Chương 14: Giúp bạn bán cá.

Chương 14:

Giúp bạn bán cá.

Hào là người hành động theo cảm tính, hồi chiều nghe Quốc nói đến chuyện bán cá dành tiền để kéo điện về nhà thì trong lòng liền hừng hực ý chí.

Cậu muốn ngồi nhà mình cũng sáng sủa vào buổi tối, rồi sau này có TV xem phim ở nhà chứ không phải vào xóm xem nhờ nhà nào đó.

Nhưng Hào cũng hiểu rõ.

Kéo dây điện không phải chỉ chuyện ngày một ngày hai.

Cá có bán được cũng chỉ kiếm từng chút một.

Đấy là chưa kể, nhà cậu cách xa với Xóm, cách đường dây điện hơn một cây số.

Muốn kéo dây phải dựng cọc dọc đường tính sơ sơ cũng gần chục cái, chuyện này dựa vào sức trẻ con thì khó làm, nhất định phải có người lớn can thiệp.

Mẹ của Hào không kéo dây điện chẳng phải vì không muốn, mà vì không kham nổi hết việc.

Nếu còn chồng thì chuyện này bà không phải lo, nhưng chồng mất, bản thân bà cũng không.

qua lại thân.

thiết với người trong xóm.

Người ta cũng ngại cảnh vợ góa con côi, không tiện tới lui để tránh bị người đời dèm pha.

Trong tư tưởng của bà thì nhu cầu sử dụng điện không quan trọng, nếu muốn thắp sáng thì cùng.

lắm thắp 2-3 ngọn nến cùng lúc thì căn nhà sáng trưng chẳng cần kéo dây điện cho phiền phức, hàng tháng lại tốn tiền.

Hào là con người của thế hệ mới, Mẹ nói có cái lý của mẹ, nhưng Quốc nói cũng rất đúng, thời buổi này ai lại sống thụt lùi mãi bằng đèn dầu.

Không sớm thì muộn, cậu cũng sẽ phải kéo điện về thôi.

Kéo sóm được ngày nào hay ngày đấy.

Từ hôm đó, ngoài việc đến trường, Hào hầu như dành hết thời gian rảnh cho sông nước.

Cật không chỉ ngồi câu mà còn học cách giăng lưới, làm rọ, đi dọc bờ sông đặt bẫy cá.

Không chỉ câu ban ngày mà còn câu ban đêm, vì một số loại cá chỉ có thể bắt được vào buổi tối.

Trong khi Hào bận rộn với chuyện cá tôm, Quốc cũng không nhàn rỗi, buổi chiều đều bận rộn mảnh vườn sườn núi của nhà mình.

Công việc là nhặt đá vụn, bổ sung thêm đất vì cậu thấy đất hiện tại khá nông, cuốc xới một chút là đụng vào nền đá, reo trồng ở đây khó đạt được năng suất.

Ngoài đất, Quốc còn gom lá cây ủ thành phân hữu cơ, cái này là lý thuyết trên sách vở chứ hiệu quả ra sao Quốc chưa từng kiểm chứng, nhưng cậu tin chắc nó sẽ có hiệu quả phần nào đó.

Mảnh vườn cũng không để trống không, Quốc dồn đất trong vườn vào một góc để trồng gừng và nghệ trước.

hai loại này dễ trồng không tốn công chăm sóc quá nhiều.

Mỗi lần đến múc một chút nước rưới lên là được.

Trong khi đó, mảnh vườn gần nhà, hạt giống gieo xuống cũng bắt đầu đội đất chui lên, dãy mầm non nối tiếp nhau như những hàng lính nhỏ.

Quốc nghĩ tới chuyện sau này phải làm giàn cho đỗ, cho dưa chuột.

Thế là lại đi kiếm mấy đoạn cây rừng cao tầm mét rưỡi, đem về cắm xuống đất.

Cậu biết mấy giống dây leo một khi đã mọc mầm thì phát triển nhanh vô cùng, chỉ cần vài ngày là khác hẳn, nếu không dựng giàn kịp thời sẽ bò lan ra đất, khó mà kiểm soát.

Vì là lần đầu tiên thực sự tự tay gây dựng một khu vườn, Quốc chăm chút kỹ lưỡng.

Chiểu nào tan học cũng ra vườn, xách nước tưới đều đặn.

Cứ ba ngày một lần, cậu lại nhổ cỏ, không để đám rau non bị lấn át.

Bên cạnh vòi nước, mấy luống rau thơm đã đâm tễ, phân nhánh, lá non xanh rờn, qua chục ngày nữa là có thể có rau thơm nấu với cá.

Một buổi tối trời đã chập choạng, Hào hót hải chạy tới nhà Quốc, tay ôm cái xô nhôm ướt sũng.

Mặt mũi nó sáng rỡ như vừa nhặt được vàng.

“ Quốc!

Quốc ơi, xem này!

Tao.

tao câu được một con cá to lắm!

Vừa nói, nó vừa hổn hển đặt cái xô xuống sân.

Quốc cúi xuống nhìn, lập tức giật mình.

Trong xô là một con cá chép giãy đành đạch, phải nặng ít cũng ba đến năm ký.

Nước trong xô tràn cả ra ngoài.

Hào nói như lắp bắp, giọng vẫn còn run:

“Mẹ nó, Lúc nó cắn câu, tao tưởng lưỡi bị mắc cành củi dưới sông, kéo mãi không lên.

Ai ngt nó quẫy một cái, nước văng tung tóe, tao s-ợ c:

hết khiếp.

May mà con chép mắc sâu, chứ không là tuột mất rồi.

Còn mấy con rô phi tao thả vào ao gần nhà.

Lúc nào tát ao, nhà tao cũng kiếm được một mớ kha khá.

Quốc nhìn bạn, trong lòng vừa mừng vừa nảy ý.

Một con cá thế này, nếu biết cách bán, chắc chắn sẽ ra tiền.

“Con này bán được hơn trăm ngàn chứ không ít đâu.

Hào lo lắng hỏi:

“Nhưng mà, nó to quá, không biết có nhà nào chịu mua cả con không?

Mày thông minh xen con cá này nên xử lý thế nào?

Quốc suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Giờ tối rồi, hay để mai đi.

Nhà mày có rau thơm gì không?

nếu có thì chuẩn bị mai đi bán cùng con cá này.

Hào xách xô cá đến khoe xong lại xách chúng về, sự háo hức khiến cậu ta không hề cảm thấy mệt mỏi.

trong lòng rộn ràng đến.

nỗi không thể ngủ yên.

mong chờ trời sáng để đi bán cá.

Hào và Quốc đều là học sinh phải đi học buổi sáng, nên chưa đi bán cá được.

Thời gian ngồi trên lớp đối với Hào mà nói nó kéo dài đến cả năm.

Cứ giờ giải lao là chạy sang lớp 9A tìm Quốc hỏi chuyện bán cá.

Hỏi xem nên làm thế nào, bán cho ai.

Quốc nghĩ sẽ đem cá bán cho mấy nhà giàu, bạn bè trong lớp cậu đều là con nhà khá giả, nhưng để nhà nào ăn hết con cá chép 3-5 ký thì cậu cũng không dám chắc, nên chưa mở miệng với ai.

Một người không ăn hết thì nhiều người, con cá này làm đồ nhậu thì hết ý.

Đầu của Quốc nhảy số rất nhanh, đã biết được chỗ có thể đem bán.

Buổi chiểu hôm đấy, Quốc rủ Hào ra trụ sở ủy ban xã.

Mang theo xô cá chép, con cá sau gần 1ngày bị bắt giờ đã lờ đờ lắm tổi.

không bán được thực sự sẽ chết và lãng phí vô cùng.

Hà‹ nóng ruột không thôi khi chờ đợi gần 1 ngày.

Cứ đi tới đi lui trước mặt của Quốc.

“Mày có chắc bán được không?

“Bán cho ai thì bán đi, sao cứ đứng ở đây mãi thế!

Quốc bình thản ngồi đợi dưới gốc cây.

“Bán cho mấy cán bộ trong ủy ban chứ sao?

Hết giờ hành chính, Tiếng guốc, tiếng giày lộp cộp vang lên khi từng tốp cán bộ tan làm, bước ra ngoài cổng.

Hào rất ngại tiếp xúc với cán bộ làm ở xã, trong tâm trí của cậu thì mấy Ông này ăn nói hách dịch, đối với trẻ con như cậu thì lớn tiếng quát mắng, dạy đời các kiểu.

Vậy nên Hào dù muốn bán cá nhưng lại vô thức lùi lại mà đẩy Quốc lên phía trước đỡ đòn.

Quốc thì già đầu rồi, chuyện ngại thì hầu như không còn nữa.

Cậu dựng xe ngay phía trước lối ra vào lên tiếng rao bán.

"Chú ơi, chú có mua cá không, bạn cháu bắt được con cá to lắm."

Người đàn ông nghe vậy thì cũng hứng thú mà xem qua.

Thấy con cá trong xô to béo, phải lau kinh nhìn lại mà gật gù khen

"Cá To"

MẤy người khác cũng tò mò mà kéo tới.

chẳng mấy chốc, mấy người đàn ông vây quanh hai đứa nhỏ.

Hỏ nhòm vào cái xô, xì xầm bàn tán.

"Cá này to quá ăn sao hết.

hay là cắt đôi đi.

"Tôi lấy phần đầu.

"Không.

phần đầu để tôi, ông lấy khúc đuôi đi."

Xì xầm một hồi, không ai nhường ai, Quốc mới nói rằng.

"Cá này to, khúc nào cũng ngon hết Các Chú, các bác xem Cháu Có rau thơm, gừng, ớt đi kèm đầy đủ, cá còn sống, tươi ngon, mua về chỉ việc đem về nấu thôi.

món này nhắm rượu 1 hết ý đây ạ?"

Lời nói vừa dứt, mấy người đàn ông đã rướn cổ nhìn xuống xô.

Con cá chép nặng trĩu, lấp loáng dưới nước, lập tức khiến mắt ai cũng sáng lên.

Người ta bắt đầu bàn tán rôm rả:

nào là nấu cháo cá, nào là hấp bia, rồi cả nấu mẻ, om dưa.

Miệng chưa kịp ngậm đã tứa nước bọt.

“Mua đi, góp tiền mua đi”

“Phải đấy lâu rồi chưa uống rượu.

Con cá to thế này không ăn hơi phí đấy.

Sau một hồi mặc cả, chính ông phó chủ tịch xã cười ha hả, vỗ bụng mà chốt:

“Thôi như vậy, hôm nay con cá này tôi mua, đã lâu rồi anh em phòng ban của mình chưa liêr hoan với nhau.

chọn ngày không bằng gặp ngày.

Tối nay qua nhà tôi nhé."

Thế là ngay tại cổng ủy ban, con cá được cân bằng mắt, giá cả định luôn.

Quốc khéo léo thêm mớ rau, ớt, gừng vào cho đủ bộ.

Hào đếm đi đếm lại tờ tiền trong tay, hai trăm ngàn ngàn, cẻ người nó run lên vì mừng rõ.

Lần đầu tiên trong đời, nó kiếm được một số tiền lớn đến thế từ việc bán cá.

“Không ngờ được là bán được nhiều vậy luôn, bán được 5 con là đủ tin triệu rồi.

Được đấy Quốc”

Quốc thì tỉnh táo hơn.

Cậu khẽ kéo tay bạn, giọng nghiêm nghị:

“ Đừng mơ nhiều thế.

Con cá to thế này đâu phải ngày nào cũng có.

Người ta cũng đâu ngày nào cũng ăn cá.

Hôm nay bán được là may thôi.

Mày cũng thấy rồi đấy, mấy ông cán bộ xã còn lăn tăn huống chỉ mấy nhà bình thường.

Lần sau phải tìm chỗ khác để bán, không thể trông chờ ở đây đâu.

Hơn nữa kiếm mấy con bé hơn, lấy số lượng bù chất lượng.

Hào đang vui, nên Quốc nói gì cũng đồng ý.

Sau vụ này thì Hào phục Quốc thật rồi.

Trên đường về còn ghé tạp hóa, trích tiền đồng nát dạo trước mua cho cậu ta gói bim bim, thêm chai nước ngọt coi như thù lao hôm nay.

Hào còn mua thêm túi kẹo nhưng đút vào túi quần chứ không có ý định chia phần.

“Không phải tao ky bo đâu, nhưng phải tiết kiệm, sau này có điện rồi tao nhất định sẽ xả láng mời mày một bữa.

Con mày.

muốn tao giúp chuyện gì, cứ bảo một tiếng.

Học hành thì tao chịu, nhưng dùng sức thì tao làm được.

Quốc cười đáp.

“Nhất định rồi, chuyện tao cần mày giúp còn nhiều lắm, lúc đấy đừng có chối đấy.

Hào dõng dạc nói.

“Mày chưa nghe câu, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy à?

“Ô ghê ta”

“Ha ha, tao học trên phim đấy.

Về nhanh thôi, lát tao qua nhà cái Mây xem phim ké, hôm qu‹ đang dừng ở đoạn hay.

Quốc nhớ cái túi kẹo lúc nãy Hào mua, xem ra là mang đi xem phim rồi.

TRên đường về lại hỏi mây câu bóng gió trêu gã.

“Mày với cái cái Mây có vẻ thân nhau nhỉ.

Có phải thích nó không?

Hào giãy nảy lên.

“Thích cái chóa gì, mày đừng có nói lung tung.

Nó mà nghe thấy lại tưởng bở, không nhìn mặt tao.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập