Chương 128: Dọn Dẹp Quán Xá

Chương 128:

Dọn Dẹp Quán Xá

Sáng hôm sau, Quốc chuẩn bị một cái xẻng sắt, mấy bao tải cũ và đôi găng tay và đi ủng hắn hoi.

Nhìn đống rác hôm qua, Quốc biết rõ một mình thì không thể nào làm xuể.

Nghĩ vậy, cậu ghé qua nhà gọi thêm thằng Hào đi cùng.

Nói với cậu ta chuyện xử lý đống Rác.

Chuyện này ảnh hưởng đến việc bán chè nên Hào đồng ý ngay.

Hai đứa còn chuẩn bị thêm ít rau củ khoai tây với cà rốt, tính bụng nếu làm tới trưa thì nấu ăn tạm ngay tại chỗ.

Đống rác kia chỉ nhìn qua thôi cũng đủ biết không thể dọn xong trong một buổi sáng.

Thậm chí là một đến hai ngày mới giải quyết được.

Vừa tới nơi, Hào đã đứng khựng lại, nhìn bãi rác tích tụ lâu ngày mà nhăn mặt.

“Trời ơi, Dọn cái này xong chắc xỉu quá.

Rác đủ thứ trộn lẫn vào nhau:

lá mục, tro than, túi nilon, đồ thừa thối rữa.

Mùi hôi bốc lên khó chịu vô cùng.

Quốc cũng nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn rất bình tĩnh:

“Ráng đi.

Sau này có chỗ kê thêm bàn ghế bán hàng ngoài này.

Hào thở dài một hơi, không nói thêm nữa, bắt đầu quấn khăn che kín mặt.

Biết là Quốc gọi đ dọn rác nên cậu ta cũng chuẩn bị khá kỹ.

Hai đứa chia việc rõ ràng:

một người xúc rác cho vào bao, một người khiêng đi đổ.

Mùi hôi khiến cả hai vừa làm vừa phải nhịn thở, mồ hôi chảy ướt lưng áo, tâm trạng chẳng mấy vui vẻ.

Thấy bên ngoài có động tĩnh, hai ông cháu trong nhà cũng bước ra xem.

Ông cụ tuổi cao, không làm được việc nặng, chỉ đứng nhìn một lúc TỔi quay sang gọi cháu gái:

“Hà ơi, ra phụ mấy anh một tay đi con.

Thu Hà bước ra, dáng người nhỏ con, làn da nâu sạm từ bé rất đặc trưng.

Thấy cô bé đi tới, Hào hơi giật mình tưởng có người chui ra từ đống rác.

Nghe Quốc nói sơ qua tình hình, Đến lúc này cậu ta mới biết căn nhà mà cậu bày hàng bán chè là của hai ông cháu này.

Hào liếc sang nhìn Quốc, ánh mắt đảo qua đảo lại đầy khó xử.

Quốc thấy vậy liền giới thiệu:

“Đây là Thu Hà, chủ nhà.

Mày đừng có nhìn người ta kiểu đó, em nó ngại đấy.

Hào quấn khăn kín mặt nên không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấy đôi mắt chớp chớp liên tục, rõ ràng là chưa thích ứng kịp.

Trong đầu cậu ta chắc đang tưởng tượng em gái chủ nhà phải xinh xắn thế nào, ai dè lại là “con Mắm” da nâu trước mặt.

Nghĩ vậy, Hào thà cúi đầu vào đống rác còn hơn nhìn sang bên kia.

Quốc quay sang dặn Thu Hà:

“Em lấy khăn quàng đi, bịt kín giống anh kia kìa, mùi chịu không nổi đâu.

Thu Hà gật đầu, chạy vào nhà lấy tạm cái khăn mặt, mặc quần áo dài tay, đeo đôi găng tay rách rồi quay lại.

Cô còn mang thêm một cái sọt ra ngoài.

Được cái Thu Hà không ngại dơ, vừa tới là làm việc ngay.

Quốc phân công rõ ràng:

“Rác khô để riêng một bên, mấy thứ đó có thể đem đốt.

Còn vỏ rau củ, đồ ướt thì để riêng ra Hà, em gom rác khô bỏ vào sọt.

Hào, mày làm cùng em nó đi.

Chỗ rác ướt để tao xử.

Hào nghe vậy liền trêu:

“Mày định ăn hết thật đó à?

Quốc hùa theo, cười khì:

“Mày thèm quá thì há miệng ra, tao xúc cho một xéng nè.

Theo sự chỉ dẫn của ông cụ, ba người khiêng từng bao rác ra khỏi chợ, men theo con đường đất nhỏ rẽ ra một khu đất nằm lọt thỏm giữa những bụi tre.

Điểm tập kết mới là một cái hố đất lõm sẵn cạnh đường, xung quanh.

vắng người qua lại, xa nhà dân nên không sợ ảnh hưởng ai.

Rác được phân loại ngay tại chỗ.

Những thứ khô như giấy vụn, lá khô, bao bì cũ được gom lại một đống rồi châm lửa đốt luôn.

Khói bốc lên, mùi khét lẫn mùi ẩm mốc bay theo gió.

Còn rác ướt thì để riêng sang một bên.

Quốc cầm xẻng, đào cái hố sâu thêm một chút.

Cậu xúc từng xẻng rác ướt đổ xuống, tồi lấp đất lại từng lớp cho kín.

Công việc nặng nhọc, làm đến gần trưa thì cả người mệt rã rời.

Tay chân dính đầy bùn đất, mùi rác ám chặt vào quần áo, đứng gần nhau cũng thấy khó chịu.

Trưa hôm đó, ông cụ giữ cả hai đứa lại ăn cơm.

Thực ra, đó cũng là dự định ban đầu của Quốc.

Sáng đi cậu đã mang sẵn ít khoai tây với cà rốt sang nhà ông.

Nấu ăn tại đó luôn cho tiện, làm xong là có cái ăn ngay.

Ông cụ nấu cơm từ sớm, còn lục trong túi mấy đồng tiền lẻ, đi ra chợ mua thêm vài quả trứng về bồi bổ cho mấy đứa nhỏ.

Trên đường từ chỗ đổ rác quay về, Quốc tiện ghé tiệm tạp hóa mua thêm một chai dầu rửa bát rồi mới về nhà.

Bữa cơm trưa không có gì cầu kỳ.

Trên chiếc bàn gỗ cũ, ông cụ bày ra một đĩa trứng rán vàng ruộm, mép trứng xém nhẹ, thơm mùi mỡ nóng.

Khoai Tây và Cà Rốt ông cụ không biết nấu thế nào nên cứ cắt khúc rồi cho vào nồi đảo qua đảo lại rồi cho nước vào nấu chung.

nước canh trong, củ khoai bở mềm, cà rốt chín tới, cắn vào vẫn còn chút ngọt tự nhiên.

Mâm cơm chỉ thêm bát cơm trắng nghi ngút khói và một bát muối ớt.

Ông cụ ngồi một bên, chậm rãi gắp thức ăn cho cháu gái, rồi nói với Quốc và Hào.

“Hôm nay mấy đứa làm việc cả buổi sáng rồi, ăn nhiều vào cho lại sức.

Hào làm việc cả buổi sáng, bụng đói meo nên chẳng khách sáo, cắm cúi ăn ngấu nghiến rất tự nhiên.

Quốc vừa ăn vừa hỏi chuyện thêm về gia cảnh của ông cụ.

Ông kể, mỗi năm cô con gái tuy đã lấy chồng nhưng vẫn gửi cho ông vài bao gạo, nên hai ông cháu không phải quá lc về lương thực.

Chỉ là thức ăn hơi đạm bạc.

Ông ở nhà trồng rau, đủ ăn qua ngày, bữa cơm thường chỉ có bát canh, đĩa rau là xong.

Trong nhà còn nuôi mấy con gà, thỉnh thoảng có trứng để ăn, hoặc lúc cần kíp thì mang ra chợ bán, đổi lấy ít tiền lẻ sinh hoạt.

Ăn xong, Quốc gom bát đũa mang ra rửa.

Cậu tiện tay chỉ cho Thu Hà cách dùng đầu rửa bát.

Quốc bóp nhẹ chai, xoa hai bàn tay cho nổi bọt, rồi nghịch ngợm thổi thử mấy cái bong bóng nhỏ.

Những quả bong bóng xà phòng bay lấp lánh dưới nắng trưa, vỡ tan rất nhanh.

Thu Hà nhìn thấy thì tròn mắt, vẻ mặt đầy hiếu kỳ.

Cô bé làm theo, thổi được mấy quả bong bóng méo mó rồi bật cười khúc khích.

Lâu rồi Quốc mới thấy em cười tự nhiên như vậy.

“Em cũng lớn rồi, sau này mấy việc này phải chủ động làm giúp ông, đừng để ông tự làm mãi.

Thu Hà gật đầu, đáp nhỏ:

“Dạ”

“Biết giặt quần áo chưa?

Hôm nay bới rác nhiều, quần áo bẩn hết rồi đấy.

Cô bé ngập ngừng hỏi:

“Dùng dầu rửa bát để giặt được không?

Quốc lắc đầu, cười:

“Dùng bột giặt đi.

Ngâm một lúc rồi hãng vò, giặt thế mới sạch.

Quốc không dạy kỹ cho Hào chuyện giặt giữ.

Mấy việc lặt vặt trong nhà này, cậu nghĩ để cái Mây nói sau sẽ tiện hơn, con gái với nhau nói chuyện đỡ ngại.

Trong lúc Thu Hà còn đang loay hoay “nghịch” với chậu quần áo ngoài sân sau, Quốc đi ra hiên nhà hóng mát.

Ông cụ đã đi ngủ trưa rồi, Hào thì nằm dài bên bộ bàn ghế bán chè ngoài hiên, một tay cầm quạt nan phe phẩy, mắt nhắm hờ như sắp ngủ.

Thấy Quốc bước ra, Hào mở mắt cười cười:

“Sao thế, không ở trong nhà tâm sự với người đẹp nữa à?

Quốc hừ một tiếng:

“Mày nói linh tỉnh cái gì thế?

Hào ngồi dậy, giọng úp úp mở mở:

“Mày bảo tao qua giúp dọn đống rác là vì bán chè, chứ không phải vì mục đích nào khác đúng không?

Ai dè gu của mày mặn vậy đó.

Cùng rửa bát rồi còn anh anh em em nữa.

Góm chết.

Quốc giơ tay ra hiệu im lặng:

“Thôi đi, đừng nói nhảm.

Chuyện này coi như nhất cử lưỡng tiện.

Giúp hai ông cháu cũng là giúp cho chính mình thôi.

Quốc chỉ tay ra khoảng sân trước hiên:

“Nhìn xem, chỗ này rộng rãi như vậy.

Dọn dẹp xong là sau này kê bàn bán hàng được r ỔỒi.

Bán lẻ ngoài chợ thì dễ, chứ muốn có sạp cố định không đơn giản đâu, mỗi phiên còn phải đóng phí.

Có chỗ bán hàng đàng hoàng thì mưa gió cũng không sợ nữa.

Hào nghe vậy gật gù:

“Nói cũng có lý.

Kê thêm một hai cái bàn ở dưới này là ổn.

Hôm qua khách đông, chẳng có chỗ ngồi luôn.

Cậu nghĩ thêm tổi nói tiếp.

“Mà bán ghế thì phải mua thôi.

Hay dọn xong chỗ này rồi mai qua thị trấn mua bàn đi.

Mua loại gấp với mấy cái ghế nhựa hay dùng trong mấy buổi chào cờ ấy.

Quốc đáp:

“Bàn ghế tao nhờ ba đóng hộ một bộ rồi.

Ông ấy có quen người làm nghề mộc.

Hào nhíu mày:

“Sao không mua cho lẹ, đỡ cho người nhà phải tốn công?

Quốc đơ mặt nhìn thằng bạn, rõ ràng cũng không có câu trả lời nào thật sự hợp lý.

Nghĩ một lúc, cậu chỉ cười trừ:

“”Ừ nhỉ.

thôi kệ đi, lỡ rồi.

“Thật đấy?

Hào chép miệng, nhìn Quốc đầy nghi ngờ rồi lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng.

Nghỉ ngơi được một lúc, buổi chiều hai đứa lại ra tiếp tục dọn dẹp.

Đúng như lời người quải lý khu chợ từng nói, đống rác tích tụ bao năm đâu phải muốn là dọn xong ngay.

Phải mất thêm trọn một ngày nữa, rồi gọi thêm cái Mây đến phụ giúp, rác mới cơ bản được gom sạch, không còn cảnh bừa bãi trước hiên nhà như trước.

Chỉ có điều, phần đất cũ lộ ra sau khi dọn rác vẫn còn ẩm ướt, bết bùn, mùi hôi ám rất nặng.

Đứng lại gần một lúc là thấy khó chịu, rõ ràng chưa thể sử dụng ngay được.

Quốc bàn với ông cụ, xin thêm tro bếp và mua ít vôi về rắc đều khắp khu đất để khử khuẩn, khử mùi.

Cả đám lại loay hoay xúc tro, rắc vôi, xới đất, phơi nắng.

Công việc kéo dài thêm gần một ngày nữa, đến khi cơ bản xử lý xong đống rác cũ thì ai nấy cũng thẩm mệt.

Quốc biết, chỗ đất này còn phải chờ thêm vài trận mưa lớn nữa, may ra mới gột rửa hết mùi ô uế còn sót lại.

Nghĩ xa hơn, Quốc lại lo lúc mưa lớn, khu vực này dễ bị úng nước.

Cậu bảo Hào đào thêm mấy cái rãnh nông, chia mặt đất thành từng ô nhỏ để nước mưa thoát nhanh.

Hai đứa thay nhau đào, đất bám đầy tay chân, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Khi mọi thứ tạm ổn, cả khu vực trước hiên đã khác hắn.

Một khoảng đất trống dần hiện ra, không còn rác rưởi ngổn ngang như trước.

Dù người mệt nhoài, quần áo lấm lem bùn đất, nhưng nhìn thành quả trước mắt, trong lòng Quốc lại thấy nhẹ nhõm hơn rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập