Chương 145:
Chuẩn bị cho Mùa Đông.
Gặt hái xong xuôi, ba Quốc ở nhà nghỉ được dăm bữa thì lại khăn gói xuống An Bình.
Ông qua đó tìm bác Thụ để bàn về chuyện nhận xây mấy căn nhà ngay tại địa phương.
Từ ngày tuyến đường lớn thông suốt, xe cộ qua lại nhiều, đất mặt đường bỗng có giá, người ta đua nhau cất nhà, mở quán.
Nhu cầu xây dựng tăng nhanh, nhưng thọ thì thiếu.
Sau mùa gặt, trong vùng mới bắt đầu lác đác xuất hiện các đội thợ xây, người quen kéo người quen, gom góp lại thành nhóm.
Bác Thụ sống ở ngay đó, sớm liên hệ được với mấy người đồng nghiệp từng làm đường chung với nhau, hiện giờ mọi người đều rảnh tay.
Cả nhóm hẹn nhau thầu trọn một căn nhà mặt đường ở An Bình, công tác thỏa thuận đã diễn ra xong xuôi.
Khi ba Quốc tới tìm gặp là vào việc luôn.
Nhà Quốc thiếu xe đạp cho ba cậu đi làm, may mà chú thím còn dư lại cái xe cũ của Minh Nhật để không, ba Quốc mượn tạm để dùng một thời gian.
Sáng sớm ông đạp xe đi, chiểu tô lại về nhà.
Ông đi làm thêm vài chục công, có tiền mua lưới về dựng lại hàng rào, rồi còn lo tiền xăng dầu cho máy cày nữa.
Nay thóc lúa đã về bổ, việc lớn trong nhà coi như tạm ổn.
Ba Quốc ngồi không thì chân tay buồn bã, nên đi làm cùng mấy người bạn cũ, vừa đỡ ngứa nghề lại có thêm thu nhập.
Quốc dần phải làm quen với nhịp sống có ba ở nhà rồi lại quen với cảnh ba đi làm.
Trong nhí có thêm người thì việc đến tay cậu, tự nhiên sẽ ít đi.
Buổi chiều rảnh rỗi, Quốc thường xách cần ra sông câu cá, hoặc đạp xe qua nhà Hào xem tình hình.
Khu vườn nhà Hào đã gọn gàng hơn trước.
Cỏ đại được phát sạch, bờ rào bằng bụi gai được tỉa gọn gàng, không còn um tùm như trước.
Đất vẫn để nguyên, chưa cuốc xới, chờ máy cày nhà Quốc xử lý một lượt cho nhanh.
Lúc này Hào đã rất sốt ruột liên tục hỏi Quốc khi nào thì trồng rau.
Một buổi trưa nắng nhạt, anh Lâm ghé qua nhà Quốc.
Anh đến nhà cậu để bàn chuyện trồng bắp cải vụ đông.
Năm ngoái nhà Quốc làm một vụ có lãi, năm nay nếu làm bài bản hơn thì khả năng kiếm được tiền là rất rõ.
Anh Lâm đã quyết tâm trồng từ giữa hè, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều chỗ lấn cấn, nhất là chuyện đầu ra.
“Này Quốc, chuyện trồng rau, em tính khi nào thì trồng?
Quốc đặt ấm nước xuống, suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Dạ chắc đợi ba em đi làm kiếm đủ tiền mua lưới làm hàng rào đã anh ạ.
Phải tầm giữa hoặc cuối tháng mười.
Năm ngoái nhà em cũng trồng vào khoảng thời gian đó.
Anh Lâm gật gù, tay vô thức gõ gõ vào thành ghế.
“Vậy thì anh chuẩn bị làm hàng rào là vừa.
Cơ mà chuyện đầu ra, anh vẫn còn lấn cấn lắm.
Đang tính qua An Khánh thăm dò trước xem chỗ Tư Thành ra sao.
Mùa hè mình qua đó đến nay cũng lâu rồi, sợ để lâu ông ấy lại quên mất.
Quốc nghe vậy liền gật đầu.
“Vậy cuối tuần này mình qua đó một chuyến đi anh.
Để em gọi thằng Hào đi cùng cho tiện.
Vào dịp cuối tuần, ba người hẹn nhau từ sớm rồi men theo con đường.
tắt sang An Khánh.
Đường nhỏ, chỉ vừa một người đi, có đoạn phải bám theo sườn núi, hai bên là lau lách cao quá đầu gối.
Bù lại, đi lối này tiết kiệm được khối thời gian, không phải vòng ra đường lớn tốn thêm mấy cây số.
Họ sang huyện An Khánh vào tầm giờ trưa, những cánh đồng bên này đã gặt xong từ lâu, ch còn trơ gốc rạ vàng xám.
Rơm được gom thành từng đống lớn, xếp sát bờ ruộng chờ kéo về nhà cho trâu bò.
Tư Thành lúc ấy đang ở nhà chuẩn bị cho bữa com trưa.
Thấy anh Lâm dẫn theo Quốc và Hào sang, ông hơi ngạc nhiên.
Khi nghe nhắc đến chuyện trồng rau vụ đông, vẻ mặt ông càng lộ rõ sự bất ngò.
Trước kia, mấy thanh niên này sang đây nói chuyện trồng bắp cải một lần, tưởng chỉ là cảm hứng nhất thời, ông không nghĩ họ lại nghiêm túc mà quay lại tìm ông lần nữa.
Ông mời cả ba vào nhà, rót nước chè, rồi ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.
“Nói thật với mấy đứa, giờ chú vẫn đang tính toán, chưa bắt tay vào làm đâu.
Rau vụ đông phải căn thời gian cho khéo.
Trồng sao cho thu hoạch rơi đúng sát Tết thì mới được giá.
Làm sớm quá thì dễ rớt giá, còn muộn quá thì sau Tết, thương lái không mặn mà nữa.
Ông ngừng một lát rồi nói tiếp:
“Với lại, đây là vụ đầu tiên chú làm việc trực tiếp với thương lái bên kia.
Trước khi gieo trồng, nhất định phải sang gặp họ, trao đổi trước về số lượng và thời điểm.
Mấy đứa nếu làn thì cũng nên đi cùng.
Thương lái thấy bên này có nhiều hàng, họ mới chịu khó sang lấy.
Ít quá, người ta ngại.
Nghe đến đó, anh Lâm hơi chột dạ.
“Vậy là.
mình phải sang bên đó gặp họ hả chú?
Tư Thành gật đầu, giọng chắc nịch:
“Ù.
Phải chủ động.
Chờ thương lái tự qua gom thì may rủi lắm.
Quốc và Hào đều chưa đủ tuổi, làm giấy tờ tùy thân.
Muốn đi Trung Quốc gặp khách thì phải có phụ huynh đi kèm hoặc làm giấy ủy quyền.
Thủ tục rườm rà, không hề đơn giản.
So với hai đứa thì anh Lâm sang bên đó là tiện nhất.
Điều này lại đẩy anh Lâm vào thế khó.
Vợ anh, chị Ngọc, dự tính cuối tháng sau là sinh.
Nếu sang bên kia gặp trục trặc, không về kịp thì trong nhà chẳng còn ai xoay xở.
Nhưng nếu không đi, đầu ra của bắp cải sẽ rất bấp bênh.
Còn để Quốc và Hào nghỉ học đi thay thì anh lại không đành.
Dù gì mình cũng lớn hơn tụi nó chẳng lẽ còn để tụi nó làm thay mình hay.
sao?
Anh Lâm ngồi trầm ngâm một lúc lâu.
Cuối cùng, anh thở ra một hơi, như tự hạ quyết tâm.
“Hai đứa còn đi học, khó mà đi được, Thôi thì để cháu đi với chú.
Khi nào mình đi vậy chú?
Tư Thành đáp gọn:
“Ba ngày nữa.
Nói thêm một lúc, câu chuyện chuyển sang giống và cách chăm sóc.
Hào cất tiếng hỏi:
“Cháu nghe nói giống bắp cải bên Trung Quốc cho năng suất cao hơn, chú qua đó mua giúp cháu ít hạt giống được không?
Tư Thành chép miệng, lắc đầu.
“Giống thì quan trọng thật, nhưng công chăm sóc còn quan trọng hơn.
Giống bên mình, nếu làm đúng kỹ thuật, không thua kém đâu.
Lại hợp đất, hợp khí hậu, dễ chăm sóc, an toàn hơn.
Giống bên Tàu năng suất cao nhưng không phải đất nào cũng hợp, trồng ít thì được, trồng nhiều có thể gặp rủi ro.
Ông nói bằng kinh nghiệm của người trồng trọt mấy chục năm, giọng chắc chắn, không phải kiểu nói lấy lòng.
Quốc và Hào nghe vậy liền nhìn nhau, nên nhớ, chuyến này Quốc toàn mua hạt giống của bên Tàu quả thực có chút rủi ro.
Nhưng lỡ đâm lao phải theo lao, năm ngoái cậu đã trồng 1 đám rồi nên không bị câu nói của Tư Thành làm cho chùn bước.
Tư Thành nói thêm,
Nếu mấy đứa chưa có giống, chú quen vài cửa hàng uy tín, có thể mua giúp, chỉ cần bỏ công chăm sóc tử tế, nhất định không bị mất mùa đâu.
Anh Lâm và Hào nghe vậy thì gật đầu chốt ngay.
Có người từng trải, làm nông mấy chục năm đứng ra chọn giúp giống tốt, còn hơn họ tự mò mẫm ngoài chợ, vừa tốn tiền vừa lo mu‹ phải hạt kém chất lượng.
Anh Lâm nói một cách thẳng thắn.
“Dạ được, vậy bác mua giúp tụi cháu nhé.
Hết bao nhiêu bác cứ nói, cháu gửi tiền lại.
Tư Thành xua tay cười xòa.
“Bác chưa biết mấy đứa trồng bao nhiêu, đất đai rộng hẹp thế nào, sao mà ước lượng được mua bao nhiêu giống.
Mấy đứa về nhà đo đạc, tính toán cho kỹ rồi báo lại cho anh Lâm, để anh ấy tổng hợp lại, bác sẽ căn giúp cần bao nhiêu giống, không lo bị lãng phí.
Ba người nói chuyện thêm vài câu chuyện vặt, chủ yếu xoay quanh thời tiết, sâu bệnh và vụ đông mấy năm gần đây.
Đến gần trưa, Tư Thành đứng dậy chuẩn bị ăn cơm.
Ông có giữ lại dùng bữa, nhưng chuyện hợp tác vẫn còn đang bàn bạc, chưa đi đến đâu, cả ba đều ái ngại, giữ chừng mực nên xin phép ra về.
Khi nào làm ăn thành công rồi, lúc đó ngồi chung mâm sĩ tự nhiên hơn.
Quốc đã có sẵn hạt giống từ trước nên không phải lo phần này.
Hào và anh Lâm lần đầu làm nông một cách bài bản, không dám ước chừng qua loa.
Hai người ra ruộng, đứng đo từng đám.
Cứ một bước chân là một cây, chiều dài nhân chiểu rộng, rồi trừ hao bờ rãnh, lối đi.
Tính tới tính lui cả buổi chiều mới ra con số tương đối.
Phần của Hào dự trù khoảng 300 cây.
Còn anh Lâm thì trồng hết mấy đám ruộng sát nhà, tính cả trong vườn nữa tổng cộng lên tới hơn 1500 cây giống.
Anh còn cẩn thận đếm đi đếm lại vài lần nữa cho chắc.
Ba ngày sau gặp lại Tư Thành, anh Lâm báo lại số lượng cho ông bác.
“3 đứa chỉ có 1800 cây thôi sao, riêng nhà bác là 2400 rồi đó.
anh Lâm nói.
“Dạ 1800 là nhà 2 người thôi, có một đứa nó mua hạt giống rồi, năm ngoái nhà đó cũng trồng thu hoạch được khoảng 2 tấn.
Tư Thành nhíu mày.
“2 tấn cơ à, vậy chắc cỡ 1500-1600 cây.
Vậy là bên đó trồng nhiều hơn bác rồi.
Hai chú cháu nói chuyện một hồi rồi đi vào trong trạm làm thủ tục quá cảnh sang đất Tàu.
Anh Lâm không biết tiếng bản địa, mọi việc bên đó gần như đều trông cậy vào Tư Thành.
May là ông chú có thể giao tiếp cơ bản.
Đã qua đây vài lần nên quen đường đi, đi theo chú anh Lâm đỡ lo phần nào.
Đối tác lần này là mối cũ do cô Thanh giới thiệu, vì thế trong lòng Tư Thành cũng thấy an tâm hơn.
Hai chú cháu đến gặp tận nhà rồi người ta hẹn ra ngoài quán ăn để bàn công việc v cũng đã sắp đến giờ trưa.
Ba người dùng bữa ở một quán ăn ven đường.
Người đàn ông Trung Quốc đó hơi mập, da ngăm, ánh mắt liếc ngang liếc dọc rất nhanh.
Cô Thanh vốn nghĩ Tư Thành chỉ làm nhỏ lẻ nên mới giới thiệu mối nhỏ lẻ, nếu biết bên An Yên nhiều người cùng trồng rau vụ đông, chắc chắn bà đã nối cho Tư Thành một đầu mối lón hơn.
Anh Lâm ngồi nghe mà không hiểu được mấy, chỉ thấy Tư Thành gật đầu liên tục.
Đôi lúc anh cũng không rõ là ông chú đã nghe hết, hiểu hết hay chưa.
Sau buổi nói chuyện, Tư Thành quay sang thông dịch lại ngắn gọn:
“Người ta bảo cứ trồng đi, trồng càng nhiều càng tốt.
Đến lúc thu hoạch họ sẽ sang gom.
Giá thì chưa chốt trước được, vì bên đó giá cả lên xuống theo ngày.
Anh Lâm nhíu mày một chút, nhưng không nói gì.
Với kinh nghiệm của Tư Thành, cuối năm rau bán thường được giá.
Quan trọng nhất là đã có người hứa thu mua, không phải ôm hàng chạy chợ từng mó.
Chỉ cần bán được, kiểu gì cũng có lời.
Hai chú cháu ở lại thêm một lúc, cố ăn hết mâm thức ăn rồi mới từ biệt thương lái rồi ra về.
Sau chuyến đi sang biên giới gặp “đối tác” mọi chuyện coi như đã có một hướng đi rõ ràng.
Ít nhất thì con đường tiêu thụ không còn mù mờ như trước.
Tư Thành dặn dò anh Lâm khá kỹ về cách làm đất, thời điểm gieo trồng, bón phân từng đợt sao cho bắp cải cuốn đều mà không bị xốp ruột.
Kỹ thuật mà ông tích lũy được bao năm cứ như vậy mà truyền thụ cho người ngoài.
Giờ đã ngồi chung một con thuyển, làm ăn có lợi thì sau này còn dễ đỡ đần, giúp nhau những vụ tiếp theo.
Về tới nhà, anh Lâm kể lại đầu đuôi chuyến đi cho Quốc và Hào nghe.
Từ lúc qua cửa khẩu, gặp thương lái, ăn bữa cơm xã giao rồi bàn chuyện trồng rau, anh nói khá chỉ tiết.
Nghe thì đúng là có đầu ra, không phải trồng rau rồi để đó trông chờ vào một vận may để bán được hàng.
Nhưng càng nghe, Quốc lại càng thấy có gì đó chưa ổn.
Anh Lâm nói xong, ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay xoa xoa đầu gối, vẻ mặt không hẳnlà yên tâm.
Quốc để ý thấy chỉ tiết đó, liền hỏi.
“Chuyến này anh với chú Tư không bàn cụ thể số lượng với giá cả à?
Anh Lâm ngẩng lên, hơi khựng lại một chút rồi đáp.
“Người ta nói cứ về trồng đi, trồng càng nhiều càng tốt.
Qua tết họ sẽ sang xem hàng rồi mu:
hết.
Còn giá cả thì họ bảo biến động theo từng ngày, không chốt trước được.
Nhưng chú Tư Thành nói gần tết giá thường cao.
Quốc nghe xong, không nói ngay.
Cậu cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp, giọng chậm rãi.
“Anh thấy thương lái đó có đáng tin không?
Anh Lâm thở ra một hơi.
“Người Tàu nhìn mặt gian lắm, ”
anh nói thật,
“mà anh thì nghe không hiểu họ nói gì, toàn do chú Tư đứng ra nói chuyện.
Nhưng đó là mối quen của chú ấy, lại do cô Thanh giới thiệu, anh nghĩ chắc không đến mức lừa lọc đâu.
Giờ việc của mình là trồng và chăm sóc bắp cải cho thật tốt, có hàng đẹp thì người ta sẽ chẳng từ chối mua.
Hào ngồi bên cạnh nghe vậy, chỉ gật gù theo.
“Mặt bọn Tàu thì gian rồi, những ngành khác thì không biết nhưng riêng rau củ, ngũ cốc, lương thực, bọn nó không từ chối đâu.
Dân bên đó đông đúc lúc nào cũng thiếu ăn.
Riêng Quốc thì vẫn còn cảm giác lấn cấn trong lòng.
Mọi thứ nghe qua thì hợp lý, nhưng lại thiếu những thứ cụ thể:
không giá, không số lượng, chỉ là lời hứa miệng “sẽ qua mua”.
Cậu không nói thêm gì nữa, chỉ ghi nhớ cảm giác bất an đó.
Trong làm ăn, nhất là với người ngoài, cảm giác ấy đôi khi không phải thừa.
Nhưng chuyện đã tới nước này, có lo cũng không quay đầu được.
Điều duy nhất họ có thể làm, đúng như anh Lâm nói, là trồng rau chc đàng hoàng, chăm sóc cho tử tế.
Quốc và mẹ đã sang bên Tàu vào dịp hè, tự nhiên đã tìm cho mình một biện pháp dự phòng, nên không quá lo lắng phía thương lái Tư Thành có vấn để.
Và bản thân cậu cũng mong bên này làm ăn thuận lợi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập