Chương 129:
Chuẩn bị
Quốc mất mấy hôm liền sinh hoạt ngoài chợ, tối về chỉ kịp tắm rửa qua loa rồi lăn ra ngủ.
Đến khi công việc tạm ổn, cậu mới có thời gian ở nhà, tưởng được nghỉ ngơi thì ba của cậu lại thông báo.
“Bàn ghế đóng xong rồi đó.
Nghe vậy, Quốc sững lại một chút rồi mừng ra mặt.
“Nhanh vậy ạ?
Ba Quốc gật đầu.
“Đóng bàn ghế thôi mà.
Ba cũng ở đó làm nữa nên nhanh lắm.
Ba cậu kể mấy ngày qua nhân tiện sang nhà người quen làm nghề mộc, ngoài việc bảo người ta đóng bộ bàn ghế cho Quốc bán hàng ngoài chợ, thì còn có 1 món đồ nữa.
Nghe mẹ Quốc kí chuyện cái tủ chén bát cũ đã sứt mẻ, Quốc từng muốn thay từ dịp Tết mà bận việc mãi chưa làm được, nên sẵn dịp này, ông quyết định đóng luôn một cái tủ mới cho gọn gàng.
Đồ đạc lần này khá cổng kềnh, cũng may người bạn làm mộc có sẵn một chiếc xe máy, lại lắp thêm cái xe kéo phía sau.
Chở chậm chậm thì vẫn đưa được bàn ghế tới nơi.
Chuyến đầu tiên, ba Quốc theo xe chở bộ bàn ra chợ, để ỏ nhà ông cháu Thu Hà.
Một chiếc bàn dài và năm cái ghế gỗ kê ở ngoài hiên.
Ba Quốc là đóng để bán hàng ngoài chợ nên ông thợ không cầu kỳ, không chạm khắc hay đánh bóng màu mè.
Bàn ghế được làm theo kiểu tối giản, mặt bàn dày, chân chắc, chỉ cần bền và chịu được mưa nắng là đủ.
Chuyến thứ hai, ông thợ chở cái tủ chén bát về thẳng nhà Quốc.
Cái tủ không sơn phủ nên màu gỗ giữ nguyên, nhìn mộc mạc nhưng sạch sẽ.
Đặt trong nhà lại thấy hợp, không bị lệch tông với mấy món đồ cũ xung quanh.
Ông thợ ngồi lại uống chén nước, vừa uống vừa chậm rãi ngắm nghía căn nhà của ba Quốc một lúc lâu, ánh mắt như quen thuộc với kiểu nhà cửa cũ kỹ, gọn gàng ấy.
Xong xuôi, ba Quốc thanh toán tiền công đầy đủ, không thiếu một đồng.
Ông thợ vốn là người làm nghề mộc tự do, không đi làm thuê cho ai, nên tính tình khá thoải mái, nói chuyện cũng chân chất.
“Sau này cần đóng bàn ghế, giường tủ gì thì cứ gọi tôi, tôi mang đến tận nhà cho.
Ba Quốc rất vui khi gặp lại bạn cũ.
Không biết trong lúc đóng bàn ghế ở bên An Nghĩa, có lỡ khoe khoang gì về con cái hay không, mà ông thợ cứ nhìn Quốc mãi, còn nửa đùa nửa thật ga giẫm:
“Con trai Anh cũng lớn rồi đấy.
Bên tôi có con bé, năm nay lên lớp mười.
Sau này chắc còn gặp nhau nhiều, có khi tôi và ông lại thành thông gia.
Quốc đứng bên cạnh chỉ biết cười trừ, còn ba Quốc thì gật gù cho qua chuyện, xem chừng cũng hài lòng với đề nghị này.
Kết thúc buổi, Mẹ Quốc tiện tay mang ra một túi khoai tây làm quà.
Ban đầu ông thợ còn xu‹ tay, khách sáo không chịu nhận.
Nhưng thấy trong góc nhà còn mấy bao rau củ, ông mới cười xòa, nhận lấy cho vui, miệng không quên cảm ơn.
Lo xong chuyện bàn ghế, ba Quốc cũng không nán lại được lâu.
Nghề công trình là vậy, việc tới đâu thì phải theo tới đó.
Ông xếp lại mấy bộ quần áo, buộc gọn chiếc túi vải quen thuộc rồi vội vã chuẩn bị lên đường.
Trước khi đi, ông còn dặn lại đôi câu cho hai mẹ con.
“Chuyến này là chuyến cuối, làm xong tầm tháng Chín thì mới nghỉ.
Sau đó sẽ ở nhà một khoảng thời gian dài.
Quốc đứng ngoài hiên nhìn ba chuẩn bị đồ đạc, trong lòng có chút chùng xuống.
Dù đã quer từ lâu, nhưng vừa quen sống 3 người được chục ngày thì lại có 1 người rời đi.
khó tránh khỏ cảm giác hụt hằng.
Trước lúc ba lên đường Quốc chạy vào bếp, lấy mấy túi cà rốt với khoai tây mang ra đưa cho ba.
“Ba cầm theo mấy thứ này đi, Ở công trình nấu ăn cho đỡ nhớ hai mẹ con.
Ba cười, nhận lấy, không hỏi thêm gì.
Ông nghĩ con trai có ý tốt nói vậy để mình vui, đỡ buồn.
Nhưng đó chưa phải là tất cả, Quốc làm vậy thực ra cà rốt ở chợ dạo này bán chậm, mang ra sạp cả buổi chưa chắc đã hết.
Để ba mang theo, vừa có rau ăn, vừa coi như tiêu thụ bớt, đỡ tổn lại ở nhà.
Hôm sau mẹ đưa ba ra thị trấn để đón xe khách.
Ở nhà, chưa kịp nghỉ ngơi được bao lâu thì thím lại ghé qua nhà Quốc.
Phiên chợ sắp tới gần rồi, thím sang xem hai mẹ con chuẩn bị buôn bán đến đâu.
Hôm ấy mẹ Quốc không có ở nhà chỉ có mỗi Quốc đang loay hoay sắp xếp lại mấy thứ đổ trong bếp.
Thím bước vào, nhìn quanh một lượt TỔi hỏi thẳng:
“Mẹ con đâu rồi Quốc?
“Dạ mẹ con ra thị trấn có chút việc rồi thím.
Thím gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, giọng có vẻ vừa dò hỏi vừa xác nhận:
“Hôm trước con có nói là tào phớ bán được hả?
Thím hỏi lại cho chắc, chứ không khéo làm nhiều mà ế thì uống công.
Quốc nghe vậy liền đáp ngay, giọng chắc chắn:
“Dạ, bán được thật đó thím.
Đằng nào mình cũng xay bột đậu rồi, thím xay nhiều hơn chút để dư ra làm sữa đậu với tào phớ luôn cũng tiện.
Thím nhíu mày suy nghĩ một chút tổi hỏi tiếp:
“Nhưng làm cái đó có khó không?
Sợ nắng nóng, làm sớm quá nó chua.
“Cái này để sáng làm cũng được thím ạ, “
Quốc giải thích chậm rãi.
“Vì bán tầm trưa.
Trời nóng mà làm sớm quá thì dễ bị chua lắm.
Thím chỉ cần chuẩn bị thêm phần đường đỏ.
Nấu đường thì nấu cho tan kỹ, rồi lọc qua mấy lớp vải cho sạch cặn.
Sau đó cho vào bình hay chai đều được, lúc bán chỉ cần lấy ra chan, bỏ thêm viên đá lạnh là xong.
Nghe Quốc nói đâu ra đó, thím gật gù, vẻ mặt giãn ra hẳn.
Thấy trong nhà Quốc có sẵn mấy cái hũ thủy tỉnh và hũ nhựa, thím mượn vài cái mang về chuẩn bị trước.
Trước khi thím ra về, Quốc dặn thêm, giọng thận trọng:
“Lần đầu mình cũng chưa biết bán có chạy không đâu thím.
Thôi mình cứ làm tầm chục bát tô trước đã, coi tình hình thế nào rồi chợ sau mình căn lại cho phù hợp.
Phiên chợ thứ hai đến sớm hơn Quốc tưởng.
Công việc ngay từ đầu đã bận rộn hơn hẳn phiên trước.
Quốc chuẩn bị thêm đá lạnh, chia vào hai cái xô giữ nhiệt để giữ mát đồ uống.
Xong xuôi, cậu qua nhà thím xem tình hình tào phớ thếnào.
Thím hôm nay dậy muộn hơn nhà Quốc một chút.
Đậu đã được xay.
sẵn từ tối, sáng sớm chỉ việc nấu lại rồi chế riêng ra từng phần.
Thím tính toán phải tới tầm tám giờ mới mang hàng ra chọ.
Bên hàng chè của Hào cũng vậy, làm nhiều hơn phiên trước nên chuẩn bị đồ đạc khá lâu.
Chỉ có mẹ Quốc là hơi sốt ruột vì hôm nay ra chợ trễ hơn mọi phiên trước.
Cái Mây phụ trách mang hai xô đá lạnh.
Quốc chở mấy hũ tào phớ cẩn thận buộc sau xe.
Hào thì lỉnh kinh nhất, nồi chè, thùng đá, cốc, thìa đủ cả, đi chậm chậm mới không đổ.
Vừa đi, Hào vừa than:
“Ê Quốc, hay sắp tới tao mượn bếp nhà ông cụ nấu chè luôn được không?
Mang đi mang lại thế này cồng kểnh quá.
Quốc đáp gọn:
“Thì mày cứ hỏi ông cụ xem.
Ông đồng ý thì lần sau cứ nấu ở đó thôi.
Hào nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
“Hay mày nói hộ tao đi.
Hai ông cháu có vẻ quý mày, mày nói chắc họ không từ chối đâu.
“Cũng được.
Người già hay dậy sớm, bốn năm giờ đã thức rồi, mày nấu chè cũng không ảnh hưởng gì nhiều.
Nếu ông đồng ý thì tiện lắm, thiếu chè còn nấu bù kịp“
Quốc dừng lại một nhịp rồi nói thêm:
“Nhưng nhờ nhà người ta thì cũng phải cho đi cái gì đó nha.
Hào cười xòa:
“Cùng lắm cho hai Ông cháu ăn chè miễn phí.
Nếu không đồng ý thì tao chịu khó mang đi vậy”
Trước khi ra chợ, Quốc ghé qua nói với mẹ:
“Mẹ với thím hôm nay qua chỗ mới bày hàng được không?
Mẹ Quốc hơi do dự:
“Nhưng chỗ cũ đang bán tốt, sang chỗ mới liệu có người mua không con?
Quốc đáp, giọng chắc chắn:
“Nếu được thì coi như kéo khách giúp thằng Hào bán chè luôn.
Với lại chợ nào mẹ cũng nói là thiếu hàng, không có mà bán, nên con nghĩ sẽ không ế đâu.
Mẹ Quốc nhìn con một lúc rồi gật đầu:
“Được tồi, nhưng nếu không bán hết thì lần sau mẹ vẫn ra chỗ cũ đấy”
Quốc mỉm cười.
Cho dù hôm nay không bán hết, phiên sau cậu vẫn bảo mẹ bày hàng ở chỗ mới.
Buôn bán mà, người ta chưa quen thì từ từ sẽ quen, không thể nóng vội được.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập