Chương 19: Mùa Vụ

Chương 19:

Mùa Vụ

Mấy ngày sau đó, Gia đình của Quốc đều đi giúp nhà chú thím, buổi sáng người lớn cày cuốc, gánh phân, buổi chiểu lũ nhỏ đi học về sẽ tiến hành gieo trồng.

Công việc làm nông không khó nhưng tốn rất nhiểu sức.

Thằng Nhật, sau một trận bị cha mẹ rầy la, cuối cùng đành ngậm ngùi bỏ dở mấy cuộc hẹn với đám bạn, ở nhà phụ đồng áng.

Nhưng thái độ làm việc của một người bị ép buộc thì không được thoải mái.

Thím bảo một câu, nó gắt lại một câu, cầm cuốc như ném, đi làm đồng mà mặt mũi hằm hằm.

Nhật không muốn bị sai khiến như một đứa trẻ, nhất là khi có sự hiện diện của Quốc và Nguyệt, cả hai đều ít tuổi hơn Nhật.

Nguyệt là em gái trong nhà, không so đo tính toán làm chi.

nhưng Quốc là con trai, lại bị thím đưa ra làm vật so sánh, nói cậu phải học tập theo thằng Quốc.

Sao mà chịu được.

Nhật giành lấy công việc nặng nhọc như xúc phân vào bao rồi chở phân lên nương.

tẫy.

Hôm đó nhà chú thím đang làm một cái đám rẫy có diện tích lớn, nhưng ở xa và đường đi vừa nhẹ vừa đốc.

Cái xe đạp cổng kềnh chỏ mấy bao phân đi chậm dần rồi ngả nghiêng như sắp đổ.

Nhật lón tuổi, cao và khỏe hơn Quốc còn chật vật, đổi lại là Quốc thì chắc cũng chẳng khá hơn, mỗi lần chỉ trở một hai bao là cùng.

đằng này Nhật chơi hẳn4 bao.

Quốc và Nguyệt đi trước, người cầm hạt giống, can nước, người vác ba bốn cái cuốc.

Thấy cái xe tụt lại phía sau.

Quốc có chút sốt ruột.

Cậu hiểu tâm lý của Nhật, độ tuổi đang muốn chứng tỏ sự trưởng thành, mong muốn được ghi nhận.

Một khi bị phủ nhận thì sẽ chuyển sang thái độ chống đối, mà người ta thường gọi là ngang bướng, nói không chịu nghe.

Suy cho cùng, đây cũng chỉ là một giai đoạn của đời người, không nói lên phẩm chất của người đó.

Nhìn thấy Nhật đang chật vật, mắm môi mắm lợi muốn tự làm chứ không thèm gọi người giúp.

Quốc đi ngược về phía sau phụ đẩy qua đoạn đường khó.

sau đó mới lên tiếng khen Nhật khỏe mạnh, chờ được hẳn 4 bao, đổi lại là mình thì chỉ chở được 2 bao thôi, năng suất chậm hơn nhiều.

Nhật thở phì phò, cánh tay nói lỏng hơn một chút.

Nói rằng phải cố gắng thôi, không làm thì ba má kêu ca.

Quốc lại nói đường này khó đi, không biết đám này dùng hết bao nhiêu phân mới đủ gieo trồng, nếu nhiều quá thì hai người phụ nhau sẽ tốt hơn.

Nhật nói anh ta cũng không để ý, cứ trở đến khi nào đủ thì thôi.

mọi năm thì gánh bảy tám lượt.

Mà Quốc đang học lớp 9, chuẩn bị lên lớp 10 sao không ở nhà học bài.

mọi năm có thấy đi trồng ngô bao giờ đâu.

Quốc nói mấy năm trước mình còn nhỏ chưa hiểu chuyện, năm nay chuẩn bị lên cấp 3, làm người lớn rồi, phải phụ giúp gia đình.

Sau đó lại lấy tâm thế của người đi sau, hỏi Nhật về học hành ở trường cấp 3.

Nhật thì không thích học hành, nhưng hoạt động bạn bè lại rất hăng hái, đặc biệt trường.

cấp 3 tụ tập nhiều học sinh từ các vùng ở xa, không bó hẹp trong một xã, nên sẽ có nhiều chuyện để nói.

Đặc biệt là mấy ngày qua, mấy thằng rủ nhau sang biên giới chơi, đông đúc và nhộn nhịp hơn cái chợ của mình không biết bao nhiêu lần.

Quốc nghe thế thì hẹn Nhật sau này đi chơi rủ mình đi ké.

Nhật không tin Quốc là người ham chơi.

nhưng cứ hứa đại cho có vẻ hào hiệp.

Suối buổi thì Quốc cứ đi kè kè với Nhật, em họ làm gì thì mình phụ một tay, tranh thủ nói chuyện làm dịu bớt sự căng.

thẳng trong mối quan hệ giữa hai người.

Dẫu sao cũng là người trong họ, sau này còn qua lại nhiều lần.

NGười lón thấy hai anh em hòa thuận, biết phụ nha thì an lòng, không khí làm việc không còn ngột ngạt, sự nặng nhọc cứ vậy vơi bót đi.

Trở xong đống phân, Nhật được nghỉ tay một chút, liền rủ Quốc đi hái ổi, đang trong giờ làm, nên thím nhắc là đừng có đi xa, về trồng ngô cho kịp trời tối.

Cạnh bãi nương có mấy cây ổi đang vào mùa, chỗ này ở xa khu dân cư, nên ít người lui tới, cây ổi mọc cao, nên dễ dàng nhìn thấy quả ổi từ xa, hai anh em chia nhau đi hái, mỗi người được vài quả đem về.

Nguyệt thấy anh mang ổi về thì chạy ra ríu tít, đòi ăn nhưng lại chê tay mình còn đính bụi đất, bắt hai anh móm cho.

Nhật thấy em gái nũng nịu thì nhăn mặt, ngượng ngập, bèn đẩy phần ấy sang cho Quốc.

Quốc cười, đưa quả ổi to mềm, kể đến tận miệng, Nguyệt liền cắn một miếng, vừa nhai vừa cười khanh khách.

Mấy người lớn cắm cúi cuốc đất, mở luống.

Thấy Nhật đem ổi về, thím liền chống nạnh bảo:

“Thôi, nghỉ tay một chút đi.

Ăn miếng ổi, uống ngụm nước rồi làm tiếp, có mất mát bao nhiêu thời gian đâu.

Nói rồi, bà đón lấy mấy quả ổi từ tay con trai, vừa đưa cho mọi người:

“Mọi người nghỉ tay ăn đi, thằng Nhật hái được mấy quả to lắm.

Nghe vậy, mẹ Quốc bật cười:

“Thằng Nhật khéo léo, lại biết nghĩ cho người khác.

Thím suốt ngày chê bêu xấu, tội cho nó.

Nghe thế, mặt thím đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tủm tim cười, không nói thêm nữa.

“Được có một bữa thôi.

Cả nhà hai bác đến giúp mà mày lẻn đi chơi, như vậy coi được không?

Ba Quốc bóc một quả, cắn thử rồi gât gù:

“ỔIi to thật, lại giòn ngọt.

Thế mà hồi sáng đi cày không biết ở đây có ổi chứ.

Ba Nhật đáp.

“Rẫy của tôi mà tôi còn không biết nữa mà.

chắc là thằng Nhật nó hay chăn trâu ở đây nên biết chỗ nào có quả.

Thằng này được.

không uổng công cho mày đi chăn trâu.

Cả nhóm cùng chuyển tay nhau, vừa ăn vừa xuýt xoa.

Giữa cái nắng gắt buổi chiều, được cắn miếng ổi mọng nước, nhấp thêm hớp nước giếng mát lạnh, mệt nhọc bỗng tan biến đi đôi phần.

Nhật ngồi một bên, nhìn thấy ai nấy vừa ăn vừa khen, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác khác lạ.

Cái cục tức hờn trong ngực dường như tan ra đôi chút, thay vào đó là chút hưng phấn,

Ăn xong, mọi người lại quay về luống ngô, tay cuốc tay gieo hạt, tiếng nói cười rộn ràng hơn lúc trước.

Đến khi trời tối sầm, cả hai gia đình bảy người cũng vừa kịp xong một đám rẫy.

Nhà chú thím năm nay có tới năm mảnh đất ngô, thế nên gia đình Quốc cứ thế mà phụ hết lượt này đến lượt khác.

Chiều nào Quốc cũng lẽo đẽo theo ba mẹ sang, hạt ngô, can nước, cuốc xẻng.

cái gì cũng cậu và Nguyệt thay nhau gánh vác.

Mấy đứa nhỏ chẳng phải người lớn, nhưng sức góp vào cũng.

chẳng hề ít, nhờ vậy việc gieo trồng không bị chậm lại.

Đến khi xong xuôi năm mảnh của nhà chú thím, tới lượt nhà Quốc mượn trâu cày để trồng.

ngô của mình.

Hôm ấy, không chỉ ba mẹ và Quốc ra đồng, mà cả Nguyệt với Nhật cũng kéo sang.

Nguyệt thì háo hức đi theo Quốc, còn Nhật.

bị bố mẹ đẩy đi, nhưng lại không còn tỏ ra hậm hực như trước.

Nhật nhìn Quốc không còn là thằng mọt sách chỉ biết ôm vở, mà còn chịu khó đồng áng, thậm chí còn biết rủ rê đi câu cá, đã lâu rồi không đi câu nên sẵn dịp này thử xem tay nghề thế nào.

Nghĩ đến đây thái độ hôm nay có vẻ hăng hái hẳn lên.

Nhà Quốc có ba đám ruộng trồng ngô, nhưng không phải gánh phân chuồng như nhà chú thím, bởi họ dùng phân hóa học, nên đám nhỏ chẳng lo phải đổ mồ hôi bê vác.

Mỗi đứa một tay, công việc nặng là cày ruộng thi ba Quốc đã làm rồi, mấy đứa nhỏ toàn việc nhẹ nhàng.

Lúc mang đồ ra đồng, Mẹ Quốc thoáng sững người khi thấy con trai mang theo một túi đậu tương.

Mẹ cau mày hỏi.

“O.

Quốc, cái gì thế kia?

Quốc cười đáp

“Đỗ tương đó.

Con tính trồng xen với ngô.

Mẹ xua tay, giọng lo lắng:

“Trời đất ơi, con nít thừ đừng bày vẽ thêm!

Ngô còn chưa lo xong, trồng ra thì ai mà chăm?

Bỏ mặc thì phí công, lại thêm rối việc.

Ba Quốc thì đứng im một lát, nhìn con trai rồi cười khẽ:

“Để nó thử xem sao.

được thì được không được thì thôi, coi như làm phân xanh.

Ông hỏi thêm:

“Mà đỗ tương này lấy từ đâu ra?

Năm ngoài Nhà mình đâu có trồng thứ này đâu”

Quốc lau mồ hôi, đáp thật thà:

“Tiền con đi bán cá với thằng Hào mấy bữa trước đó ba.

Không xài bậy đâu.

Ba gật gù, vẻ hài lòng:

“Chà ghê gớm quá nhị, tính toán như thế rồi thì cứ làm đi.

Nghe vậy, mẹ Quốc không nói thêm, chỉ thở dài lắc đầu:

“Có chuyện gì thì cha con tự lo với nhau, tôi không xen nữa.

Đỗ tương vốn dễ trồng, chỉ cần vãi hạt là nó tự mọc.

Nhưng Quốc không làm qua loa, cậu nắn nót gieo thành hàng, theo lối xen giữa các luống ngô.

Nguyệt thấy lạ, cũng bắt chước làn theo, vừa gieo vừa hỏi han.

“Cái này trong sách gọi là xen canh phải không anh Quốc.

Không ngờ anh đem kiến thức và‹ thực hành luôn nha, đúng là học đi đôi với hành.

Quốc giả bộ ngạc nhiên.

“Nguyệt cũng biết cái này à?

Nguyệt vênh mặt cao hứng đáp.

“Trời.

người ta cũng là học sinh giỏi nhé, mấy cái này trong sách công nghệ có ghi mà.

Xen canh có thể tăng năng suất cây trồng, tận dụng tối đa đất canh tác.

nhưng mà cực quá nhà en chẳng bao giờ làm thế.

Mà anh Quốc trồng nhiều đỗ thế làm gì?

Quốc nói.

“Đỗ tương có nhiều tác dụng mà, có thể rang ăn vặt, nấu canh.

làm giá đỗ, đậu phụ và sữa đậu nành.

Nói chung có rất nhiều cách chế biến, đặc biệt là sữa đậu.

nghe nói con gái uống thứ này tốt lắm nha.

Nguyệt tròn mắt.

“Thế à?

bữa nào làm sữa đậu nành cho em uống thử nhé.

Quốc cười khoái trá.

“Ô kê.

Nhất trí luôn.

Nhật thì ban đầu hờ hững, nhưng nhìn thấy Quốc tuy nhỏ tuổi hơn nhưng thực sự là có đầu óc suy nghĩ.

Người lớn còn không làm mà nó lại tự làm chẳng hỏi ý kiến ai, lại chẳng bị người lớn la rầy ngược lại còn được khen.

Ba mẹ Quốc thì không kỹ tính.

Với họ, gieo trồng ngô chỉ để tận dụng đất không để lãng phí Con mùa cấy mới là vụ chính, mỗi vụ làm đủ ăn cả năm luôn.

Chuyện trồng xen canh không phải chưa từng nghe qua chỉ là làm giàu từ nông nghiệp là điểu khó thành hiện thực, tốn nhiều thời gian, mà thành quả thu được lại chẳng bằng đi làm công.

Làm công trình một hai tháng là đủ tiền mua gạo cả năm rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập