Chương 127:
Thỏa Thuận Với Quản Lý Khu Chợ.
Quốc bước ra bên ngoài, vừa hay thấy một người đàn ông đang kéo chiếc chổi tre cũ, chậm rãi gom túi bóng, giấy bìa rách cùng mó rau củ hỏng thành một đống lớn.
tiếng chổi tre vang lên đều đều trên nền đất, mang theo rác và bụi.
Đống rác được dồn ở khoảng sân phía trước, cách chỗ Quốc bày hàng vài chục bước chân.
Quốc đứng nhìn một lúc.
Khoảng cách khá xa nên mùi không truyền tới thế nhưng về mặt thị giác thì, đống rác kia cứ như đập vào mắt người ta, Quốc không khỏi nhíu mày.
Nghĩ ngợi giây lát, cậu vớ lấy chổi ở góc cửa, bước ra quét dọn trước hiên, vừa làm vừa tiến lại gầy chỗ người đàn ông kia, lấy cớ bắt chuyện.
“Chợ lớn thế này mà chỉ mỗi bác quét dọn thôi ạ?
Người đó vóc dáng trung bình, lưng hơi còng.
Đôi mắt híp lại dưới hàng lông mày rậm, sống mũi nhọn, gò má cao.
Những nếp nhăn chẳng chịt hẳn sâu trên gương mặt khiến ông ta trông từng trải, nhưng không toát ra vẻ chất phác.
Ngược lại, ánh mắt ấy mang theo chút tĩnh ranh, ma mãnh.
Người đàn ông liếc nhìn Quốc, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân, không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Mày là con cái nhà ai đấy?
Trông không quen mặt lắm.
Quốc ngẩng đầu đáp:
“Cháu không phải người ở quanh đây.
Nhưng mẹ cháu thì ngày nào cũng ra chợ này bán hàng.
Nhà cháu bán bánh giò ạ, bác đã ăn thử chưa?
Người đàn ông lắc đầu:
“Chưa.
Nếu mở hàng quán cố định thì may ra, chứ bán lẻ tẻ ngoài chợ thì không biết bao nhiêu người, sao mà nhớ cho xuể”
Quốc im lặng một lát, tiếp tục quét rác vừa làm vừa nói.
“Mà bác ơi, sao bác không.
chuyển đống rác ra xa hơn một chút?
Vừa đỡ mùi, lại tận dụng được khoảng đất này để người ta bày hàng bán bên này.
Đốt rác ở đây, ảnh hưởng mấy nhà xung quanh thì sao.
Người đàn ông dừng tay, chống chổi xuống đất, nhìn Quốc từ đầu đến chân, ánh mắt sắc lại.
“ Từ lúc có cái chợ này thì người ta toàn gom rác ở đây, có thấy ai phàn nàn gì đâu.
Ông ta nhếch miệng.
“Người ta tập trung hết bên kia đường rồi dâu có vướng bận gì.
Quốc gật đầu nhẹ.
Một lúc sau cậu mới nói:
“Dạ, cháu thấy bên đó đông quá, hơi chật.
Nếu dọn sạch chỗ này, chuyển nơi đổ rác đi chỗ khác, người ta san bớt qua bên này thì chợ sẽ thông thoáng hơn, không bị chen chúc nữa.
Người đàn ông cau mày, giọng lộ rõ vẻ khó chịu:
“Trẻ con thì biết cái gì.
Chợ càng đông người ta càng thích.
Hàng quán san sát nhau, đứng một chỗ xem được nhiều thứ, người mua không phải đi lại nhiều.
Ông ta nhìn về phía khu chợ đông đúc bên kia đường.
“Với lại, tập trung một chỗ thì tao cũng.
dễ quản lý hơn.
Nói xong, ông ta lại cúi xuống, tiếp tục quét rác.
Quốc nghe ra rõ ràng sự cậy quyền ẩn trong giọng nói của người đàn ông kia.
Đó không phả kiểu khoe khoang lộ liễu, mà là thứ cảm giác quen thuộc của người đã nắm trong tay chút quyền lực, quen được người khác nể sợ.
Quốc không hề tỏ thái độ đối cứng.
Cậu vẫn giữ giọng nhỏ nhẹ, vừa quét vừa nói, như thể chỉ là câu chuyện phiếm bên lề.
“Bác làm quản lý khu chợ, ngày nào cũng quét dọn vất vả thế này, có được nhiều tiền không bác?
Người đàn ông chép miệng một tiếng, tay vẫn cầm chổi nhưng động tác chậm lại.
Dáng vẻ Ông ta trông có phần chán nản, song trong ánh mắt và giọng nói lại thoáng qua một chút khoái chí, pha lẫn tự hào.
“Bên trên người ta phân công, bên dưới thì bà con trong chợ tín nhiệm, nên bác miễn cưỡng làm việc này thôi.
Chứ nào có lương lậu gì cho cam.
Quốc ngẩng lên, tỏ vẻ ngạc nhiên thật thà.
“Thật không đó bác?
Gọi là quản lý chợ thì chắc phải có quyền cao lắm chứ, làm sao mà không có lương được?
Nghe vậy, người đàn ông rõ ràng càng.
đắc ý hơn.
Ông ta hắng giọng, nói chậm rãi như đang giảng giải cho một đứa trẻ.
“Không có lương thì cũng có cái lợi khác.
Người ta muốn bán hàng trong chợ thì phải được bác thông qua cái đã.
Chẳng may có hàng cẩm, thuốc độc hay mấy thứ linh tỉnh bán tràn lan thì sao được, đúng không?
Ông ta cười cười.
“Bán lẻ thì bác không nói, nhưng muốn mở sạp đàng hoàng thì mỗi phiên cũng phải bỏ ra chút phí.
Năm, mười nghìn gì đó, tùy loại mặt hàng.
Quốc tròn mắt, làm vẻ ngạc nhiên, rồi giả vờ đưa tay ra đếm ngón.
”Ở chợ chắc cũng mấy chục sạp, nếu thu hết thì mỗi phiên cũng được nhiều phết đó bác.
Để cháu xem nào.
năm, mười, mười lăm.
Người đàn ông nhìn Quốc, trong mắt hiện rõ sự đánh giá:
một đứa trẻ khờ khao, tính toán vụng về Dù vậy, sự cảnh giác vẫn không hề giảm, ông ta lập tức xua tay.
“Thôi, đừng đếm nữa.
Nói vậy để mày biết thế thôi.
Giọng ông ta trở nên nghiêm túc.
“Sau này nếu muốn mở sạp hàng thì nhớ đóng phí, bác sẽ thu xếp cho một chỗ mà bán.
Nói thì tưởng làm quản lý là nhàn, chỉ đứng thu tiền, chứ công bỏ ra đâu có nhỏ.
Tan chợ phải quét một lần, trước họp chợ quét một lần.
Trong chợ mà xảy ra lộn xộn, cãi cọ, đánh nhau thì bác cũng phải đứng ra giải quyết.
Không phải ai muốn cũng làm được đâu, không có bác thì chỗ này loạn hết.
Quốc im lặng một lúc, như đang suy nghĩ.
Tiếng chổi tre sột soạt trên nền đất vang lên đều đều.
Một lát sau, cậu mới lên tiếng, giọng chậm rãi:
“Cháu định mở sạp bên này, được không bác?
Người đàn ông bật cười khẩy, liếc nhìn khoảng đất trống cùng đống rác bên cạnh.
“Bên này thì bán cho ma à?
“Dạ cháu bán lặt vặt thôi, không nhiều lắm.
Quốc đáp ngay, thái độ vẫn rất nhún nhường.
“Chỉ là đang vướng cái đống rác này.
Nếu dọn được sang chỗ khác thì tốt quá.
Khu vực này mà sạch sẽ, phân lô ra thì dựng thêm được cả chục gian hàng ấy chứ bác nhỉ?
Người đàn ông lắc đầu, vẻ mặt không mấy tán thành.
“Dễ gì.
Quanh chợ thì mỗi chỗ này là tiện để đổ rác thôi.
Thử mang ra chỗ khác, để vào đất người nhà người khác xem, người ta chẳng làm ầm lên ấy chứ.
Người đàn ông cúi xuống, nhặt một tờ giấy vụn trong đống rác, châm lửa đốt rồi tiện tay mồi luôn một điếu thuốc lá.
Tờ giấy cháy dở được ném trở lại đống rác, khói đen lẫn khói trắng chậm rãi bốc lên, lan ra mùi khét khó chịu.
Ông ta rít một hơi thuốc, chậm rãi nói:
“Làm quản lý bao nhiêu năm rồi, phiên chợ đông nhất vào dịp Tết cũng chưa từng bày hàng tới tận chỗ đống rác này.
Thật lòng mà nói thì, Bán bên này không ăn thua đâu.
Nếu muốn, bác thu xếp cho mày một sạp bên kia, chỗ đó bán tốt nên phí hơi cao, hai chục nghìn.
Quốc nghe xong chỉ cười, giọng ôn hòa:
“Cháu lại thích ở bên này hơn.
Cháu không cần chỗ đông người.
Chỉ cần không để rác của khu chợ đổ ở đây nữa thôi.
Cháu có thể giúp bác quét dọn khu vực bên này, được không bác?
Người đàn ông cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ cảnh giác.
“Bên này là nửa khu chợ đấy, Mày muốn bác chia phần miếng cơm cho mày đấy à?
“Dạ không”
Quốc lắc đầu.
“Nếu có sạp mở bên này, bác vẫn thu tiền sạp như bình thường.
Cháu chỉ mong từ giờ mình đổ rác sang chỗ khác.
Bây giờ chưa có người bày bán, nhưng tương lai thì chưa ai dám chắc.
Nếu bên này đông lên, cháu nghĩ cũng có lợi cho khu chợ mình.
Dọn đống Tác đi, chợ sẽ sạch sẽ hơn.
Sau này nếu phát sinh thêm sạp hàng thì người quản lý cũng có thêm nguồn thu.
Nghĩ tới đó, nét mặt người đàn ông dịu xuống.
Ông ta nhìn Quốc một hồi lâu rồi thở dài.
“Hây.
nói thì đễ, nhưng mày nhìn xem.
Ông ta chỉ vào đống rác to trước hiên.
“Rác chất đống ở đây bao năm, muốn dọn đi đâu phải ngày một ngày hai.
Tốt nhất là đừng có mua dây buộc mình làm việc không đâu.
Buôn bán là phải cạnh tranh, bỏ nhiều tiền thì có chỗ tốt, ai không theo được thì đành chọn chỗ xấu hơn thôi.
Quốc không vội tranh luận, chỉ nói gọn:
“Nếu cháu dọn hết được chỗ rác này, sau này bác đừng gom rác về đây nữa nhé.
Người đàn ông bật cười, tưởng như nghe chuyện viển vông.
“Mày mà dọn hết được chỗ này à?
Được, riêng sạp hàng của nhà mày, bác không thu tiền ph luôn.
“Dạ được ạ”
Quốc đáp ngay, không do dự.
Thấy Quốc nhận lời quá gọn, người đàn ông lại thấy hơi chột dạ, liền nói thêm:
“Nhưng mà mày phải lo luôn vệ sinh khu vực bên này nhé.
Quốc suy nghĩ một chút rổi trả lời rành rọt:
“Cháu chỉ đồng ý giúp bác mấy tháng hè thôi.
Dù sao cháu cũng không phải quản lý chợ, không có tiền thu phí.
Bảo cháu quét dọn mãi thì không công bằng lắm đâu bác.
Lỡ người ta hỏi han, lại nghĩ bác bóc lột cháu thì không hay.
Người đàn ông cười ha hả, nhưng trong lòng rõ ràng có chút chột dạ.
“Ha ha.
mấy tháng thì mấy tháng vậy.
Nếu quả thực bên này đông khách, bác cũng không để mày chịu thiệt đâu.
Kẻo người ta lại nói bác thế này thế kia, mang tiếng ra.
Ông ta gật gù, chốt lại:
“Vậy thống nhất nhé.
Mày dọn đống rác này, phụ trách vệ sinh khu vực bên này.
Nếu sau này có sạp hàng mới mọc lên ở đây, bác sẽ tiếp quản việc vệ sinh.
Riêng hàng của nhà mày, bác không lấy phí.
Được chưa?
Quốc gật đầu cái rụp, ánh mắt sáng lên.
“Dạ được!
Người đàn ông gật đầu theo, giọng bót gay gắt hon hẳn:
“Bác tên là Chiến.
Nhà ở đầu chợ, trong sân có cái chậu cây xương rồng ấy.
Sau này có chuyện gì liên quan tới chợ búa thì qua đó tìm bác.
Thỏa thuận xong với bác Chiến, Quốc quay vào nhà tìm hai ông cháu Thu Hà, kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa nói với người quản lý chợ, từ việc dọn đống rác trước hiên cho tới thỏa thuận không thu phí sạp hàng.
Ông cụ nghe Quốc nói đến chuyện đống rác sẽ được dọn đi chỗ khác, ánh mắt già nua ấy mới khẽ sáng lên.
Ông gật gù mấy cái, giọng trầm xuống nhưng lộ rõ sự mừng rỡ.
“Thế thì tốt quá.
Ông cụ thở dài.
“Cái đống rác đó, ông chướng mắt từ lâu cứ dọn đi rồi lại bày ra đó.
Nói đến đây, ông cụ dừng lại một chút, rồi lắc đầu cười nhạt.
Ý kiến thì ông cũng từng nêu ra, từng nói không chỉ một lần.
Nhưng nói thì nói vậy, rốt cuộc người ta vẫn cứ gom rác về đó như cũ, chẳng ai để tâm.
Người già neo đơn, lời nói vốn đã không còn trọng lượng.
Nghĩ vậy mà đau lòng, nhưng đó là sự thật.
Khi một người lên tiếng về sự bất công mà không nhận được hồi đáp, thì cũng đồng nghĩa với việc người ấy không còn mấy giá trị trong mắt xã hội.
Ông cụ hiểu điều đó nên lâu dần cũng chọn cách im lặng, coi như không thấy, không nghe.
Bây giờ nghe Quốc đứng ra lo chuyện dọn dẹp, trong lòng ông cụ nhẹ hẳn đi, như trút được một gánh nặng đã đè nén bấy lâu.
Ông nhìn Quốc
“Ông có một mảnh đất Cuối chợ bỏ trống, xa nhà dân, đổ rác ở đó sẽ không ảnh hưởng đến Ai”
Quốc gật đầu.
Chuyện đống rác là vấn đề cấp bách, nay có hướng giải quyết rõ ràng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập