Chương 124:
Phiên Chợ Đầu Tiên.
Đối với chuyện bán chè ngoài chợ, Hào tỏ ra hào hứng hơn hẳn mọi việc trước đây.
Sáng sớm, cậu tự đạp xe ra thị trấn mua nguyên liệu, mua thêm nồi mới, thêm vài cái hũ, cái tô để đựng chè.
Sau vài lần tự nấu, Hào biết rất rõ cần mua những gì, mua bao nhiêu thì vừa đủ.
Số tiển tiết kiệm bấy lâu nay được cậu mang ra chỉ tiêu một khoản không nhỏ, loanh quanh hơn một triệu đồng.
Thế nhưng Hào không hề tiếc, trái lại còn thấy đáng giá.
Mang đồ về tới nhà, Hào nhìn gian bếp cũ kỹ, chật chội ở nhà mình, bếp nằm góc nhà, tường ám khói đen, trên trần lại toàn bồ hóng tích thành từng chùm.
Nhớ tới bếp ở nhà Quốc, gọn gàng và ngăn nắp, Hào thấy rằng nấu chè ở bếp nhà mình thì không ổn.
Sau một hổi cân nhắc, cậu quyết định đặt nổi nấu chè ở một góc ngoài hiên, rồi kê thêm mấy tấm mẹt vây lại để chắn gió.
Tuy hơi tạm bọ nhưng ít ra thoáng và sạch hơn ở trong nhà.
Bà Ly thấy con trai mua nhiều đồ về nhà, lại còn loay hoay ở ngoài hiên, kê kiểng bắc bếp.
Bà tò mò hỏi.
“Mày làm cái gì đấy Hào?
tha kiểng tha nổi ra đây làm gì?
Hào đáp gọn.
“Kê bếp ngoài này nấu nồi chè để bán ở ngoài chợ.
Bà Ly hỏi lại
“Nấu gì sao không vào nhà mà nấu.
Hào đáp tỉnh bơ.
“Trong nhà lộn xộn lắm, đang nấu mà cái gì rơi vào nồi thì hỏng hết nổi chè của tôi.
Cái này mang đi bán, không làm vớ vấn được đâu.
Bà Ly lại hỏi.
“Chè gì?
nước chè à?
Hào định giải thích thêm nhưng chợt nhớ ra hình như mẹ cậu ta chưa từng ăn chè lần nào.
Chè mà bà biết thực ra là cách gọi khác của trà, chuyên pha để tiếp khách.
“Không phải nước chè, đợi tôi nấu xong rồi ăn cho biết.
Cái này ngoài chợ chưa có ai bán, phải ra thị trấn mới có.
Cái này bỏ đá lạnh vào thì ăn ngon lắm.
“Thế làm có khó không?
“Không khó, tôi biết nấu rồi.
Bà đem túi đỗ đi ngâm họộ tôi, tôi đang dở tay, quét dọn một chút đã.
Ba Ly đi vào nhà, lục lọi trong mớ đổ đạc con trai mua về, thấy có túi đậu xanh và đậu đen, mỗi loại cỡ hai ký, thêm một túi lạc nữa.
“Ngâm túi nào đấy Hào oi?
“Túi đậu xanh với đậu đen, ngâm 1 cân trước thôi, nhớ tách riêng đừng trộn chung, đấy” Rồi Hai mẹ con lọ mọ chuẩn bị, sau vài giờ ngâm đỗ thì bắt đầu cho vào 2 cái nồi đun cùng lúc.
Thời gian còn lại thì rửa lại bát đĩa, dọn bếp trong nhà, và đặc biệt là cái trần dính đầy bé hóng, mỗi lần quét thì bụi đen rơi xuống lả tả, cả cái tường nhà ám khói đen, sau một hồi qu‹ qua quét lại, thu được cả một sọt bồ hóng lẫn tro bếp.
Đến tết còn chưa dọn kỹ như hôm nay.
Trong khi đó, nhà Quốc vẫn chưa cấy xong đám ruộng cuối.
Đám ruộng trồng rau được để lại sau cùng, lúc này nhiều cây vẫn còn xanh lá, thậm chí còn ra hoa, nhưng cũng đành phải nhổ dàn, dọn dẹp một lượt để kịp thời vụ.
Cà rốt, khoai tây, hành tỏi đến lúc này mới thu hoạch.
May có nhà chú thím, thêm Linh và Mây qua phụ giúp nên công việc đỡ vất vả hơn.
Có lúc ba Quốc dắt trâu cày phía trước, Quốc và mấy đứa bạn đi sau vừa nhặt khoai tây vừa gom cà rốt cho vào sọt vào bao để chuyển ra ngoài.
Con trâu tranh thủ cúi xuống ăn vụng và củ, vừa bước vừa nhai, trông đến là buồn cười.
Củ thu hoạch xong được đem ra mương nướ:
rửa sơ cho trôi bớt bùn đất, rồi mang về sân phơi cho ráo.
Cuối buổi, Quốc chia cho mỗi nhà vài ký đem về làm thức ăn.
Mấy loại củ này để được lâu, ăn cả tuần cũng không hỏng.
Nhờ có nhiều người cùng làm, công việc ở nhà Quốc tiến triển rất nhanh.
Buổi sáng vừa thu hoạch vừa cày, buổi chiều tập trung đi cấy, đến tối thì xong thửa ruộng cuối cùng.
Cuối buổi, Nhà thím nán lại lấy thêm 50 ký đậu tương, cho lên Lưng con trâu để nó thồ về nhà.
Thím mang đậu về sớm rồi buổi tối tiện xay đậu sẵn, để sáng mai làm đậu bán cho kịp phiên chợ.
Nhà thím vừa đi thì Hào lại sang nhà Quốc, Ngày Mai bán hàng rồi nên muốn Quốc qua nhà Phụ giúp xem có thiếu thốn gì không.
Hào loay hoay một mình khó tránh khỏi thiếu sót.
Thê là tối đó Quốc lại sang nhà Hào.
Ba Mẹ Quốc không cấm đoán, ngược lại còn muốn đẩy cậu đi ấy chứ.
Buổi tối ở nhà Hào không có điện, trong nhà thắp hắn hai ngọn nến chia ra hai góc nhà, ánh sáng hơi yếu nhưng đủ để Quốc nhận ra trong nhà đã được dọn dẹp qua.
Trên một tấm phảr lớn thì có hai cái hũ cùng vài cái tô, cái đĩa nằm la liệt.
Mẹ của Hào thì đang rang lạc, nghe từng tiếng xoen xoét.
Bên ngoài có hai cái nồi đang đun liu riu, có thể ngửi thấy mùi đậu theo làn khói lan ra khắp nơi khiến căn nhà trở nên rất ấm cúng.
“Chuẩn bị xong hết rồi à?
“Đang nấu chè, sợ sáng mai làm không kịp, mẹ tao đang rang lạc, r TỔi còn thạch rau câu nữa.
“Nấu sớm vậy không có ổn đâu, để sáng mai là cũ rồi.
Nếu mà cho đường vào sợ rằng sẽ bị chua đấy?
“Đường thì chưa cho.
“Tạm ngưng lại đi, vớt ra để nguội mai dậy sớm hằng đun.
người ta ăn chè vào lúc trời nóng ban trưa nên mình không.
cần đi chợ sóm quá đâu.
Hào nghe lời Quốc mà rút bớt củi, tạm dừng việc đun hai nổi chè, sau đó vớt ra cho vào hũ trước, lạc có thể rang trước, mấy cái kia, ngày mai dậy sớm rồi làm sau.
Nhà Hào còn chưa ăn cơm nữa, nên lấy lạc và đậu làm thức ăn, xào rồi cho thêm gia vị ăn qua bữa.
Ăn xong rồi mẹ Hào có thể nghỉ ngơi sớm, do không có việc gì làm.
Quốc và Hào thì ra ngoài cái sàn gỗ ở hiên, hóng gió rồi bàn chuyện.
Ngày mai bán ở đâu, rồ bàn ghế chưa có, chẳng lẽ lại bắt khách đứng ăn chè.
“Lẽ ra hôm nay nên mua thêm mấy cái ghế kiểu, ghế ở buổi chào cờ ấy, rồi thêm cái bàn gấp.
MÀ nay nhiều đồ quá nên không nghĩ tới.
Nhìn Hào bối rối, Quốc an ủi
“Đừng lo quá, đâu sẽ có đó, không bán được ăn tại chỗ thì mình có thể bán kiểu đong túi mang về, ngoài chợ đông đúc kiếm chỗ ngồi đâu có dễ”
“Nói cũng đúng, mà bán kiểu mang về thì tao lại không mua túi rồi, cây thiệt chứ, cứ thiếu cái này cái kia.
Hào lại vò đầu bứt tai, Quốc cười đáp.
“Yên tâm nhà tao có mà.
trước mua về giúp thím bán tào phớ, mà phiên này vội quá nên chưa làm, chắc phải đợi phiên sau.
Còn mày nữa, tao nghĩ còn chuẩn bị thêm cho hoàn thiện ai dè vội vàng thế.
Hào chép miệng.
“Thì tao thấy cũng tương đối đầy đủ, sẵn sàng rồi mới bán, nào có nghĩ lại phát sinh nhiều chuyện vậy đâu.
Tao nóng lòng muốn xem có bán được ngoài chợ không đây.
Sang hôm sau, hai đứa dậy từ khá sớm, Hào bồn chồng không ngủ được sâu, trong lúc mê man còn nghĩ là đang bán hàng ngoài chợ rồi.
Đang lúc đếm tiền thì bị gọi dậy.
Nói chung là mất toi giấc mộng đẹp.
Bà Ly dậy sớm nhóm lửa sưởi ấm cả căn nhà, Hào cũng.
bắt đầu nhóm bếp, lấy đậu trong hũ ra rồi đun lại với lửa lớn hơn, trong khi chờ đợi thì ra suối vệ sinh cá nhân qua loa.
Lúc quay về thì bắt đầu cho đường vào nối chè, khuấy đều, động tác có vẻ thành thục lắm.
Quốc thì vớt hai tô nước đậu trong nổi, rồi cho bột rau câu vào, thêm ít đường nữa.
Chờ nó nguội liền đông lại, không cần phải động chân tay nhiều.
Bà ly thì lấy cái chai thủy tỉnh, cán qua chỗ lạc tối qua rang để tách vỏ và nghiền vụn mùi thơm bùi của lạc rất là đặc trưng.
Loanh quanh chỉ mất hơn 1 tiếng là chuẩn bị xong xuôi, Hào có múc ra một ít chè vào bát rồi cho rau câu, lạc nữa.
cậu ăn thử và thấy rất ngon.
Một bát mà 3 người ăn thử.
Thấy vừa rồi thì bắt đầu múc chè cho vào hũ, lạc thì cho vào túi.
thạch rau câu thì để nguyên khối, khi nào tới chợ cứ dùng thìa trực tiếp chia nhỏ cho vào cốc.
Tất cả được cho vào một cái sọt tre, phải nhồi thêm mấy lớp vải xung quanh để cố định mấy.
cái hũ, tránh đi đường bị nghiêng đổ.
Xong xuôi thì bắt đầu lên đường.
KHI ghé qua nhà Mây cũng tiện gọi cô bạn một tiếng, lúc này còn đang đánh răng ở ngoài vòi nước.
Thấy Quốc và Hào đi qua thì không khỏi ngạc nhiên.
“Ủa, hôm qua Quốc ngủ dưới này à?
Mang cái gì trên xe thế.
“Chè đấy, nay rảnh qua chợ phụ bán chè nha.
Mây lau mặt nở nụ cười tươi tỉnh.
“Ơm.
cứ đi trước đi, lát nữa mình mới đi chợ.
Quốc trở về nhà lấy xe, lấy xô đá lạnh và chục chiếc cốc chiếc thìa mang đi chợ.
Mẹ cậu đang sửa soạn bánh giò với chuối chiên, hỏi Quốc xem có bán rau củ gì không?
khoai tây, cà rốt, hành tỏi hôm qua mới thu hoạch.
Quốc nói với mẹ
“Rau củ này không sợ hỏng, để phiên chợ tới hãng bán.
Hôm nay cũng đi ra chợ bán chè với Hào đó.
“Hai đứa bán chè thật à?
Nay nhà thím cũng bán đậu đấy, không biết thím ấy sửa soạn thế nào rồi.
Có khi mẹ đi trước xem thế nào đã”
Hôm nay thì ba Quốc nghỉ ngơi, ở nhà trông nhà sau chục ngày làm việc vất vả.
Mẹ vừa đi thì đến lượt con trai đi chợ.
Quốc sửa soạn xong, ra tập trung với Hào thì cái Mây cũng đạp xe đi tới, hôm nay đi chơi và xem mấy người bạn bán buôn ra sao.
Đến khi nghe ra người trực tiếp bán chè không phải Quốc mà là Hào, cô hơi ngạc nhiên.
Sự thay đổi đột ngột ấy khiến Mây có chút lúng túng.
Thật lòng mà nói, cô quen làm việc cùng Quốc hơn, còn với Hào thì tuy thân từ nhỏ nhưng lại không được tự nhiên như vậy.
Hào thấy Mây cứ lấm lét nhìn mình liền lên tiếng.
“Nay nhiều việc, có gì thì qua giúp tôi nha bà.
thù lao là một cốc chè.
Mây gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng vẫn có chút ngần ngại.
Nhà Hào còn thiếu thốn, ăn chùa của người khác thì vui chứ ăn chùa nhà của Hào thì cô không nõ.
Ba người đạp xe một lúc thì bắt kịp mẹ Quốc, lúc này cô không đạp xe mà dắt bộ cùng thím.
Hàng của thím hơi cổng kềnh, đậu phụ còn để trong khuôn, phủ vải trắng, di xe sợ xóc làm vỡ, hỏng miếng đậu nên dắt bộ cho an toàn.
“hôm nay mấy đứa cũng đi chợ à”
“Hôm nay bán chè thím ơi, mà chưa có chỗ bày hàng nữa, bọn con đi trước nha.
“ừ.
đi trước đi, thím và mẹ Quốc dắt bộ đi tới chợ sau.
Cái Nguyệt phải đi ôn thi nên chuyến này không tham gia.
Mỗi người đều chở theo đồ đạc linh kinh phía sau xe, chỉ riêng Mây là đi đi “chơi” đúng nghĩa.
Tới chợ, Quốc và Hào gửi xe lại cho Mây trông tạm, rồi chia nhau đi tìm chỗ bày bán rồi còn mượn bàn ghế.
Hào đi một vòng thấy người ta chỉ bày hàng ra nền đường, ngay giữa lối đi, nơi có bàn ghết.
hàng bánh cuốn, bánh đúc, mấy chỗ đó không thừa ghế nào, mà có thừa cũng không cho người khác.
Mấy hộ dân xung quanh có vài cái ghế trong nhà, nhưng quen biết gì đâu mà cho Hào mượn Không phải họ xấu tính mà bỏi vì ở gần chợ lâu rồi, có vài trường hợp khi mượn đồ thì ăn né ngọt xót, lúc tan chợ thì không thấy đem trả, chủ phải tự đi tìm.
May mắn thì tìm lại được, không may thì bị mất hoặc bị hỏng.
Trừ khi là người quen, chứ người lạ thì nhất quyết không cho.
Quốc thì đi ở rìa ngoài, sự chú ý nằm ở khu vực bên kia đường.
Khu vực này lại khá vắng vẻ chỉ có vài người bày biện bán rau ở rìa đường, còn đi sâu hơn thì ít hàng quán.
Bên này, người ta thường để xe đạp ở đây, bán một số thứ đổ cồng kểnh như mẹt tre, lồng gà vit, gia súc.
Từ đằng xa, Quốc đã thấy một cái bàn gỗ được để trống trước hiên của một căn nhà.
Cột gỗ đã mối mọt, mái hiên thấp, xem ra đã được dựng từ rất lâu đời, những mảng vôi trộn cát bong tróc làm lộ ra mấy viên gạch đỏ.
Tuy cũ kỹ nhưng tổng thể lại rất sáng sủa.
Quốc bước vào hiên nhà, gõ nhẹ mấy nhịp lên cánh cửa gỗ đã sòn.
Một ông lão gầy gò, gương mặt hốc hác, chậm rãi bước ra.
“Tìm ai thế cháu?
Quốc lễ phép.
“Ông ơi, cho cháu mượn cái bàn với cái ghếngoài hiên một lát được không ạ?
cháu bán hàng.
Cuối buổi cháu gửi tiền, coi như thuê bàn ghế ạ.
Ông lão lắc đầu, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát.
“Bàn ghế cũ rồi, khuân đi khuân lại dễ hỏng.
Mang ra chợ đông người, lỡ mất thì ông biết tìm đâu.
Quốc suy nghĩ một chút rồi đổi cách nói.
“Vậy ông cho cháu bày hàng ở ngay đây được không ạ?
Cuối buổi cháu trả tiền thuê chỗ bán.
Ông cụ ngập ngừng, nhìn Quốc một lúc.
“Chuyện này.
cháu bán cái gì?
“Dạ, cháu bán chè ạ.
Chè mát lắm.
Lát nữa cháu mời ông ăn thử, không ngon không lấy tiền, mà ngon thì cũng không lấy tiền.
Nghe tới đó, ông lão khẽ cười.
“Thằng nhỏ này.
thôi thì cứ bày hàng ở đây đi.
Nhưng mà ông nói trước, chỗ này hơi ít người qua lại, bày hàng ở đây liệu có ai mua không?
Quốc đảo mắt nhìn quanh.
Phía trước khá trống trải, xa xa là một bãi rác.
Đây chính là nguyên nhân chính.
Rác ngoài chợ sau mỗi phiên lưu lại rất nhiều và người ta lại dồn nó sang bên này cho sạch sẽ.
Nếu không có đống rác này, thì bên này cũng có thể làm một khu vực buôn bán, không nhất định phải bon chen với phía bên kia.
Quốc gật đầu xác nhận.
“Dạ được ạ, nhưng hôm nay ông cho cháu chuyển cái bàn sang đầu bên kia hiền một chút nhé.
Ông cụ đáp ngay.
⁄Ừ, miễn là đừng mang ra ngoài chợ là được”
Quốc liền quay về chỗ cái Mây.
Hào sốt ruột lắm, thấy Quốc về liền lập tức hỏi.
“Tao đi một vòng không ăn thua, mày tìm được chỗ nào cho mượn không?
“Tao tìm được chỗ bày bán, có cả bàn ghế luôn.
Hơi cũ một chút nhưng dùng được.
Hào mừng rỡ.
“”Ở đâu thế, dẫn tao đi xem.
Quốc giơ tay ngăn lại.
“Không cần xem đâu, dắt xe mang đồ qua đó luôn.
Hôm nay chỉ có thể bán ở đó thôi.
Quốc dẫn hai người bạn di chuyển vào chọ.
Trái với khu vực đông đúc, Quốc lại đưa hai người rẽ sang bên kia đường, ít người qua lại.
Hào đi theo phía sau, đưa mắtnhìn quanh bốt phía còn tưởng Quốc chỉ nhầm đường.
Cho tới khi dừng chân trước một căn nhà cũ, theo hướng chỉ tay của Quốc.
“Tới nơi rồi.
lau chùi quét dọn một chút là được.
Hào chống hông nhìn căn nhà, chất vấn.
“Có nhầm gì không Quốc, bày hàng chỗ này thì bán cho ai.
Mây gật gù.
“Đúng đó, bình thường mình đi chợ không đặt chân tới đây bao giờ luôn.
“Chỗ này ít, chứ không phải không có, bây giờ chưa nhiều thì sau này sẽ nhiều.
Hôm nay cứ bán ở đây đi, không ổn thì chợ sau mình tìm Phương án khác.
Hào và Mây nhìn nhau rồi tự ra hiệu đồng ý với ý kiến của Quốc.
Một người dỡ hàng, một người thì xách đồ.
Quốc nhặt nhạnh một số thứ rồi cùng Hào kê bàn ghế qua vị trí mới, chỗ này tạm thời tránh xa được cái đống rác của khu cho.
Hào vừa làm vừa làu bàu.
“Sao không kê hẳn ra ngoài cho dễ bán?
“Ông cụ không cho mang đi”
“Lúc nãy tao đi mấy chỗ chẳng ai cho mượn cả, dân ở đây keo kiệt thật đấy.
“Ngoài chợ đông đúc, kiểu người nào cũng có.
Nếu gặp ai cũng cho mượn thì chắc chắn mất nhiều đồ lắm.
Đừng than văn nữa, đâu sẽ có đó mà.
Chỗ này tuy cũ kỹ nhưng tao thấy sáng sủa lắm, làm ăn ở đây sẽ tốt.
Kê xong bàn ghế, cả hai xuống phụ cái Mây, mang đồ dọn tới.
Các hũ chè, xô đá, cốc thìa được bày gọn gàng trên bàn.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu mỗi khách.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập