Chương 147:
Trồng Bắp Cải
Một thời gian sau, khi cây giống bắp cải được ươm đã lên mầm đều, cho ra một hai lá non, cây mọc theo từng hàng, san sát nhau.
Đã đến lúc có thể tách cây giống để mang ra ruộng để trồng.
Ba Quốc xin nghỉ làm công trình một hai ngày để ở nhà cày ruộng.
Từ ngày mua máy đến giờ, đây mới là lần đầu tiên chiếc máy được đưa ra ruộng để làm đúng cái nhiệm vụ chính của nó.
Cái cày, cái bừa còn mới tỉnh, lưỡi sắt cắm xuống đất rất ngọt, từng mảng đất khô cứng lần lượt bị lật lên.
Lần đầu điều khiển máy cày, ba của Quốc còn hơi bỡ ngõ.
Tay lái chưa quen, lúc nhanh lúc chậm, đi được vài đường đầu thì còn chệch choạc.
Nhưng chỉ vài hàng sau là quen dần, nhịp tay nhịp chân vào guồng, máy chạy thẳng và đều hơn hẳn.
Ông cày một lượt, rồi tháo bánh bám thường, thay sang bánh lồng để bừa.
Máy tiến thêm một lượt nữa, đất được đánh tơi, đập nhỏ, không còn từng tảng to như nắp nổi.
Cuối cùng, ông lại thay bánh bám, lên luống cho ruộng.
Mỗi luống làm hai hàng, thẳng tắp, nhìn rất đã mắt.
So với cày trâu, tốc độ làm việc nhanh hơn gấp ba, gấp bốn lần, mà chất lượng cày xót tốt và đồng đều hơn hẳn.
Đất được xới sâu, tơi đều, gần như không cần chỉnh sửa lại bằng sức người là mấy.
Cày xong một đám, ông chuyển sang đám khác.
Những đám vừa cày xong được để đó phơi đất một hai ngày, chưa vội trồng ngay, cho đất “thở” bớt, diệt bớt mầm sâu bệnh.
Tuy vậy, ba Quốc chỉ nghỉ được chừng một hai ngày, không thể xử lý hết cả bốn đám ruộng.
Phần việc còn lại, Quốc phải tự đứng ra hoàn thiện nốt.
Trước đó, khi trồng đỗ tương ở nông trại, Quốc và anh Lâm đã quen tay với máy cày, nên biết cách vận hành cơ bản.
Anh Lâm cũng sang nhà Quốc cày giúp một buổi, vừa làm vừa học thêm cách lên luống để áp dụng cho ruộng nhà mình.
Dĩ nhiên nhà anh bận rộng lắm, đâu có rảnh mà cày giúp một buổi, anh sang giúp cốt yếu là muốn mượn máy để cày ruộng nhà mình, tiển dầu máyanh sẽ tự lo.
Quốc không có lý do để từ chối.
Trong lúc anh Lâm cày ruộng nhà anh ấy, Quốc cùng mẹ bắt đầu tách cây giống, chuyển ra trồng ngoài ruộng.
Cây bắp cải được nhổ nhẹ tay, rễ còn nguyên, xếp gọn vào rổ rồi mang ra từng luống.
Hào và Minh Nguyệt cũng sang phụ một tay, vừa là giúp trồng cho nhanh, vừa là muốn tranh thủ dùng máy cày nhà Quốc cho phần ruộng của mình.
Hào thì có thể tự cày đám ruộng của cậu ta.
Còn nhà chú thím ở đầu xóm thì nhờ cả máy cày và Quốc sang cày hộ luôn.
Vì thế, cô em họ cũng được gọi sang giúp.
Đây là ý của thím, và Minh Nguyệt không phản đối ý của mẹ.
Giờ nó cũng đã ý thức được, có chịu khó làm thì gia đình sẽ có thêm thu nhập, sau này xin tiền tiêu vặt cũng dễ mở miệng hơn.
Sang nhà Quốc phụ việc, cái Nguyệt vẫn không quên cái thói quen trêu chọc.
Vừa nhổ cây giống, nó vừa ghé tai Quốc, hạ giọng ra vẻ bí mật:
“Anh Quốc này, cái Hạnh dạo này vẫn hay nhắc anh đó.
Nó còn bảo em rủ anh sang nhà nó.
chơi cho biết nhà cửa.
Quốc nghe xong chỉ khẽ liếc một cái, trong lòng đã rõ mồn một.
Mấy trò gạ giẫm kiểu này, em họ sao mà lừa được cậu.
Quốc không buồn đáp, chỉ lắc đầu cười nhạt, coi như không nghe thấy.
Hào đứng gần đó nghe loáng thoáng, lập tức quay sang nói với Minh Nguyệt:
“Anh Quốc của em không cần thìem giới thiệu cho anh một đứa đi.
Miễn là không phải đứa béo béo hôm khai giảng là được.
Nguyệt bật cười, lắc đầu nguầy nguậy:
“Anh Hào á, chắc là không được đâu.
Hào nhướng mày:
“Sao lại không?
Anh không đáng tin bằng anh Quốc của em à?
Nguyệt nói tỉnh bo:
“Anh Quốc ngây thơ lắm, không lanh lợi như anh Hào nên em mới phải mai mối chứ.
Còn anh Hào thì bản lĩnh đầy mình, tự kiếm được rồi, chẳng cần em giới thiệu đâu.
Hào nghe mà thấy nhức nhức cái đầu.
Rõ ràng là Nguyệt thiên vị anh họ, nhưng lời nói lại như thể dìm Quốc xuống để nâng Hào lên, khiến cậu có muốn cãi cũng chẳng biết cãi vào đâu.
Hào bĩu môi, nói lại cho đỡ quê:
“Thế em có nhu cầu tìm bạn trai không, để anh giới thiệu cho vài đứa?
Nguyệt còn chưa kịp mở miệng thì Quốc đã giơ tay gõ nhẹ một cái vào đầu Hào.
“Bót nói đi.
Ai cần mày giới thiệu cho em họ tao.
Vớ vẩn.
Có làm mối thì cũng phải để tao làm mới đúng”
Hào ôm đầu, ngoác mồm:
“Giỡn thôi mà, làm gì gõ đau thế”
Nghe vậy, Minh Nguyệt quay sang nhìn Quốc, ánh mắt long lanh đầy tò mò:
“Ê, anh Quốc định giới thiệu ai cho em thế?
Nghe hấp dẫn ghê.
“Làm gì có ai, “
Quốc đáp nhanh,
“lo mà học đi.
Mới tí tuổi đầu đã bày đặt yêu đương.
Nguyệt không chịu buông tha, sấn tới, nắm tay áo anh họ lắc lắc:
“Ai thế?
Cùng trường mình không?
Học lớp nào?
Anh Quốc nói đi.
Quốc bị hỏi dồn đến lúng túng.
Thật ra cậu chưa hề nghĩ tới chuyện đó, nói sao cho được.
Nguyệt hỏi mãi không có câu trả lời, đành “ghim” chuyện này lại trong lòng.
Thỉnh thoảng, cô bé lại đem ra nhắc, đòi Quốc giới thiệu cho một mối, khiến người anh họ đau đầu không ít.
Đến khi anh Lâm cày xong phần ruộng nhà anh ấy thì nhà Quốc đã trồng xong bắp cải.
Quốc cùng Hào dắt máy cày sang ruộng nhà Hào tiếp tục công việc.
Ruộng nhà Hào đất cứng, nén chặt lâu ngày, nếu cho trâu cày chắc mấy con trâu cũng phải “khóc thét”.
Nhưng có máy cày công suất lớn nên nên chuyện làm đất không gặp vấn để.
Từng mảng đất to đùng, cứng như cái chảo gang, bị lật lên.
Sau đó thay bánh lồng và gắn bừa vào, đi thêm vài lượt thì đất mới chịu vụn ra.
Lên luống không quá khó, nhưng so với ruộng nhà Quốc hay mấy ruộng khác, đất vẫn kém tơi và không đều bằng.
Mẹ Hào đứng ở bờ ruộng, lần đầu tiên thấy chiếc máy cày to như vậy chạy ẩm ầm trên mản!
ruộng nhà mình.
Nhìn thửa đất đã lâu lắm rồi mới được xới tung lên, trong lòng bà bỗng dâng lên một cảm giác bồi hồi khó tả.
Từ ngày chồng mất, bà đã ngừng cày cấy, ruộng đất bỏ không, những ký ức cũ tưởng như đi lùi xa nay lại ùa về.
Bà nhìn theo bóng Hào đang điều khiển máy, lòng chọt lặng đi một nhịp.
Con của bà.
đã lớn thật rồi.
Cày bừa xong đám ruộng nhà Hào, phần việc còn lại Quốc để hai mẹ con Hào tự lo.
Kỹ thuật trồng rau Hào đã học kỹ từ Tư Thành, lại “nháp” qua mấy lần ở ruộng nhà Quốc, nên lúc bắt tay vào làm cũng khá trôi chảy.
Từ việc đặt cây giống, lấp đất, đến khoảng cách giữa các cây, Hào làm đâu ra đấy, tuần tự, không bị rối.
Mẹ Hào chỉ việc làm theo mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng hơn bà từng nghĩ.
Xong việc ở nhà Hào, Quốc lại lái máy cày sang nhà chú thím thêm vài buổi nữa.
Nhà chú thím vốn cày trâu quen rồi, cũng tự cày xong được một đám.
Nhưng từ khi có máy cày hỗ trợ, hai người quyết định dừng hẳn việc dùng trâu.
Cày trâu vừa chậm, vừa tốn sức, cả ngày cũng chỉ được một khoảnh nhỏ.
Chú thím nhìn máy cày chạy một buổi đã xong việc của mấy ngày, không khỏi tiếc rẻ, nói vui rằng biết tiện thế này thì đã bán bớt một hai con trâu, mua sớm cái máy cày cho khỏe người.
Cái khó ở ruộng nhà chú thím là có một đám nằm trên sườn đốc.
Đường đi gập ghềnh, đất lại mềm, muốn đưa máy lên phải san đất, kê đá làm đường tạm.
Quốc cùng chú thím mang theo hai tấm ván, chỗ nào s-ụt l-ún thì kê vào, lúc lên xuống bờ ruộng cũng làm tương tự.
Đi chậm, cẩn thận từng chút, nhưng nhờ vậy mà máy vẫn lên xuống an toàn.
Máy mới mua nên chạy rất khỏe, không gặp trục trặc gì.
Nhờ có nó, chú thím tiết kiệm được khối thời gian và sức lực, có thêm thời gian lo việc làm hàng rào, ngăn lũ gà phá ruộng.
Chi vài ngày, mấy đám ruộng nhà chú thím đã cày bừa xong xuôi, sẵn sàng trồng rau.
Trên đường dắt máy cày về, Quốc chạy ngang qua ruộng nhà chị Linh.
Ngoài đồng, con trâu gầy kéo cái cày gỗ đi chậm chạp, từng bước nặng.
nề.
cày cả sáng được có non nửa đám ruộng, tầm trưa thì con trâu “đỗi” mệt quá nên ghé vào bờ ruộng gặm cỏ.
Chi Linh cầm dây thừng trông chừng nó.
Thấy Quốc đi qua liền hỏi.
“Ê Quốc, mang máy cày đi đâu thê?
“Em vừa qua nhà thím cày hộ, giờ mang máy về nhà đây.
Nhà chị Linh làm đến đâu rồi.
“Mới đang làm đám thứ hai, mà trâu nó lười quá.
Linh cười cất tiếng ga giẫm.
“Rảnh không?
vào cày hộ chị nhà chị mấy đường?
Giọng chị nửa đùa nửa thật, nói cho vui là chính, cũng không dám chắc Quốc sẽ nhận lời.
Quốc giảm ga, quay đầu nhìn mảnh ruộng rồi cười:
“Ô kê luôn chị ơi, để em làm cho mấy đường.
Nói rồi, Quốc đánh lái cho máy xuống ruộng.
Tiếng động cơ nổ giòn, chiếc máy cày to nặng lăn bánh, lưỡi cày cắm xuống đất nghe “phập” một cái, từng mảng đất khô cứng bị lật lên gọn gàng.
Con trâu đang đứng thở hồng hộc ở bờ ruộng, như cũng được dịp nghỉ ngơi, chỉ ngoái đầu nhìn theo.
Chỉ vài lượt máy chạy qua, mảnh ruộng được lật tung hết lên.
Đất được xới sâu, nhìn khác hẳn so với phần ruộng cày trâu bên cạnh.
ba mẹ chị Linh đứng nhìn mà không giấu được vẻ ngạc nhiên, hết nhìn ruộng lại nhìn cái máy, miệng liên tục xuýt xoa:
“ỐI giời ơi, nhanh thật đấy.
Mẹ chị Linh đứng ở bờ ruộng nhìn chiếc máy cày chạy băng băng giữa ruộng, mắt sáng lên.
Bà vừa nhìn vừa gật gù, miệng không ngớt khen:
“Máy móc có khác, khỏe thế này thì ai còn muốn cày trâu nữa.
Quốc làm xong vài đường, tắt máy, lái lên bờ.
Chị Linh chạy lại, miệng cảm ơn không ngớt hết nói cám ơn lại bảo Quốc hôm nào rảnh sang ăn bữa cơm.
“Còn 1 đám nữa, cày hộ chị luôn nhé.
ở gần đây thôi.
Nói xong câu này chị Linh cười ngượng nghịu, tự nhiên thấy yêu cầu của mình có phần hơi quá.
Mẹ chị nghe xong liền quát ngay.
“Cái con này, vừa vừa thôi chứ, Quốc đi làm giúp họ hàng, đang mệt mà cứ hối.
Người ta giúp một chút đã tốt lắm rồi, còn không biết điều nữa.
Chị Linh phì cười, đỏ cả mặt, trong lòng cũng hối vì đã mở miệng mà không suy nghĩ.
Dù Quốc đồng ý hay từ chối thì cô đều cảm thấy có mình quá đáng.
Với sự hiểu biết của Linh về Quốc thì cô tin chắc cậu em này sẽ không từ chối.
Điều này khiến cô càng áy náy hơn.
“Không vấn đề nhưng mà để chiều rồi cày tiếp, tại vì gần trưa rồi.
giờ chị Linh đưa em qua ruộng kia trước nha.
em sẽ để máy ở đó.
Mẹ chị Linh lại lườm con gái, nhưng cũng không mở miệng ngăn cản, có người cày hộ một buổi là xong, đỡ phải tốn thêm một ngày công hì hục với con trâu.
Nhưng mà bà cũng biết là mình không thể nhờ xuông được, đợi buổi chiều Quốc cày xong đám ruộng thì bà rút ra tờ năm chục nghìn, dúi vội vào tay Quốc:
“Cầm lấy đi coi như là tiền dầu máy.
Con Linh nhà cô có lớn mà chẳng có khôn, lại đi lợi dụng cháu.
Bác hứa sẽ dạy lại con gái, cháu đừng có để bụng nhá.
Quốc cầm tiền cho vào túi quần cười nói.
“Không có gì đâu bác, lúc bận rộn thì không nói, nhưng lúc nhàn rỗi, bác cần cày ruộng cứ qua nhà cháu.
Máy để không cũng phí ra ấy mà.
Đều là người trong xóm, cháu với chị Linh chơi thân với nhau nên bác đừng.
mắng chị ấy nhé.
Chị Linh nghe vậy thì cười đắc ý, trong lòng cũng bót áy náy phần nào.
Các hộ trong xóm rủ nhau trồng bắp cải gần như cùng một thời điểm, chênh lệch nhau không quá nhiều ngày.
Mọi người tính toán khi đến kỳ thu hoạch có thể thu cùng một đọt.
Như vậy, nếu thương lái có đến thu mua thì sẽ gom được cả xóm, mang đi một đợt.
Tránh tình trạng người thu trước, người thu sau, bắp cải trồng ra, bắp to bắp nhỏ không đồng đều, nhiều khi ít quá người ta cũng chẳng buồn đánh xe vào lấy.
Có nhà cày xong TỔi mới làm hàng rào, có nhà rào xong mới cày ruộng.
Mỗi nhà một cách, tùy hoàn cảnh và sức người, nhưng điểm chung là ai cũng tranh thủ từng ngày nắng đẹp hiếm hoi cuối thu.
Từ giữa tháng đến cuối tháng, cơ bản cả xóm đã gieo trồng xong vụ rau mùa đông.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập