Chương 143: Trung Thu

Chương 143:

Trung Thu

Nhà trường tổ chức Trung thu hai năm một lần.

Học sinh cấp ba, nếu may mắn, suốt ba năm học chỉ được tham gia nhiều nhất hai lần, còn như lứa của Quốc với Hào thì chỉ có đúng một lần duy nhất.

thành ra Trung thu năm lớp 11 gần như là cơ hội cuối.

Bởi vậy, dù bận rộn thế nào, hôm đó học sinh cũng cố gắng có mặt đông đủ.

Lớp 11C của Quốc đông tới 41 người, cậu lại không nằm trong ban cán sự lớp nên việc làm đèn ông sao hay trang trí chẳng đến lượt cậu.

Mỗi học sinh chỉ đóng 20k tiền liên hoan rồi thôi, còn mọi khâu chuẩn bị đã có lớp trưởng, bí thư và mấy bạn năng nổ đứng ra lo liệu.

Quốc cũng thấy nhẹ người, vừa không phải chạy đôn chạy đáo, vừa có thời gian ngồi nhìn không khí Trung thu trong trường từ xa, với tâm thế của một người tham dự hơn là người tổ chức.

Trung thu và hội trại là hai sự kiện lớn nhất trong năm học, nên mấy quán tạp hóa quanh trường rất biết tranh thủ.

Gần đến ngày, hàng hóa được nhập về nhiều hơn hẳn:

bánh kẹo đủ loại, nước ngọt, bim bim, giấy màu, đèn ông sao, cả những dải ruy băng sặc sỡ.

Mỗi khối có 5 lớp, trung bình mỗi lớp chi khoảng 800 nghìn cho một đọt liên hoan, tính ra riêng học sinh cấp ba đã tiêu gần mười hai triệu đồng, chưa kể khối cấp hai học chung trong trường.

Những ngày đó, quán nào cũng đông nghịt học sinh ra vào, mua cái này một chút, cái kia một ít.

Ngoài đường, không khí Trung thu cũng hiện rõ.

Đèn ông sao treo lấp lánh trước cổng trường, giấy màu đỏ xanh được buộc thành từng chùm, có nơi còn quấn thêm dải ruy băng cho bắt mắt.

Những thứ này thường bán cho học sinh tiểu học là chính, còn học sinh cấp hai, cấp ba mua về chủ yếu để tập văn nghệ, diễn kịch, hoặc trang trí cho lớp, cho sân khấu.

Trung thu ở trường được tổ chức vào ban ngày.

Mỗi lớp chuẩn bị một chiếc đèn trang trí, có lớp làm đèn ông sao, có lớp sáng tạo hơn thì làm đèn kéo quân, đèn hình con cá, con thỏ.

Tất cả được mang lên đặt trên bục cao giữa sân trường.

Ban giám khảo là giáo viên trong đoàn trường, tiến chấm điểm, từ hình thức đến ý tưởng.

Kế quả không chỉ để trao giải mà còn được cộng vào điểm thi đua cuối kỳ.

Khối A là tập hợp củe những học sinh có điểu kiện kinh tế, nên đầu tư vào cái đèn lồng mấy trăm ngàn tiền trang trí, dành cả tuần uốn khung tạo hình nên được giải là hiển nhiên, còn mấy khối C, D, E thì cứ làm hình ngôi sao cho nhanh gọn.

Phần lớn thời lượng chương trình dành cho văn nghệ.

Mỗi lớp đăng ký một tiết mục, có lớp hát đơn ca, có lớp múa tập thể, có lớp diễn tiểu phẩm ngắn.

Riêng đội văn nghệ của trường thì có nhiều tiết mục hơn hẳn, từ hát đến múa.

Những tiết mục múa luôn thu hút ánh nhìn nhất, nhất là khi mấy bạn nữ khoác lên mình trang phục xanh đỏ kiểu dân tộc, váy áo xòe rộng, trông rất bắt mắt.

Dưới sân, học sinh ngồi chen chúc, vừa xem vừa bàn tán, thi thoảng lại vô tay rào rào khi tiết mục kết thúc.

Không chỉ học sinh, giáo viên trong trường cũng góp vui.

Có thầy lên hát mấy bài dân ca quen thuộc, có thầy đánh đàn guitar, có thầy thổi sáo.

Và tiết mục của thầy cô hiển nhiên được học trò bên dưới vỗ tay nhiệt tình.

Kết thúc văn nghệ thì học sinh trở về lớp mình tiến hành phá cỗ.

Mỗi bàn đều được phát đồ ăn, hai bàn thì gộp vào làm một, 8, 9 người ngồi ăn chung với nhau.

Hồi bé thấy ăn kiểu này rất vui, còn lớn rổi thì lại thấy ngại, không ai muốn tỏ ra mình là người ham ăn nên cứ dè dặt ăn không hết, rồi cho vào túi chia nhau mang về nhà.

Nhưng như thế mới chỉ là xong “tăng một”.

Trung thu ở trường kết thúc, về đến xóm lại còn một đọt nữa, tuy không rình rang bằng nhưng lại ấm cúng và gần gũi hơn nhiều.

Cuối buổi chiểu, khi nắng đã dịu bót, Quốc và Hào mang đồ ra bãi cỏ đầu xóm.

Một tấm chiếu được trải xuống, nhóm lửa rồi đặt kiểng ba chân đặt vững vàng ở giữa.

Nồi chè được bắc lên từ sớm.

Hai đàn em Khánh với Toàn thấy động liền chạy ra.

Chúng lanh chanh đứng quanh, mắt nhìn nổi chè, tay chân ngứa ngáy, cứ hỏi có việc gì làm không.

Quốc thấy vậy liền phân việc ngay.

Việc quan trọng như canh lửa, khuấy chè, nêm đường thì cậu với Hào tự làm, còn mấy việc lặt vặt như mang chén bát, xếp bánh kẹo, nhặt thêm củi khô thì giao hết cho hai đứa nhỏ.

Khánh và Toàn trước kia đi chăn trâu cùng xóm, cũng từng được ăn đồ Quốc nấu vài lần.

Không thân thiết như Hào, nhưng trong lòng hai đứa vẫn dành cho Quốc một sự tôn trọng.

Vừa làm, bọn nó vừa liếc nhìn cậu, rồi chẳng biết nghe ngóng tin tức từ đâu, nhân lúc rảnh rỗi liền mở lời.

“Nghe nói đi theo anh Quốc, anh Hào là có thể kiếm tiền được hả anh?

Khánh hỏi, giọng vừa tò mò vừa háo hức.

“Có việc gì bày cho bọn em với nhé.

Quốc chưa kịp đáp thì Hào đã bật cười.

“Còn nhỏ mà đã muốn kiếm tiền rồi à?

Toàn gãi đầu, cười hề hề.

“Ha ha, lâu lâu tụi em đi An Bình chơi, có nhiều cái hay lắm, mà xin tiền mẹ mãi cũng ngại.

Nhìn hai đứa đàn em, Hào như thấy lại hình ảnh của chính mình năm ngoái.

Cũng háo hức, cũng ham vui, cũng nghĩ kiếm tiền là chuyện đon giản.

Một năm lăn lộn trôi qua, ảo tưởng v dần, giờ nhìn lại chỉ thấy năm ngoái thật ngây thơ.

Hào lắc đầu,

“đi An Bình có gì vui đâu.

Mấy đứa mới lên cấp ba thấy lạ thì ham thôi, học được nửa kỳ là chán ngay.

Anh đây từng ăn ngủ ở bên đó một thời gian, còn lạ gì.

Mùa này công trình nhiểu bụi bặm lắm, chẳng có gì chơi đâu.

Toàn không chịu, hỏi vặn lại.

“Thế anh Hào chơi bi-a chưa?

Hào bĩu môi, vẻ đắc ý hiện rõ.

“Tưởng gì.

Anh mày là trùm bi-a đấy.

Quán đó anh chơi mòn cả bi rồi, chứ đâu phải tự nhiêr mà nó mòn.

Hai đứa nhỏ không phục, hỏi dồn dập chỗ này chỗ kia.

Hào thì như cuốn từ điển sống, địa hình An Bình nắm rõ trong lòng bàn tay, hỏi gì đáp nấy.

Khánh với Toàn nghe mà gật gù liên tục.

Đang lúc cao hứng, Hào chọt nghiêm lại.

“Muốn kiếm tiển thì phải chịu khó.

Mấy đứa mà lười thì anh đây có dẫn đi cũng vô ích.

Toàn vỗ ngực:

“Em biết cày ruộng rồi đó, vác được bốn chục ký rồi.

Còn việc gì khó hơn nữa không?

“Không đến mức phải vác nặng thế đâu, “

Hào cười, rồi liếc sang Quốc, đánh mắt ra hiệu.

“Mà chuyện kiếm việc thì phải hỏi hội trưởng Quốc chứ?

Khánh và Toàn lập tức quay sang nhìn Quốc, ánh mắt đầy chờ đợi.

Quốc đang khuấy nổi chè, nghe vậy liền đặt muôi xuống, nói chậm rãi.

“Mấy đứa cứ lo học trước đi đã.

Anh cũng đang đi học, đâu có nhiều thời gian mà tìm việc cho mấy đứa.

Nhưng nếu muốn kiếm tiền thì đợi gần Tết, lúc đó trong xóm sẽ có nhiều việc.

“Gần Tết cơ à?

Toàn nhăn mặt.

“Lâu thế”

Hào chen vào, giọng như người từng trải.

“Chơi được thì cứ chơi đi.

Ham hố gì kiếm tiền sớm.

Anh làm thử rồi, mệt óc lắm.

Lâu lâu có một vụ, lại ngay trong xóm, không phải đi xa nhà, thế là tốt lắm rồi.

Khánh tò mò.

“Thế việc gì mà gần Tết mới làm vậy anh?

Hào hạ giọng, như bật mí bí mật.

“Thu hoạch bắp cải đó.

Chưa nghe vụ này à?

Khánh và Toàn nhìn nhau.

“Vụ này em có nghe rồi, 50k 1 ngày đúng không?

thế lúc đó nhớ để cho tụi em mỗi đứa một suất nhé.

Quốc nhìn hai đứa, gật đầu xác nhận.

“Nếu đến lúc đó mấy đứa rảnh thì anh gọi.

Rồi cậu nói thêm, như gợi mở.

“Mà nếu hai đứa muốn kiếm nhiều hơn thì có thể trồng rau, rồi đem ra chợ bán, tiền cũng khá lắm.

“Trồng rau á?

Khánh nhăn nhó.

“Thôi, chắc khó lắm, tụi em làm không nổi đâu.

“Năm ngoái anh bằng tuổi mấy đứa mà vẫn làm được đấy thôi, ”

Quốc cười.

“Anh không ép, nhưng nếu thực sự nghiêm túc thì anh có thể giúp một phần.

Khánh và Toàn nhìn nhau một lúc, rồi Toàn nói.

“Để tụi em về hỏi ba mẹ đã.

Nói chuyện một hồi thì trời cũng.

sẫm tối.

Từng tốp người trong hội thanh niên lần lượt kéo đến, có người đi bộ, có người dắt xe đạp, vừa tới nơi đã cười nói rôm rả.

Hôm nay trung thu, giữa bãi cỏ có một đống lửa được nhóm to, ánh lửa bập bùng hắtlên những gương mặt trẻ, xua đi cái se lạnh đầu đêm.

Nổi chè đặt trên kiểng sôi lục bục, hơi nước bốc lên nghi ngút.

Bên cạnh là rổ khoai lang nướng, vỏ ngoài cháy xém, mùi thơm ngọt lịm lan ra khắp một khoảng.

Mùi chè, mùi khoai, mùi khói quyện vào nhau, khiến ai mới đến cũng phải hít hà vài cái cho thỏa.

Quốc đảo mắt nhìn quanh, thấy người cũng đã đông đủ hơn, liền gọi thằng Toàn.

“Toàn, chạy về nhà anh lấy cái xô đá lạnh ra đây.

Lát nữa ăn chè cho mát.

ngồi cạnh đống lửa nãy giờ, nóng quá.

Toàn “dạ” một tiếng, co cẳng chạy đi.

Món chè đã này bán ngoài chợ suốt cả mùa hè, nhưng không phải nhà nào trong xóm cũng có điều kiện ăn thường xuyên.

Nay nhân dịp trung thu, Quốc đem ra đãi mọi người, ai nấy đều tỏ ra hào hứng, vừa nghe tới đá lạnh đã thấy ngon miệng hơn.

hẳn.

Một góc bãi cỏ được dành riêng đặt nổi chè, bánh kẹo thì chia đều dọc theo tấm chiếu trải sẵn.

Gói bim bim, bánh quy, kẹo cứng kẹo mềm đủ loại, nhìn không nhiều nhưng chia ra mỗi người một ít là vừa vặn.

Mọi người ngồi quây tròn quanh đống lửa, vừa hong tay vừa trò chuyện, tiếng nói cười hòa lẫn với tiếng củi nổ lách tách.

Văn nghệ có vài tiết mục tự phát.

Chủ yếu là mấy bài hát được học ở trường, rồi thêm vài bài quen tai trên tivi.

Có đứa nhớ được giai điệu nhưng quên lời, hát được nửa câu lại ngập ngừng, thế là cả đám cười ồ lên.

Có lúc hát sai nhịp, người này kéo người kia, thành ra tiếng cười nhiều hơn tiếng hát, nhưng chẳng ai để ý, vì cái vui nằm ở chỗ đó.

Ăn uống xong xuôi, đến màn phá cỗ.

Gói bim bim được xé ra nghe “bôm bốp” giòn tan, bán!

kẹo chuyền tay nhau trong ánh sáng lập lòe giữa ánh lửa và ánh trăng.

Và như mọi năm, đến đoạn này thì hội trưởng hội thanh niên lên tiếng phát biểu.

Quốc chỉn!

lại tư thế cho thêm phần nghiêm túc.

“Hôm nay rất vui vì được đón tiếp những thành viên mới của hội.

Tuy xóm mình ít người, nhưng điều quan trọng là mọi người có tỉnh thần đoàn kết, sẵn sàng tham gia các hoạt động mang tính tập thể.

Cậu ngừng lại một chút, nhìn quanh một lượt rổi nói tiếp.

“Với tư cách là hội trưởng, mình mong hội thanh niên sẽ tiếp tục duy trì tỉnh thần đó trong thời gian tới.

Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên.

Giọng Quốc trầm xuống, nghiêm túc hơn.

“Nếu trong hội có ai gặp hoàn cảnh khó khăn, cần sự giúp đỡ, có thể tìm đến hội trưởng, chia sẻ câu chuyện của mình.

Trong khả năng cho phép, hội trưởng sẽ vận động các thành viên khác cùng.

hỗ trọ.

Mọi người thấy như vậy có được không?

Phần lớn các thành viên trong hội đều đã quen biết và tiếp xúc nhiều với Quốc, nên nghe vậy chỉ gật đầu tán thành.

Hai ba anh chị lớp 12 vốn chỉ quen xã giao cũng không phản đối gì.

Dù sao sau đọt trung thu này, họ cũng sắp học xong, rồi đi xa làm ăn, chuyện trong hội dần giao lại cho lớp đàn em.

Chỉ có mấy đứa mới lên lớp 10 còn bỡ ngỡ, nghe tới chuyện hỗ trợ thì tò mò.

Toàn là người đầu tiên lên tiếng, giọng nửa đùa nửa thật.

“Thế bây giờ em cần tiền đi chơi, hội có hỗ trợ không anh Quốc?

Cả bọn bật cười ha hả trước câu hỏi ngây ngô đó.

Có người trêu:

“Nó bỏi thật đấy, không đùa đâu.

Quốc cũng cười, nhưng vẫn bình tĩnh đáp.

“Vậy mọi người có đồng ý cho Toàn mượn tiền đi chơi không?

Cái Nguyệt là người phản đối đầu tiên, giơ tay lên ngay.

“Tất nhiên là không rồi.

Lấy tiền của mọi người rồi đi chơi, làm vậy coi sao được.

Những người khác cũng lần lượt lên tiếng phản đối.

Thực ra Toàn chỉ hỏi cho vui, không ng¿ lại gặp phản ứng khá dữ dội, đến mức mặt nó đỏ lên, gãi đầu cười trừ.

Quốc chờ cho không khí địu lại mới chốt hạ.

“Như mọi người thấy đó, hội trưởng sẽ đặt vấn để ra trước tập thể, chứ không độc đoán hay ép buộc mọi người phải làm theo.

Nếu có người sẵn sàng cho em mượn, anh sẽ kết nối hai người, rồi hai bên tự thỏa thuận với nhau.

Cậu dừng một chút tồi nói tiếp, giọng rõ ràng hơn.

“Nhưng mọi người cũng cần cân nhắc trước khi trình bày hoàn cảnh của mình.

Phải là khó khăn thật sự, cần sự giúp đỡ.

Chứ không phải gọi hội để đáp ứng nhu cầu cá nhân như ví dụ của Toàn khi nãy.

Ma chay, cưới hỏi, bệnh tật ốm đau, thiếu ăn thiếu mặc.

đó là những lý d chính đáng.

Những trường hợp như vậy, hội sẽ không từ chối, và nếu không ai đứng ra thì hội trưởng cũng sẽ ra mặt.

Đám đông nghe xong đều không có phản đối với chủ trương hoạt động của Quốc.

Năm ngoái cũng nói đại ý tương tự mà cả năm chỉ có đúng một đám cưới của anh Lâm là Quốc phải ra mặt hô hào mọi người qua phụ.

Những sự kiện nhỏ nhặt khác thì mỗi nhà đều tự lo được, không làm kinh động cả xóm.

Trăng mỗi lúc lại sáng hơn.

Mấy anh chị lớn ngồi tách ra một góc nói chuyện thi cử, một hồi sau thì mấy đứa học tiểu học, học cấp 2 ghé qua, tụi này đón trung thu ở trường lúc chiều tối lúc về nhà thì gặp mấy anh chị đang phá cỗ nên đi vào xin miếng bánh kẹo.

ăn khoai nướng rồi ăn cốc chè.

Một mùa trung thu nữa lại trôi qua.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập