Chương 119:
thành quả
Suốt cả tuần liền qua đêm ở nông trại, tối nào Kiều Phương cũng gọi Quốc và Hào sang bếp nhờ nấu ăn.
Hôm đầu Quốc làm mì xào, hôm sau tới lượt Hào trổ tài.
Nhưng đúng hôm đó cô Thanh ở nhà, vừa bước vào bếp đã thấy ánh mắt nghiêm của cô, Hào lập tức đứng hình, không dám chạm vào cái nồi cái chảo nào.
Hai chị em Kiểu Phương, Kiểu Mai đang hí hửng chờ ăn cũng im re, sợ uy mẹ, rồi lủi thủi kéo nhau lên lầu, bỏ lại hai thằng con trai bối rối giữa phòng khách.
Trong 1 tuần phoi thì gặp đúng 1 hôm trời mưa, Quốc và Hào cong đít lên mà thu gom đỗ tương lại thành đống rồi phủ bạt.
May là mưa giông qua nhanh, Hôm sau trời lại nắng gắt nên không ảnh hưởng gì nhiều.
Đỗ tương khô và giòn.
Quốc và Hào trải bạt ra giữa sân, gọi thêm Ba người kia tới giúp.
Mỗi người cầm một cây đòn gánh, một khúc tre, hoặc đoạn củi chắc, thay phiên nhau đập lên từng đụn đỗ tương đã gom lại.
Tiếng đập chan chát vang cả góc nông trại, xen kẽ tiếng hạt rơi lách tách xuống bạt.
Công việc nhìn đơn giản nhưng tốn sức khủng khiiếp.
Cứ được vài phút là mỏi tay, phải đổi người Hết người này tới người kia xoay vòng, mồ hôi ai nấy đều ướt lưng.
Mỗi buổi chỉ đập được khoảng hai bao.
Làm liên tiếp bốn buổi mới xử lý hết toàn bộ số đỗ đi phơi.
Xong xuôi còn phải thêm một ngày nữa để sàng lọc.
Quốc và Hào đem từng bao đỗ ra, dùng nủa và sàng lớn, đảo lên đảo xuống, cho tạp chất rơi ra ngoài.
Những hạt lép, hạt sâu, vỏ nhẹ đều được lọc bỏ.
Cuối cùng, sau bao nhiêu ngày dầm mưa dãi nắng, cả nhóm cũng thu được thành quả đáng tự hào:
tám tạ đậu tương hạt to, chắc mấy và sạch sẽ;
ngoài ra còn hơn chục cần hạt lép, hạt bé được để riêng ra một chỗ.
Nhìn những bao đỗ xếp thành từng chồng gọn ghẽ trong kho, Quốc mới thở phào nhẹ nhõm Công sức cả tuần trời, giờ đây mới thấy thực sự xứng đáng.
Hoàn tất thu hoạch, Quốc cho tám tạ đỗ lên xe công nông để anh Lâm chở sang nhà kho của cô Thanh, tiến hành bàn giao lại toàn bộ thành phẩm.
Lần trước cô Thanh tự trồng chỉ được năm tạ, lần này Quốc một mình làm ra tới tám tạ, năng suất vượt xa kỳ vọng.
Cô Thanh mừng nhưng cũng có chút nuối tiếc, so với làm nông, cơn sốt buôn đất vẫn hấp dẫn hơn nhiều.
Tuy vậy, nhà kho của cô vẫn duy trì hoạt động, nên số đỗ tương này hoàn toàn có thể tiêu thụ tốt.
Cô đưa ra cho Quốc hai lựa chọn
Một là Quốc giữ bốn phần sản lượng tổi tự bán theo giá của cậu.
Hai là cô mua lại toàn bộ theo giá thị trường, 40.
000 đồng một ký.
Tính ra tổng giá trị tám tạ đỗ tương là 32 triệu.
Quốc lấy bốn phần, cô Thanh lấy sáu phần.
Như vậy, phần Quốc nhận được tương đương 12 triệu 800 nghìn.
Trừ đi 5 triệu cô đã ứng trước, số tiền thực nhận còn 7 triệu 800.
Quốc còn bù vài trăm trả nhân công, nên coi như thu nhập cuối cùng sau vụ này là 7 triệu đồng.
Quốc chọn phương án nhận tiền luôn.
Cậu còn nói thêm.
“Đọt vừa rồi nhà cháu thu được bán tạ, nên cháu muốn bán cho cô 2 tạ nữa để cho tròn 1 tấn Cô Thấy sao?
Cô Thanh gật đầu.
“Được thôi, nhưng.
vẫn giá 40 nhé, vậy thì cô sẽ trả thêm cho cháu 8 triệu nữa.
Cô Thanh đưa tiền trước, Quốc sẽ mang đỗ tương đến sau, 2 tại cũng không phải chuyển là chuyển tới ngay được.
Về đến nhà, Quốc đi qua từng hộ để thanh toán tiền công.
Cậu tính toán rõ ràng:
mỗi người nhận 350 nghìn cho bảy buổi làm việc.
Riêng anh Lâm, người chạy xe công nông cả sáng lẫn chiều, được hẳn 700 nghìn.
Hào thì được Quốc nhét vào tay 200 nghìn, coi như cảm ơn vì mâ buổi phơi đỗ gặp mưa giông đều một tay Hào xúi xụi chạy đỡ.
Tổng cộng chi phí hết 2 triệu 3 tiền công.
Số tiển 5 triệu cô Thanh ứng trước lúc đầu giờ đã sạch bách, thậm chí còn thiếu vài trăm.
Quốc phải móc tiền túi mình bù vào mới đủ trả cho mọi người.
Khoảnh khắc đưa những tờ tiền cuối cùng cho Hào, Quốc lại thở dài một hơi, không phải vì tiếc tiền mà có nguyên nhân khác.
Sau mùa vụ này, Quốc kiếm được một khoản không nhỏ, nhưng đồng thời cũng mất đi một đối tác tiềm năng.
Không còn cô Thanh làm cầu nối sang thị trường biên giới, cậu buộc phải tính toán lại con đường làm nông của mình:
liệu có nên tiếp tục mở rộng hay chỉ làm cầm chừng theo sức một người?
Mỗi bước đi giờ đều phải tự cân đong đo đếm, không còn đồng minh vững chắc làm chỗ dựa nữa.
Hào cũng nhận ra sự thất thường trên gương mặt của Quốc.
Cậu bạn luôn vui vẻ lạc quan, làm vụ đỗ tương xong mà sắc mặt không được tươi cho lắm.
“Sao thế, tiếc tiển công trả cho mọi người hả?
Có phải lỗ nặng hay không?
Quốc lắc đầu.
“Không lỗ, lời chứ.
Chỉ là tao đang nghĩ chuyện nông trại thôi.
cô Thanh giờ không làm mảng nông sản nữa, nên hơi buồn.
Hào ngồi trên giàn che, ném mấy hạt ngô xuống dưới ao.
“Cũng phải, năm ngoái bà ấy thu mua bắp cải, năm nay bà ấy không làm nữa, thì mày không biết bán cho ai rồi.
Mà sao đang làm ăn ngon lành, lại dừng nông trại với cái nhà kho nhi.
“Thì có cách khác kiếm lời nhanh hơn chứ sao?
Hào tò mò.
“Kiếm lời nhanh hơn?
là cách gì?
Quốc đáp.
“Cách của người giàu, nhiều tiền, mình biết cũng không theo được đâu.
Giờ không làm chỗ bà Thanh nghỉ hè mày có ý định gì chưa?
Hào nhìn Quốc.
“Chưa biết nữa, đang tính khi nào học xong thì hỏi mày đây.
Giờ mày lại qua hỏi tao, lạ à nha.
Hay là có gì hay ho muốn rủ tao à”
“từ từ rồi tính, hiện giờ tao cũng chưa nghĩ được gì hết á.
Sau khi thu hoạch xong nông trại và thanh toán đầy đủ tiền nhân công, Quốc mới thấy lòng mình thả lỏng.
Công chuyện đã xong, cậu có thể yên tâm trở về nhà.
Thời gian vừa rồi Quốc đi suốt, cùng với Hào qua đêm nông trại lại, cả tuần chẳng có mặt ở nhà ngày nào.
Mẹ cậu trông con mà đứng.
ngồi không yên.
Bà biết thu hoạch đỗ tương cực nhọc thế nào, nắng gió, bụi bặm, rồi công việc đập đỗ, phơi đỗ.
chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt thay con.
Tối đó, vừa đặt chân về, Quốc đã kể lại mọi chuyện ở nông trại cho mẹ nghe:
từ lúc phơi đỗ chạy mưa, đến lúc cân đong giao hàng, tồi tiền nong tính toán.
Nghe Quốc nói rằng sau khi trừ hết các khoản phát sinh, cậu kiếm được 7 triệu từ đậu tương bên nông trại, rồi bán hai tạ đỗ gia đình cũng thêm 8 triệu nữa.
bà hỏi lại, giọng vừa mừng vừa ngạc nhiên.
“Bán.
hai tạ mà được tám triệu hả con?
Vậy là người ta lấy giá cao đấy, ngoài chợ bán có 35 ngàn thôi.
“Tám triệu.
nếu bán hết chắc phải được 16 triệu con nhỉ.
Quốc gật gù.
“Dạ vâng, nhưng con giữ lại hai tạ ở nhà, để lại nhà mình ăn rồi bán lẻ ngoài chọ.
Sau đợt này, người ta không làm nông trại nữa mẹ ạ.
Tạm thời mình chưa kết nói được với thương lá trung quốc.
“Sao vậy con.
“Chuyện nhà người ta thôi ạ, con cũng không hỏi kỹ.
“Không sao, số tiền này, cộng với tiền ba con đi làm công trình nữa, chuyến này nhà mình co như hết nợ rồi”
Bà nghe mà ruột gan nhẹ bằng.
Nếu bán hết bốn tạ, tức là được 16 triệu.
Cộng với khoản chồng bà đi làm ba tháng gửi về gần 21 triệu, trừ sinh hoạt còn dư 18 triệu, tổng lại thành 34 triệu.
Bà ngồi nhẩm đi nhẩm lại, miệng không kìm được nụ cười.
Chỉ cần trả xong khoản nợ cũ là vẫn còn dư được một ít.
Bao nhiêu năm rồi, nhà bà mới lại có được cảm giác “dư giả” như vậy.
Không còn cảnh vừa nhận tiền đã phải xoay ra đóng tiền nợ.
Tối đó bà pha ấm trà, ngồi ngay thềm nhà, vừa hong gió vừa trông ra ngỡ, mong ngày chồng trở về.
Chỉ cần ông về đến nơi, hai vợ chồng sẽ cùng nhau cắt hẳn sợi dây nợ nần đã đeo đẳng họ suốt bao năm.
Hai hôm sau, Quốc gom phần đỗ tương gia đình để mang sang cho cô Thanh như đã hứa.
Hai tạ đỗ chở bằng xe đạp không hề đơn giản, có khi còn lật cả xe không đèo trực tiếp được mà phải để ở khung dắt đi, chỗ nào có đốc thì thả trôi, còn lên dốc thì khóc thét.
Cậu và Hào mỗi người mang 50kg, chạy một mạch qua An Bình.
Đường làng nhỏ, ổ gà ổ voi đầy rẫy;
mỗi lần xe xóc lên là hai đứa phải ghì chặt tay lái, sợ đỗ đổ xuống đường.
Đến nơi, đặt được bao đỗ xuống sân nhà kho của cô là thở phào một hoi.
“Ngày mai chở tiếp ha?
⁄Ừ, làm cho xong luôn.
Ngày thứ hai, họ tiếp tục lặp lại quãng đường ấy.
Vẫn là mỗi người chở năm chục ký, chạy chậm rãi từng đoạn, mùi bụi đường trộn với hơi nóng đầu hè phả lên mặt đến bỏng rát.
Khi đổ bao cuối cùng xuống, Quốc mới tính nhẩm:
đủ hai tạ, không thiếu một cân nào.
Cô Thanh xem qua, gật đầu.
Nhìn hai thiếu niên và bao đậu, trong lòng cô cũng như ngõ đang mơ, cô chưa từng nghĩ mình sẽ bỏ nghề này.
Nhưng sự yên tĩnh ở cái kho này là sự thật.
“Dạ, con gửi đủ cho cô.
“Vậy là xong hết rồi phải không Quốc.
Chỉ có một câu trao đổi ngắn ngủi, nhưng đối với Quốc, đó là dấu chấm hết cho một giai đoạn hợp tác với nhau.
“Dạ vâng xong rồi cô ạ.
Cậu đứng lại ngay sân, nhìn quanh căn nhà của cô Thanh.
So với mấy tháng trước, nơi này vắng vẻ lạ thường.
Không còn cảnh xe tải ra vào, không còn nhân công bốc xếp rộn ràng, cũng chẳng có tiếng máy nổ của xe công nông hằng ngày.
Nhà kho phía sau mở cửa hé, trống huơ trống hoác;
chỉ còn vài bộ khung gỗ cũ và mấy cây chổi dựng sát tường.
Gió chiểu thổi qua, cuộn theo lớp bụi mỏng, mang lại cảm giác lạnh lẽo khó tả.
Hào nhìn quanh rồi khẽ nói:
“Vắng thiệt ha.
Hồi trước đông vui lắm mà.
Quốc chỉ im lặng kéo lại dây buộc trên xe, quay đầu nhìn nhà kho lần cuối.
Trong lòng có chút hụt hằng, chút tiếc nuối.
như vừa khép lại một quãng đường cũ.
“Đi thôi Hào.
Đi chơi bi-a đi”
Hào ngoáy lỗ tai.
“Cái gì, mày rủ tao đi đánh bi-a.
Mặt trời hôm nay mọc đằng tây à?
Quốc ngạc nhiên.
“Sao thế, có gì đáng ngạc nhiên à?
Hào gật đầu la lịa.
“Tất nhiên rồi.
1 năm trước đi bán cà chua, mày vào chơi 1 lần, sau đó tao chưa thấy mày chơi lần nào nữa.
Chẳng phải rất lạ sao?
“Tao sợ mày thua rồi cay cú, mà thôi.
“Ê nha, giờ trình tao ghê lắm nha mày.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập