tìm chỗ trốn.
Quốc khẽ nhíu mày, nghiêng liềm chặt xuống.
Tiếng xoẹt xoẹt vang lên đều đặn, cỏ ngã rạp, mùi hăng của lá non b:
ị chém bốc lên.
Mỗi lượt chém, cậu lại đá chân gat cỏ sang một bên để lộ mặt đất phía dưới, ẩm, lạnh và đầy lá mục.
Những con sâu nâu, sâu khoang từ đó bò tán loạn.
Quốc dùng mũi liềm hất đất lên vùi chúng lại.
Làm một hồi vã mồ hôi, Quốc nhận thấy cỏ dại nhiều hơn cậu tưởng.
Dãy đất hoang chạy dọc theo bờ ruộng, mà ruộng đậu thì dài và dốc.
Làm hết được chỗ này trong một ngày đúng là chuyện xa vòi.
Lưng áo Quốc ướt sũng mồ hôi, bám đầy hạt cỏ li ti.
Cậu chống liềm xuống đất, lấy chai nước để sẵn bên hàng rào uống một hơi dài.
Thở ra một tiếng thật nặng, rồi lại cúi xuống tiết tục.
Có đoạn đất thấp, rễ cỏ ăn sâu, liềm chém không đứt, Quốc buộc phải dùng tay nhổ tận gốc.
Mỗi lần kéo lên là một mảng rễ trắng ngoằng ngoèo trổi lên theo, đất bám từng cục.
Lúc giữ ra còn nghe rõ tiếng bụp bụp.
Đôi tay cậu dần rát đi vì ma sát.
Chiểu xuống, mặt trời nghiêng qua rặng cây, bóng Quốc đổ dài lên khoảng đất vừa phát quang.
Một dải đất sạch sẽ rộng gần hai mét chạy dọc theo hàng rào, nhìn mà thấy rõ ràng vì thoáng hẳn.
Nhìn phần còn lại vẫn còn dài phía trước, Quốc nhẩm tính phải ba ngày nữa mới xong.
Nói rồi cậu thu liềm, gom cỏ thành từng đống nhỏ đợi chúng khô sẽ đem đi đốt.
Trong lòng vẫn còn nhiều suy nghĩ chưa yên, Quốc tìm đến cô Thanh để báo lại tình hình.
có hai vấn đề mà theo cậu là quan trọng:
“Giờ chỉ còn chờ ngày thu hoạch.
Sau đợt này, để canh tác tiếp thì phải cải tạo lại đất cho đồng đều, hiện tại ở phần rìa đất tốt, ở giữa ruộng thì hơi khô cằn.
Với lại hàng rào hiện giờ chỉ là lưới thép thì không đủ, cần làm thêm hàng rào chắn sâu bệnh mới yên tâm.
Nghe Quốc trình bày xong kế hoạch cải tạo đất và làm hàng rào mới, cô Thanh chỉ khẽ gật đầu.
Ánh mắt cô nhìn ra Phía cánh đồng, đôi môi mím lại như đang suy tính điều gì, dường như có chuyện muốn nói nhưng chưa tiện mở lời.
“Nông trại thì cứ từ từ, Để mở xong cái quán ăn đã rồi cô tính tiếp.
Chiều nay cô với chồng, có hẹn đi xem mặt bằng.
Giọng cô nghe có vẻ không được thoải mái lắm, Ít phút sau, có một chiếc xe máy thắng lại trước sân.
Người đàn ông bước xuống xe, theo sau là hai người Mai và Phương, nghe cách xưng hô thì Quốc biết được người đàn ông này là chồng cô Thanh.
Quốc biết tên chồng cô là Dũng, nhưng quen gia đình cô 1 năm, đây là lần đầu gặp mặt.
Chồng cô Thanh dáng người cao ráo, gương mặt nghiêm nghị, c.
Từ phong thái xuống xe đết cách dựng chân chống cũng toát ra vẻ chỉn chu, hơi.
kênh kiệu một chút.
Ngồi phía sau là hai cô con gái đi phía sau cười cười nói nói.
“Mẹ ơi, bố bảo mua xe máy mới cho con đấy.
“con cũng mua nữa.
đi xe đạp mãi chán chết.
Quốc khẽ cúi đầu chào rồi xin phép ra về, không muốn làm gián đoạn khoảnh khắc gia đình của họ.
Cậu vừa ra khỏi nhà thì ông Dũng đã quay sang hỏi vợ, giọng pha chút ngạc nhiên:
“Thằng nhỏ đó là con nhà ai vậy?
mà em nói chuyện thân thế?
Cô Thanh đáp ngắn gọn.
“Bạn làm ăn của em.
Hai đứa nhỏ nhanh miệng chen vào:
“Bạn học cùng trường với tụi con đó ba.
Ông Dũng nhướng mày rồi cười giễu:
“Tưởng cô làm ăn thế nào, giờ còn chuyển sang cả lừa con nít rồi à?
Cô Thanh sững lại.
Nụ cười trên môi tắt hắn.
Câu nói nghe như đùa nhưng lại chạm đúng chỗ cô khó chịu bấy lâu.
Chồng cô lúc nào cũng mang cái giọng bề trên của người “làm quan” xem thường chuyện buôn bán, trong khi kinh tế trong nhà hầu như do một tay cô lo.
Hai người có chút khắc khẩu, nhưng hai đứa con thì chẳng hay biết gì, vẫn ríu rít ôm tay ba đòi cái này cái kia, tiếng cười vang cả nhà khác.
Cô Thanh thở ra khẽ khàng, rồi cố chuyển chủ để:
“Thôi, chuyện làm ăn của em, anh đừng quản.
chiểu nay mình đi xem đất, giờ còn sớm sang đó luôn đi.
Cô quay sang hai đứa con gái.
“Mai, Phương, hai đứa đi cùng nhá, ”
Ông Dũng chép miệng.
“Nó còn nhỏ đi cùng làm gì?
Cô Thanh nhấn nhá.
“Anh không biết là cái Mau nhà mình chuẩn bị tốt nghiệp lớp 12 rồi à, nó lớn rồi chứ đâu còr là học sinh tiểu học nữa, phải lo làm ăn dần đi chứ.
Ông Dung quàng tay ôm con gái, hôn lên má.
“Với bố thì con gái của bố vẫn là cô bé mà thôi.
vẫn cần chiều chuộng và chăm sóc, tuổi trẻ còn dài, sao phải lao đầu vào kiếm ăn làm gì.
nghĩ nhiều mệt óc, chóng già.
Mai vỗ tay tán thưởng.
“Ba nói hay quá, con yêu ba nhất luôn.
Mẹ lúc nào cũng bắt con đi làm.
Cô Thanh nhăn mặt.
“Góm nữa, cô lười thì có ở đó mà bé bỏng, con Phương lớp 10 mà nó biết làm ăn rồi kìa, Làm chị mà chẳng biết nghĩ gì hết, chỉ ăn với ngủ thôi.
Có ba làm chỗ Dựa, Mai liền trả treo.
“Thì mẹ chẳng bảo là con gái chỉ việc xinh đẹp rồi lấy chồng giàu là gì.
học xong, ba mẹ kiếm một mối, tìm con rể vừa giàu vừa đẹp trai nhé.
Ông Dũng ngửa mặt cười sang sảng trước suy nghĩ có phần ngây ngô của cô con gái cả, ông lại thương con cả nhiều hơn con út nên nên cái Mai thường xuyên làm việc chống chế mỗi khi mẹ giao việc.
Cô Thanh khẽ lườm.
“xinh đẹp cũng có thời thôi con, mày không lo làm ăn, đến khi có tuổi rồi, chồng chán chồng bỏ theo đứa khác trẻ hơn, giỏi giang hơn, lúc đấy đừng có hối hận.
Ông Dũng nghe câu này của vợ mà cảm thấy hơi nhột, liền hắng giọng một cái.
“Vẫn còn sóm chưa gì đã đòi lấy chồng rồi, thôi mấy khi nhà mình ở cùng nhau, hai đứa đi chung với ba mẹ luôn đi.
Ông Dũng gật đầu tán thành chủ ý lúc đầu của vợ, nhưng trên gương mặt vẫn lộ rõ vẻ khinh khỉnh quen thuộc.
Cô Thanh coi như không nhìn thấy thái độ ấy.
Dù trong lòng bị chạm tự ái, cô vẫn phải dựa vào vị trí của chồng để mở rộng việc buôn bán.
Trong ngôi nhà này, cô là người lo kinh tế, nhưng cũng là người luôn phải thường xuyên tỏ ra nhẫn nhịn.
Ông Dũng đứng giữa sân, tay chống vào hông, cố giữ vẻ oai vệ.
Tuy vậy, ánh mắt Ông không giấu được chút dè chừng khi nhìn bóng vợ khuất sau cánh cửa.
Vợ đang làm kinh tế, lo cho con cái, ông không thể ngồi ngoài làm ngơ để không mang tiếng là người chồng vô trách nhiệm.
Ông hiểu vợ mình thông minh nhanh nhẹn, nhưng giỏi quá lại khiến ông không thoải mái, giống như một núi không thể có hai hổ, nếu như ông ở nhà, kiểu gì cũng thường xuyên xảy ra cãi cọ.
Đi xa ít có cơ hội bắt lỗi của nhau, nên đến giờ hai bên vẫn còn tôn trọng đối phương.
Sau khi sửa soạn đồ đạc, hai cô con gái, người theo cha, người theo mẹ cùng lên xe máy, rời đi gặp chủ miếng đất mà hai vợ chồng sẽ mua.
Nói là để mở quán ăn cho con gái cả tập tành buôn bán.
Chủ nhà nghe lý do cũng chính đáng, vợ chồng nhà Dũng Thanh ở khu vực này ít nhiều người ta cũng nghe tên, biết mặt.
Chồng làm quan vợ buôn bán, tiền trong nhà khẳng định 1 có thừa, muốn mua đất hoàn toàn không phải chuyện giỡn choi.
Sau một hồi thảo luận thì hai bên xác định được mức giá hợp lý chuyện giấy tờ thì ông Dũng sẽ chủ động giải quyết, việc của cô Thanh là trả tiền cho người ta.
Vậy là đã chốt xong một miếng đất.
Cô Thanh làm kinh tế nhưng khoản đất cát, đều có nói qua với chồng, từ miếng đất ở cổng trường, cho tới căn nhà vừa nãy định mua về sửa soạn làm quán ăn, đều là ông Dũng phía sau tham mưu.
ông bắt đầu kể chuyện quy hoạch mà mình nghe được trong ủy ban.
Lúc hạ giọng nói về hướng mở tuyến đường mới và những khu vực có khả năng giải tỏa, ông nhìn vợ như thể đang trao cho cô một cơ hội vàng.
Ông đề nghị
“Bây giờ cô gom toàn bộ số tiền trong nhà, trong ngân hàng, tất cả đem đi mua thêm vài lô đấtnằm đúng trong diện sắp được quy hoạch.
Vài năm nữa là có thể gấp 2 gấp 3.
Mấy tay trong cơ quan đã nhăm nhe mua một hai miếng rồi, mình mà chậm là hết chỗ.
Cô thanh chép miệng.
“Đầu năm mua một lô ở cổng trường cấp 3, vừa rồi lại xuống tay mua thêm một chỗ làm quán ăn.
Nói thật là tiền bạc trong nhà giờ không xoay được thêm, cùng.
lắm là mua được thêm 1 miếng nữa thôi.
Ông Dũng dửng dưng đáp.
“Tôi thấy cái nông trại và cái kho hàng của mình, đem ra thế chấp ngân hàng, vay thêm tiền đi.
Làm bất động sản nhanh giàu hơn nhiều, tính tính toán toán từng xe làm gì cho mệt.
Cô Thanh nghe xong liền đặt tập giấy xuống bàn.
Thái độ của cô rõ ràng và dứt khoát.
“Không được, đang yên đang lành tự nhiên lại bỏ đi, đồn vào đất cát.
Chẳng phải quá mạo hiểm sao.
Ông Dũng cau mặt lại, giọng gắt gỏng.
“Đây là cơ hội đổi đời đấy, để người khác nhảy vào trước thì sau này hối không kịp.
Mua đất thì khi cần vẫn có thể bán đi lấy tiển mà, sắp tới có tuyến đường đi vào hoạt động, đất chỉ lên chứ không bao giờ xuống.
Ngày trước cô liều lắm mà, sao bây giờ nhát thế”
“Liều nhưng không ngu, tôi phải giữ lại một đường lui cho mình chứ.
“Góm nữa, kế hoạch cấp trên đề ra như thế nào tôi lại không biết sao?
Xung quanh con đường mới, đất của ông nào tôi biết hết.
Người làm kinh tế của mấy cô chẳng phải luôn thay đổi theo tình thế sao, hiện giờ đất là món hàng có tiềm năng.
sao phải lăn tăn nhỉ.
Minh là người chính gốc ở đây, lại để người ở xứ khác đến tranh phần sao.
Tất tay đi, tôi sẽ để cô đứng tên mấy mảnh đất đó, sau này xây nhà rồi cho thuê mặt bằng, chỉ việc ngồi không đếm tiền thôi.
Ông Dũng năn nỉ hết lời, giọng lúc mềm mỏng lúc cứng rắn, khiến cô Thanh dù cố giữ bình tĩnh nhưng cũng bắt đầu dao động.
Cô vốn là người thức thời, dám liều mới sang đến vùng đất này lập nghiệp và lấy chồng.
Chỉ là bây giờ đã qua tuổi trẻ, mọi quyết định lớn đểu phải tính đến hậu quả, nhất là chuyện cầm cố nhà kho để gom tiển mua đất.
Ý nghĩ đó khiến cô đứng ngồi không yên.
Cô hình dung viễn cảnh vài năm nữa, nếu đất lên giá, chỉ cần cho thuê mặt bằng là đủ sống dư dả.
Khi ấy không cần trông kho, không phải chạy ngược xuôi tiếp khách hay thu mua hàng.
Cô có thể thong thả đi du lịch, sống một cuộc đời an nhàn.
Nhưng rồi suy nghĩ ấy lại va vào một sự thật khác:
nếu từ bỏ nông trại và nhà kho, chẳng phải chính tay cô đang vứt b‹ thứ đã gầy dựng bao năm, thứ khiến cô trở thành cô Thanh trùm nông sản ở vùng biên giới?
Rồi cô lại tự hỏi bản thân từ bao giờ lại trở nên bảo thủ đến vậy.
Làm ăn thì phải đặt lợi ích lên trước, cơ hội bày ra trước mắt mà cô lại chùn.
bước, đó mới là phản bội với chính mình.
Cả đêm cứ lăn qua lăn lại trằn trọc khó ngủ.
Ông Dũng thấy vậy thì tưởng vợ đang bật đèn xanh, ông khéo léo lấy tình cảm vợ chồng kéo cô gần lại.
Tuy thường ngày khắc khẩu, nhưng vẫn là vợ chồng với nhau.
Sau một đêm sinh hoạt ân ái mặn nồng, khiến tâm trí cô Thanh dịu lại, và rồi trong giây phút không phòng bị nhất, cô đưa ra quyết định của mình.
Một hôm Quốc đang phát cỏ ở rìa ngoài nông trại thì thấy chiếc xe máy của cô Thanh dừng lại trước cổng.
Trời đang đứng bóng, hiếm khi cô ghé vào giờ này.
Cô bước xuống xe, đứng nhìn những hàng.
đỗ tương xanh tốt trải dài đến tận cuối ruộng.
Ánh mắt cô dừng lại trên bóng dáng thiếu niên đang cúi người phát quang từng gốc cỏ.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng cê chùng xuống, như thể có sợi dây vô hình kéo mạnh một cái.
Quốc cảm nhận được ánh nhìn, ngẩng đầu thì thấy cô đang đứng ở cổng, nhẹ nhàng vẫy tay goi.
Cậu đặt liềm xuống, chạy lại.
Cô khó khăn mở lời, trước tiên là một câu khen nông trại gọn gàng, tươi tốt.
Quốc thấy có gì đó không đúng.
Cô Thanh vốn không vòng vo như vậy.
“Cô đến đột xuất.
chắc không phải chỉ để thăm nông trại?
Cô Thanh thở ra, ánh mắt rũ xuống.
Cô biết cậu bé này nhạy bén hơn người lớn tưởng tượng nên thôi giấu.
“Gia đình cô có việc gấp, phải thế chấp nông trại để vay vốn ngân hàng.
Sau mùa vụ này.
cô sẽ dừng hoạt động trồng trọt.
Quốc đứng lặng.
Một lúc sau mới hỏi:
“Dừng hẳn hay.
sau này làm tiếp?
Cô Thanh lắc đầu.
“Cô chưa rõ.
Chưa định ngày quay lại.
Quốc không hỏi thêm.
Cậu hiểu có những chuyện người lớn không muốn nói ra.
Cậu thả lỏng vai, gật nhẹ:
“Vậy a”
Cô Thanh đặt tay lên vai cậu, gượng cười.
“Đừng 1o, vụ đỗ tương này cô vẫn sẽ lo khoản đầu ra, chắc chắn sẽ là một mùa vụ bội thu đấy.
Cô qua xem một lúc rồi phải đi công việc bây giờ.
Nói xong, cô như cạn lời.
Một sự gượng gạo len vào giữa hai người.
Cô quay lưng rời đi, bước chân hơi nhanh, như sợ phải đối mặt Quốc thêm một giây nào nữa.
Cảm giác ấy giống như cô đang rời bỏ cả lý tưởng mình theo đuổi, rời bỏ cậu thiếu niên, giống như ước mơ của chính mình, khi sắp đến độ chín thì mình lại rời đi.
Cô Thanh đi khuất.
Quốc đứng một mình bên cánh cổng, nhìn theo thật lâu.
Một nỗi hụt hằng lặng lẽ dâng lên, như thể một thứ gì đó thân thuộc vừa trượt khỏi tay mà cậu không sa‹ giữ lại được.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập