Chương 133:
“Đồng Nghiệp”
Ba người lại đạp xe đi tiếp một quãng nữa, rẽ khỏi con đường lớn để vào lối mòn dẫn ra cán!
đồng.
Đường nhỏ nhưng khá bằng phẳng, bánh xe lăn êm trên nền đất nện cứng.
Qua vài bò ruộng nối tiếp nhau, trước mắt họ dần hiện ra một ngọn đổi thấp.
Từ xa đã thấy rõ một mảnh đất rộng trống trải, được chia thành từng hàng từng luống thẳng tắp, gọn gàng.
Lối lên đồi là đường đất nhưng rất dễ đi.
Rõ ràng chủ nhà thường xuyên di chuyển bằng xe đạp, thậm chí cả xe máy, nên mặt đường được dọn dẹp, nén chặt từ lâu.
Ngay chỗ lối vào có một căn chòi nhỏ dựng tạm bằng tre gỗ.
Bên cạnh là một đống rơm khô, một bụi chuối rậm rạp tỏa bóng mát, phía sau chòi đào sẵn một cái hố lớn để trữ nước mưa Phục vụ tưới tiêu.
Nhìn qua là biết người làm vườn rất có kinh nghiệm.
Khu vườn này rộng gần bằng hai đám ruộng nhà Quốc cộng lại.
Mùa này trồng đủ loại rau.
Những luống rau ngắn ngày như rau cải, rau muống, cải thìa, mồng tơi, các loại rau thom xanh mướt trải dài sát mặt đất.
Xen kẽ phía trong là những cây dài ngày hơn như dưa leo, ớt cà chua, bí, tất cả đều được cắm cọc, giăng dây làm giàn ngay ngắn.
Trong khu vườn, hai vợ chồng Tư Thành đang làm việc.
Tuổi tác trông chừng ngang ba mẹ của Quốc.
Người đàn ông lom khom làm cỏ, người phụ nữ thì bón phân.
Thỉnh thoảng, người đàn ông lại quay sang xếp thêm mấy hòn đá làm kè, chống cho đất không bị trôi xuống dưới do địa hình trồng trọt nằm trên sườn đồi.
Ưu điểm là lớp đất canh tác lại tơi xốp mịn.
Từ xa, họ đã phát hiện ra ba người dắtxe đi qua bờ ruộng.
Có lẽ đoán được là người lạ đến tìm mình, nên khi thấy Hào, Quốc và anh Lâm tiến lại gần, cả hai vợ chồng đều không tỏ ra quá ngạc nhiên.
Anh Lâm lớn tuổi nhất trong ba người, nên đứng ra trước, cất tiếng chào:
“Bác Tư Thành phải không ạ?
Người đàn ông chậm rãi đứng thẳng đậy, phủi đất trên tay, đưa ánh mắt về phía lối vào với vẻ dò xét.
Ba người thanh niên này hoàn toàn xa lạ với ông.
“Đúng tồi.
Mấy người là.
Lần đầu đứng ra bàn chuyện làm ăn với người lạ, anh Lâm không tránh khỏi cảm giác lúng túng.
Anh hơi ngập ngừng, chưa biết mở lời ra sao, giọng có phần chần chừ:
“Bọn cháu.
ở huyện An Ninh, sang tìm bác để.
Nói tới đó, anh quay lại nhìn Quốc như cầu cứu.
“Để bàn chuyện làm ăn.
“Làm ăn?
Chú Tư Thành trầm giọng, bước vài bước về phía lối ra.
Người vợ cũng ngừng tay, đứng thẳng dậy nhìn về phía ba người.
Bản tính tò mò của phụ nữ vốn cao hơn đàn ông, những chuyện như thế này làm sao có thể đứng ngoài.
Hai vợ chồng gần như cùng lúc di chuyển lại gần căn chòi nhỏ.
Người vợ lên tiếng trước, giọng thẳng thắn:
“Làm ăn cái gì?
Đối diện cùng lúc với cả hai vợ chồng, áp lực trong lòng anh Lâm lập tức tăng lên gấp đôi.
Trước khi sang đây, anh chỉ nghĩ đơn giản là gặp mặt nói chuyện, dò hỏi đầu ra, chứ chưa hề chuẩn bị sẵn một “kịch bản” đàng hoàng để đem ra thảo luận.
Kế hoạch thì có trong đầu, nhưng bắt đầu từ đâu, nói như thế nào cho phải phép lại là chuyện khác.
Chẳng lẽ vừa gặp đã nói huych toet ra là muốn trồng bắp cải rồi kêu họ đến thu mua?
Như vậy vừa thô, vừa di khiến người ta cảnh giác.
Hào thì vốn nhanh miệng, nói năng hoạt bát, nhưng cậu ta chỉ nhận dẫn đường cho anh Lâm và Quốc sang An Khánh, không tham gia trực tiếp vào vụ trồng bắp cải.
Ngay từ đầu, Hào đ xácđịnh chuyến này mình chỉ đứng ngoài nghe ngóng, có gì biết thì nói thêm, còn chuyện làm ăn để hai người kia tự quyết.
Việc buôn bán vốn là do anh Lâm và Quốc khởi xướng, nên cuối cùng cũng chỉ có hai người trực tiếp trao đổi với đối phương.
Anh Lâm đứng lặng một nhịp, như thể bị “ngắt loa” giữa chừng, rồi quay sang bên cạnh, đặt nhẹ tay lên vai Quốc.
Cử chỉ tuy nhỏ nhưng rõ ràng là giao lại quyền mở lời, cũng là sự tin tưởng vào khả năng giao tiếp của cậu em.
Quốc khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ vào lưng anh Lâm một cái như trấn an, rồi ngẩng lên nhìn hai vợ chồng Tư Thành.
Người chồng vóc dáng tầm thước, ngũ quan không có gì đặc biệt, nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ nghiêm nghị.
Không quá gay gắt, song đủ để người đối diện hiểu rằng ông không phải kiểu người thích đùa giỡn hay nói chuyện vòng vo.
Trái lại, người vợ có dáng người bầu bĩnh, khuôn mặt đầy đặn, ánh mắt linh hoạt.
Ít nhất trong số những người có mặt lúc này, bà là người tạo cảm giác “có trọng lượng” nhất.
Đứng thẳng người, Quốc chủ động giới thiệu lại một lần nữa, giọng nói chậm rãi, rõ ràng:
“Dạ thưa cô chú, bọn cháu ở bên huyện An Ninh.
Tình cờ nghe người ta giới thiệu cô chú là người thu mua rau củ, nông sản nên mới sang đây.
Trước là để học hỏi, trao đổi thêm kinh nghiệm làm vườn, sau nữa là muốn tính chuyện hợp tác buôn bán rau củ vào mùa đông ạ.
Nghe xong, người vợ hơi nhíu mày, nhìn Quốc từ đầu đến chân rồi hỏi:
“Từ huyện An Ninh sang bên này thật à?
Nhưng mà nhà cô chú đâu quen ai ở bên đó đâu?
Quốc không vội đáp, mà bình tĩnh kể lại chuyện gặp gia đình thương lái ở chợ, từ lần bán đậu tương trước cho tới việc được họ nhắc tên Tư Thành, rồi khuyên nếu muốn làm rau vụ đông thì nên sang An Khánh hỏi trực tiếp.
Cậu nói mạch lạc, không tỏ ra quá sốt ruột.
Nghe xong, hai vợ chồng Tư Thành dần hiểu ra.
Hóa ra ba người này có liên quan gián tiếp tới cô Thanh, người vẫn thường gom hàng ở khu vực này.
Nhất là khi Quốc nhắc tới chuyện Hào từng theo xe sang thu hoạch bắp cải, người chồng chỉ “à” một tiếng, khẽ gật đầu.
Dĩ nhiên, cả hai đều không nhớ nổi mặt mũi hay tên tuổi của Hào trong số bao nhiêu người từng ra vào thu hàng, nên cũng chỉ coi đó là một mối liên hệ mờ nhạt, gật đầu cho qua.
Dù vậy, trong lòng Tư Thành cũng phần nào hiểu được tình huống.
Ba người này, suy cho cùng, cũng giống như hai vợ chồng, chỉ là họ đang làm việc ở một huyện khác, đang loay hoay tìm đường kiếm tiển cho rau củ mà họ trồng.
Gặp người cùng làm nông, lại có liên quan qua mối làm ăn cũ, thái độ của hai vợ chồng Tư Thành dần trở nên thoải mái hơn.
Ông chủ động mời ba người vào cái chòi nhỏ bên mép vườn.
Mấy tấm lá chuối khô được trải xuống đất làm chỗ ngồi tạm, ai nấy ngồi duỗi chân cho đỡ mỏi sau quãng đường đạp xe dài.
Tư Thành rót nước từ can nhựa ra mấy cái ca nhựa, đưa cho từng người TỔI nói:
“Nói vậy thì chú hiểu rồi.
Mà.
hợp tác rau củ mùa đông, ý cháu là hợp tác kiểu gì?
Quốc không trả lời ngay.
Ánh mắt cậu lướt qua khu vườn phía trước, từ những luống rau được làm thẳng tắp, giàn leo cắm đều tay, cho tới cái chòi, sân bê tông, chiếc xe tải nhỏ.
Tất c¿ đều cho thấy chủ nhà làm việc bài bản, không phải kiểu làm chơi ăn may.
Nghĩ một lúc, Quốc mới lên tiếng, giọng thận trọng:
“Cháu hỏi câu này, nếu không phải thì chú đừng để bụng nhé.
Tư Thành nhìn Quốc, gật gù một cái:
“Cứ hỏi đi.
Quốc hít nhẹ một hơi rồi nói tiếp:
“Cô chú có muốn phát triển theo hướng như nhà cô Thanh từng làm không ạ?
Cháu thấy cô chú đầu tư sân bãi, xe cộ, rồi làm vườn cũng rất cẩn thận.
Nghe tới đó, Tư Thành đưa ánh mắt suy tư sang nhìn vợ.
Người vợ hiểu ý, khẽ nhoẻn miệng cười, rồi chậm rãi đáp:
“Làm được như nhà Dũng Thanh thì ai chẳng muốn, nhưng đâu có dễ hả cháu.
Mấy đứa còr trẻ, có nhiều chuyện nói ra mấy đứa cũng chẳng hiểu đâu”
Anh Lâm ngồi nãy giờ sốt ruột, nghe vậy liền chen vào, hỏi thẳng:
“Nếu bọn cháu trồng bắp cải, thì cô chú có thể qua bên đó thu mua không ạ?
Câu hỏi quá trực diện khiến Tư Thành chép miệng một cái, thở dài rồi nói:
“Bây giờ mới cấy xong chưa lâu, lúa còn chưa trổ bông mà đã bàn tới vụ đông thì hơi sớm.
Làm nông ấy mà, nói miệng thì dễ, chứ đâu phải mình muốn là được, còn phải trông ông trò nữa.
Các cháu trồng được bao nhiêu, chất lượng thế nào, chú chưa thấy thì sao dám hứa.
Chưa kể tới giá cả thị trường lúc đó ra sao.
Sự dè dặt của Tư Thành là điều dễ hiểu.
Ba người trẻ từ huyện khác đạp xe sang tận đây, nói là muốn hợp tác, nhưng thực hư thế nào ông chưa thể tin ngay.
Hơn nữa, tuổi tác của họ vẫn còn quá trẻ.
Làm nông, ông coi trọng thành quả trước mắt, phải có hàng hóa cụ thể thì mới nói chuyện làm ăn được.
Người vợ tiếp lời chồng, giọng thực tế:
“Cô chú mới mua xe, làm thêm cái sân, vốn liếng bây giờ cũng không dư dả gì.
Bảo ôm hàng lớn rồi điều phối qua biên giới trơn tru như cô Thanh thì nói thật là khó có người thứ hai.
Trước mắt cô chú chỉ làm nhỏ, xoay vòng một hai năm kiếm thêm vốn đã, chưa dám đi xa để gom hàng đâu.
Ngừng một lát, Tư Thành mới nói tiếp, như đã suy nghĩ kỹ:
“Thế này nhé.
Vài tháng nữa, khi nào cấy xong hẳn, mấy đứa qua đây rồi mình bàn lại.
Nếu thấy ổn, chú sẽ nói với mấy thương lái bên Trung Quốc qua huyện mấy đứa xem hàng.
Còn việc mua hay không thì phải xem rau của mấy đứa có đạt yêu cầu của họ không đã.
Quốc nghe xong, gật gù tỏ ý hiểu, không tỏ ra thất vọng:
“Dạ vâng.
Vậy khi nào cấy xong, trước lúc xuống giống vụ đông bọn cháu sẽ ghé lại lần nữa.
Giờ cho cháu xin phép xem qua khu vườn nhà mình một chút được không ạ?
Cháu muốn học hỏi thêm ít kinh nghiệm.
Tư Thành gật đầu, đứng dậy phủi đất trên tay:
“Cứ xem đi mấy đứa.
Mùa này bên đó cũng đang cấy phải không?
Ba người theo chân Tư Thành đi một vòng quanh khu vườn.
Những luống rau xếp thẳng hàng, lối đi được phát cỏ gọn gàng, chỗ nào cần kè đá thì đã kè từ sóm.
Vừa đi, Tư Thành vừa chỉ tay giới thiệu từng khu vực.
Quốc nhìn quanh, không giấu được sự ngưỡng mộ, liền nói:
“Dạ đúng rồi bác.
Rau nhà cháu chỉ trồng được trong vườn, diện tích không đáng là bao.
Có được mảnh vườn rộng thế này như cô chú thì trồng quanh năm cũng không hết việc.
Nghe vậy, Tư Thành cười nhẹ, trong ánh mắt lộ ra chút tự hào rất đời của người làm nông:
“Trước đây chú có đi làm ở nông trại Cường Thảo một thời gian nên học hỏi được kha khá kinh nghiệm đủ để kiếm sống.
Cháu có nghe tới Cường Thảo bao giờ chưa?
Quốc gật đầu, đáp ngay:
“Dạ có ạ.
Cháu nghe nói đó là nông trại lớn, cung ứng thực phẩm cho cả thành phố, nhưng cháu chưa có dịp tới xem trực tiếp.
“Ừ, đúng thế/”
Tư Thành nói tiếp, tay chỉ ra xa.
“Vườn nhà chú chỉ bằng một góc nhỏ của người ta thôi.
Ởđó họ làm nông nghiệp tuần hoàn trồng quanh năm, không để đất trống.
Sau khi nghỉ làm ở đó, chú về nhà làm theo.
Không giàu nhưng có tiền ra vào quanh năm.
Ông ngừng lại một chút, giọng trầm xuống:
“Cô Thanh cũng qua nhà chú rồi mới tập tành làm cái nông trại.
Nhiều lần mời chú sang đó làm, nhưng xa quá nên chú không đi được.
Không biết có phải vì thế mà cô ấy bỏ buôn nông sản, chuyển qua buôn đất không.
Tự nhiên mất đi một đầu ra ổn định, nghĩ lại cũng tiếc lắm.
Trong lời nói của Tư Thành, sự tiếc nuối hiện rõ.
Quốc nghe xong liền hỏi:
“Vậy bây giờ chú tự làm việc với thương lái bên Trung Quốc ạ?
“Cô Thanh có giới thiệu cho chú một mối, ”
Tư Thành đáp.
“Nhưng mùa hè trồng được ít, chưa dám liên hệ.
Đợi tới vụ đông hàng nhiều, ổn định rồi chú mới đánh tiếng.
Hiện tại chỉ cung ứng cho mấy cơ sở ăn uống trong vùng thôi.
Quốc còn muốn nán lại xem thêm vài luống rau, hỏi kỹ hơn về cách làm đất, bón phân.
Nhưng Hào nhìn trời, thấy ánh hoàng hôn đã phủ xuống ngọn đổi, liền sốt ruột lên tiếng:
“Về thôi Quốc.
đạp xe từ đây về nhà chắc tới tối mịt.
Quốc ngẩng lên nhìn sắc trời, rồi quay sang hai vợ chồng Tư Thành:
“Vậy bọn cháu xin phép về trước ạ.
Lần tới bọn cháu sẽ ghé qua lâu hơn.
Vợ Tư Thành hỏi với theo:
“Mấy đứa ở huyện An Ninh, đi đường nào về?
Hào đáp:
“Bọn cháu đạp xe qua An Bình rồi ngược lên An Yên.
Nghe vậy, bà lắc đầu:
“Thế thì xa lắm.
Có đường tắt qua núi, hơi vắng một chút, có đoạn phải đắt xe, nhưng nhanh hơn nhiều.
Tư Thành chỉ kỹ hướng đi, dặn thêm mấy chỗ rẽ.
Ba người cảm ơn rồi đắt xe theo lối núi.
Đường núi vắng nhưng vì đi cùng nhau nên không thấy sợ.
Chỉ có một lối độc đạo xuyên qua sườn đồi, cứ men theo đó là ra đường lớn, không lo bị lạc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập