Chương 153:
Bán Cháo
Trong thời gian chờ đợi kết quả kỳ thi học sinh giỏi cấp huyện.
Thời gian sinh hoạt trên trường giảm bót.
Quốc quay trở về với nhịp sống nhà nông, chăm sóc cho ruộng rau của gia đình.
Đám bắp cải sau bao ngày được chăm sóc nay đã ra bốn, năm lá .
Thân cây cứng cáp, lá to, v:
không thấy dấu hiệu của sâu bệnh.
Có lẽ người lớn nói đúng, trời lạnh nên sâu bệnh không ló đầu ra để p:
há hoại mùa màng.
Những tép tỏi trồng xen giữa các luống cũng đã mọc đồng loạt, mầm xanh nhú lên khỏi đất, thẳng tắp và đều.
Cỏ dại bắt đầu mọc lác đác.
Do cây bắp cải còn thấp, cỏ chưa kịp che khuất gốc nên Quốc tranh thủ nhổ luôn.
Việc nhổ cỏ lúc này không tốn quá nhiều sức, lại là cơ hội để cậu kiểm tr.
kỹ từng gốc cây, xem lá có bị sâu đục thủng hay thân cây có chỗ nào bị mềm nhũn do úng nước hay không.
Khi trời chuyển lạnh, cỏ dại mọc chậm lại, đất giữ ẩm lâu hơn, nên công việc hằng ngày của Quốc bỗng trở nên nhàn nhã.
thi thoảng lại đi dạo một vòng, duy trì tưới nước 2 lần 1 tuần, quan sát ruộng rau lớn lên từng ngày.
Tháng 12 gõ cửa bằng những đọt gió mùa đông.
bắc rít qua khe cửa.
Trời lạnh rõ rệt, cái rét ngọt của vùng quê khiến người ta chỉ muốn cuộn tròn trong chăn ấm.
Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ khắp xóm, Quốc đã tỉnh giấc bởi tiếng lục đục phát ra từ phía bếp.
Ánh đèn vàng hiu hắt hắt ra sân, quyện với hơi nước bốc lên từ nổi luộc bánh tạo nên một khung cảnh mờ ảo.
Bà Dung đã dậy làm hàng chuẩn bị cho phiên chợ mùa đông.
Khi Quốc bước ra, mẻ bánh giò đã được gói xong xuôi, vuông vức và xanh mướt lá chuối, đặt cạnh nổi nước đang sôi lăn tăn trên bếp củi.
Quốc ngồi xuống cạnh bếp, đưa hai bàn tay ra hơ trên ngọn lửa bập bùng cho bót tê cứng:
“Mẹ dậy sớm thế, trời lạnh thế này sao mẹ không ngủ thêm một chút?
Mẹ cậu vừa thoăn thoắt lau tay vào vạt áo, vừa đáp bằng giọng bình thản, hơi thở phả ra từng làn khói trắng:
“Trời lạnh thì cũng phải bán hàng chứ con.
Mình mà nghỉ, khách người ta quên mặt, sau này muốn bán lại khó lắm.
Mẹ khẽ thở dài, nhìn ngọn lửa cháy bập bùng:
“Mà đạo này trời lạnh quá, quán nước nhà cái Hà ế ẩm hẳn đi.
Cuối năm người ta bắt đầu thắt lưng buộc bụng, chỉ tiêu dè dặt nên bánh giò với chuối chiên cứ vào cuối năm thì bán chậm hon hẳn.
Đồ ăn mà để nguội thì mỡ đông lại, trời lạnh nên bánh trái nguội rất nhanh, ra chợ một hồi I¡ nguội ngắt.
Quốc trầm tư một lúc rồi nảy ra ý kiến
“Hay là mẹ đừng gói bánh ở nhà nữa.
Mẹ mang gạo thịt sang mượn bếp nhà cái Hà nấu trực tiếp ở đó cho nóng.
Bánh cứ để trong nồi nước sôi, khách hỏi đến đâu mình vớt ra đến đó” Bà Dung dừng tay nhìn con:
“Làm thế có được không?
Mẹ chỉ sợ làm phiền nhà ông cụ bên đó quá.
Thấy mẹ còn do dự, Quốc nói tiếp
“Trời đang lạnh, hay là mẹ bán thêm cháo đi.
Trời lạnh thế này, ai đi chợ mà có một bát cháo nóng ấm bụng.
Mình bán giá bình dân thôi, bát thường 3 ngàn, thêm thịt băm thì 5 ngàn, thêm chút hành tỏi.
Mẹ cứ đốt một bếp lửa hồng ngay cửa quán, người ta vừa vào ăn vừa sưởi ấm, đến lúc đó sẽ có khách ngồi ăn.
Mẹ Quốc im lặng, ánh mắt nhìn vào khoảng không như đang tính toán.
Trước đây bà đã nghe loáng thoáng Quốc nói đến chuyện bán cháo, đó là vào đầu hè, khi cậu lân la mượn hiên nhà người ta để bày sạp.
Một hồi suy tính tới lui, bà Dung khẽ thở ra:
“Ù thì để mẹ bán nốt mẻ bánh này, rồi sang bàn lại với ông cụ nhà đó.
Nếu cụ đồng ý thì sang tuần mẹ thử bán cháo xem sao.
Nhưng mà bán cháo trắng thịt băm thì bình thường quá người ta ăn bánh cuốn 5 ngàn còn nhanh hơn, mẹ sợ bán không có được?
Quốc nhanh miệng cười đáp:
“Vậy thì mình làm cho nó
"không bình thường"
mẹ ạ.
phần thịt mình sơ chế giống như nhân bánh giò ấy, khi nào bưng cháo cho khách thì rắc thật nhiều hành phi, tỏi phi cho thơm.
Rồi còn rau thơm, lá lốt thái chỉ, thêm vài quả ớt cho ai muốn ăn cay.
Ai muốn ăn vị gì mình chiều vị đó.
Rồi như nhớ ra điều gì cậu lại bổ sung với vẻ hào hứng.
“Để cho lạ hơn nữa, Thay vì làm chuối chiên, mẹ cứ pha bột rồi rán thành từng miếng bột chiên giòn, bẻ vào bát cháo ăn kèm thì ngon hết sẩy!
Nghe con trai liệt kê, mẹ Quốc bắt đầu hình dung ra viễn cảnh một gian hàng nghỉ ngút khói Thực ra bán cháo cũng giống như bán chè, chỉ là thay đồ ngọt bằng đồ mặn.
Giữa cái rét mướt của mùa đông, một tô cháo đủ vị, vừa ăn vừa xuýt xoa vì cay và nóng, chắc chắn sẽ là thứ níu chân người đi chợ.
Ngoại trừ phải chuẩn bị thêm chút rau thom thì nấu cháo không hề phức tạp, đều tận dụng được nguyên liệu quen thuộc từ bánh giò và chuối chiên.
Mà phần chế biến thì mẹ của Quốc đã có kinh nghiệm hơn 1 năm rồi.
Sáng hôm ấy, Quốc nghỉ học một buổi để theo mẹ ra chợ.
Cậu muốn quan sát tình hình chợ búa dịp cuối năm, rồi tự tay giúp mẹ sắp xếp mọi thứ cho việc bán cháo nóng.
Khu vực gian hàng cạnh quán nước giờ đây trống trải hơn dịp hè.
Nhà chú thím tạm ngưng.
bán đậu phụ vì đàn lợn ở nhà vừa xuất chuồng, gom được mớ tiền lãi nên thím muốn nghỉ ngơi một chút, chờ xem mấy đứa con đi làm ăn xa gửi tiển về lời lỗ ra sao rồi mới tính chuyện vào lứa heo mới.
Sự vắng mặt của sạp đậu khiến quán nước của ông cụ cũng vãng khách hẳn đi.
Trời lạnh, người ta không còn thói quen tụ tập uống nước chè xanh buôn chuyện dài dòng, ai nấy đều hối hả mua sắm rồi nhanh chóng về nhà để tiết kiệm chỉ tiêu cho dịp Tết sắp tới.
Dù vậy, con đường trước cửa nhà ông cụ đã quen với cảnh người qua kẻ lại.
Những sạp hàng rau củ, gà vịt, ngũ cốc của dân các xã lân cận mọc lên san sát, những cuộc trao đổi diễn ra chóng vánh.
Lượng người qua lại nhiều hơn đồng nghĩa với việc bán cháo có nhiều tiểm năng phát triển.
Quốc gặp lại ông nội của Thu Hà, từ dạo đi học trở lại đến nay đã mấy tháng không ló mặt r:
chợ.
Hỏi thăm tình hình sức khỏe hai ông cháu một hồi.
Ông vẫn khỏe, mẹ và thím thường xuyên đi chợ, thi thoảng có giúp ông cụ vài chuyện lặt vặt.
Còn cháu gái Thu Hà đã quay trỏ lại trường tiếp tục việc học đang dở dang.
Ông cụ tiếp tục duy trì việc mở quán, từ sau cái dạo mấy đứa phải đi học, quán xá vắng dần đi, và những ngày cuối năm thì gần như ế ẩm, lác đác vài vị khách ngồi xin cốc nước ấm.
Đồ đạc bày bán đã vơi đi nhiều và vẫn chưa bổ sung thêm.
Ngồi một lúc, Quốc mới thưa chuyện với ông cụ về việc chuyển sang bán cháo và mượn bếp nhà của ông để nấu bánh ngay tại chỗ.
Ông cụ không hề do dự mà gật đầu ngay.
Có người ra vào, đốt lửa ngày đông, căn nhà càng ấm áp hơn, điều kiện là phải tự mang củi đến.
Ông vốn quý Quốc sau những lần cậu giúp đỡ, dạy bảo cái Hà.
Thậm chí, ông còn hào phóng mời mẹ Quốc ở lại ngủ qua đêm trước mỗi phiên chợ để tiện việc dậy sóm nhóm bếp, cho kịp phiên chợ buổi sáng.
Mẹ Quốc có thể ngủ cùng giường với cái Hà.
Hai người phụ nữ, một già một trẻ, bên nhau suốt mấy tháng ròng qua những phiên chợ nên đã thân thiết.
Có mẹ Quốc ở cạnh bảo ban, cái Hà dần đi vào nề nếp, biết đi đứng đoan trang, ăn nói nhẹ nhàng, ý tứ.
Để chuẩn bị cho phiên chợ tới, Quốc lấy ra xấp tiền 200 ngàn đồng, tiền hỗ trợ kỳ thi học sin!
giỏi vừa rồi.
Cậu vuốt phẳng những tờ tiền lẻ, cẩn thận nhét vào túi áo khoác rồi đi một vòng quanh chợ.
Khu vực bán rau củ xôn xao tiếng mặc cả.
Quốc tạt vào mẹt hàng của một bà cụ, chọn những củ gừng già vài củ tỏi và ớt.
Ớtlà loại gia vị ít người bán và mua, người dân thường tự trồng hoặc xin xỏ nhà hàng xóm chứ ít ai bán ngoài chợ.
Bà cụ hái và đem bán hi vọng kiểm được chút tiền lẻ mà thôi.
Không ngờ Quốc một hơi mua sạch, hai lạng ớt của bà.
Chỉ với 30 ngàn đồng, cậu đã có được một túi nguyên liệu đầy ăn, đủ dùng cho vài phiên chợ.
Tiếp đó, Quốc tìm đến sạp đồ gia dụng, sắm một chiếc nổi gang cỡ lớn, đáy dày và nặng trịch giữ nhiệt được lâu để nấu món cháo.
Cậu không quên mua thêm một chục chiếc tô sứ đ khách hàng sử dụng.
Mấy thứ này tạm thời mang về để ở nhà ông cụ.
Về nhà, Quốc lấy hành tây trong kho ra thái nhỏ, Nhà cậu nhiều hành tây lắm, tha hồ sử dụng.
Bóc vỏ, rửa sạch rồi thái nhỏ, công đoạn này kỳ công và tốn nhiều nước mắt.
Sau màn tra tấn thị giác cực khổ, đã thái được kha khá hành tây.
Chỗ hành vừa thái được rải lên mẹt phơi cho héo bớt trước khi đem phi thom.
Tiếng hành reo xèo xèo trong chảo dầu, mùi thơm ngào ngạt lan khắp nhà.
Ớt tươi cũng được thái nhỏ, cho vào dầu nóng chưng lên, tạo thành một loại tương ớt vừa béo, vừa cay nồng.
Riêng phần gừng tươi không phải chế biến nhiều, chỉ cần kiên nhẫn ngồi cạo sạch vỏ rồi thái thành từng sợi chỉ.
“có hành, có ớt, có gừng.
chắc phải hái thêm rau xanh, hoặc mình mua ngoài chợ rồi vào nhà ông cụ rửa qua r Ổi dùng luôn được đó mẹ ạ.
Mẹ Quốc chép miệng.
“Con làm kỳ công như vậy mà bán có 5 ngàn, liệu có lời lãi gì không?
Mẹ tính sơ như vầy, mình mất 2 cân thịt băm rồi.
Xương nữa, bột bánh, gạo các thứ cũng hơn 200 ngàn rồi.
Bánh giò được 150k, vậy phải bán ít nhất 10 tô cháo mới gỡ vốn.
Lời thêm một hai bát, thì chẳng bị bao công.
Quốc mim cười.
“lòi ít thì vẫn là lời.
người ta ít mua bán vào cuối năm là do đời sống mọi người còn nghèo khó.
Mình bán đắt quá thì chẳng ai ăn, bán rẻ thì nhiều người có hoàn cảnh khó khăn cũng có thể ăn được.
Như hôm chờ vừa rồi, con mua hết hàng của một bà cụ, chỉ 20 ngàn thôi.
Nhìn bà cụ ngồi co ro giữa trời lạnh, con thấy thương.
lắm.
Mẹ Quốc nhìn con trai, giọng vừa trách vừa xót:
“con thương người ta chứ không thương mẹ, không thương bản thân mình sao, trời lạnh mà phải ra ngoài làm việc.
Quốc cười nhẹ, giọng bình thản:
“Thì trời lạnh, mẹ vẫn bán hàng đó thôi.
Con nghĩ đi chợ cũng có cái vui, kiếm tiền là một chuyện nhưng kiếm từ ngoài chợ thì không so sánh được với nguồn thu từ rau mùa đông.
nên mẹ không cần quá lo lắng là tết không có tiền nhé.
Đi chợ bán được nhiêu thì bán.
Mẹ Quốc mỉm cười
“Con nói vậy mẹ nghĩ lại cũng thấy đúng, nhiều khi bán, mẹ thấy không có lời nhưng thấy người ta ăn bánh nhà mình thấy vui, lần sau hẹn mua tiếp.
Không đi chợ lại lo người ta ngóng bánh nhà mình nên vẫn phải thức đậy đi bán.
Quốc phụ họa.
“Bán hàng không lỗ là tốt rồi.
Vừa giúp người, vừa giúp mình.
Khi mọi người quen việc muz sắm rồi, sau này mình có bán gì cũng dễ hơn.
Chứ ai cũng tiết kiệm, không mua bán thì mì!
càng khó buôn bán.
Bán rẻ lúc này cũng là cách khuyến khích người ta mua nhiều hơn đó mẹ.
Thiệt trước mắt nhưng lợi lâu dài.
Mẹ Quốc không nói gì, chỉ âu yếm nhìn con trai rồi tất bật chuẩn bị phần nhân thịt.
Một cân thịt lợn ngon được băm nhỏ, xào với mộc nhĩ, mùi vị đậm đà không khác gì nhân bánh giò nhưng số lượng thì nhiều hơn hẳn.
Tất cả gia vị, đồ ăn kèm được sắp xếp gọn gàng vào từng khay, từng hũ nhựa trong suốt.
Chiểu tối, Mẹ Quốc mang đồ nghề, đi chợ, ngủ lại ở nhà hai ông cháu Thu Hà luôn, để ngày hôm sau dậy sớm kịp xoay sở cho kịp phiên chợ.
Hôm đó, Quốc đậy sóm hơn thường lệ, ăn vội bát cơm nguội rồi dắt xe đạp ra khỏi nhà.
Buổ đầu tiên mẹ bán cháo kèm bánh giò, cậu không yên tâm, sợ một mình mẹ xoay không kịp nên tranh thủ đạp xe qua chợ xem tình hình.
Đến nhà ông cụ, Quốc đã thấy khói trắng bốc lên, trước hiên chưa có bày sạp bán hàng.
Cậu đi vào trong nhìn thấy gian bếp khói bốc lên nghi ngút.
Mẹ cậu đang chiên bánh, bánh gì thì bà chưa biết tên, trước đây hay lăn chuối trong bột, nhưng hôm nay không có chuối, chỉ chiên bột thôi, động tác quen tay, không có vẻ gì là luống cuống.
Thấy bánh chuyển sang màu vàng thì bắt đầu vớt ra cho vào rổ, lót lá chuối.
Bánh giò đã chín được xếp ngay ngắn trong thúng, vẫn đang brốc k:
hói, xem ra vừa được với lên chưa lâu.
Ở góc bếp, Thu Hà đang ngồi ăn sáng.
Con bé cầm chiếc bánh giò còn nóng, vừa ăn vừa xuýi xoa vì bỏng.
Thấy Quốc dắt xe lại gần, nó khựng lại một chút, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Vội nuốt nốt miếng bánh trong miệng, Thu Hà mỉm cười ngượng nghịu như một đứa trẻ b-ị bắt quả tang đang ăn vụng.
“Ăn sáng, anh Quốc ơi.
Quốc gật đầu, nhìn con bé mà trong lòng thoáng ngạc nhiên.
Mấy tháng không gặp, Thu Hà trông khác hẳn.
Nó cao hơn hồi hè, dáng người gầy nhưng thẳng, khoác áo mùa đông sẫm màu, cổ quấn khăn len kín đáo.
Không còn vẻ lem luốc, hoang dã như những ngày đầu hè chạy chân đất ngoài đồng.
Tóc tai cũng được chải gọn gàng, rẽ ngôi ngay ngắn, chắc là đã biết dậy sớm tự lo cho mình.
“Ừm.
cứ ăn đi em.
Dạo này học hành thế nào rồi?
Thu Hà ngẩng lên, cao hứng đáp.
“Tuần trước em được tám điểm môn Toán đó.
Quốc bật cười
“ Giỏi vậy sao?
Cố gắng lên nhé.
Cuối năm mà được học sinh khá, anh mua cho bộ quần áo mới.
Nghe vậy, Thu Hà vỗ tay hoan hô, miệng cười tươi rói.
Đã rất lâu rồi Quốc mới thấy nó cười thoải mái như thế.
Quốc ghé vào gian bếp.
Nồi cháo trắng đặt trên bếp than bắt đầu sôi lăn tăn, từng bong bóng nhỏ nổi lên rồi vỡ ra, tỏa mùi thơm địu của gạo mới hòa với hương xương hầm ngọt đậm.
Cậu cầm muôi gỗ, cúi người khuấy đều tay, vừa đảo vừa cạo nhẹ đáy nổi để cháo nở bung mà không bị bén hay vón cục.
“Hôm nay mẹ phải dậy sớm không?
cháo này chắc nấu được khá lâu rồi nhỉ.
Mẹ Quốc đáp.
“Thì cũng như mọi hôm, 4 rưỡi 5 giờ thì dậy chuẩn bị, dậy là mẹ nấu cháo luôn, mấy thứ này làm nhanh nên để sau.
Khi thấy cháo đã vừa miệng, Quốc tiện tay múc cho mình một bát.
Cậu rắc thêm chút hành Phi vàng ruộm và một thìa ớt xào đã làm từ hôm qua.
Cháo còn nóng hổi, vừa thổi vừa ăn, nhưng vì vội nên vẫn bỏng cả lưỡi, phải xuýt xoa mấy tiếng.
Thu Hà đứng gần đó nhìn sang, tò mò hỏi:
“Hôm nay anh Quốc không đi học à?
Quốc cười, đặt bát cháo xuống:
“Ùm, hôm nay anh ra đây phụ mẹ bán hàng.
8au này có gì Hà giúp mẹ anh một tay nha.
Thu Hà gật đầu cái rụp, vẻ rất nghiêm túc.
Nó chỉnh lại quai cặp, chào mẹ Quốc rồi chào Quốc, sau đó vội vã chạy ra đầu chợ, hòa vào dòng học sinh đang í ới gọi nhau.
Quốc ở lại, tiếp tục đứng bên nổi cháo.
Cậu khuấy đều tay cho đến khi cháo đạt độ sánh vừa ý.
Hạt gạo đã nở bung, múc lên đầy muôi mà không còn vón cục, không lợn cợn.
Nhìn dòng cháo sánh mịn chảy xuống trở lại nồi, Quốc gật đầu hài lòng.
Nhưng như vậy vẫn chưa xong.
Nếu cứ để nổi cháo trong bếp rồi chạy ra chạy vào múc bán thì vừa bất tiện, vừa dễ nguội.
Nghĩ vậy, Quốc mang kiểng sắtra ngoài hiên, chọn chỗ thoáng nhưng kín gió.
Cậu quét dọn một góc, xúc than hồng từ bếp ra, xếp lại cho gọn rồi đặt kiểng lên.
Sau đó, hai mẹ con, mỗi người một bên khiêng nổi cháo còn nóng, cẩn thận bê ra ngoài hiên đặt lên kiểng.
Vì chỉ dùng than nên khói không nhiều, chỉ bốc lên lãng đãng, vừa đủ để giữ ấm.
Chính làn khói mỏng.
ấy lại vô tình thu hút ánh nhìn của những người đi chợ sớm, khiến họ tò mò ngoái lại.
Quốc quay vào trong phụ mẹ dọn đồ.
Bánh giò được xếp ngay ngắn vào thúng, mấy cái tô sứ, muôi múc, cùng các hũ gia vị nhỏ lần lượt được mang ra sạp.
Hành phi vàng ruộm, rau.
sống xanh non, gừng sợi, ớt rim đỏ au.
tất cả bày biện gọn gàng.
Trong lúc đó, mẹ Quốc tranh thủ rửa mặt, chỉnh lại mái tóc, vuốt phẳng tà áo khoác cũ rồi bước ra ngoài, dáng người tuy gầy nhưng nhanh nhẹn.
Vừa đứng vào chỗ bán, bà đã cất giọng gọi những người đi đường.
“ Trời lạnh quá, vào làm tô cháo cho ấm người các bác ơi!
Tiếng gọi vang lên giữa buổi chợ sớm còn thưa người.
Một bà đi chợ, quấn chiếc khăn len kí mít cổ, vừa đi vừa xoa hai bàn tay tím tái vì lạnh, nghe vậy liền chậm bước tổi tiến lại gần.
“ Nay chị bán cả cháo à?
Bao nhiêu một tô đấy?
Mẹ Quốc nhanh tay nhấc nắp nổi.
Một luồng hơi nóng lập tức phả ra, trắng xóa, che mờ cả khuôn mặt bà trong giây lát.
“ Dạ, cháo bình thường ba nghìn thôi bà ạ.
Còn thêm đầy đủ thịt băm, rau sống thì năm nghìn.
Rẻ mà ấm bụng lắm bà ơi!
Bà khách cúi nhìn vào nồi cháo.
Cháo trắng đục, phía trên ánh lên lớp dầu mỏng bóng loáng, rõ ràng là cháo ninh xương chứ không phải thứ cháo loãng nấu qua loa.
Trên bàn, các loại đồ ăn kèm bày sẵn:
hành phi, rau sống, gừng, ớt, lá lốt thái sợi, tía tô.
“Đầy đủ chỉ có năm nghìn thôi à?
Thế cho bà một tô đầy đủ nhé.
Rét thế này, có bát cháo nóng mới có sức mà đi chợ được.
“ Dạ vâng ạ!
Bà ngồi đi, cho ấm.
Mẹ Quốc thoăn thoắt múc một muôi cháo đầy, khói bốc lên nghi ngút, che đi gương mặt đang rạng rỡ.
Bà rắc thêm nắm hành hoa, một ít rau thom thái nhỏ, rồi không quên rải lên trên cùng một thìa hành phi vàng ruộm.
Mùi thơm của gạo mới, của xương hầm và hành phi quyện lại, lan xa tới cả những người đang đi sắm sửa ở mấy gian hàng bên cạnh.
Bà khách bưng bát cháo nóng hổi bằng đôi tay khô gầy, thổi “phù phù” mấy cái rồi húp thử một thìa.
Ấm quá, Cháo này Ngọt ghê!
Vừa ăn, bà vừa gật đầu tâm đắc.
Hoi nóng lan tỏa khắp người, làm đôi gò má nhăn nheo hồng lên đôi chút.
Một thanh niên gánh hàng rong vừa hạ đôi bồ xuống cạnh hiên nhà ông cụ, vai áo còn vương chút sương muối, vội vàng chen vào ngồi sưởi ấm cạnh cái nổi lại thấy người ta bán cháo liểr hỏi.
“Cô ơi, nãy nghe có bát cháo 3 nghìn có thật không.
“ Có chứ, làm một bát nhé cháu”
“Hai nghìn có bán không?
Mẹ Quốc cười, không trả lời mà lấy bát lấy tô múc cho cậu thanh niên”
“Ngồi đi, không có thịt nhưng vẫn có gia vị nhé, ”
“cho cháu tí ớt, ăn cay cho nóng.
Mẹ Quốc múc thêm một thìa ớt xào cho vào tô cháo, Anh thanh niên cầm bát ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ thấp, khuấy nhẹ một chút, bát cháo chuyển sang màu ngả vàng, sóng sánh mỡ và ớt xào, trông rất đẹp mắt.
vừa ăn vừa xuýt xoa tán thưởng:
“ Trời này mà làm bát cháo nóng thế này thì đúng là không gì bằng.
Mà cô bán rẻ thế này có lời lãi gì không cô ơi?
Mẹ Quốc cười đáp.
“Chẳng được bao nhiêu đâu cháu, chủ yếu là lấy công làm lãi, đủ mua thêm chút cá chút đậu cho nhà đổi bữa thôi.
Mọi người thấy ngon miệng, lần sau lại ghé qua ủng hộ cô nhé.
Mùi thom từ hành phi, tỏi phi và nước dùng thịt bắt đầu len lỏi vào không khí lạnh buốt, tỏa ra tận ngoài đường lớn.
Người đi chợ đi ngang qua, chỉ cần ngửi thấy mùi hương nồng nàn của hành lá không khỏi ngoái đầu lại nhìn.
Cứ thế, người này vừa đứng dậy, người khác đã lại tới.
Gian hàng nhỏ bỗng chốc trở thành nơi tập trung của những người lao động nghèo, trong túi chỉ còn vài đồng bạc lẻ, họ ngại ngùng gọi bát cháo ba nghìn không thịt, chỉ xin thêm chút gia vị, rau cỏ cho ấm bụng giữa trời lạnh, cháu được hầm với xương nên có vị ngọt sẵn, không cần thịt băm, cho tý ớt, tý gừng, lá lốt là đủ rồi.
Lại có những người khá giả hơn, muốn gặm thêm khúc xương chân giò hầm nhừ, mẹ Quốc đều niềm nở chiều lòng.
Chưa đến giữa trưa mà nổi cháo đại đã vơi đi quá nửa.
Quốc đứng phụ bên cạnh, tay chân luôn thoăn thoắt dọn dẹp bát đĩa mang vào nhà rửa rồi tráng qua bằng nước ấm rồi lại mang ra ngoài.
Quán cháo đông người thì quán nước mới được thom lây, người ta qua đây uống trà nóng, súc miệng sau khi ăn cháo, hoặc đơn giản là chỉ vào xin cốc nước ấm, hưởng chút hơi ấm từ nổi cháo.
Buổi bán cháo kéo dài gần tới trưa.
Do tiết trời giá lạnh, khách đi chợ muộn hơn thường lệ nhưng một khi đã ngồi xuống là họ lại nán lại lâu hơn.
Có người ăn xong vẫn đứng nép vào cạnh bếp than hồng cho đỡ cóng tay, tiện thể bắt chuyện dăm ba câu làm quà.
Một bà bán rat ngồi cạnh đó tò mò hỏi:
“Cô Dung này hay nhị, lâu lâu lại thấy ra món mới.
Hè thì bán chè, đông đến lại thấy bán cháo ngay được.
Mẹ Quốc chỉ cười đáp
“Phải vậy thôi chị ơi, vì miếng cơm manh áo nên mình phải thay đổi dần dần cho hợp thời tiết, chứ mùa này lạnh quá ai mà ăn chè nữa.
Đến gần trưa, nồi cháo chỉ còn lại lớp cháy mỏng dưới đáy.
Mẹ đậy nắp nổi, quay sang nhìn Quốc đang ngồi ở quầy nước bên cạnh:
“May quá hôm nay mình nấu vừa, đáy nồi không bị cháy khét.
Tuần sau thêm chút nước là ổn, hôm nay cháo hơi đặc”
“Nay bán có vất vả quá không mẹ, phiên sau một mình làm, con sợ không nổi á.
“Công nhận là thiếu người rửa bát, hôm nay may mà có con phụ một tay.
Nhưng mà con đừng 1o, ngoài chợ có nhiều người, mời họ ăn cháo miễn Phí rồi rửa hộ mấy cái bát cũng không hề gì.
Mà hôm nay bán được nhiều, mẹ chưa đếm tiền nữa, chẳng biết là lời hay lỗ đây”
Quốc gật đầu, lòng thầm tính toán nhanh.
Gạo, xương, thịt, hành.
tất cả đều là những nguyên liệu có thể tận dụng hoặc mua chung phần với bánh giò, nên chi phí đầu vào gần như không tăng đáng kể, trong khi tiền bán cháo lại thu hồi vốn rất nhanh.
Với Quốc, điều quan trọng nhất không phải là chuyện làm giàu.
Nhìn những người nông dân lam lũ, sau khi thưởng thức tô cháo nóng của mẹ con cậu, họ đứng đậy với gương mặt rạng rỡ và bước đi vững chãi hơn giữa làn gió lạnh, bấy nhiêu đó đã là món quà giá trị đối với cậu vào lúc này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập