Chương 135: Lang thang.

Chương 135:

Lang thang.

Quốc đề nghị hai mẹ con ghé vào khu chợ gần đó để tìm quán ăn sáng trước, bụng đói thì khó mà đi xem xét cho đàng hoàng được.

Mẹ Quốc gật đầu, theo con rẽ vào con đường nhỏ dẫn ra Phía chọ.

Đi chưa xa, họ đã thấy vài hàng bán đồ ăn dựng tạm ven đường, chỉ là mấy khung sắt che bạt, kê thêm chiếc bàn gỗ thấp, trông rất đơn sơ.

Bữa sáng bên này khá giản dị.

Chủ yếu là các loại bánh hấp, bánh bao xếp đầy trong xửng.

lớn, hơi nước bốc lên nghi ngút.

Mùi bột mì hòa với mùi nhân thịt lan ra trong không khí, khiến bụng càng thêm cồn cào.

Người bán đứng bên nồi hấp, tay mở nắp, tay gắp bánh cho khách, động tác nhanh nhẹn và quen thuộc.

Quốc nhìn qua một lượt rồi mua mấy chiếc bánh bao, thêm vài cái bánh hấp nhân rau.

Cậu còn tiện tay lấy thêm một chai nước, nói là để ăn cho đỡ khô cổ, vì mấy món này dễ khát.

Mẹ Quốc cầm bánh, vừa ăn vừa quan sát xung quanh.

Bánh nóng, mềm, ăn thì được nhưng mùi vị lạ miệng.

Hai mẹ con đứng ăn ngay bên lề đường.

Không ai nói nhiều, chỉ ăn cho xong bữa sáng rồi đi tiếp.

Ăn xong, Quốc gom giấy gói lại, tìm chỗ bỏ gọn gàng.

Cậu kéo dây cặp lại, quay sang nói với mẹ một câu ngắn gon rồi dẫn bà đi sâu hon vào trong chợ, bắt đầu một buổi đi chợ xt người.

Khu chợ dân sinh nằm ngay giữa khu dân cư, chiếm trọn một khoảng đất khá rộng, bốn phíc là nhà ở san sát.

Từ xa đã nghe thấy tiếng người mua kẻ bán nói chuyện rộn ràng, xen lẫn tiếng kéo xe, tiếng đặt thúng rổ xuống nền đất.

Chợ không được xây dựng kiên cố, chủ yếu I.

những mái che đơn giản bằng bạt hoặc tôn, nhưng không khí thì lúc nào cũng nhộn nhịp.

Quy mô khu chợ chỉ ở mức trung bình, không quá lớn, nhưng số lượng hàng hóa lại dày đặc Các sạp bày sát nhau, lối đi ở giữa vừa đủ cho vài người tránh nhau.

Ngoài những quầy bán cố định có bàn, có kệ, còn rất nhiều người trải bạt hoặc đặt thúng rổ ngay dọc lối đi để bán hàng rong.

Có người vừa bán vừa ngồi xổm, có người kéo theo chiếc xe đẩy nhỏ, thấy chỗ nào đông là dừng lại.

Rau củ quả là mặt hàng chiếm nhiều nhất.

Từng đống rau được xếp cao, xanh mướt, còn đọng hơi sương buổi sáng.

Dưa leo, cà chua, rau cải, hành, tỏi.

nhìn rất quen mắt, chẳng khác mấy so với chợ quê bên Việt Nam.

Những bó rau được buộc gọn gàng, củ quả thì chất thành từng đống lớn nhỏ, người bán chỉ cần nhấc tay là có thể cân cho khách.

Xenlẫn trong đó là những loại rau củ mà hai mẹ con chưa từng.

thấy bao giờ.

Có loại thân dài, lá to bản, màu xanh sẫm;

có loại củ tròn dẹt, vỏ sần sùi, màu sắc lạ mắt.

Một vài thứ trông giống rau cải nhưng lá dày hơn, bóng hơn;

có thứ lại giống bí, nhưng hình dáng nhỏ ví thon dài.

Đó là những giống cây chỉ trồng phổ biến bên Trung Quốc.

Mẹ Quốc cũng chưa từng thấy qua.

Người bán vừa cắt rau, vừa nói chuyện, tay thoăn thoắt không ngừng.

Người mua đứng lựa, nhất lên đặt xuống, hỏi giá rồi trả giá.

Tất cả tạo thành một khung cảnh sinh hoạt đời thường tuy khác biệt ngôn ngữ nhưng nhịp sống lại rất gần gũi.

Mẹ Quốc lặng lẽ đi theo sau.

Những câu nói xung quanh lọt vào tai bà mà chẳng hiểu được gì.

Càng đi sâu vào chợ, bà càng ngạc nhiên khi thấy con trai nói chuyện với người bán hàng rất tự nhiên, hỏi han giá cả, trao đổi qua lại trôi chảy.

Năm ngoái, lúc đi bán bắp cải, Quốc cũng từng nói vài câu tiếng Trung.

Khi đó bà nghĩ con chỉ học thuộc sẵn vài câu để nói với thương lái, nên không để ý nhiều.

Nhưng giờ thấy nó đi chợ, hỏi hàng, trả giá rành rọt, mẹ Quốc không khỏi tò mò.

“Con học tiếng Trung lúc nào mà mẹ không biết?

Quốc cười đáp:

“Trên trường có mấy bạn nhà gần biên giới, con học lỏm được vài câu thôi.

Mẹ Quốc không tin lắm, liền hỏi tiếp:

“Vài câu mà đi chợ như đúng rồi ấy?

Nãy giờ con hỏi được những gì rồi?

Quốc vừa đi vừa thuật lại những cuộc trò chuyện với mấy người bán rau.

Hoàn cảnh của họ cũng chẳng khác gì nông dân bên Việt Nam, trồng trọt rồi đem ra chợ bán lẻ để mưu sinh qua ngày.

Giá cả ở đây nhìn chung cao hon bên mình khoảng 3-7 nghìn đồng, tùy từng loại nông sản.

Vừa đi chợ, Quốc vừa tranh thủ chỉ cho mẹ vài câu tiếng Trung giao tiếp cơ bản.

Thấy sạp nào bán rau quen thuộc, cậu liền ghé lại, chi tay vào từng loại TỒi nói chậm rãi tên goi của chúng bên này.

Có lúc cậu lặp lại hai, ba lần, giải thích thêm bằng tiếng Việt để mẹ dễ nhớ.

Không dạy một cách bài bản như trên lớp, Quốc chỉ chọn những từ thật sự cần thiết, dùng đến đâu học đến đó.

Khi người bán báo giá, Quốc khẽ nghiêng người nói nhỏ cho mẹ nghe, giải thích con số họ vừa nói tương ứng với bao nhiêu tiền Việt.

Cậu dạy bà cách nhận ra những từ chỉ số đếm cơ bản, như một, hai, năm, mười, rồi chỉ cho bà nghe âm điệu lên xuống trong câu nói, để đoán xem người ta đang nói giá cao hay thấp.

Mẹ Quốc đã có tuổi, không còn nhanh nhạy như trẻ con.

Bà không phát âm theo, chỉ lặng lẽ nghe và ghi nhớ trong đầu.

Mỗi khi Quốc hỏi lại, bà chỉ gật đầu, nói rằng “mẹ nhớ rồi” dù chưa chắc đã nhớ được hết.

Nhưng qua ánh mắt chăm chú và vẻ mặt suy nghĩ, có thể thấy bì đang rất cố gắng.

Quốc Không kỳ vọng mẹ có thể nói được ngay hay giao tiếp trôi chảy.

Chỉ cần khi nghe người ta nói đến giá cả, cân nặng hay tên một vài loại rau quen, bà có thể hiểu sơ sơ ý chính là được.

Đối với Quốc, như vậy đã đủ để mẹ bớt bỡ ngỡ, bớt bị động khi đứng giữa một khu chợ hoàn toàn xa lạ.

Trên đường đi, thỉnh thoảng có người dân địa phương tò mò nhìn theo hai mẹ con.

Thấy họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt, lại ăn mặc khác với người bản xứ, có người liền chủ động bắt chuyện, hỏi quê quán ở đâu.

Quốc cũng không giấu giếm, cười đáp rằng hai mẹ coi từ “Đông Lào” sang chơi.

Người ta nghe xong cũng chỉ cười, gật đầu rồi hỏi thêm vài câu xã giao.

Gần tới trưa, cái nắng bắt đầu gắt hơn, bụng cũng đã cồn cào, hai mẹ con ghé vào một quán.

cơm ven đường.

Quán nhỏ, dựng đơn giản, bên trong chỉ có vài bộ bàn ghế gỗ đã dùng lâu năm.

Quán không bán bún hay phở như bên mình, chỉ có cơm phần, khách vào là gọi rồi ngồi đọi.

Quốc gọi hai suất cơm.

Chẳng bao lâu sau, chủ quán bưng ra hai khay cơm nóng.

Mỗi phần có một bát cơm trắng, một món thịt xào, thêm một đĩa rau hoặc xào, trên cùng chan một lớp xì dầu sẫm màu.

không có canh nên phải gọi thêm 2 chai nước.

Mùi vị khá nồng, mặn và đậm hơn nhiều so với cơm nhà.

Ăn vài miếng đầu thì thấy lạ miệng, nhưng càng ăn càng khát, cổ họng khô lại.

Mẹ Quốc cầm đũa, ăn chậm rãi.

Nghe Quốc nói bữa này hết bốn mươi tệ, bà không khỏi xót ruột.

Số tiền đó quy ra tiền Việt cũng chẳng ít, nên đù chưa quen miệng, bà vẫn cố gắng ăn cho hết phần của mình, không muốn bỏ phí.

Ăn xong, cả hai phải uống liền mấy cốc nước mới thấy đỡ khát.

Họ trả tiền rồi ra khỏi quán, tìm một gốc cây ven đường có bóng mát để ngồi nghỉ.

Gió trưa thổi nhẹ, tiếng xe cộ thưa dần.

Hai mẹ con ngồi im lặng một lúc, chờ cho bụng bớt nặng, cơm tiêu xuống, rồi mới đứng dậy tiếp tục đi tiếp.

Đầu giờ chiểu, khu chợ đã vãn hẳn.

Không còn cảnh chen chúc, ổn ào như buổi sáng, lối đi trở nên rộng rãi hon.

Nhiều sạp hàng đã thu dọn bạt che, chỉ còn trơ lại vài cái bàn gỗ và thúng rổ trống.

Trong chợ lúc này chỉ còn lác đác vài sạp bán hoa quả và quần áo, người mue kẻ bán thưa thớt, nói chuyện cũng nhỏ giọng

Đồăn trong chợ nhìn chung khá đắt Hoa quả bày ra thì tươi, nhưng giá cao hơn bên “Đông.

Lào” thấy rõ.

Quốc chỉ nhìn qua chứ không mua.

Ngược lại, quần áo và đồ gia dụng lại rẻ đến bất ngờ.

Những mặt hàng phổ thông như áo thun, quần vải, dép nhựa được treo đầy trên sạp, giá bán thấp hơn, hoặc ít nhất cũng ngang bằng bên mình.

Chủ sạp thấy có khách thì liền mời chào, đưa tay kéo áo ra cho xem, miệng nói liên hồi bằng tiếng Trung.

Mẹ Quốc nhìn thấy giá rẻ thì cũng xiêu lòng.

Quốc đứng bên cạnh xem qua, rồi lắc đầu khi mẹ cầm tới nồi niêu, xoong chảo.

“Cái đó nặng lắm mẹ, mang.

về mệt, lại không tiện.

Nói rồi, cậu chỉ sang sạp quần áo, bảo mẹ chọn vài bộ mặc thường ngày, coi như mua làm kỷ niệm chuyến đi.

Nghe con nói vậy, lại thấy đổ rẻ, mẹ Quốc cũng ham.

Bà cầm lên đặt xuống, sờ chất vải, uớm thử trước người.

Có bộ nhìn đơn giản nhưng vải dày dặn, có bộ màu sắc nhã nhặn, mặc đi chợ hay làm việc đều được.

Chọn xong mấy bộ quần áo, mẹ Quốc còn tiện tay mua thêm một đôi dép.

Dép kiểu dáng không cầu kỳ, đi lại hằng ngày rất tiện.

Tính tiền xong, bà cẩn thận xếp đồ vào túi, vẻ mặt có phần hài lòng.

Thời gian còn lại trong ngày, hai mẹ con rời khu chợ, men theo con đường nhỏ đểxem nông thôn bên này.

Quốc muốn tận mắt quan sát xem vào mùa này người ta đang trồng trọt những gì, cách canh tác có gì khác so với quê mình.

Ra khỏi khu dân cư, không gian lập tức thoáng đãng hơn, hai bên đường mở ra những cánh đồng rộng, nhìn một cái là thấy khác hẳn.

Nơi này không có gia súc thả rông.

Người dân bên này đa số dùng máy cày thay vì dùng sức kéo của vật nuôi, nếu không có máy hoặc trâu cày thì họ dùng sức người.

Trồng ở đâu thì mở luống, đào hố ở đó, và đây chỉ là số ít.

Khi dùng máy cày, năng suất cao hơn, dễ thấy diện tích gieo trồng cũng lớn hơn nhiều, mỗi thửa ruộng kéo dài tít tắp, ít thấy những mảnh ruộng nhỏ nhắn như ở quê.

Đi dọc theo cánh đồng, hai mẹ con còn thấy không ít mảnh ruộng đã được cày xới xong xuôi nhưng lại để trống, cỏ non mọc lác đác.

Có chỗ đất tốt, bằng phẳng mà vẫn bỏ không, trông khá phí.

Quốc vừa đi vừa để ý, trong lòng thầm suy nghĩ.

Nguyên nhân của cảnh ấy cũng không khó đoán.

Người trẻ ở đây phần lớn không mặn mà với đồng ruộng.

Học xong là họ lên thành phố, tìm việc làm trong nhà máy, công ty, thích cuộc sống tiện nghị, hiện đại.

Ở quê chỉ còn lại người già và trẻ nhỏ, thiếu hắn lực lượng lao động chính.

Chính vì vậy mới có chuyện nhiều người Việt sang đây làm lao động chân tay theo mùa, từ chặt mía, vác gỗ cho tới những công việc nặng nhọc khác ngoài đồng.

Không phải người trẻ nào cũng bỏ ruộng mà đi.

Vẫn có một số ít ở lại nông thôn, nhưng cách làm nông của họ đã khác.

Nhờ có máy móc hỗ trợ, họ canh tác trên diện tích lớn, tính toán kỹ chi phí và đầu ra, chú trọng rõ rệt đến hiệu quả kinh tế.

họ trồng lúa ít hơn, thay vào đó là các loại ngũ.

cốc, cây ăn quả, và đặc biệt là cây mía.

Rất dễ bắt gặp những ruộng mía trải dài bạt ngàn, thân cao quá đầu người, lá xanh rì bao phủ lấy cả ngọn đổi.

Gió thổi qua, lá mía xào xạc, tạo thành một âm thanh đều đểu, nghe rất đặc trưng.

Nhìn cảnh ấy, trong đầu Quốc chọt lóe lên một ý nghĩ.

Cậu quay sang mẹ, hỏi:

“Mẹ có muốn trồng mía không?

Mẹ Quốc nhìn đổi mía nhà người ta trong lòng không khỏi trầm trồ.

“Nhưng làm gì có đất mà trồng?

“Miếng vườn dưới chân núi đó mẹ.

Dọn dẹp lại một chút là trồng được vài gốc.

Cuối năm là có mía ăn rồi.

Mẹ Quốc im lặng suy nghĩ một lúc, ánh mắt nhìn xa ra cánh đồng mía trước mặt.

Cuối cùng, bà gật đầu.

“Thế thì mua một ít về trồng đi.

Chuyện mua mía, hai mẹ con thống nhất để sang hôm sau.

Quốc không có ý định chỉ đi một ngày rồi quay về, càng không muốn chỉ xem mỗi một khu chợ gần cửa khẩu.

Cậu mốn đi thêm nhiều khu chợ ở bên này.

Mỗi tuần, hai mẹ con đi sang bên Trung Quốc ba buổi, đi riết rồi thành quen.

Mẹ Quốc ban đầu còn dè dặt, nhưng đi nhiều lần, bà cũng không còn sợ hãi như trước.

Ngoại trừ rào cản ngôn ngữ khiến bà hơi lúng túng, còn lại thì cuộc sống bên này không hề nguy hiểm như những lời đồn thổi mà bà từng nghe.

Hai mẹ con đi hết chỗ này đến chỗ khác.

Những khu chợ loanh quanh cửa khẩu, chỗ nào cũng đã ghé qua ít nhất một lần, chợ lớn thì quay lại lần thứ hai.

Càng đi sâu vào nội địa, nhỉ cửa càng nhiều, dân cư đông đúc hơn hẳn.

Chợ búa cũng rộng và sầm uất, có nơi mở cửa từ sáng tới tối, không khí buôn bán lúc nào cũng nhộn nhịp.

Hàng hóa ở những khu chợ lớn phong phú hơn nhiều.

Không chỉ là nông sản trồng quanh vùng, mà còn có hàng do thương lái mang từ địa phương khác về.

Thương lái trong chợ đông, đi lại liên tục, hỏi giá, gom hàng rồi chở đi ngay.

Rau củ ở đây giá cao hơn hẳn khu giáp biên, bởi nhu cầu tiêu thụ lúc nào cũng lớn, mà nguồn cung thì thường xuyên thiếu.

Quốc quan sát và nhận ra một điều rất rõ:

những ruộng.

bắp cải ngoài quê phải trồng ba tháng mới tới ngày thu hoạch, vậy mà trong những khu chợ này, lượng bắp cải mà nhà cậu có thể trồng, khả năng cao, tiêu thụ chỉ trong một ngày đã hết sạch, thậm chí còn không đủ bán.

Thương lái gom hàng từ chỗ khác mang về từng xe phân phối cho các gian hàng bán lẻ.

Chất lượng đã được sàng lọc qua một lần, sáng sớm bán chạy lắm.

Đi sâu hơn nữa, cảnh tượng trước mắt khiển mẹ Quốc không khỏi choáng ngợp.

Dòng người và xe cộ qua lại đông hơn hẳn thành phố nào bà từng đặt chân tới.

Nhà cao tầng mọc san sát, bảng hiệu quảng cáo sáng đèn cả ngày, chữ lớn chữ nhỏ chen nhau.

Cầu vượt bắc ngang qua sông, nối liền các khu dân cư.

Ngã tư thì nhiều vô số, đi đường nào nhìn cũng giống đường nào, nếu không để ý rất dễ lạc.

Chuyến đi này đối với mẹ Quốc thực sự là một lần mở rộng tầm mắt.

Hai mẹ con không dám rẽ lung tung.

Mỗi khi đi mỏi chân, họ lại quay về theo lối cũ đã nhớ sẵn trong đầu.

Đi nhiều, nhìn nhiều, giờ đây họ đã nắm được mặt bằng giá cả nông sản bên này, cũng biết tìm thương lái ở đâu, chỗ nào đễ bán.

Nhờ vậy, Quốc dần yên tâm hơn với kế hoạch trồng bắp cải vào mùa đông.

Quốc chưa vội đặt vấn đề mua bán với thương lái bên Trung Quốc.

Lần này, cậu chỉ dừng lại ở việc xem địa điểm, quan sát cách người ta thu mua, tập kết hàng hóa ra sao.

Cậu tự nhủ, đợi đến khi bắp cải gần thu hoạch, có hàng trong tay rồi hãy sang đây bàn chuyện giá cả cũng chưa muộn.

Trước mắt, việc quan trọng nhất vẫn là trồng bắp cải cho thật tốt, có hàng tốt thì mới có quyền chủ động trong việc mua bán.

Trước khi về, Quốc dẫn mẹ ghé vào một cửa hàng vật tư nông nghiệp ở gần chọ.

Cửa hàng lớn và khang trang, mặt tiền rộng, bày bán nông cụ, ngũ cốc, phân bón.

Bên trong, các kệ gỗ xếp san sát, trên đó bày đủ thứ liên quan đến trồng trọt:

bao hạt giống treo lủng lắng, phân bón đóng bao nhỏ xếp thành chồng, bên góc còn có cuốc, xẻng, bình phun thuốc đủ cỡ.

Quốc bước vào, đảo mắt quan sát một lượt rồi mới tiến lại quầy hạt giống.

Cậu cầm từng gói lên xem thông tin in trên bao bì, hỏi thêm chủ cửa hàng về thời gian gieo trồng, cũng như một số kỹ thuật chăm sóc cây.

Chủ tiệm là người có kiến thức chuyên môn về nông nghiệp, thấy Quốc hỏi về thông số kỹ thuật thì trả lời theo kiểu khoa học.

Gặp người trồng trọt theo kiểu kinh nghiệm truyền thống thi trả lời theo kiểu truyền thống.

“Kèo nào cũng chơi được”

Thấy Quốc mua nhiều bắp cải, tưởng cậu làm nông trại nên Chủ tiệm tư vấn thêm vài loại giống cây mới, cái gì mà công nghệ đột biến, Quốc không am hiểu đến mức nắm rõ thuật ngữ chuyên ngành, nên chỉ nghe thôi, và thấy giống mới được chủ tiệm quảng cáo rất ghê gớm.

Với loại giống mới ra năm nay, Quốc thấy hơi mạo hiểm nên từ chối và muốn chọn giống mà năm ngoái đã trồng, an toàn và năng suất ổn định hơn.

Mẹ Quốc đứng bên cạnh nghe, dù không hiểu hết, nhưng thấy con trai nói chuyện rành rọt thì chỉ lặng lẽ gật đầu.

Sau một hồi cân nhắc, Quốc chọn bắp cải và cải thảo, củ cải.

Ba loại này bán rất chạy ở thị trường bên này.

Hạt giống có hạn sử dụng tốt trong vòng 1 năm, nên mua sớm mang về nhà cũng không ảnh hưởng gì.

Mua hạt giống sẵn như vậy, đến vụ chỉ việc gieo trồng, không cần phải lặn lội sang đây thêm lần nữa.

Mấy ngày vừa qua, hai mẹ con đi lại qua cửa khẩu chỉ riêng tiền xe cộ, ăn uống, đổi tiền thôi cũng đủ làm cho số tiền bán được hai tạ đậu tiêu sạch lúc nào không hay.

Trả tiền mua hạt giống xong, Quốc cẩn thận xếp từng gói vào trong cặp, còn lót thêm một lới giấy khô cho khỏi ẩm.

Cậu kéo khóa lại, vỗ nhẹ lên cặp như để chắc chắn mọi thứ đã yên vị, rồi quay sang mẹ.

“Con mua đủ hạt giống cho vụ tới rồi.

Sắp tới chắc không crần s-ang bên này nữa đâu mẹ.

Mẹ Quốc gật gù, vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn.

“Mẹ cũng đang lo đây.

Sang bên này tiêu tiền nhanh quá, có hôm đi chợ ăn uống xong, tiền bán bánh ở nhà chắc chỉ vừa đủ tiền xe đi lại một buổi thôi.

Quốc cười, giọng thoải mái:

“Tiền hết thì mình kiếm lại được mà mẹ.

Mẹ cũng thấy rồi đó, chỉ cần đem hàng sang bên này, kiểu gì cũng bán được giá.

Coi như nghỉ hè, hai mẹ con mình giấu ba, lén sang đây đi du lịch”

Nghe con nói vậy, mẹ Quốc cũng bật cười theo.

Với bà Dung, hôm đi cùng con trai giống đi chơi hơn là đi làm việc.

Mỗi lần sang đây, bà lại mua thêm vài thứ lạ mắt mang về, từ đồ ăn cho tới đồ gia dụng.

Quốc thì lo đi xem chợ búa, hỏi giá rau củ, tính toán đầu ra đầu vào.

Còn mẹ, bà để ý nhiều hơn đến chuyện ăn uống.

Thấy người ta bán bánh bao, sủi cảo, hoành thánh, bà đứng nhìn khá lâu, vừa ăn vừa quan sát cách người bán nhào bột, gói nhân, hấp bánh.

Được nhìn tận mắt, lại được nếm tại chỗ, trong đầu bà đã tự phác ra từng công đoạn, nghĩ bụng về nhà làm thử xem sao.

Trên đường về, mẹ Quốc chọt hỏi:

“Bánh bao bên này ăn nhiều thấy cũng ngon.

Nếu mình đem ra chợ bán thì con thấy có lời không?

Quốc đi chậm lại một chút, suy nghĩ rồi đáp:

“Bán thì được đó mẹ, nhưng để cuối năm thì tốt hơn.

Mùa hè trời nóng, đồ ăn dễ hỏng.

Với lại làm nhiều thứ quá mẹ lại không có thời gian nghỉ ngơi.

Dân mình còn nghèo, sức mua chưa cao, đợi khi nào mọi người khá giả hơn, chỉ tiêu thoải mái thì bánh bao mới dễ bán.

Mẹ Quốc nghe xong, khẽ thở đài:

“Nhưng khi nào thì mọi người mới giàu được hả con?

Quốc nhìn mẹ, nói chậm rãi:

“Khi người ta biết cách kiếm tiền mà không sợ mất tiền, không còn lo giữ khư khư từng đồng một.

Giống như nhà mình bây giờ vậy.

Mẹ Quốc tròn mắt:

“Nhà mình mà giàu à?

Quốc gật đầu, nửa đùa nửa thật:

“Giàu chứ.

Mẹ với con vừa đi du lịch bên Trung Quốc về đó thôi.

Câu nói khiến mẹ bật cười, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm.

Sau chuyến đi này, bà không còn phải lo chuyện đồng áng từ giờ đến cuối năm nữa.

Mọi thứ đã được con trai lên kế hoạch, bà có thể thoải mái lo chuyện chợ búa.

Về tới nhà, hai mẹ con không nghỉ ngơi lâu.

Quốc xắn tay áo, cùng mẹ ra khu vườn dưới chân núi.

Chỗ này được cậu chọn làm nơi trồng mía chính.

Đất rộng, tơi xốp, gần nguồn nước, lại mát mẻ quanh năm, rất hợp để trồng thử giống mới.

Hai mẹ con phát cỏ, đào từng hố nhỏ.

Quốc cắt mía thành từng đoạn, chọn những mắt khỏe rồi đặt xuống hố, chỉnh cho ngay.

ngắn trước khi lấp đất lại.

Trồng xong mấy khóm dưới chân núi, Quốc vẫn chưa thấy yên tâm.

Cậu quay về khu vườn gần nhà, chọn một góc đất cao ráo hơn, trồng thêm riêng một khóm mía nữa.

Chỗ này tuy hẹp, đất không tốt bằng, nhưng tiện đi lại, ngày nào cũng có thể ra xem.

Mía phụ thuộc nhiều vào thổ nhưỡng.

Có khi cây lớn nhanh, thân to, nhưng lại nhạt nước, không ngọt.

Quốc muốn theo dõi sát sao từ lúc mía nảy mầm, ra lá, bén tễ, rồi so sánh giữa hai chỗ trồng.

Nếu khóm nào phát triển tốt, vị ngọt thì sẽ giữ lại làm giống cho năm sau.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập