Chương 123: Nấu’s Chè

Chương 123:

Nấus Chè

Quốc bước vào buồng ngủ, rồi trở ra với một xấp tiền trên tay, tổng chỉ phí hết 8/2 triệu.

Cậu đưa tiền cho anh nhân viên của cửa hàng.

Hoàn thành thủ tục ký nhận đầy đủ, hai nhân viên thu dọn đổ nghề.

Chiếc xe bán tải nổ máy rời đi, để lại khoảng sân vẫn còn đông người đứng xem.

Một số hộ hàng xóm nán lại trò chuyện với ba mẹ Quốc, ai cũng nóng lòng muốn thử cảm giác mát lạn!

từ chiếc tủ lạnh mới tĩnh.

Trong tủ, ngăn đông được đặt vài khay đá, ngăn mát thì bỏ vào mấy quả trứng, dưa chuột, c chua, đồ trong nhà vốn sẵn, cho vào cũng chẳng lãng phí.

Chờ đá đông hoàn toàn thì hơi lâu nên mẹ Quốc đổ nước vào thử trước.

Mới khoảng ba mươi phút mà bề mặt đã đóng một lớp váng mỏng.

Khi mở khay ra, nước lạnh buốt, uống một ngụm mà tê cả lưỡi.

một bác hàng xóm xuýt xoa.

“Mùa hè có cái này đúng là nhất nhà anh chị rồi, ”

Tin nhà Quốc mua tủ lạnh lan đi rất nhanh.

Cứ chốc chốc lại có người ghé qua xem cho biết.

Có người còn xin một viên đá ngậm thử, nhai rốp rốp như thể đó là thứ hiếm lắm.

Nhà Quốc trong buổi chiều hôm ấy giống như một gian hàng nhỏ, người ra người vào không dứt.

Tầm xế chiều, Hào và Mây nghe phong phanh tin tức cũng chạy sang.

Hai đứa chen vào nhà nhìn chiếc tủ lạnh một lượt rồi tiện tay lấy quả dưa chuột trong tủ ra ăn luôn.

Hào nhăn mặt tỏ vẻ hờn dỗi.

“Sao mày mua tủ lạnh mà chẳng nói câu nào?

Tao nghe người khác kể mới biết đó.

Quốc cười xòa.

“Hôm qua tự nhiên thấy hứng nên hôm nay mua luôn.

Từ nay tha hồ có đồ mát mà uống.

Minh Nguyệt từ sáng đi cùng Quốc đến giờ vẫn chưa chịu về nhà.

Con bé ngồi lên tay vịn trên ghế của Quốc, vừa ăn dưa vừa khoe rằng.

“Anh Quốc sắp bán chè đó.

Em muốn chờ đến hôm chợ để ăn thử ghê.

“Sốt sắng làm gì/”

Quốc cốc nhẹ đầu con bé,

“đợi mấy hôm nữa là được ăn thôi.

Hào lại tỏ vẻ trách móc.

“Vậy là mày sắp bán chè thật à?

Im re không nói bạn bè tiếng nào.

chán thiệt chứ!

Quốc bật cười thành tiếng.

“Hôm qua tao mới bàn thôi chứ có kếhoạch gì đâu.

Nhân tiện đây thông báo luôn:

sắp tới tao bán chè ngoài chợ.

Có gì qua ủng hộ nha.

Mây thở dài, gương mặt trông như vừa phát hiện ra một sự thật nghiêm trọng.

“Trời đất.

bình thường toàn kiếm tiền từ chỗ của Quốc, giờ phải trả tiền mới được ăn chè hả?

Quốc khoát tay, cười mim.

“Rẻ mà.

Có năm ngàn một cốc thôi.

Mây ngồi bó gối trên chiếc ghế nhỏ, liếc Quốc một cái rồi dè dặt lên tiếng, giọng nhẹ như sợ người khác nghe thấy:

“Không.

ý mình là.

cậu có thuê người bán không?

Cho mình ăn miễn phí là được.

Nguyệt nghe xong liền bật dậy như bị ai giảm trúng chân.

“Không được đâu chị ơi!

Việc đó em xin anh Quốc làm trước rồi nha!

Mây chống nạnh, mặt cau lại.

“Hai người bán cũng được mà.

Chị em mình làm chung chứ một mình em làm sao kịp.

Nắng nóng, người ta mua đông thì sao?

Nguyệt ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng có lý, liền gật gù.

“Ừm.

nghe cũng hợp lý đó.

Hai cô nàng quay sang nhìn Quốc, dáng vẻ rất nghiêm túc như đang đàm phán công việc lór lắm.

Một người thì muốn làm để được ăn chè miễn phí, người kia cũng vì lý do y hệt, chỉ khác là xin trước hay xin sau.

Quốc chống tay lên đầu gối, nhìn cả hai mà lòng dở khóc đở cười.

Một bên là em họ, một bêr là bạn đồng niên, cả hai hợp tác với nhau chỉ để.

ăn chè free.

Ý định bán chè của cậu bỗng nhiên cảm giác bất ổn vô cùng.

Trong đầu Quốc bắt đầu tưởng tượng cảnh gian hàng chè ngoài chợ trông như cái tổ ong, khách thì chưa thấy đâu mà hai đứa nhỏ ngồi ăn từ sáng tới chiều.

Tới lúc đó cậu chắc chắn phải bán thêm cả.

đồ ăn mặn để bù lỗ.

Dù vậy, Quốc không nỡ đập tắt khí thế hừng hực của hai cô.

Dù sao thì bán hàng thì dễ, nhưng trụ được lâu mới khó.

Cứ để họ háo hức trước đã, rồi thực tế sẽ tự dạy họ hiểu nghề này cực thế nào.

Quốc thở dài, nhưng vẫn mỉm cười.

“Thôi.

khi nào bắt đầu bán rồi tính.

Ai làm cũng được, miễn là đừng ăn hết vốn của anh.

Mây và Nguyệt đập tay vào nhau, mim cười đầy sự thích thú.

Không khí trong nhà lại rộn lên tiếng cười của hai cô gái, còn Quốc thì chỉ âm thầm hy vọng.

tiền vốn không bay theo cái miệng của hai cô nàng này.

Hai người kia thỏa thuận xong, rồi mới đến lượt Hào.

cậu ta chỉ tay vào chính mình rồi tự hỏi.

“thế còn tao thì sao?

có việc gì cho tao không?

Nguyệt và Mây lập tức phản đối.

“Anh Hào cũng muốn ăn chè hả?

“Hai người bán là đủ rồi nha, không nhận thêm nữa.

“tiền đâu chia cho hết.

Quốc phì cười.

nhìn 3 người kia một lượt rồi chậm rãi giải thích.

“Đúng đó, bán chè ngoài chợ, lời lãi ra sao thì chưa biết.

Nếu được nhiều thì sẽ chia cho mọi người một chút thành quả lao động.

Nếu Hào muốn tham gia thì không sao?

đang thiếu người nấu chè đây.

Muốn bán cũng phải có người mang ra ngoài chợ chứ.

Cái nguyệt còn ôn thi lên lớp 10 mà, mấy phiên tới có thời gian đâu mà ra ngoài chợ.

Nguyệt sực nhớ ra điều gì.

“Đúng là vậy, nhưng mà, thi xong vẫn còn trong dịp hè mà.

anh chị nhớ để việc cho em làm với đấy.

“Yên tâm đi, chỉ sợ lúc đấy em lười không đi làm ấy chứ.

Hai đứa con gái chỉ nói cho vui miệng, chưa chắc ngày mai đã nhớ mình vừa hứa hẹn chuyện gì.

Nhưng Hào thì khác hẳn.

Nghe đến chuyện bán chè, nó không cười cợt như Nguyệt hay Mây mà im lặng suy nghĩ, vẻ mặt nghiêm túc đến lạ.

Tối đến, hai cô gái ra về trước.

Riêng Hào vẫn ngồi ở nhà Quốc, mắt liếc nhìn cái tủ lạnh mới tỉnh đặt ở nhà trên như thể đang cân đo tính toán điều gì.

Ba mẹ Quốc gọi ở lại ăn cơm, nó cũng chẳng khách sáo, tự nhiên ăn uống rồi lại tiếp tục ở chơi đến khi trời tối hắn.

Đó là chuyện bình thường.

Lần nào ba Quốc được về phép, Quốc cũng tranh thủ sang ngủ nhà Hào.

Một phần vì muốn bàn chuyện làm ăn, phần còn lại vì muốn để ba mẹ có không gian riêng, tránh cảnh cả nhà chật chội, sinh hoạt vợ chồng bất tiện.

Mấy tháng gần đây, Hào ít sang An Bình hơn.

Nó quanh quẩn ở nhà lo việc vặt:

dọn dẹp sân vườn, sửa lại bờ ao, gom rác, trông mấy con vịt.

Đàn vịt đẻ cũng đều đều, thỉnh thoảng cho vài quả trứng để bà Ly bữa mặn bữa nhạt.

Bà sống một mình nên có thằng con cạnh bên, nhà cửa sáng sủa hơn, cũng thấy đỡ quạnh.

Sau nhiều chuyện xảy ra, Hào càng thẩm câu Quốc từng nói:

kiếm tiền dễ thì đễ thật, nhưng để làm ăn lớn mới là chuyện khó nhất.

Nó có tham vọng nhưng chưa có tự tin, cứ lo sợ thất bại.

Thành ra dù muốn bứt lên, nó vẫn quyết định ở lại làm từ đầu:

sửa ao, nuôi lại một lứa cá mới cho chắc ăn.

Cũng vì vậy mà chuyện bán chè lần này, Hào rất coi trọng.

Nó xem đây là cơ hội để thử sức, nên nhất quyết không muốn đứng ngoài.

Hào không nhịn được nữa, liền mở lòi:

“Thế chợ sau là mày bán chè luôn hả?

Quốc gật đầu.

⁄Ừ, hơi vội nhưng có đổ đạc đầy đủ rồi thì làm luôn.

“Chè thì tao ăn rồi.

Hào chống tay vào gối, nghiêng đầu nhìn bạn,

“nhưng tao chưa từng thấy mày nấu chè nha.

Mày biết nấu thật không đấy?

Quốc bật cười.

“Thì chẳng phải mày được ăn Chè ngô tao nấu còn gì.

Đỗ với xanh đỏ thì giống nhau, chỉ là phải ngâm với nấu lâu hơn thôi để khi ăn đỡ bị sượng, nấu đến lúc mềm thì cho đường vào nấu và đảo thêm một lúc”

Hào nhíu mày như vẫn nghi ngờ điều gì.

Quốc bèn nói rõ hơn:

“Mai mày rảnh thì qua nhà tao.

Nấu thử một mẻ xem có ổn không.

Tao sợ món này tốn thời gian, chưa chắc nấu một lần là ngon ngay đâu.

Nghe đến đây, Hào gật gù, nhưng tổi nó ngơ ngác lại:

“Khoan.

sao lại là tao nấu mà không phải mày?

Bán chè của mày chứ có phải của tao đâu?

Quốc thản nhiên đáp:

“Làm dần cho quen đi.

Với lại tao còn bận cấy, thời gian đâu mà nấu chè.

Hào trọn mắt nhìn Quốc, nhưng rồi phì cười.

“Biết ngay mà.

làm ăn kiểu gì mà việc nặng thì đưa tao hết!

Quốc chỉ cười, còn Hào thì càng lúc càng cảm thấy chuyện bán chè này.

đúng là thử thách lớn.

Nhưng đã dấn thân rồi, nó sẽ làm cho ra trò.

Sáng hôm sau, Hào theo sang nhà Quốc từ sớm.

Quốc đem chỗ nguyên liệu lần trước mua ngoài thị trấn ra, rồi cho cậu ta vào gian bếp, nổi niêu xoong chảo, gia vị.

Sau đó hướng dẫn qua một lượt quy trình nấu chè.

Việc đầu tiên nó làm là nhặt sạch đỗ xanh, đỗ đen rồi đổ nước vào ngâm cho hạt nở đều.

Trời càng về trưa càng nóng, nước trong thau đã đổi màu nhưng đỗ thì mềm dần, sẵn sàng để nấu.

Giữa buổi, Hào nhóm bếp, bắc nổi lên đun.

Khi đỗ vừa chín tới, nó hạ nhỏ lửa, kiên trì khuấy cho hạt mềm nhừ rồi mới cho đường vào.

Mùi đỗ chín quyện với đường lan ra khắp bếp.

Đến lúc người nhà đi cấy về, mồ hôi còn đọng trên áo, thì nồi chè cũng vừa hoàn thành.

Ai nấy ngồi xuống nghỉ, Hào múc chè ra từng bát, thêm vài viên đá.

Cái mát lạnh gặp vị đỗ mềm bùi khiến bữa chiều giữa ngày hè trở nên vô cùng.

dễ chịu.

Chè ngon là vậy nhưng Quốc vẫn thấy có gì đó chưa đủ để đem ra bán.

Cậu đứng một lúc trước hiên, nhíu mày nghĩ ngợi.

Một nổi chè chỉ có đỗ và đường thì đơn giản quá, ngẫm ngh một lúc Quốc lại nói với bạn.

“Lửa hơi to, nấu kỹ quá nên nó hơi nát, đường chưa thấm vào hết, lần sau bỏ đường vào són hơn, rồi đun nhỏ lửa thôi.

Hào là người thưởng thức đầu tiên nên ấn tượng sâu sắc với món của mình, đồ mình làm ra tự nhiên sẽ thấy nó ngon.

“Cái này cũng khó phết chứ chẳng đùa.

mà mày thấy mùi vị vậy ổn chưa?

“Hơi mặn á, cho ít đường thôi.

Với lại này mai mày qua thị trấn mua ít lạc về rang, rồi thêm ˆ túi bột rau câu nữa.

“Bột rau câu á?

hay là bột Phao câu?

Quốc chép miệng.

“Rau câu, rờ au, rau.

vào tiệm tạp hóa kiểu gì cũng có bán, cái này mua về để làm “thạch” á, làm một tý rồi cho vào cốc chè.

Nói đến đây Hào như bừng tỉnh.

CON Thạch rau câu.

thì ra cái đó, trong chè ngoài chợ người ta có cái đó, thì ra là như vậy, thế cái miếng gì giòn gòn rắc ở trên là gì?

“LÀ cùi dừa, nhưng chỗ mình khó kiếm nên thay bằng lạc rang, thom và bùi.

Dùng được.

Hào gật gù

“Hiểu, hiểu.

chiều tao đi luôn, mai nấu tiếp.

Theo Quốc, trước hết phải làm thêm một ít thạch rau câu để tạo cảm giác mát và dễ ăn hơn.

Ở địa phương không có cùi dừa tươi nên thay bằng lạc rang.

Chỉ cần rắc một chút lạc giã dậr lên mặt khi ăn là món chè sẽ dậy mùi thơm và có độ bùi đặc trưng.

Người ta bán chè ngoài chợ thường nhỏ vài giọt dầu chuối cho thơm, nhưng Quốc lại thích vị nguyên bản của đỗ nê quyết định không dùng.

Hai thứ bổ sung còn thiếu, Hào hăng hái đi mua ngay.

Với cái vụ làm chè này, có vẻ tâm huyết lắm.

Trong khi đó, Quốc lại đang bận đi cấy cùng ba mẹ và chú thím.

Nguyệt cũng sang giúp nên cậu không thể tự chạy về lo nồi chè được.

Đàn ông trong nhà thì tập trung cày bừa, còn những người còn lại lo nhổ mạ, rồi khi nào xong thì cấy ngay chỗ đó.

Công việc nối tiếp nhau, chẳng ai rảnh để rời ruộng.

Hè năm nay đông vui hơn hắn.

Vì gia đình Quốc ưu tiên làm ruộng nhà chú thím trước nên đến lượt ruộng nhà mình thì đã trễ hơn vài hộ.

Thành ra có vài người quen đã làm xong vụ cấy rồi cũng tranh thủ qua phụ nhà Quốc.

Mây sang giúp cả buổi, chị Linh cũng đến.

Một phần vì có quen biết với Quốc khá thân, phẩt khác vì biết nhà Quốc có tủ lạnh.

Giúp xong kiểu gì cũng được mời cái gì đó mát mẻ để giải khát.

Lúc thì dưa chuột ướp lạnh, còn lần này là chè.

Tất cả đều háo hức chờ thưởng thức nồi chè do “chiên gia” Hào đích thân nấu.

Cả nhóm cấy.

xong, rửa tay qua nước mương, ngồi dưới bóng cây nghe tiếng gió thổi, rồi từng bát chè mát lạnh được mang ra.

Chị Linh trêu.

“Ủa, Hào làm osin cho nhà Quốc hồi nào thế”

“Ê nha, ai làm osin chứ, người ta nấu chè để tập tành làm ăn chứ.

“Ghê ta.

chị Linh múc một thìa mát lạnh cho vào miệng, tấm tắc khen.

“Ăn cũng không tệ nha.

Định bán chè thật hả?

Hay là để chị bán giúp cho, chị chỉ ăn chè thôi, không cần trả tiền công đâu.

Mây giơ tay lên phản đối.

“Không được đâu chị ơi, việc đó em làm TỔ.

Linh thản nhiên đáp.

“Chị bán cùng em cũng được mà, một mình làm sợ không kịp.

“Chị là người thứ 3:

đó, em với em họ của Quốc bán cùn nhau, là 2 người rồi.

không cần thêm đâu ạ.

Chị Linh sửng sốt.

⁄Ủa, sao không ai cho chị biết vậy, tiếc ghê á.

Bữa này miễn Phí phải không, Hào.

cho chị cốc nữa đi”

Ai cũng tấm tắc, còn Hào thì đỏ mặt nhưng vui ra mặt, thấy công sức cả buổi sáng của mình cuối cùng cũng mang lại chút tự tin cho kế hoạch bán chè sắp tới.

Mấy buổi đầu, chè Hào nấu chỉ ở mức tạm được.

Mọi người ăn thấy mát nhưng chẳng cógì đặc biệt.

Thế mà chỉ sau vài hôm, tay nghề của nó tăng lên trông thấy.

Hào bắt đầu thử trộn các loại đậu, lúc thì đậu xanh với đậu đen, lúc lại thêm cả ngô nếp.

Cho chúng vào chung một cốc nhìn bắt mắt lắm, thêm vài viên đá là vị khác hắn:

thơm, bùi, ngọt vừa, lại mát lạnh.

Chè thập cẩm này nếu đem ra chợ bán thì chắc chắn kiếm được tiền.

Đấy là còn chưa bổ sun thạch rau câu và lạc rang như Quốc đề xuất.

Khi thêm hai thứ đó vào, màu sắc vừa đẹp, hương vị lại đậm đà.

Quốc nếm thử xong cũng yên tâm hơn hẳn về món chè mà Hào chuẩn bị đem bán.

Một buổi chiểu, Hào ngồi bệt xuống thềm, lau mồ hôi rồi nói.

“Mấy cân đậu xanh, đậu đen, đậu đỏ trong nhà mày, tao dùng hết để thử nghiệm rồi đó.

Không vấn đề gì chứ?

Cần thì tao bù tiền lại.

Quốc suy nghĩ một lát rồi đáp.

“Vậy cũng được.

Coi như nguyện liệu tao mua để mày học nghề đi, Từ giờ mày biết nấu chè và có thể đem bán rồi, nên vụ này mày làm nha.

Tao chỉ cung cấp đá lạnh thôi.

Hào trố mắt.

“Thật hay đùa đấy?

Cái này kiếm ra tiền đó nha.

Mày không làm mà để tao làm hả.

Quốc bật cười.

“Thì mày vẫn muốn làm ăn buôn bán mà.

Thấy mày nghiêm túc như vậy, thì thử bán chè xem sao.

Điểu kiện duy nhất là.

khi tao ăn chè của mày thì không được tính tiền.

Hào lườm nhẹ, giọng nửa thật nửa đùa.

“Miễn phí một cốc thôi nha.

Ăn nhiều quá lỗ chết.

Mà còn cái cốc, cái thìa với thùng giữ nhiệt thì sao?

Cho tao mua lại đi cho tiện, khỏi phải ra thị trấn.

Quốc gật đầu ngay.

“Trước mắt cứ dùng chung đã.

Lỡ đâu mày bán được mấy hôm rồi chán thì uống của.

Hào chống cằm, ngẫm nghĩ.

“Ừ ha.

Mùa hè thì bán được chứ khi đi học chắc không có thời gian.

Với lại món này đúng là phải bán theo mùa.

Mà nếu bán trong trường học thì cũng đắt khách đấy chứ.

tiếc là hè không có người đi học.

Quốc chép miệng, vừa buồn cười vừa bất lực.

“Rồi vậy là mày nhận vụ bán chè nha.

Giờ mày mua nồi này, mua hũ đựng này, mua nguyên liệu nữa.

Mấy khoản đó chắc mày tự tính cả rồi phải không?

Hào vênh mặt, khí thế hẳn lên.

“Hê hê.

Yên tâm đi.

Lần này tao sẽ làm cho đàng hoàng.

Đến lúc tao kiếm ra tiền, đừng có mà hối hận.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập