Chương 144:
Mùa Gặt.
Tiết trời bắt đầu chuyển hẳn sang giai đoạn cuối thu.
Ban ngày nắng còn vàng nhưng đã dịu đi, sáng sớm và chiều tối thì se lạnh.
Trên cánh đồng, những thửa lúa chín sớm đã ngả màu vàng rom, bông nặng trĩu cúi rạp xuống.
Một số nhà tranh thủ gặt trước, lấy thóc sớm, rơm vẫn còn xanh mang về cho trâu bò ăn.
Nhà thím cấy sớm hơn nhà Quốc hơn một tuần nên lúa cũng chín trước.
Một buổi sáng nợ, thím sang nhà gặp ba mẹ của Quốc nói rằng muốn nhà cậu qua bên đó phụ giúp một tay, rồi khi nào đến lượt nhà Quốc thì thím lại qua phụ, hai bên giúp nhau cho đỡ vất vả.
Sở dĩ chú thím chủ động chuyện đồng áng như vậy cũng có lý do.
Năm nay Minh Nhật, con trai lớn trong nhà, đã đi làm ăn xa, mất đi một người khuân vác được việc.
Trong nhà chỉ còn chú, thím và cái Nguyệt.
Thím với Nguyệt đều là phụ nữ, không vác được bao lúa nặng, còn chú thì mỗi năm, sức khỏe lại kém đi một phần.
Hết đau lưng thì mỏi gối, vẫn đi gặt được nhưng không thể gồng gánh như trước.
Nhân tiện, thím cũng hỏi thêm chuyện vụ đông.
Năm ngoái nhà Quốc trồng bắp cải, thu được kha khá, cả xóm ai cũng biết.
Thím muốn hỏi xem năm nay nhà Quốc còn làm không, rồi khi nào thì trồng?
Để thím còn biết mà thu xếp làm theo.
Nhà Quốc giờ đã mua máy cày, chuyện làm rau vụ đồng không còn là nói cho vui.
Có máy, đất cày nhanh, đều, đỡ tốn sức người.
Chú thím cũng muốn thử làm một vụ xem hiệu quả đến đâu, vừa học hỏi kinh nghiệm, vừa xem có theo lâu dài được không.
Đi nhờ vả thì không thể nói miệng suông, thế nên lần thì thím mang sang bì đậu hũ, lúc khác lại gói xôi đỗ còn nóng hổi, coi như lót đường để mở đầu câu chuyện.
Ba mẹ Quốc cũng không muốn mang tiếng hẹp hòi, qua cầu rút ván.
Bao năm qua cả nhà còr phải mượn trâu nhà người ta cày bừa, giờ có dịp đáp lễ.
Ba mẹ Quốc gât đầu đồng ý trước lò đề nghị của thím.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng, bốn người đã có mặt ngoài ruộng.
phụ nữ thì lo gặt lúa, còn đàn ông thì đập lúa.
Lúa chín hẳn, gốc còn xanh và khá nặng, quan trọng nhất là khó tách hạt, đập mãi mới ra.
nhưng hạt nào long ra đều là hạt chắc, ít bị lép.
Gạt muộn, lúa khô thì đập dễ nhưng lại có nhiều hạt lép.
Thu hoạch sớm hay muộn thì đều có cái lợi riêng.
Nhà thím nuôi một đàn trâu, nên phần rơm được gom và buộc lại, cuối buổi mang về.
Đến trưa, nắng lên cao, cả bốn người nghỉ tay, ăn vội bữa cơm nắm mang theo rồi lại làm tiếp.
Buổi chiều, Quốc và Nguyệt được nghỉ học nên cũng ra đồng phụ.
Có thêm hai đứa trẻ khỏe, công việc trôi nhanh hắn.
Quốc và Nguyệt thì chỉ gặt thôi.
Mẹ Quốc và Thím thi thoảng sẽ gặt cùng nếu hai đứa làm không kịp, thời gian lớn vẫn là để đập lúa và hót thóc mới vào bao tải.
Chỉ trong một ngày, hai nhà đã gặt xong một đám ruộng.
Lúa được đóng bao, xếp gọn ngoài bò ruộng.
Đến xế chiều, ba Quốc lái chiếc xe công nông ra ruộng.
Tiếng máy nổ phành phạch vang cả một góc đồng.
Ông cùng mọi người chất mấy bao thóc lên thùng xe, thêm vài bó rơn còn xanh, chở một chuyến là hết sạch, không phải đi đi lại lại nhiều lần.
Thấy tiện đường, mấy nhà đang gặt gần đó cũng nhờ ba Quốc chở lúa về hộ.
Thay vì phải thổ từng bao bằng xe đạp, giờ chỉ cần xếp lên xe công nông là xong.
Tiết kiệm được bao nhiêu sức lực.
Ba Quốc lái xe dọc mấy con đường làng mà trong lòng khoan khoái lạ thường.
Cái xe này phát huy được tác dụng, ông thấy tự hào lắm.
Đến tối, nhà chú thím gửi tiền xăng dầu cho ba Quốc, không để ông chịu thiệt thòi.
Rồi thím và con gái nấu cơm tối, giữ cả nhà Quốc ở lại ăn cơm.
Mâm com không có gì cao sang, chỉ là canh rau, cá khô, dăm ba quả trứng với đĩa lạc.
Không có anh Nhật ở nhà, cái Nguyệt tự nhiên lớn lên hẳn.
Cái dáng vẻ “công chúa” ngày trước, giờ chẳng còn nữa.
Trong nhà, việc gì cũng đến tay em:
từ nấu cơm, rửa bát, quét dọn, cho đến nấu cám lợn mỗi buổi chiểu.
Việc nọ chồng việc kia, chẳng có mấy lúc thảnh thơi.
Không rõ ngày thường em xoay xỏ ra sao, nhưng mấy hôm nhà Quốc sang giúp gặt, Quốc đí ý không thấy Nguyệt kêu ca hay làm biếng.
Việc đến đâu làm đến đó.
Có mệt thì cũng chỉ lặng lẽ cúi đầu, thỉnh thoảng ngẩng lên cười một cái để báo rằng emấy vẫn ổn.
Ngồi gần Quốc, cái Nguyệt lại bắt đầu líu lo, giọng đầy vẻ tỉnh quái.
Nó ghé sát lại, nói nhỏ như sợ người khác nghe thấy.
“Anh Quốc này, em có đứa bạn cùng lớp xinh lắm, có muốn làm quen không, để em giới thiệu cho.
Quốc liếc sang, nheo mắt nhìn em, giọng nửa đùa nửa thật:
“Có phải bạn thân của em không vậy?
Hay lại chị em cây khẽ?
Nguyệt trọn mắt, bĩu môi phản ứng ngay.
“Bạn thân thật mà.
Tuần trước em còn qua nhà nó gặt lúa đấy.
Mai em rủ nó qua nhà em gặt.
Anh Quốc đừng có mà trốn.
Quốc nghe mà giật mình.
“ Nhưng mà giới thiệu bạn thân cho anh, em không sợ giao trứng cho ác sao?
Nguyệt phá lên cười.
“Thế thì anh phải đối xử tốt một chút với người ta đấy.
Quốc lắc đầu cười trừ.
Trong lòng vừa buồn cười vừa có chút ngờ ngọ.
Con bé này mới lên lớp 10 mà đã nghĩ mấy chuyện làm mai làm mối, lại còn bày đặt sắp xếp gặp gỡ xem mặt.
Tưởng em họ nói giõn chơi, Không ngờ hôm sau, nó dẫn bạn đến thật.
Buổi chiểu, khi Quốc sang nhà chú thím để gặt, lại phát hiện trong nhà có thêm một cô bé khác đang đi cùng Minh Nguyệt.
Hai đứa mặc áo dài tay chống nắng, tay xách liềm, dáng đi còn có phần ngập ngừng.
Thấy Quốc tới, Nguyệt lăng xăng chạy tới gần, cười toe toét giới thiệu.
“Anh Quốc, Đây là Thúy Hạnh, hôm qua em có giới thiệu đó.
Cô bé tên Hạnh vóc người xêm xêm em họ của Quốc, người thanh mảnh.
Gương mặt thon dài, nước da trắng trẻo hồng hào, đôi mắt nhìn xuống nhiều hơn nhìn thẳng.
Trongánh mắt ấy có gì đó phảng phất nét u buồn rất nhẹ, chính bản thân cô bé chắc cũng chưa hề nhận ra.
Với cái nhìn của một người từng trải, thậm chí từng đi qua một đời khác, Quốc cảm nhận rất rõ hậu vận của đối Phương.
Có những người sinh ra đã mang sẵn trong mình một đường đờ nhiều trắc trở, chỉ cần nhìn ánh mắt của Hạnh, Quốc cảm thấy có chút gì đó xót xa khó điễn tả.
Bất giác, Quốc nhớ đến kiếp trước.
Em họ Minh Nguyệt, người cũng thông minh lanh lợi, xinh xắn, vậy mà đường tình duyên lận đận.
Chỉ trong vòng năm năm đã trải qua ba đời chồng, yêu sớm, lấy sớm, rồi vỡ mộng sớm.
Nghĩ đến đó, Quốc lại liếc sang cái Nguyệt đang tíu tít bên cạnh.
Con bé này mới lớp 10 mà đã rủ rê bạn bè vào mấy chuyện giới thiệu, tác hợp, thậm chí còn kéo bạn sang nhà người khác làm việc chung.
Xem ra hai đứa nhỏ này cũng dễ dụ, dễ tin người quá.
Trong lúc Quốc còn đang mải suy nghĩ, Thúy Hạnh đã đứng nép hẳn sau lưng Nguyệt.
Mỗi lần Quốc quay sang nhìn, cô bé lại cúi đầu thấp hơn, hai tay nắm chặt vạt áo.
Cái dáng vẻ rụt rè ấy vừa ngây ngô, vừa có chút đáng yêu, có lẽ vì cái biểu cảm này nên Nguyệt rất thích trêu con bạn thân của mình.
Nguyệt quay sang thúc nhẹ.
“Kìa, chào anh Quốc đi chứ.
Thấy trai đẹp là không nói được gì à?
Hạnh lí nhí đáp một tiếng rất khẽ.
Nhà chú thím hôm nay đông người hơn hẳn.
Ngoài ba Quốc, chú và thím, còn có Quốc, cái Nguyệt và Thúy Hạnh.
Cánh đồng lúa nhà thím mới ngả màu vàng nhạt, gió thu thổi qua nghe xào xạc.
Ba đứa nhỏ được giao nhiệm vụ gặt lúa, còn 4 người lớn thì chỉ việc đập và hói phần lúa mới cho vào bao.
Thúy Hạnh làm việc khá thành thạo, động tác gọn gàng, từng nắm lúa được cắt sát gốc rồi đặt ngay ngắn thành bó nhỏ.
Suốt cả buổi, Hạnh chỉ lặng lẽ làm, ít khi mở miệng, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhanh sang bên cạnh rồi vội cúi xuống.
Có lẽ vẫn còn ngại người lạ, nhấ là khi ở gần Quốc.
Trái lại, cái Nguyệt thì hoạt bát hơn hẳn ngày thường.
Miệng nói không ngót, hết kể chuyện lớp đến chuyện trên trường, rồi lại quay sang trêu ba Quốc với chú.
Thi thoảng, cô bé còn nháy mắt với Quốc, cố ý đổi chỗ, ghép cho Quốc và Hạnh ngồi gặt gần nhau hon.
Có lúc Nguyệt còn giả vờ mỏi tay, đùn việc sang cho Hạnh, miệng cười tĩnh quái ra mặt.
Quốc nhận ra ngay ý đổ ấy.
Cậu chỉ cười nhạt cho qua, không tỏ vẻ né tránh Thúy Hạnh, Tay vẫn đều đặn gặt lúa, thỉnh thoảng mới quay sang nói vài câu xã giao, giọng điểm đạm, tự nhiên.
“Em gặt nhanh thế, hơn em họ của anh rồi đó.
Hạnh khẽ lắc đầu.
“Dạ.
Ởnhàem cũng hay phụ mẹ mấy việc này.
Quốc gật đầu, hỏi thêm vài câu vụn vặt, kiểu như quê em ở xóm nào, học lớp nào, mấy môn học trên lớp có khó không.
Câu chuyện chỉ xoay quanh chuyện học hành, sinh hoạt thường ngày, tuyệt nhiên không có ý trêu ghẹo hay dò hỏi riêng tư.
Cách nói chuyện ấy khiến Hạnh dần bót căng thẳng, trả lời cũng trôi chảy hơn, thỉnh thoảng còn mỉm cười.
Quốc thoáng nghĩ trong đầu:
Nguyệt mới lên cấp 3, nếu là bạn thân thì chắc chắn không phả bạn mới quen đầu năm học, mà phải là bạn học cùng từ cấp 2.
Như vậy thì Hạnh là học sinh khóa dưới, kiểu gì cũng đã nghe đến tên Quốc từ trước, có thể cậu đã gặp mặt nhưng mà quên.
Hồi còn học cấp 2, Quốc nhớ mang máng Nguyệt hay đi cùng một nhóm bạn gái, nhưng khi đó cậu không để ý từng khuôn mặt.
Qua một năm, lại thêm tuổi dậy thì, bọn trẻ con lớn nhanh, thay đổi nhiểu, khi đứng trước mặt cũng khó nhận ra người cũ.
Ởchiều ngược lại, với Hạnh thì đây là lần đầu tiên nói chuyện trực tiếp với Quốc.
Cô bé đã nghe danh anh họ của Nguyệt từ lâu, bởi hồi học cấp 2, Quốc là học sinh giỏi có tiếng trong trường, lại thêm những câu kể đầy hào hứng của Nguyệt, nên trong lòng Hạnh ít nhiều có sự ngưỡng mộ.
Bởi vậy, lời nói của cô bé vẫn còn dè đặt, khiêm tốn, mỗi lần đáp lại đều suy nghĩ kỹ không dám buông lời thoải mái.
Làm được một lúc, chú thím gọi mọi người nghỉ tay uống nước.
Ai nấy đều đứng thẳng người lên, xoa lưng, xoa cổ tay cho đỡ mỏi.
Quốc với tay lấy chai nước trong giỏ, đưa cho Hạnh trước.
Hành động rất tự nhiên, giống như cách cậu vẫn làm với Nguyệt hay mấy đứa em trong xóm.
“Uống chút nước đi, không cần phải gắng sức đâu.
Lúa này còn xanh, gặt nhanh quá người lớn lại làm không kịp.
Hạnh đón lấy chai nước bằng hai tay, khẽ nói:
“Dạ, em cảm ơn anh.
Giọng nói vẫn nhỏ, nhưng đã bót đi sự ngại ngùng ban đầu.
Cô bé ngồi xuống bờ ruộng, uống từng ngụm nhỏ.
Quốc cũng ngồi xuống cạnh đó, nhưng giữ khoảng cách vừa phải.
“ Cái Nguyệt nó hay mơ mộng, lại ham vui.
Chắc trong lớp có nhiều đứa con trai tán tỉnh lắm phải không?
Hạnh nghe vậy thì bật cười khẽ, nét căng thẳng trên mặt địu hẳn đi.
“Sao anh Quốc biết hay thế.
Lúc mới lên lớp, đã có vài đứa viết thư tình rồi đó.
Cái Nguyệt nghe loáng thoáng thấy tên mình được nhắc tới, lập tức buông liềm, chạy xộc lại, một tay bịt miệng Thúy Hạnh, một tay chống nạnh, trừng mắt.
“Nói linh tỉnh gì thế hả?
Tôi đưa bà qua đây đâu phải để bà bêu riếu tôi trước mặt người ta.
Đổi chủ đề, đổi chủ đề ngay!
Hành động vừa gấp gáp vừa lúng túng ấy khiến Quốc không nhịn được cười.
“Rồi rồi, anh hiểu rồi.
Cái Hạnh để ý Nguyệt giúp anh nhé.
Đừng để nó yêu đương linh tỉnh rồi sao nhãng chuyện học.
Nguyệt lập tức bỏ tay ra, quay phắt lại, cười nửa miệng đầy khiêu khích.
“Đây là bạn của em, sao phải nghe lời anh chứ.
Quốc không hề tỏ ra khó chịu, chỉ nhún vai.
“Nếu lời anh nói hợp tình hợp lý thì sao lại không nghe?
Hạnh, em thấy anh nói vậy có đúng không?
Thúy Hạnh thoáng ngập ngừng một giây, rồi gật đầu
“Em.
em thấy cũng đúng a.
Chỉ chờ có thế, Nguyệt liền kêu lên như bị phản bội.
“ Hai người được lắm.
Mới nói chuyện mấy câu mà đã cùng phe rồi.
Hạnh à, bà làm tôi thất vọng quá đấy.
Cái đồ mê trai này.
Hạnh vôi xua tay, mặt đỏ lên, giọng lúng túng nhưng vẫn cố phân bua:
“Bà đừng nói linh tình nữa.
Tôi thấy anh họ bà nói đúng thật mà.
Đầu óc bà suốt ngày nghĩ mấy chuyện tình củm thôi.
Nhìn đâu cũng ghép đôi được.
Không thể nhìn mọi thứ bình thường hơn à?
“Không!
Nguyệt khoanh tay, làm bộ giận dỗi.
“Tôi thấy sao thì nói vậy.
Hai người rõ ràng đang vào hùa với nhau ức hiếp tôi.
Đúng là mê trai mà bán đứng bạn bè!
Nói xong, Nguyệt quay sang đuổi bắt Hạnh, hai đứa vừa chạy vừa cười khúc khích giữa đám ruộng lúa.
Tiếng cười trong veo vang lên giữa đồng làm mấy người lớn phải quay lại nhắc nhở.
“Con gái lớn rồi, cười đùa vừa phải thôi, giữ ý tứ một chút.
Hai cô bé lập tức hạ giọng, kéo nhau ra một góc khác, cúi đầu nói thầm, thỉnh thoảng che miệng cười nhỏ, nhưng tuyệt nhiên không còn đả động gì tới Quốc nữa.
Quốc không quay lại gặt cùng hai đứa nữa.
Cậu chủ động tách ra, chuyển sang khuân mấy bao lúa đã buộc sẵn, vác từng bao lên thùng xe công nông.
Bao lúa còn xanh, nặng trĩu, vác một lượt là mổ hôi đã túa ra sau lưng áo.
Thi thoảng cậu lại nhảy vào thay người lớn đập lúa Lúa non khó đập, phải nện mạnh tay, mỗi bó đập xong là vai với cánh tay rã rời.
Được vài bó thì Quốc phải đổi việc, đứng thở dốc một lúc mới làm tiếp.
Bảy người quần quật suốt buổi chiều thì được 6 bao, cộng thêm 4 bao buổi sáng là hết trọn một đám.
Công việc xong sớm hơn mọi hôm.
Ba Quốc nổ máy xe công nông, Mấy người còn lại leo lên thùng xe, ngồi lẫn giữa bao thóc và rơm rạ, gió chiều thổi mát rượi, mang theo mùi lúa non trở về nhà.
Sau hôm đó, Thúy Hạnh trả công cho bạn xong thì không sang phụ giúp nữa.
Thinh thoảng gặp Quốc ở trường, cô bé vẫn chào hỏi bình thường, không còn lúng túng ngại ngùng.
Mấy câu đùa gán ghép của cái Nguyệt dường như không còn tác dụng.
Thấy vậy, Nguyệt cũng mất dần hứng thú trêu chọc, không còn cái có để bày trò như mấy hôm đầu.
Gặt bên nhà thím mất trọn ba ngày.
Lúa chở về phơi kín cả sân, tràn ra tận mép đường làng, người đi phải né sang một lối nhỏ.
Ban ngày phơi nắng, chiều tối lại hối hả gom vào, chỉ riêng việc phơi r Ổi thu thóc đã tốn không ít công sức.
Nhà nào cũng phải canh trời, sợ mưa bất chọt là hỏng cả mẻ.
Nhà Quốc không gặt ngay.
Ba Quốc bảo chờ thêm vài ngày cho lúa chín hẳn, thân cây khô héo thì đập mới nhàn.
Nhờ vậy nhà chú thím cũng có thêm thời gian phơi thóc được một hai nắng.
Lúa còn xanh nên phải phơi lâu, hạt mới chắc, không bị ẩm mốc.
Đến khi thóc nhà thím đã quạt sạch, đóng bao xếp gọn, nhà Quốc mới bắt đầu ra đồng.
Mấy đám ruộng nhà Quốc thuộc dạng thu trễ nhất xóm.
Xung quanh, ruộng người ta đã gặt gần hết, chỉ còn lác đác vài thửa vàng rực giữa cánh đồng trống trải.
Lúc này lúa đã chín kỹ, khô ráo, đập không tốn sức.
Chỉ ba bốn nhịp nện là thóc rơi là tả xuống nia, nhưng đổi lại hạ lép cũng nhiều hơn.
Dù vậy, ai cũng thích gặt kiểu này vì đỡ mệt.
Muồm muốm, châu chấu đồn về những đám ruộng cuối cùng, bay loạn xạ mỗi khi người đi qua.
Ba Quốc với chú tranh thủ bắt được cả mẻ, bỏ vào bao mang về.
Tối đến, rang lên cùng với lá lốt và nước mắm, ăn với cơm nóng hay nhắm rượu đều ngon.
Đó là món quà vặt quen thuộc của mùa gặt, năm nào cũng có, thiếu đi lại thấy nhớ.
Qua ba ngày, mấy đám ruộng nhà Quốc cũng gặt xong.
Lúa được chở về nhà, phơi kín sân, có hôm còn phải mang ra phơi tạm ở mấy thửa đất trống gần nhà.
Sáng sớm cả nhà đã dậy trở thóc cho đều nắng, chiều lại thu vào trước khi sương xuống.
Đi dọc con đường trong xóm, đâu đâu cũng.
thấy thóc vàng trải dài, báo hiệu một mùa gặt đã thực sự khép lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập