Chương 152: Thi huyện.

Chương 152:

Thi huyện.

Môn Tiếng Anh có thời gian 90 phút.

Đề thi gồm 60 câu trắc nghiệm hoàn toàn, được in trên một tập giấy riêng và phiếu trả lời là một tờ giấy trắng với những ô tròn chờ được lấp đầy bằng màu chì đậm.

Ngay khi giám thị thông báo bấm giờ làm bài, Quốc lật tờ để, rồi đặt bút làm ngay.

Khác với số đông thường có thói quen

"đễ làm trước, khó để sau"

Quốc làm lần lượt từ câu đầu tiên.

Cậu hiểu rất rõ đặc thù của môn ngoại ngữ:

một khi cấu trúc ngữ pháp hay từ vựng đó bản thân không biết, thì dù có bỏ qua rồi quay lại vào cuối giờ, trí não cũng chẳng thể tự dưng nảy ra đáp án đúng.

Việc bỏ qua chỉ khiến tâm lý thêm nặng nề và tốn thời gian lật đi lật lại những trang.

giấy trong vô vọng.

Khoảng mười lăm phút trôi qua, không gian phòng thi chỉ còn tiếng sột soạt của giấy và tiếng chì di trên mặt bàn gỗ.

Một trong hai học sinh trường thị trấn ngẩng đầu lên, khẽ xoay cổ tay cho đỡ mỏi rồi cúi xuống làm tiếp.

Vô tình, ánh mắt cậu ta liếc sang phía bàn của Quốc.

Cậu ta khựng lại một nhịp khi thấy Quốc đã lật sang trang thứ ba, tay di bút nhanh như một cái máy.

Đúng lúc đó, giám thị yêu cầu tất cả thí sinh ngừng bút để chuyển sang phần thi nghe.

Đây vốn được coi là

"cực hình"

đối với học sinh trường làng, thậm chí ngay cả giáo viên nếu không luyện tập thường xuyên cũng khó lòng bắt kịp tốc độ của băng ghi âm.

Để làm tốt, người thi phải cực kỳ tỉnh táo để bắt lấy

"từ khóa"

giữa một rừng thông tin nhiễu.

Chủ đề phần nghe lần này nói về Vịnh Hạ Long, một địa danh quen thuộc.

Thế nhưng, nội dung câu hỏi lại vô cùng hóc búa khi yêu cầu thông tin chi tiết về các mốc thời gian, tên các c quan bảo tồn và tổ chức quốc tế liên quan.

Những thông tin này không thể suy luận suông mà bắt buộc phải trích xuất chính xác từ băng ghi âm.

Tiếng đài cassette vang lên, âm thanh hơi rè nhưng đủ rõ.

Trong khi các thí sinh khác căng tai, mồ hôi rịn ra trên trán vì

"nghe như vịt nghe sấm"

thì Quốc vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Ba lần phát lại cho 10 câu hỏi là quá đủ với cậu.

Thậm chí, có những câu về kiến thức chung, Quốc đã nhẩm được đáp án ngay từ khi đọc đề nghe nhờ vốn hiểu biết về văn hóa xã hội đã tích lũy được từ đời trước.

Sự tương phản hiện rõ trên khuôn mặt những người còn lại.

Sự hoang mang bắt đầu xâm lấn, sự tập trung và kỳ vọng ban đầu bị lung lay dữ dội.

Khi tâm lý đã loạn, ngay cả những câu hỏi ngữ pháp bình thường dễ ăn điểm nhất cũng khiến họ rơi vào trạng thái phân vân, cân nhắc giữa hai đáp án mà không dám quyết định.

Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi đồng hồ mới chỉ sang phút thứ 40.

Quốc thu dọn bút chì, cục tẩy, đứng dậy tiến về phía bàn giám thị.

Cả phòng thi sững sờ.

Thời gian thi 90 phút mà cậu chỉ dùng chưa tới một nửa?

Trong một kỳ thi cấp huyện, việc nộp bài sớm thế này chỉ có hai khả năng:

hoặc là một kẻ

"khoanh bừa"

cho xong chuyện, hoặc là một thiên tài thực thụ.

Nhưng nhìn phong thái tự tin và ánh mắt kiên định của Quốc khi ký vào biên bản nộp bài, ai cũng ngầm hiểu câu trả lời thiên về vế sau.

Quốc bước ra khỏi phòng thi, tiếng bước chân nhẹ nhàng của cậu vang lên ngoài hành lang vắng lặng.

Cậu đi ra phía lan can, đứng tựa lưng vào đó rồi nhìn xuống sân trường.

Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ấm buổi sớm.

Quốc hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực nhẹ bằng.

Bên trong phòng thi, áp lực bỗng chốc tăng lên gấp bội.

Tiếng kim đồng hồ tích tắc như gõ vào tim những người còn lại.

Không phải vì đề thi khó hơn, mà vì sự rời đi quá sớm của

"cậu học sinh"

kia đã vô tình tác động tới sự tự tin của hai bạn học trường thị trấn.

Họ cúi gằm mặ xuống tờ giấy, tay run run tô đậm những ô tròn, rồi lại xóa đi tô vào đáp án khác.

Dù đã hoàn tất bài thi từ sóm, Quốc vẫn không thể ra về ngay.

Các môn tự luận như Toán và Ngữ văn phải kéo dài đến tận 120 phút, còn những môn khác cũng cần đủ 90 phút mới được rời khỏi khu vực thi.

Hơn nữa, cô Hà đã dặn cả đoàn phải tập trung đầy đủ để cô điểm danh và dặn dò trước khi cùng nhau đạp xe về xã.

Phòng chờ dành cho thí sinh nằm ở tầng trệt, ngay sát chân cầu thang đại sảnh.

Không gian ‹ đây khá thoáng.

Quốc chọn một vị trí gần cửa sổ, nơi có chút nắng nhẹ xiên qua lớp kính, khẽ tựa đầu vào tường chờ đợi.

Một lúc sau, tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên ngoài sảnh.

Cô Hà, giáo viên dẫn đoàn trường An Bình, cùng vài giáo viên trường cấp 3 ở thị trấn vừa đi ăn sáng về.

Họ đang mái mê trò chuyện, trao đổi về tình hình giáo dục giữa các vùng.

Vừa bước vào phòng chờ, cô Hà đã khựng lại khi thấy bóng dáng học sinh mặc đồng phục trường mình đang ngồi rung đùi.

Cô bước nhanh lại phía Quốc, nét mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên:

“Quốc?

Sao em lại ở đây?

Vào phòng thi chưa hay bị làm sao?

Quốc đứng dậy, lễ phép chào mấy thầy cô rồi đáp.

“ Em thi xong tổi cô ạ.

Cô Hà hốt hoảng nhìn xuống chiếc đồng hổ đeo tay, rồi lại nhìn cậu học trò:

“Nhanh vậy sao?

Mới chưa đầy một tiếng mà?

Đề năm nay khó quá em không làm được à?

Quốc khẽ mỉm cười, giọng vẫn đều đều:

“ Dạ không khó, thi trắc nghiệm nên làm nhanh lắm.

Đúng lúc đó, vị thầy giáo trường thị trấn đi cùng cô Hà nãy giờ bỗng lên tiếng.

Ông ta nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai khi nhìn bộ quần áo giản đơn của Quốc:

“Thi xong sớm thế này có khi nào là khoanh bừa cho xong chuyện.

Tôi không ngờ trường An Bình năm nay lại cử học sinh thế này đi thi đấy.

Lạ thật nha!

Nghe đồng nghiệp nói móc mia học trò mình, cô Hà thoáng chút ngượng ngùng nhưng vẫn cố gắng bênh vực:

“Dạ, em Quốc đây là học sinh có thành tích tốt nhất trường em đấy ạ.

Cô giáo bộ môn tin tưởng em ấy lắm nên mới chọn đi thi huyện.

Vị thầy giáo kia vẫn không chịu buông tha, ông ta bật cười khan một tiếng, vẻ mặt đầy sự ca‹ ngạo của người ở vùng trung tâm:

“Cô Hà này, cô phải hiểu trình độ ngoại ngữ của trường An Bình làm sao mà so được với trường thị trấn chúng tôi?

Học sinh ở đây ngoài sách giáo khoa còn được tiếp xúc với đủ loại tài liệu học thuật, băng đĩa nước ngoài.

Còn học sinh trường làng.

tôi đồ rằng quá nửa cái phiếu trả lời kia là em khoanh đại theo cảm tính thôi.

Quốc vẫn đứng đó, lặng lẽ lắng nghe.

Cậu không hề tỏ ra tức giận hay tự ti, trái lại còn đáp bằng một giọng khá hóm hinh:

“Các cụ bảo

"học tài thi phận"

mà thầy.

Biết đâu em lại gặp may, khoanh bừa mà lại trúng.

giải thì sao ạ?

Vị thầy giáo lắc đầu, vẻ khinh khinh:

“Hy vọng điều ước của em thành hiện thực.

Người ta nói

"thánh nhân đãi kẻ khù khò"

nhưng mà em ơi, chỉ dựa vào may mắn mãi thì không được đâu.

Trong giáo dục, thực lực mới là cái gốc.

Nói đoạn, ông ta quay lưng đi thẳng về phía phòng hội đồng.

Cô Hà thở dài, nhìn Quốc đầy lo lắng.

Cô kéo cậu ra một góc riêng, hạ thấp giọng hỏi:

“Này Quốc, nói thật cho cô biết đi.

Em khoanh bừa thật à?

Nhìn vào đôi mắt đang đầy vẻ kỳ vọng lẫn bất an của cô giáo, Quốc hiểu rằng dù cậu có giải thích về ngữ pháp nâng cao hay kỹ năng nghe hiểu thì với một người không chuyên ngoại ngữ như cô, đó cũng chỉ là những lời bào chữa khó tin.

Cậu khẽ gật đầu, tặc lưỡi cho qua chuyện:

“Dạ.

thì cô cứ cho là vậy đi ạ.

Câu trả lời của Quốc khiến cô Hà thoáng sững người, một tia thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt.

Cô vốn rất tin lời đồng nghiệp bộ môn rằng Quốc là một tài năng hiếm có, cô cũng từng bị ấn tượng bởi thái độ ung dung, tự tin của cậu trong suốt chuyến đi.

Nói đâu xa, khi vừa lên cấp 3, Quốc nằm ở lớp A là lớp mà cô Hà chủ nhiệm, nhưng về sau xin qua lớp G.

tưởng là ham chơi bỏ bê học hành nhưng ngược lại vẫn giữ được thành tích học khá, tham gia hoạt động của trường, còn được giải khi trhi thể thao nữa.

Cô thầm nghĩ, một học sinh có phong thái như vậy không thể nào là dạng ngu ngốc đến mức đi làm bừa bãi trong một kỳ thi quan trọng như thế này.

Nhưng lời thừa nhận vừa rồi của Quốc làm cô thấy mông lung quá.

Cô Hà thở dài, vỗ vai Quốc một cái nhẹ như để an ủi chính mình:

“Thôi, dù sao cũng xong rồi.

màhôm nay em đi một mình hả?

Có nói cho ba mẹ biết chưa?

“Em đi một mình, khi nào đi thi tỉnh mới báo cho người nhà?

Cô Hà ngạc nhiên,

“Em tự tin làm bài tốt vậy sao?

Quốc mim cười.

“Cái đó không phải tự tin, mà là điểu hiển nhiên mà.

Quốc lại ngồi xuống vị trí cũ, đôi mắt nhìn ra khoảng sân nắng.

Cậu biết, sự thật sẽ sớm có câu trả lời, chỉ là cậu không muốn phải tranh cãi bằng lời nói ngay lúc này.

Cô Hà nhìn Quốc đang ngồi thong dong bên bậu cửa sổ, lòng vẫn còn chút gợn sóng vì câu nói

"khoanh bừa” khi nãy.

Cô dịu giọng bảo:

“rồi thời gian sẽ trả lời, bây giờ cô trò mình chịu khó ngồi đợi, Lát nữa cô dẫn cả đoàn đi ăn liên hoan bồi dưỡng một bữa.

Em có đói thì ra ngoài ăn tạm cái gì đó cũng được.

Quốc ngẩng lên, khẽ đáp:

“Dạ, sáng em ăn cơm với trứng rán ở nhà rồi cô ạ.

Cô Hà nghe xong thì bật cười, vẻ mặt vừa buồn cười vừa lo lắng:

“Trời đất, đi thi cử quan trọng mà lại ăn trứng rán?

Không sợ"

ăn trứng ngông"

không có điểm nào à?

Quốc đáp lại bằng giọng điệu hóm hinh:

“ Dạ, chỉ là quả trứng thôi mà cô.

Em cũng muốn thử xem nếu mình ăn trứng thì có gặp"

điểm gở"

như người ta vẫn đồn hay không.

Cô Hà lắc đầu chịu thua cái tính khí ngang ngạnh của cậu học trò.

Quốc ngồi lại trong phòng chờ, lấy chai nước trong túi ra nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống cạnh chân ghế, hai tay đan vào nhau thư thái.

Thực ra bụng cậu cũng.

bắt đầu briểu tình, nhưng lúc này cậu thấy ngồi yên trong cái không khí tĩnh lặng của sảnh chờ cũng là một cách hưởng thụ.

Hon một giờ sau, không gian yên ắng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân rầm rập.

Từng tốp học sinh bắt đầu đổ xuống phòng chờ.

Đầu tiên là mấy thí sinh môn Văn, gương mặt ai nấy đều trầm tư, có bạn tay vẫn còn cầm tờ nháp kín đặc chữ, miệng lẩm nhẩm lại dàn ý như thể đang nuối tiếc một ý tứ nào đó chưa kịp viết vào bài.

Sau đó là môn Sinh, môn Lý;

phòng chờ đần đông lên, tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên rì rầm.

Khi một trong ba đối thủ môn Tiếng Anh của Quốc bước xuống cầu thang, vẻ mặt cậu ta trông khá phờ phạc.

Cậu chàng vừa đi vừa lấy mu bàn tay lau những giọt mổồnhôi đang rịn re trên trán, dù tiết trời đang độ lạnh.

Cậu ta đưa mắt nhìn quanh tìm chỗ ngồi để nghỉ chân, rồ bỗng khựng lại, đôi chân sững lại nửa giây khi chạm phải bóng dáng Quốc.

Cậu ta lưỡng lự một hồi rồi không kìm được tò mò, tiến lại gần chỗ Quốc, hạ giọng hỏi:

“Này, sao ông làm bài nhanh thể?

Tôi nhìn đồng hồ thấy ông bước ra lúc mới có 40 phút mà?

Quốc ngước lên nhìn cậu ta rồi đáp

“Thì làm xong rồi nên tôi ra sớm thôi.

Cậu làm bài được chứ?

Cậu bạn trường thị trấn mím môi, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng.

Cậu ta ngồi xuống chiếc ghế nhựa bên cạnh, thở hắt ra một hoi rồi hỏi tiếp, giọng có phần dè chừng:

“ Cũng được, Thế còn phần nghe?

Ông nghe được gì không?

Cái đài đó âm thanh cứ rè rè, tôi nghe mà muốn nổ não.

@uốfeftiintfnomtrm IBñ.

^À, phần đó nói về Vịnh Hạ Long.

Tôi thấy cũng dễ nghe mà, tốc độ băng vừa phải, so với cá đài ở trường tôi thì tốt hơn nhiều.

Đến lúc này, cậu bạn kia thực sự kinh ngạc.

Cậu ta tròn mắt nhìn Quốc, cái nhìn từ trên xuống dưới như muốn đánh giá lại bạn học trường An Binh một lần nữa:

“ Vậy là ông nghe được thật à?

Thế mà tôi cứ tưởng.

ông không hiểu gì nên khoanh bừa chc xong rồi chuồn ra khỏi phòng thi sớm cho đỡ nhục chứ?

Quốc nghe vậy cũng không giận, cậu khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười ẩn ý, rồi thong dong đáp lại:

“Thì cũng 50-50 thôi.

Quan điểm của tôi đơn giản.

lắm, câu hỏi nào mà mình không biết thì chính là không biết, có ngổi lại thêm 50 phút nữa cũng chẳng thể"

nặn"

ra được đáp án trong đầu.

Ra sớm cho thoải mái đầu óc có khi lại hay.

Câu trả lời"

nửa đùa nửa thật"

của Quốc khiến cậu bạn kia chẳng biết nên tin hay không.

Cật ta tặc lưỡi, lẩm bẩm điều gì đó về việc"

liều ăn nhiều"

rồi lại cúi đầu nhìn tập tài liệu động từ bất quy tắc của mình.

Dần dần, cả hai thí sinh còn bạn đều có mặt.

Không ai tiến lại hỏi Quốc làm bài thế nào, nhưng những ánh mắt liếc xéo, những cái nhìn đầy dò xét thì không thể giấu nổi.

Một bạn trường thị trấn khẽ huých tay đứa bên cạnh, giọng đủ nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai người gần đó:

“Ông kia làm xong từ đời nào rồi à?

Sao ngồi đây trông thảnh thơi thê?

Đứa bên cạnh nhún vai, giọng mia mai:

“Chịu.

Trắc nghiệm mà, làm nhanh không cần đọc để, cứ tô bừa hết mấy cái ô tròn thì kiểu gì chẳng xong sớm.

Cậu ta mà được giải nữa thì ảo lắm.

Quốc vẫn ngồi yên, coi như không nghe thấy gì.

Cậu quan sát những gương mặt xung quanh:

có người vừa đi vừa lẩm nhẩm tự trách mình khoanh sai một câu ngữ pháp đon giản có người thở dài sườn sượt vì mệt mỏi, cũng có người làm bừa vài câu cuối, mặt lộ rõ vẻ phó mặc cho số phận.

Buổi trưa hôm ấy, theo đúng kế hoạch, cô Hà dẫn cả nhóm đến nhà hàng Nhung Khánh, một quán ăn khá lớn ở thị trấn.

Quán quen của Quốc, nhưng gần đây bận việc học không có nhiều thời gian ra ngoài nay tương tác với bác Trương đầu bếp.

Biết cậu đang là học sinh nêr bác không có kỳ vọng gì nhiều, thấy cậu thi thoảng ghé qua, gật đầu chào nhau một cái là đủ rồi.

Cô gọi hẳn một mâm cỗ linh đình với đầy đủ các món đặc sản để"

đãi nhân tài

".

Dù kết quả chưa biết ra sao, nhưng thi xong rồi, gánh nặng tâm lý được trút bỏ nên ai nấy đều ăn uống có vẻ ngon lành hơn.

Trong bữa ăn, cô Hà lên tiếng thông báo ngắn gom:

“Kết quả chắc phải hai tuần nữa mới có.

Mà này, có bạn nào tự tin mình sẽ rinh giải về không?

Câu hỏi của cô làm không khí bàn ăn bỗng chùng xuống một chút.

Một bạn thi môn Lý lên tiếng:

“ Cô hỏi thế khó trả lời quá, đề năm nay có mấy câu vận dụng hóc búa lắm cô ạ.

“ Còn môn Văn thì sao?

“Đề nghị luận văn học vào bài Hồn Trương Ba, da hàng thịt cô ơi.

Khó kinh khủng!

Đó là một tác phẩm"

nặng đô

".

Nội dung triết lý về sự thống nhất giữa linh hồn và xác thịt ấy đến người trưởng thành còn khó thấm nhuần, huống chỉ là học sinh cấp ba.

Cô Hà chỉ biết gật đầu an ủi, văn chương vốn không có giới hạn, đôi khi kết quả còn phụ thuộc vào cái"

duyên"

của người chấm.

Bữa tiệc kết thúc, mọi người lục tục kéo nhau ra về.

Quốc dắt xe đạp, bắt đầu hành trình ngược về xã An Bình.

Trên con đường vắng, cậu không còn máy may suy nghĩ đến những câu hỏi trắc nghiệm, cũng chẳng quan tâm đến việc người ta bàn tán gì về mình.

Với Quốc, kỳ thi này giống như một công việc để kiếm chút tiền bồi dưỡng.

Còn mang vinh quang về cho nhà Trường thì đó là một may mắn đi kèm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập