Chương 118: thu hoach 2

Chương 118:

thu hoach 2

Trong khi mẹ Quốc bận rộn với việc gieo mạ ở nhà thím, Quốc cũng có phần việc của riêng.

mình.

Xử lý xong ruộng nhà, cậu lập tức sang nông trại An Bình để bắt đầu thu hoạch đỗ tương.

Diện tích gieo trồng rộng lớn, một mình làm không xuể, nên Quốc gọi thêm mấy người quen trong xóm:

Hào, Linh, Mây và anh Lâm.

Chị Ngọc bụng đã hơi nhô lên, anh Lâm không cho chị việc nặng, thành thử chuyến này chị ỏ nhà làm mấy việc lặt vặt.

Khi gặp mặt mọi người, Quốc phân công việc cho mọi người nắm được tình hình, đầu tiên công lao động.

vẫn là 50k một buổi.

Trong đó anh Lâm sẽ làm thêm buổi sáng, công việc chủ yếu là phơi đỗ, gặt được đám nào phơi đám đó ngay tại ruộng.

Mọi người ăn uống tại nông trại, Quốc sẽ hỗ trợ đồ ăn, anh Lâm làm việc mệt mỏi thì khi tan học về mọi người sẽ nấu ăn, có thịt và rau đầy đủ.

Nhiều người làm việc với Quốc tự nhiên biết được đãi ngộ đi kèm là rất tốt, hoàn toàn không có ý kiến gì.

Có chăng là chị Linh thi thoảng lại nhìn trộm Quốc, có vẻ vẫn còn áy náy cái vụ cắn vào tay cậu ta hồi ở trường.

Khi này, Quốc không tỏ thái độ gì, xem ra cũng không bận tâm chuyện cũ.

Chị cũng chẳng nhắc lại làm chi, thái độ cũng tiết chế lại một chút khi gặp Quốc.

Đỗ tương trong nông trại mới chỉ ngả vàng, thân lá còn mềm, nhưng Quốc đã quyết định gặt Cậu tính rằng nếu chờ đỗ khô hẳn thì phải mất thêm đôi ba tuần nữa, mà tới lúc đó ai cũng bận việc cấy lúa, chẳng còn ai giúp được.

Thu hoạch sóm TỔi phơi ngay giữa ruộng sẽ tranh thủ được thời tiết, lại đỡ bị xẹp lịch khi nhà ai cũng phải chuyển sang chăm lúa.

Quốc cắt trước một luống, không gộp lại ngay mà phơi ở giữa ruộng ngày.

chỗ vừa cắt.

đến tối mới gom lại rồi phủ bạt lên, hôm sau anh Lâm sẽ tới và làm nhiệm vụ là phơi chỗ đỗ mới thu hoạch.

Nhìn đơn giản nhưng số lượng đỗ nhiều, có khi chỉ phơi thôi cũng mất cả buổi sáng rồi.

Đỗ được trồng theo hàng lối, nên thu hoạch nhanh và gọn gàng lắm.

Một buổi cắt được hai đám, hôm nào chủ nhật thì làm cả ngày được 4 đám liền, Bước sang ngày thứ 3 là hoàn thàn!

công việc gặt đỗ, phần còn lại là chờ phoi khô.

Thời tiết không phải lúc nào cũng thuận lợi, có hôm đang làm việc mà mây đen kéo tới, mọi người phải dừng tay, gom đỗ tương lại chất thành một đống rồi phủ bạt lên, khẩn trương như chạy giặc, tuy không có mưa nhưng cũng dọa cho mấy người một phen hú vía.

Đang trong giai đoạn.

chuyển giao từ xuân sang hạ, thi thoảng sẽ có những con mưa giông.

bất chợt, nắng thì nắng to mà mưa cũng mưa lớn.

Đỗ tương mà gặt xong phơi vài ngày rồi bị ngập nước thì rất dễ bị hỏng.

Mùa vụ có thể bỏ đi, nhưng lúc sắp đạt được t hành quả mà bị hỏng thì thực sự là tiếc vô cùng.

Thế nên, trong quá trình thu hoạch Quốc nào dám bỏ bê buổi dự báo thời tiết trên truyền hình.

Thậm chí là xem xong báo nắng mà chưa yên tâm, phải cắm chốt ở nông trại cho đến ngày thu hoạch xong, đỗ cho vào bao mới an lòng.

Quốc nói với Hào

“Tạo sợ trời mưa quá, tôi mày qua nông trại ở với tao đi.

Có gì giúp tao một tay.

Hào chép miệng.

“Nhiều đỗ như vậy, hai thằng làm nổi không?

“Thì chiểu tối mình thu vào một góc rồi phủ bạt lên, mưa giông đến và đi nhanh lắm.

Tao chỉ sợ bị ngập úng gì đó thôi.

Chừng nào chưa cho vào bao thì ngày đó vẫn còn lo.

Nhìn sắc mặt trầm tư của Quốc, HÀo phì cười.

“Tao chưa thấy mà lo lắng bao giờ, hóa ra cũng có ngày mày ăn không ngon ngủ không yên.

Quốc chép miệng.

“Thời tiết có nằm trong quyền hạn của con người đâu, sắp thu được thành quả mà chỉ vì vài cơn mưa mà hỏng cả vụ, tao không can tâm đâu.

Hào gật gù.

“Được thôi, mà mày tính ở cái kho nông trại à?

chỗ đó không có giường, không có điện, nhiều muỗi lắm.

Mày qua chỗ bà Thanh bảo xin ở nhà kho nông sản mấy hôm, chỗ kia có giường nằm, có chiếu.

có điện.

Nửa đêm có chuyện gì chạy qua nông trại vẫn kip“

Quốc gật đầu đồng ý, Sau đó có qua nhà cô Thanh nói sơ lược qua tình hình.

Đang trong quá trình thu hoạch, đỗ tương cũng có phần của cô nên không thể làm ngơ.

Cô cho hai đứa ở lại qua đêm tại nhà kho nông sản.

Trước đây Hào vẫn hay ngủ lại khi còn làm công cho cô Thanh.

Cậu tỏ ra rất quen thuộc.

Kho nông sản vẫn hoạt động, nhưng không còn nhộn nhịp như trước.

Mỗi ngày chỉ có một chuyến xe chạy đi giao hàng, thay vì hai chuyến như thời điểm vào vụ.

Thậm chí trước đây còn có cả chuyến tối dành cho khách quen.

Giờ đây, mọi thứ cầm chừng, chỉ để giữ mối buôn, không còn áp lực sản lượng.

Nhờ vậy mà cô Thanh cũng rảnh rỗi hơn.

Những ngày này cô chỉ đi xem đất, gặp cán bộ xã lo giấy tờ.

Vụ đỗ tương của nông trại cô Quốc và Hào tự chăm, cô không để tâm nhiều.

Kiểu Phương con gái cô Thanh thậm chí chưa từng đặt chân đến nông trại bao giờ.

Buổi tối, khi Quốc và Hào vừa sắp xếp xong đồ đạc trong kho, Kiều Phương đã xuất hiện.

Cề mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, gọn gàng, khác hẳn vẻ chải chuốt thường thấy mỗi khi đi học.

Dáng vẻ thoải mái của cô khiến không khí trong kho trở nên bớt lạnh và vắng.

Trước đây, lúc Hào còn làm việc ở kho nông sản, cô thường sang trò chuyện với cậu cho đỡ buồn.

Lần này thấy có thêm Quốc, cả ba lại cùng lứa, cô càng có lý do ghé qua hỏi chuyện.

“Ủa Hào, có việc gì mà qua đây ngủ?

Hào đáp.

“Thi trông coi đỗ tương ở nông trại đó.

“Vậy sao?

Lâu rồi không thấy mặt, tưởng nghỉ làm cho nhà mình rồi chứ.

Hóa ra vẫn làm ch‹ nông trại à?

Hào quay sang chỉ Quốc.

“Lần này là Quốc làm.

Mình chỉ qua giúp nó thu hoạch, sợ trời mưa, nó làm một mình không kịp“

Câu nói khiến Kiểu Phương chú ý.

Cô quay sang nhìn Quốc kỹ hơn, ánh mắt vừa tò mò vừa muốn bắt chuyện vì cô và Hào thật ra chẳng còn nhiều chuyện để nói nữa.

Cô muốn nói chuyện với Quốc nhiều hơn.

Cô chìa ra vài gói bánh và chai nước mang theo.

“Ăn bánh đi cho đỡ đói”

Hào nhăn mặt, buông một câu trêu chọc:

“Trời, mời mỗi cái bánh sao no được?

Phương lập tức nhăn mũi, tay vẫn bốc snack bỏ vào miệng nhai tóp tép.

“Chịu.

Bình thường mình ăn vậy cho qua bữa mà.

Nhiều hôm định ăn mì tôm nhưng nóng.

người, sợ nổi mụn nên không nấu.

Nghe vậy Quốc bật cười rồi nói:

“Ăn mì xào thì đỡ nóng hơn.

Cho thêm ít rau vào, không lo đâu.

Kiểu Phương chép miệng, vẻ lười biếng hiện rõ.

“Thôi, lười lắm.

Với lại mình có biết làm mì xào đâu.

Quốc nói, giọng tự tin

“Dễ mà.

Không ngại thì để mình nấu cho.

Nhưng phải cho mình ăn ké với nhé.

Kiểu Phương lập tức sáng mắt lên.

“Được được!

Nấu đi, mình ăn thử xem ngon không.

Thấy cô hăng hái như vậy, Quốc đứng dậy tìm nguyên liệu.

Trong nhà kho Kiểu Phương còn lại ít rau cải, một củ cà rốt, đủ để làm một bữa đơn giản.

Hào lẽo đẽo theo sau, hai tay chống hông nhìn thằng bạn vào bếp như thể bước vào thế giới mới.

Dù từng làm thuê ở đây một thời gian, Hào ít khi được vào bếp.

Bây giờ nhìn bộ bếp ga sạch bóng, tủ lạnh to, bồn rửa bát inox, cả nồi cơm điện hiện đại.

cậu cứ đứng ngắm nghía.

Kiểu Phương đứng ở gần đó, chỉ tay năm ngón như đang giới thiệu sản phẩm.

“Mì tôm ở kia.

Trong tủ lạnh có trứng.

Hốc này là chỗ để gia vị”

Quốc liếc sang cô, nửa đùa nửa thật:

“Cậu biết rõ căn bếp thế này, không biết nấu thật à?

Kiểu Phương bĩu môi, giọng hơi tự ái nhưng vẫn rất thật thà:

“Toàn là bà Nga nấu ăn trưa đó chứ mình có nấu bao giờ đâu.

Mà bà ấy chỉ nấu bữa trưa rồi về.

Tối thì mình hâm lại đồ ăn lúc trưa thôi.

Có tủ lạnh nên để được lâu, không bị hỏng.

Quốc đun nồi nước nhỏ, chỉ chờ nước ấm lên là thả mì vào trụng.

Cậu không đợi sôi;

chỉ cần mì nở vừa đủ là gắp ra, xả qua nước lạnh để sợi săn lại, không bị dính cũng chẳng bị dừ.

Lửa bếp gas bật lên “tách” một tiếng.

Quốc đặt chảo lên, chế chút dầu rồi thả hành tỏi băm vào.

Hương thơm phi lên vàng nhẹ khiến cả căn bếp dậy mùi.

Cậu cho cà rốt thái nhỏ vào đảo, tiếp đó đập trứng vào, dùng đũa nhanh tay xào để trứng tơi ra.

Trứng vừa chín tới, Quốc lại trút rau cải vào đảo cho mềm.

Sau cùng mới đổ mì vào, nhanh chóng được trộn đều với trứng và rau.

Kiểu Phương chống cằm, đứng ở bàn bếp nhìn chăm chú, mắt long lanh:

“Không ngờ cậu nấu ăn thơm ghê ta.

Nhà cậu cũng dùng bếp gas à?

Quốc bật cười.

“Nhà mình dùng bếp củi.

“Hả?

Vậy sao thành thạo dữ vậy?

Quốc chỉ nhún vai, tay vẫn đảo chảo nhịp nhàng.

Mì dần săn lại, trúng quyện vàng óng quanh từng sợi.

Tiếng bước chân từ tầng trên vọng xuống.

chị cả Kiểu Mai mặc bộ đổ ngủ, tóc buông xõa, mắt còn lơ mơ.

Vừa xuống tới bếp, chị khựng lại khi thấy hai đứa con trai đứng giữa bếp, còn em gái thì chống cằm ngó.

“Mày lọ mọ cái gì trong bếp đấy, Phương?

Rồi chị nhìn thẳng vào hai đứa con trai ba đứa kia cũng tròn mắt nhìn chị như b:

ị b'ắt quả tang, bản năng khiến chị hơi giật mình, vô thức vòng tay che trước ngực như phản xạ bảo vệ Sau khi trấn tĩnh lại, Kiểu Mai bước chậm tới, ngó vào chảo:

“Nấu ăn à?

Hào lên tiếng trước.

“Quốc đang xào mì đó chị.

Kiểu Mai chép miệng.

“Cho chị ăn với.

Nói rồi chị lùi ra ngay, quay về phía phòng khách để sửa lại đầu tóc.

Vừa nãy đang nằm trên giường thì ngửi thấy mùi thơm từ bếp bay lên, tưởng em gái đói bụng dậy nấu mì, nên chị xuống xem thử.

Không ngờ lại đụng phải hai thằng con trai lù lù giữa bếp, khiến chị không kịp trở tay, để nguyên bộ dạng “nguyên thủy” của mình bước xuống.

Chỉnh tóc, kéo lại áo quần cho gọn gàng, Kiều Mai mới vén mấy lọn tóc qua tai rồi tự tin quay trở lại bếp, dáng vẻ thay đổi hẳn, từ hoảng hốt chuyển sang chị gái thục nữ, chuẩn bị.

ăn ké bữa mì xào.

Quốc nhìn lại lượng mì trong chảo mới thấy hơi thiếu.

Vốn định nấu cho ba người, giờ có thêm Kiều Mai nên phần ai cũng phải san bớt.

Cậu chia mì thành từng phần nhỏ, Hào nhanh nhẹn lấy đĩa, bưng ra bàn.

Hai chị em nhà Kiểu Phương thì như tiểu thư thật sự, ngồi đợi được phục vụ, xong lại xin thêm đũa, thêm cốc nước, rồi còn phải bỏ vài viên đá trong tủ lạnh mới chịu uống.

Chuẩn bị xong xuôi, cả bốn người mới bắt đầu ăn.

Kiểu Phương cầm đũa gắp từng chút một, cái miệng nhỏ nhắn thổi phù phù rồi mới đưa vào miệng.

Kiều Mai cũng ăn chậm rãi, không thể vồ vập làm mất hình tượng được.

Nhìn cảnh đó, Quốc và Hào chỉ biết liếc nhau:

không biết ai là chủ, ai là khách nữa.

Khách vào bếp nấu còn chủ nhà ngồi đợi.

Nhưng khi nghe hai chị em tấm tắc khen, cả hai cũng thấy vui.

“Ngon ghê ta, ”

Kiểu Phương vừa ăn vừa gật gù.

“Ngày mai bảo bà Nga làm mì xào cho ăn mới được.

Kiểu Mai đặt đũa xuống, nhìn sang Quốc và Hào:

“Mà sao hai đứa lại ở đây “

Quốc và Hào nhìn nhau, rồi Quốc trả lời:

“Bọn em qua trông đậu tương ở nông trại, sợ mưa chị ạ.

Kiểu Mai gât gù, quay sang em gái:

⁄Ủa, vẫn làm nông trại à?

Hôm nọ ba mẹ bảo bán rồi mà.

Kiểu Phương nhún vai, miệng đáp tỉnh queo:

“Em biết gì đâu.

Chị Mai bật cười:

“Đùa chứ mẹ lúc nào cũng bảo mày nhanh nhẹn, mà chuyện lớn bé chẳng nắm được cái gì.

Hôm trước ba mẹ bảo bán nông trại, rồi mua đất chỗ khác đó.

Cả cái kho nông sản này cũng sắp đóng hòm luôn.

Không để ý dạo này ít xe hàng hơn trước nhiều à?

Kiểu Phương bĩu môi:

“Thì em ở cửa hàng suốt mà có để ý chuyện ở nhà giống chị.

Cô chị quay sang em gái:

“Cửa hàng của mày cũng lẹt đẹt lắm.

Tiền lời không bằng tiền tiêu vặt mẹ cho.

Nghỉ luôn cho khỏe.

Kiểu Phương than thở:

“Em cũng hơi nản rồi.

Mở nửa năm mà chẳng lời lãi gì nhiểu.

Chỉ được thời gian đầu với dị tết thôi.

Mấy tháng còn lại ế chỏng cho.

Học sinh trong trường thì kỳ cục, em phối cả bộ đẹp rồi mà cứ thích áo nọ quần kia, nhìn lệch tông xấu muốn xiu.

Rồi cô bật cười, :

“Nhưng mà em hứa với mẹ là cố đến khi học xong, nên vẫn giữ cửa hàng.

Còn hè này.

đi chơi cái đã.

Kiểu Mai tỏ vẻ hào hứng:

“Tin vui là.

tạm hoãn mở quán.

Sau khi thi xong chị xin tiền mẹ đi du lịch Nha Trang.

Kiểu Phương la lên:

“Sướng dữ!

Em đi ké với!

“Cửa hàng thì sao?

Kiểu Phương bật cười:

“Nghỉ hè thì học sinh ai đến trường?

Mỏ ra bán cho ma à?

Hai chị em díu đít cười, còn Hào thì im lặng.

Những chuyện như du lịch hay kinh doanh với số vốn lớn.

cậu chẳng mấy liên quan.

Ngồi nghe thôi đã cảm thấy khác hẳn thế giới mình sống.

Quốc hỏi tiếp:

“Em thấy chú ít khi ở nhà nhi?

Phương chống cằm:

“Ba mình làm ở huyện, thuê căn nhà trên thị trấn.

Nói thuê mà nhà to đẹp lắm.

Tính ra ba m‹ mình có ba bốn chỗ ở luôn:

thị trấn, An Bình, nhà ông bà nội, rồi cả cửa hàng ở trường.

Sắp tới còn có quán ăn của chị Mai nữa.

Kiểu Mai phân trần.

“Không có quán ăn đâu, nghe bố mẹ nói bóng gió chuyển sang kinh doanh bất động sản gì đấy, lời gấp đôi gấp 3, cả nhà chỉ việc rung đùi hưởng thụ thôi.

Khi nào giàu đi du lịch nước ngoài, sang châu âu, singapore.

Càng nói, gương mặt của Mai hiện rõ vẻ mơ mộng.

Quốc nghe loáng thoáng tới Bất động sản, liền hiểu ra nguyên nhân sâu xa vì sao cô Thanh lại dừng nông trại.

Hóa ra là chuyển sang mảng nhà đất.

Ăn xong, Kiểu Mai đứng dậy khỏi bàn, thong thả đi lên tầng.

“Chén bát mấy đứa cứ để nguyên trong bồn, ngày mai bà Nga sẽ rửa.

Quốc lại thấy không quen cảnh đó.

Cậu xin hai chị em 5 phút, rồi mang bát đĩa vào bồn nước, rửa sạch, lau khô.

Cái chảo xào mì cũng được cậu kì cọ cẩn thận.

Một lát sau, căn bếp lại gọn gàng như lúc đầu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập