Chương 150:
Ôn Thi Trá Hình
Sau khi kết quả sơ tuyển được công bố, cô Ninh gặp riêng Quốc để bàn bạc về lộ trình ôn luyện.
Theo quy định, mỗi tuần cô trò phải gặp nhau ít nhất hai buổi tại trường.
Việc này không chỉ là trách nhiệm mà còn là quyển lợi, bởi giáo viên và học sinh sẽ có thêm khoản.
phụ cấp bồi dưỡng, giúp cô trang trải thêm cho cuộc sống gia đình.
Trong số mười học sinh được chọn đi thi huyện, chỉ có hai học sinh lớp 11 là Quốc và một bạn học 11A thi môn Văn, tám người còn lại đều là các anh chị khóa 12.
Với các anh chị cuối cấp, đây là cơ hội vàng để củng cố kiến thức cho kỳ thi đại học sắp tới.
Còn với học sinh lớp 11, nhà trường đánh giá đây chỉ là một đọt tập dượt, lấy kinh nghiệm để năm sau
"chinh chiến"
thực sự, nên không ai đặt nặng áp lực thành tích lên vai hai người.
Công việc ôn tập diễn ra trong bầu không khí phân hóa rõ rệt.
Bạn thi môn Văn dường như gặp nhiều khó khăn nhất.
Cô giáo hướng dẫn phải tỉ mẩn chỉ cách lập luận, triển khai dàn ý sao cho bài viết chặt chẽ và sâu sắc.
Trên lớp, chương trình chỉ đừng lại ở các trích đoạn như Chí Phèo hay Hạnh phúc của một tang gia, nhưng để đi thi học sinh giỏi, cô giáo phải cung cấp thêm cả tập truyện đầy đủ, rồi mở rộng sang các tác phẩm của Thạch Lam và nhóm Tự lực văn đoàn.
Việc cảm thụ trọn vẹn bối cảnh thời đại và tư tưởng của các nhà văn đương thời đối với một học sinh trung học thực sự là một
"ngọn núi"
cao ngất.
Trái ngược với vẻ trầm tư bên bàn luận văn, góc ôn tập Ngoại ngữ của Quốc và cô Ninh lại dễ thở hơn nhiều.
Quốc vốn có nền tảng từ vựng sâu rộng nhờ những năm tháng thực tế, nhưng vấn đề nảy sinh chính là sự khác biệt giữa văn nói tự nhiên và ngữ pháp chính thống trong thi cử.
Những buổi đầu, giữa cô và trò đã có vài cuộc tranh luận nhỏ.
Cô Ninh nắm chắc ngữ pháp trong sách giáo khoa, còn Quốc lại quen với cách dùng từ linh hoạt theo văn nói thông dụng, nói tắt và không đúng ngữ pháp.
Cô giáo, dù kiến thức chuyên môn rất tốt, nhưng thú thực chưa từng ra nước ngoài, mọi kỹ năng nghe nói đều đúc kết từ băng đĩa và sách vở.
Trong khi đó, Quốc phát âm đậm mùi
"ngoại quốc"
những âm đuôi, trọng âm và cách nối chữ của cậu mượt mà đến mức khiến cô Ninh phải ngỡ ngàng và hoang mang, liệu rằng những thứ mà mình tin là đúng thì thực tế có đúng hay không?
hay trước giờ cô luôn hiểu sai?
Sau khi nghe Quốc sửa lại cách phát âm một từ khó, cô Ninh hạ kính xuống, nhìn cậu đầy nghĩ hoặc:
“Quốc này, cô cứ thắc mắc mãi.
Cách em đọc, cách em dùng từ.
nó không giống người học tiếng Anh ở Việt Nam chút nào.
Em từng sống ở nước ngoài, hay thường xuyên tiếp xúc với người nước ngoài phải không?
Quốc khẽ mỉm cười, ánh mắt cậu xa xăm nhìn ra rặng núi mờ sương ngoài cửa sổ.
Cậu không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận, chỉ khéo léo lảng sang chuyện khác:
“Chắc tại em có năng khiếu thôi cô ạ.
Cô Ninh là người tỉnh tế, thấy trò không muốn đào sâu chuyện cá nhân nên cũng không vặn hỏi thêm.
Cô hiểu rằng mình đang sở hữu một
"vận may"
hiếm có.
Có Quốc trong đội tuyển, cô không chỉ yên tâm về kết quả thi cử mà chính cô cũng cảm thấy mình đang được hoàn thiện hơn kỹ năng giao tiếp thực tế qua những buổi tranh ôn thi cho học sinh.
Để tránh điểu tiếng
"dựa hơi"
học sinh trong việc ôn luyện, cô Ninh quyết định hỗ trợ Quốc theo một cách riêng tư và thiết thực hơn.
Thay vì những buổi bồi dưỡng kiến thức sách vở có phần dư thừa, cô chọn cách chăm sóc cậu qua việc ăn uống.
Những hôm có lịch ôn thi, cô thường gọi Quốc vào căn phòng trong dãy nhà công vụ để ăn cơm, vừa để cậu đỡ phải đạp xe đi lại vất vả giữa trưa, ôn được sớm, hoàn thành để thi thử thì có thể về nhà nghỉ ngơi sớm.
Một buổi trưa, khi tiếng quạt trần trong căn phòng nhỏ đang quay đều đều, cô Ninh vừa bày biện bát đũa vừa hỏi với vẻ hào hứng:
“Em đã ăn đồ Tây bao giờ chưa?
Nếu chưa thì hôm nay ăn thử cho biết nha.
Quốc hơi ngỡ ngàng, cậu dừng tay bút, ngước lên nhìn cô giáo:
“Cô giáo cũng biết nấu cả đồ Tây cơ ạ?
Cô Ninh nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh vẻ tự hào:
“ Ngày xưa học đại học, cô có chơi thân với mấy bạn du học sinh.
Họ hay làm vài món đặc trưng, cô học lỏm được ít chiêu.
Thi thoảng cô lại tự làm, vừa ăn cho thay đổi khẩu vị, vừa đi đỡ nhớ cái thời sinh viên sôi nổi ấy mà.
Thực tế, cô Ninh không hẳn là một người nấu ăn sành sỏi, nhưng cô lại có niềm đam mê đặc biệt với những thứ mới lạ và hiện đại.
Cô thích mày mò làm socola, bánh ngọt, TỔI cả sushi, gỏi cá hay các loại salad trộn.
Dù chỉ ở nhà công vụ, căn phòng của cô Ninh trông khá
"sang"
so với mặt bằng chung.
Trong phòng nhỏ mà có chiếc tủ lạnh mini và cái nồi cơm điện đa năng, những món đồ hiện đại mà cô được gia đình có điểu kiện ở thành phố sắm cho.
Nhìn cách cô bày biện, ai cũng nghĩ cô là một người giỏi bếp núc Nhưng phải đợi đến lúc cầm đũa lên, Quốc mới phát hiện ra, Cô giáo chủ nhiệm rất thích nấu ăn, nhưng không đồng nghĩa rằng món ăn cô làm sẽ ngon.
Cô Ninh dường như không thể nấu các món truyền thống một cách bình thường được.
Thay vì nấu chín thì cô lại dùng rau củ để làm một đĩa salad trình bày đẹp mắt, cô lấy cà chua, dưc leo và rau diếp cuộn tròn lại thành từng cuốn to tướng, rồi hướng dẫn Quốc chấm vào một loại nước sốt sền sệt, màu sắc lạ lùng do cô tự pha chế.
Quốc cầm
"cuộn rau"
lên, lòng đầy phân vân.
Cậu đã sống qua một đời, trải qua đủ đắng cay ngọt bùi, vậy mà đây là lần đầu tiên cậu đứng trước một món ăn mà bản thân không biết nêr khen là
"độc đáo"
hay chê là
"thảm họa”.
Cắn một miếng, vị chua, cay, mặn và một chút mùi hăng của nước sốt xộc thẳng lên mũi.
làm Quốc bất chợt nhớ lại quãng đời trước đây của mình.
Cái thời mà cậu cũng từng sính đổ ngoại đến mù quáng.
Khi đó, người ta cứ hùa nhau khen ngon, và cậu cũng vậy.
Cậu sợ rằng nếu mình chê đở thì sẽ bị coi là kẻ"
nhà quê"
không biết thưởng thức cái tình hoa của nhân loại.
Thế là, dù trong lòng thấy chẳng ra làm sao, cậu vẫn cắn răng nuốt trọn bữa ăn có giá tiển triệu chỉ để giữ lấy cái mác"
sang chảnh
".
Bây giờ, ngồi đối diện với cô giáo Ninh, Quốc chọt thấy buồn cười.
Đồ ăn cô nấu đa phần là đổ Tây, hoặc ít nhất trong lòng cô tin rằng nó thuộc về phương Tây.
Trong dãy nhà công vụ này, chưa một ai đủ dũng cảm để kiểm nghiệm xem công thức của cô có"
đúng chuẩn"
hay không.
Người ta chỉ truyền tai nhau một quy luật ngầm:
Ai ăn đồ cô Ninh nấu xong mà không phải ghé thăm"
nhà vệ sinh"
quá nhiều lần thì coi như gặp may mắn lón trong ngày.
Cô Ninh nhìn cậu với ánh mắt đầy kỳ vọng.
“Sao, thấy vị thế nào?
“Quốc nuốt ực một cái, nhìn nụ cười hồn nhiên của cô, cậu khẽ gật đầu:
“Dạ.
Dồ Tây có khác, vị này đúng là"
lạ"
lắm cô ạ.
Lần đầu em được ăn đó”
Cô Ninh cười tít mắt, lại gắp thêm cho cậu một cuộn rau to hơn.
“thế thì ăn nhiều vào, không phải lúc nào cũng được ăn đâu.
Quý lắm cô mới nấu cho đấy” Nói cô Ninh nấu đở tệ thì quá phiến diện, ngoài những món lạ miệng thì cũng có món ăn được.
Một hôm, cô Ninh đi chợ sóm, xách về một túi thịt thăn tươi rói.
Cô hào hứng vào bếp, linh kinh dao thớt một hồi rồi dọn lên món thịt áp chảo ăn kèm bánh mì.
thêm rau diếp cà chua và dưa chuột.
Đây là kiểu bánh mì pate phổ biến, tuy xuất phát từ phương tây nhưng đã được Việt hóa, đến mức trở thành một món ăn đặc trưng của đại đa số người việt sống ở Trong số những món Quốc từng nếm qua dưới bàn tay của cô Ninh, đây có lẽ là món “bình thường” nhất.
Quốc thong thả bẻ miếng bánh mì đặc ruột, quệt một chút nước sốt rồi kẹp thêm miếng thịt.
Cậu ăn một cách tự nhiên, không còn cái vẻ dè đặt, vừa ăn vừa dò xét như những lần trước khi phải đối mặt với những món ăn"
lạ lùng"
mà cô Ninh tự tay sáng tạo.
Nhìn Quốc ăn ngon lành, cô Ninh có vẻ đắc ý lắm.
Cô chống cằm, cười bảo:
“Nếu cô không làm giáo viên, chắc cô ở nhà mở quán bán bánh mì TỔi cũng nên.
Khéo lại giàu to ấy chứ!
Quốc gật gù, vẻ mặt hết sức thành thật:
“Món bánh mì này cô làm ăn được đó ạ.
Cậu dừng lại một nhịp, khẽ liếc nhìn phản ứng của cô giáo rồi mới ngập ngừng, như đang cé tìm cách diễn đạt sao cho nhẹ nhàng nhất:
“ Nhưng mà.
cô chỉ nên bán bánh mì thôi nha, mấy món trước đó tệ lắm.
Quốc vừa dứt lời, không gian bỗng khựng lại một giây.
Cậu cứ ngỡ cô sẽ tự ái, nhưng trái lại cô Ninh bật cười ha hả.
Tiếng cười giòn tan làm tan biến sự ngần ngại trong lòng cậu học trò.
“Em thấy vậy à!
Cô vừa cười vừa xua tay
“ Cô nấu cho mười người thì cả mười người đều chê cả thôi.
Tưởng em giỏi ngoại ngữ thì cũng thích đồ Tây chứ, hóa ra cũng giống mọi người”
Quốc khẽ lắc đầu, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút:
“Mấy món đó cũng chưa chắc là đồ Tây đâu cô.
Đồ Tây thực thụ nó khác lắm.
Nếu cô không phiền, để hôm nào em nấu cho cô một bữa.
Đảm bảo món này cô chưa từng ăn bao giờ.
Cô Ninh tròn mắt, đôi lông mày nhướn lên đầy ngạc nhiên:
“Em cũng biết nấu ăn cơ à?
Lại còn là món lạ nữa?
Quốc tự tin gật đầu.
Tuy nhiên, cậu bắt đầu liệt kê những khó khăn:
“ Dạ biết chút ít ạ.
Nhưng nấu mấy món đó phải có vài loại gia vị đặc thù.
Ởđịa phương mình thì khó kiếm, chỉ có ra thành phố lớn may ra mới có.
Nghe đến đó, cô Ninh không chút chần chừ, hỏi ngay:
“Vậy em cần mua gì?
Cứ liệt kê ra cho cô.
Cuối tuần này cô có việc về thành phố, nhà cô ở đó mà, cô đi về như đi chợ ấy thôi.
Quốc đáp lời, giọng lễ phép:
“ Dạ cũng không cần nhiều thứ cầu kỳ đâu ạ.
Cô chỉ cần mua giúp em ít phô mai với bơ loại ngon là được.
Còn mấy thứ rau củ hay thịt thà khác, em ra chợ mình mua cũng đủ dùng.
rồi.
Sau chuyến nghỉ cuối tuần, cô Ninh trở lại căn nhà tập thể với một túi đồ linh kinh treo bên hông xe.
Thế nhưng, khác với vẻ hào hứng lúc đi, khi về cô lại chẳng hề mở lời nhắc đến"
kèo"
nấu ăn hôm nọ.
Cô tự nhủ, mình dù sao cũng là giáo viên, cứ sồn sồn lên bắt học sinh nấu nướng cho mình ăn thì còn ra thể thống gì nữa.
Với lại, lỡ đâu hôm ấy thằng bé chi nói giỡn cho vui câu chuyện, giờ mình.
nhắc lại hóa ra mình"
háu ăn"
quá sao?
Nghĩ vậy, cô Ninh chỉ lẳng lặng lấy hộp phô mai và thỏi bơ mua về đặt ngay ngắn trên mặt bàn bếp, chỗ đễ đập vào mắt nhất.
Quốc vừa bước vào bếp, mặắt đã chạm ngay vào món đồ"
xa xỉ"
nằm lạc lõng giữa mấy hũ gi vị quen thuộc.
Cậu khẽ mỉm cười, hiểu ngay ý định của cô giáo.
Quốc hỏi, giọng có chút ý nhị.
“ Cô giáo mua phô mai rồi ạ?
Cô Ninh lúc này mới giả bộ ngẩng lên, tặc lưỡi một cái như thể vừa chọt nhớ ra:
” Ừ, cô tiện đường mua để định bụng tập nấu vài món mới ấy mà.
Mà này Quốc, lần trước em bảo biết nấu đổ Tây là thật hay là nói đùa để cô mừng hụt đấy?
Quốc không đáp ngay, cậu tiến lại gần bàn bếp, lật xem nhãn hiệu hộp phô mai rồi quay san nhìn cô, ánh mắt tự tin:
“Thật hay giả, lát nữa nấu xong cô ăn là biết ngay thôi ạ.
Nói là làm, Quốc bắt tay vào việc ngay lập tức.
Nhìn cách cậu cầm dao và phân loại nguyên liệu, Cậu dự định chiêu đãi cô ba món:
khoai tây nghiền, súp tỏi và bò sốt vang.
Đầu tiên là món khoai tây nghiền.
Quốc gọt vỏ sạch sẽ rồi bổ làm tư, thả vào nồi nước muối loãng đun sôi.
Khi khoai đã chín mềm cậu vớt ra, để ráo nước rồi bắt đầu công đoạn kỳ công nhất:
tán nhuyễn.
Thay vì dùng máy, Quốc dùng muôi gỗ ép mạnh khoai qua một chiếc rây kim loại để đảm bảo hỗn hợp mịn mượt nhất có thể.
Cậu từ từ rót sữa tươi và cho một miếng bơ vào, trộn đều cho đến khi khối khoai tây trở nên bóng bẩy, thơm lừng mùi sữa .
Trong lúc chờ khoai chín, Quốc chuyển sang làm súp tỏi.
Đây là món ăn đòi hỏi sự kiên nhẫn.
Cậu bóc vỏ mấy củ tỏi lớn, thái lát mỏng rồi cho vào chảo dầu nóng nhưng để lửa thật nhỏ.
Tỏi không được phép cháy đen mà phải chuyển sang màu vàng hổ phách, dậy mùi thơm nồng nàn t.
Cậu thêm vào chút nước dùng, thả vài mẩu bánh mì khô để tạo độ sánh tự nhiên trước khi rắc một chút rau thơm.
Mùi tỏi phi thom phức lúc này đã lan tỏa khắp gian nhà, khiến cô Ninh đứng gần đó phải hít hà đầy thèm muốn.
Cuối cùng và cũng là kỳ công nhất là món bò sốt vang.
Quốc thái thịt bò thành những khối vuông vừa ăn, ướp với chút gia vị và không quên một chút rượu vang.
Cậu xào săn thịt với hành tây băm nhỏ, sau đó cho cà chua và nước dùng vào hầm.
Điểm khác biệt ở đây là Quốc không dùng quá nhiều ngũ vị hương mà chú trọng vào vị ngọt thanh của rau củ và hương nồng của rượu vang.
Hon một giờ đồng hồ sau, căn bếp nhỏ vốn chỉ quen mùi măm muối bỗng chốc tràn ngập một thứ hương vị lạ lẫm nhưng vô cùng quyến rũ.
Quốc bày biện ba món ăn ra bàn, trang trí thêm vài lá ngò tây xanh mướt lên bát súp tỏi trắng ngà.
Cô Ninh nhìn mâm cơm"
sang chảnh"
trước mặt, rồi nhìn sang cậu học trò không giấu nổi vẻ thán phục.
Những món ăn này, quả thực từ màu sắc đến mùi hương, khác xa với những gì cá từng gọi là"
đồ Tây"
trước đây.
Trong ba món Quốc trổ tài, bò sốt vang là món duy nhất cô Ninh từng được nếm qua một lầy ở nhà hàng trên phố, nhưng cô chưa bao giờ đủ tự tin để tự tay vào bếp thực hiện.
Hai món còn lại, khoai tây nghiền và súp tỏi, thì hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của cô.
chỉ nghe tên và thấy nó rất “Tây”.
Riêng nổi bò sốt vang là tâm điểm của sự chú ý.
Ban đầu, khi rượu vang vừa đổ vào, mùi hương hăng nồng, mạnh mẽ xộc thẳng vào mũi cùng với các loại gia vị, hôi thì không phải mà thơm thì nó quá nồng nặc.
Theo thời gian và ngọn lửa liu riu, mùi hương ấy dần dần biết chuyển, dịu lại, trở nên ngọt ngào và thơm ngậy một cách kỳ lạ.
Mùi thơm lan ra khắp dãy nhà công vụ.
Nó đậm đà đến mức khiến người ta có cảm giác chỉ cần gắp một miếng thôi cũng đủ để ăn hết cả tô cơm lớn.
Món ăn cần thời gian để đạt đến độ chín muồi.
Mãi đến hơn một giờ chiều, khi nắng bên ngoài đã bắt đầu nhạt màu, bữa ăn mới thực sự bắt đầu.
Quốc bày vài miếng ra đĩa rồi phết một ít sốt tạo cảm giác sang chảnh như đang ở nhà hàng.
Cô Ninh phải dùng dĩa cho đúng chuẩn, xia một miếng thịt bò, đưa vào miệng.
Ngay khoản!
khắc đầu lưỡi chạm vào thớ thịt mềm sụn, cô bỗng sững lại.
Cô nhai rất chậm, thật chậm, kiểu như một vị quý tộc.
Vị ngọt của thịt, vị chát nhẹ của vang và cái béo ngậy của bơ phô mai hòa quyện hoàn hảo.
Dư âm ấy mãnh liệt đến mức cô Ninh có cảm giác cho đến tận bữa tối, mùi vị này vẫn còn vương vấn đâu đây.
Cô chậm rãi đặt đũa xuống, nhìn Quốc một lúc lâu.
Bữa ăn này giống như một gáo nước lạnh đội vào sự tự tin bấy lâu của cô.
Cô Ninh chợt nhận ra những món"
mình từng hì hục làm trước đây chẳng khác nào một trò hề vụng về.
Không phải chúng dở đến mức không nuốt nổi, mà vì chúng thiếu hẳn cái"
hồn"
thiếu sự tĩnh tế và am hiểu sâu sắc mà trước giờ cô chưa từng nghĩ tói.
Cô nhìn Quốc, ánh mắt vừa có chút tò mò,
“Em học mấy món này ở đâu vậy?
Quốc chỉ cười nhẹ, khẽ lắc đầu tránh né:
“Bí mật không thể tiết lộ nhưng nếu cô muốn thì em có thể chia sẻ cách làm ạ.
Cô Ninh không hỏi thêm.
Là một nhà giáo lâu năm, cô hiểu học trò cũng có những khoảng trời riêng không.
muốn nói ra, ép hỏi chi làm mối quan hệ thêm xa cách.
9au một lúc im lặng để lấy lại vẻ tự nhiên, cô hắng giọng:
“Có khó quá không?
Quốc gật đầu rất tự nhiên.
“Dạ được nhưng tốn thời gian và .
tốn tiền lắm ạ.
Cô Ninh bật cười, vẻ mặt dấn ra:
“Vậy chọn món nào rẻ rẻ thôi nhé.
Cô Ninh nhẩm tính nhanh trong đầu.
Lương giáo viên vùng này vốn chẳng dư dả gì cho cam, nhưng nhìn vào bát súp tỏi vẫn còn hơi ấm trên bàn, cô quyết định rất nhanh, sẽ học thêm vài món độc lạ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập