Chương 120.
Hết Nợ
Sau khi giao xong Đỗ tương, khối lượng công việc tại nhà giảm đi đáng kể.
Quốc có nhiều thời gian hơn cho bài bài vỏ trên lớp, Khi này đã chuẩn bị bước vào đọt thi học kỳ2.
So với các lớp khác, lớp G thì không có không khí thi cử, tuần sau thi rồi mà lớp vẫn dửng dưng.
Bởi mọi người biết rằng, lớp phó học tập còn ngồi đó thì họ không phải lo chuyện làm bài thi.
Giống như kỳ một, chờ chép đáp án là qua môn rồi.
Quốc vẫn sử dụng cách học cũ, tập trung ghi điểm ở các môn văn hóa xã hội, ngoại ngữ.
Dùng các môn này kéo tổng thành tích cuối năm lên.
Các môn khoa học tự nhiên, cứ áp dụng công thức, làm được vài dạng bài cơ bản là đủ để đạt mức trung bình.
Riêng môn hóa cô giác hứa cộng điểm đầu năm nên điểm phẩy của Quốc đạt loại khá.
Như vậy tiếp tục duy trì thành tích như kỳ một, đạt học sinh khá ở học kỳ 2.
phần thưởng là tấm giấy khen và vài quyển vở.
Như thông lệ, thi xong học kỳ 2, học sinh sẽ tiếp tục đến trường trong tuần lễ tổng kết, chữa bài thi và ôn tập kiến thức.
Tuần này không quan trọng nên nhiều học sinh vừa thi học kỳ xong là nghỉ luôn.
Đợi đến ngày bế giảng năm học thì ghé qua một chút.
Như lớp G coi như nghỉ học luôn, trò không đến lớp thì thầy cô không có gì dạy.
Và đâu đó có tin đồn rằng những học sinh lớp G năm nay, sang năm sẽ sẽ lại san ra các lớp khác.
Thời gian này, rau trong vườn nhà Quốc đã mang ra chợ bán được nhiều đọt, Bước sang tháng thứ 2, cây trồng không còn cho năng suất tốt như ban đầu.
Không đủ mang ra thị trấn, và cho giáo viên triên trường.
Nhưng nếu chỉ bán ở chợ thì lại có chút dư thừa, nên phải hạ giá vừa bán vừa cho, thậm chí là đem tặng một số gia đình trong xóm.
Lúc thì vài quả dưa chuột, khi là vài quả cà chua.
Mấy loại cây cho ra quả thì có hạn sử dụng ngắn ngày nên phải chia bót, vì để lâu lại hỏng ví uống phí.
Các loại cây như khoai tây, cà rốt, hành tỏi thì để được lâu hơn.
Khi nào chuẩn bị cấy, mới tiến hành thu hoạch.
Trong xóm, người người nhà nhà, bắt đầu bận rộn.
Hôm nay vừa mới bẻ ngô xong, ngày hôm sau đã dẫn nước vào ruộng, chặt và gom mấy cây ngô còn xanh, mang.
về cho trâu bò ở nhà.
Cây nào khô và già thì để lại làm nguyên liệu đun nấu.
Ba của Quốc trở về nhau sau vài tháng làm công trình, ông đi từ sau tết, không về trồng ngô mà đi biển biệt luôn dù hai mẹ con có nói ông nên về nhà mỗi tháng một lần nhưng ông vẫn quen thói tích ngày nghỉ dồn lại cho một đọt dài.
Lần gặp mặt này hai mẹ con lại có vẻ không vui, vì ba Quốc làm việc lao lực quá, da đen và người gầy hẳn đi.
Ba Quốc giải thích rằng.
“Bên chủ dự án muốn đẩy nhanh tiến độ thi công để hoàn thành trước ngày quốc khánh 2 tháng 9.
“Muốn nhanh thì họ phải tìm thêm người làm chứ, sao ông phải nai lưng ra làm”
“Thì cả đội đều cùng làm, chứ có phải mỗi mình tôi đâu.
Đọt này làm thêm, nên có được chút tiền bồi đưỡng “
Mẹ Quốc thở đài.
“Nốt lần này thôi nha, ở nhà hai mẹ con cũng làm ra tiền mà, ông gắng vài hôm rồi lại đổ bệnh ra đấy.
Ba Quốc cười cho qua chuyện.
Lại thuận miệng hỏi tình hình nhà cửa trong thời gian ông vắng nhà.
Mẹ Quốc kể lại chuyện hai mẹ con làm đồng, từ lúc gieo hạt cho tới khi thu hoạch.
Ngoài rau củ bán ngoài chợ kiếm tiền đều đặn mỗi phiên, thì đỗ tương quả thực như lời con trai nói trước đó, có hiệu quả hơn nhiều so với trồng ngô.
“Năm nay thu được 4 tạ, con nó mới bán 2 tạ được 8 triệu, ông ạ.
Còn hai tạ để dành, chưa cc bán.
Vừa nói mẹ Quốc vừa chỉ ra góc nhà nơi mấy bao đỗ tương to đùng chắc nịch được buộc gor lại.
Ba Quốc nhìn qua rồi gật gù, ông mở ba lô lấy xấp tiền được bọc kín bằng một tờ giấy mang ra đếm.
“Chuyến này tôi đi làm 3 tháng, làm thêm rồi trừ phí sinh hoạt thì mang về 20 triệu đủ để trẻ nợ rồi.
Tiền hai mẹ con bán đậu cứ để dành đi.
Hai mẹ con lại nhìn nhau, hóa ra ông bố không về là vì lý do này.
Có lẽ thấy hai mẹ con ở nhí làm ra tiền nên tự sinh ra áp lực, phải làm ra nhiều hơn.
Muốn tự mình kiếm đủ tiển để trả nợ mà không dùng tới tiền hai mẹ con.
Buổi chiểu hôm đó, hai vợ chồng sốt sắng đạp xe qua An Nghĩa trả cho xong món nợ đeo bám hai vợ chồng suốt mấy năm qua.
Trước khi vay tiền, người đi vay là người lo, nhưng sau khi vay rồi, người cho vay lại là người lo.
Ông cậu bên đó đang cần tiền, tự nhiên lại có người đem tiển tới cửa, không khỏi vui mừng và cảm thấy nhẹ nhõm.
vội vàng pha trà rót nước mời hai vợ chồng.
“Cô chú đến thật khéo.
Nốt đọt này, chắc không còn chỗ nào nữa nhỉ.
Mẹ Quốc gật đầu đáp.
“Cảm ơn cậu đã cho nhà cháu vay tiền.
Kéo dài mãi đến nay mới trả xong cho cậu.
Cũng gọi là thoát khỏi cảnh nợ nần.
Nhìn sắc mặt hai vợ chồng tươi tắn, không còn ủ rũ.
Ông Cậu nhấp chén trà thở dài.
“Cô chú vay tiền cũng vì lý do chính đáng, chứ giả sử mà nợ nần cờ bạc gì đó, tôi cũng chẳng đám đưa.
Nói không phải chứ, số tiền đó đem gửi ngân hàng, mỗi tháng cũng có tiền lời đấy chứ.
Nhưng mà chỗ họ hàng với nhau, tôi không có tính mấy đồng lẻ đó.
Mọi người trả đầy đủ là tôi mừng rồi.
Mẹ Quốc khách sáo đáp lại.
“Nhà cháu mới là người phải cảm thấy mừng khi có cậu giúp đỡ, không có cậu thì nhà chúng cháu chẳng biết xoay đâu, khéo còn nợ bên ngoài rồi trả lãi các thứ, lãi mẹ đẻ lãi con, chẳng biết khi nào mới dứt được.
Ông Cậu nhoẻn miệng cười.
“Nửa năm nay tôi thấy anh chị làm ăn khá quá nhỉ.
Tôi nghĩ phải sang năm cô chú mới trả xong cơ.
Chồng cô Dung dạo này làm ở đâu vậy, vẫn chỗ cũ à?
“Vâng, cháu vẫn làm công trình, hai tháng nữa là xong rồi.
“Nhanh nhể.
Con đường mới hoàn thành, sau này ra thành.
phố cũng thuận tiện hơn.
Mà xong công trình, cô chú có dự định gì chưa, nếu muốn mua đất trồng trọt thì nhà tôi để lại cho vài miếng đất, giá rẻ thôi.
Đất ông bà bán cho người trong nhà mình, tôi vẫn thấy an tâm hơn.
Hai vợ chồng nhìn nhau.
Ba Quốc cất lòi.
“Chuyện này vợ chồng cháu phải tính lại đã, ”
“Ù.
Cậu nói để hai cô chú biết tình hình mà tính toán, chứ sang năm kiểu gì cậu cũng bán bót đi, để hoàn thiện cái nhà ngoài thành phố.
Rồi thằng út nữa, nếu đợt này nó thi đỗ đại học hay cao đẳng thì lại chu cấp tiền ăn học, tốn kém thêm một chút.
Thế thằng Quốc nhà cô chú học hành thế nào, năm nay học lớp mấy nhi?
Mẹ Quốc đáp.
“Năm nay đang học lớp 10, chuyện học hành của con, Cháu cũng không để ý, nhưng ở nhà nó ngoan lắm.
Biết giúp đỡ gia đình nên sinh hoạt thường ngày cũng nhẹ nhàng.
“Con cái biết nghĩ vậy cũng tốt cho cô chú.
Bình thường cậu hay khuyên mọi người phải đầu tư cho con cái, để nó tập trung học tập sau này có tương lai tươi sáng, mình còn có nơi nương tựa về già.
Thế nhưng mà học nhiều quá đâm ra lại dở.
Nó cứ ỷ lại việc gì cũng đến tay mình nó vin vào việc học để trốn việc, bây giờ nhờ còn khó, rồi sau này nó lớn, tự làm ra tiền chẳng biết nói nó có nghe không nữa.
Quen biết nhiều năm, chưa bao giờ mẹ Quốc thấy ông cậu tỏ ra bi quan đặc biệt là với con cái, ông luôn tự hào về thành tích của chúng, cũng như cách dạy con của mình.
“Tôi xây cái nhà ở ngoài thành phố, tính là cả nhà dọn qua đó ở với vợ chồng thằng cả.
Nhưng vợ chồng trẻ, thích tự do muốn ở riêng.
Nhà chưa xây xong nhưng mà đã lục đục rồi Tôi cũng gọi là chịu khó cập nhật cái mới r Ổi, thế mà con dâu còn bảo là Ông bà nội lạc hậu quê mùa.
Thằng con của mình lại còn hùa theo con dâu thế có tức không chứ, uống phí bao năm nuôi nấng.
Mua đất xây móng rồi chẳng lẽ lại bỏ dở, thôi thì cứ xây cho xong đã, rồi tính tiếp.
vợ chồng nó không chịu, cũng phải chịu.
Chắc do ấm ức trong lòng không có chỗ xả ra, nên Ông cậu giữ hai vợ chồng lại nói chuyện đến tận xế chiều, mọi lần trước chưa xong nợ không nói chuyện thoải mái.
Hôm nay hai người mới có tâm trạng nói chuyện nhiều hơn về chuyện làm kinh tế, tương lai của con cái.
Khi hai vợ chồng về nhà thì Quốc đã chuẩn bị bữa cơm tối, có rau củ nhà trồng, thêm con cá nữa, mâm cơm bày ra tương đối thịnh soạn.
Nhìn thấy con thạo việc nhà, hai vợ chồng lại nghĩ đến chuyện nhà ông Cậu hồi chiểu, tự nhiên thấy được nhà mình tuy không giàu có, tiền bạc dư dả nhưng bù lại có sinh hoạt thoải mái hơn.
Trong bữa cơm tối họp mặt gia đình.
Mẹ Quốc gặp miếng cá sang bát của con rồi khoe với chồng.
“Vừa rồi con trai của ông đi làm ở an Bình dư 7 triệu đấy.
Ghê chưa?
Ba Quốc ngạc nhiên, bỏ ngang đôi đũa.
“Còn đi học, thời gian đâu mà đi làm.
Hay là nghỉ học.
Chuyện này tuyệt đối không được nha.
Quốc đáp lại rằng.
“Con vẫn đi học mà, buổi chiều thi thoảng sang bên đó chăm ruộng vườn, với lại con không có làm một mình mà có gọi vài người trong xóm mình đi cùng.
Mẹ Quốc bổ sung.
“Thật đó ông ạ, mới đầu tôi cũng lo, nhưng rồi mới biết là có vài người cùng làm, toàn mấy.
người bằng vai phải lứa, thằng Hào, con Mây, con Linh.
Thằng Lâm và vợ mới cưới.
Từ đợt trồng rau bắp cải mùa đông vừa rồi nó đã gọi người tới và có trả tiền công.
hẳn hoi.
Ba Quốc lại hỏi.
“Nói gì thì nói, đang học hành tự trồng tự bán thì không nói, nhưng làm ăn bên ngoài không có đơn giản, rồi chia chác không đều, làm không khéo người ta lại nói con ăn chặn tiền này tiền kia.
“Trước khi làm, con có nói trước về công việc và tiền công, họ đồng ý rồi mới làm nên không có chuyện xích mích đâu ba ạ.
“Nếu bị thiệt thì tôi thấy con mình là người chịu thiệt hơn đó ông à.
Thuê người ta có vài bữa, còn công chăm sóc là tự làm chứ, ruộng rau nhà mình chẳng phải tự nhiên mà nó tốt đâu.
Một người lo, bằng kho người làm, từ lúc bắt đầu là con mình đã có tính toán cả rồi, khoản này có khi còn hơn cả ông đấy.
Ba Quốc bị vợ đem ra so sánh, tự nghiên thấy nhột ngang.
Ông gât gù công nhận những việc làm táo bạo mà hiệu quả của con trai trong thời gian vừa qua.
“Nếu quả đúng như lời mẹ con nói thì ba yên tâm.
Chứ ba đi làm nơi tập thể đông người, có những chuyện nhỏ nhặt nhưng một khi xảy ra mâu thuẫn thì nó làm ảnh hướng đến công việc chung của mọi người.
Có nhiều cái mình không tính hết được đâu, chỉ khi bắt tay vào làm nó mới lòi ra.
Chuyện này Quốc đương nhiên hiểu rõ, vụ đỗ tương vừa rồi chẳng phải phát sinh vài biến c như sâu bệnh rồi phải lo thu hoạch khi trời mưa hay sao?
Lúc đấy cậu thực sự lo, vì làm nông nghiệp phải dựa vào thời tiết, yếu tố này không quản được.
“Dạ vâng con biết rồi, bên nông trại ở An Bình, người chủ dừng hoạt động chuyển sang làm cái khác rồi ba ạ.
Không có người đứng làm trung gian với Thương lái Trung Quốc nên thời gian tới khó mà trồng một vụ lớn như bắp cải hồi năm ngoái.
Đối diện với tin này, ba Quốc vừa mừng lại vừa thấy lo, mừng vì con trai không “sa đà” kiến tiền quá sớm.
lo vì bớt đi một nguồn thu từ việc trồng trọt.
Mẹ Quốc lại có phần lạc quan hơn, bà bảo.
“Chỉ là không trồng nhiều như năm ngoái thôi, chứ trồng 1 đám như đọt vừa rồi, vừa đủ bát ở ngoài chợ, vừa đủ đem ra thị trấn, chỗ nhà hàng Nhung Khánh ấy, người ta sẵn sàng mua rau củ nhà mình ông ạ.
Tuy ít nhưng đều đặn, nếu như có một mảnh đất để trồng rau quanh năm thì nhà mình coi như có một nguồn thu ổn định.
Ba Quốc nghe ra ẩn ý của vợ.
“Mình định lấy đất nhà ông cậu ở bên An Nghĩa thật à?
Mẹ Quốc gật gù.
“Thì ông ấy nói rõ rồi còn gì, bên đấy gần nguồn nước canh tác gì cũng dễ.
“Nhưng đi lại xa lắm, cóổn không?
“Thằng con trai của mình còn làm nông trại ở An Bình vẫn được đấy thôi.
“Nhưng mà, phải có tiền đã, chắc đợi tôi kết thúc công trình, rồi xem nhà mình gom được bao nhiêu, khi đó hằng tính chuyện mua đất”
Quốc ngồi nghe một lúc liền nắm bắt được ý định của ba mẹ.
Cậu nói với ba:
“Hiện giờ con tích lũy được 10 triệu, ba mẹ có việc gì cần dùng đến tiển cứ bảo con để dùng tạm nha.
Mẹ Quốc ngạc nhiên.
“Sao nhiều vậy con, mẹ tưởng làm nông trại chỉ có 7 triệu thôi mà, nếu cộng thêm tiền bán 2 tạ đậu thì thêm 8 triệu tức là 15 triệu chứ?
“Số tiền 10 triệu không tính tiền bán đậu mẹ à, ngoài tiền nông trại còn có một chút tích lũy từ những vụ trước.
Quốc nói ra con số khá chung chung, số tiền tích lũy này gồm tiền bán rau, bán măng, và tiề đi thi hội thể thao nữa.
Mẹ Quốc nhẩm tính.
“Nếu bán nốt số đậu kia, được 8 triệu nữa cộng tất cả lại thì nhà mình có 30 triệu, mua miếng đất bên ông cậu ở An Nghĩa, phải 60-80 triệu cơ.
Ba Quốc chép miệng thở dài.
“Chuyện đất cát không cần vội, cứ lo nhà cửa trước đã, hai mẹ con xem có thiếu thốn gì rồi mua, cái chuồng nữa chứ.
Hoàn thành sớm còn có chỗ để chăn nuôi.
Chuyến này ba được nghỉ được nửa tháng, có khi kịp xây thêm vài hàng gạch.
Hai mẹ con lại nhìn nhau.
“Tôi thấy chuyện nuôi heo cứ từ từ, tại vì trồng đỗ thấy cũng có lời, thêm rau nữa thì cũng không kém nuôi heo là bao.
“Trước sau cũng phải xây mà, làm móng rồi, chẳng lẽ lại để không?
Quốc xen vào với giọng lém linh.
“Hay là cái đó chuyển làm nhà kho đi ba, cái nhà kho hiện giờ thì mình chuyển sang chứa đồ dùng, xe cộ, củi gỗ, nông cụ .
thì mình chuyển qua cái kho mới.
Gian này chỉ để người ở thôi, không để mấy thứ linh tỉnh trong nhà nữa.
“Làm nhà kho sao?
nếu vậy thì chỉ xây 3 mặt thôi, khỏi làm cửa nẻo đi ra đi vào cho tiện.
Ba Quốc nhìn sang mẹ Quốc và hỏi.
“Thực sự là không muốn nuôi heo.
Mẹ Quốc gật đầu.
“Hiện giờ là như vậy”
“Được tổi, sau vụ cấy thì sẽ chuyển sang làm nhà kho vậy?
Mai sang nhà chú thím xem thế nào đã, đợt vừa rồi không trồng ngô chú thím có bảo gì không?
Mẹ Quốc phì cười.
“chú thím tưởng như mọi năm cứ chờ mình qua giúp rồi mượn trâu, không ngờ mình chuyển sang trồng đậu, lúc qua nhà mình hỏi thì hai mẹ con đã làm xong rồi, thím mới cuống cuồng về nhà ra đồng trồng ngô.
Nhà thím năm nay là chậm nhất đấy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập