Chương 23:
Bánh có thể làm từ tối hôm trước nhưng để qua đêm sẽ không còn tươi mới nữa.
Ngày đầu tiên đi chợ bán bánh, mẹ Quốc phải dậy từ ba giờ sáng, công đoạn ninh xương tốn nhiều thờ gian nhất nên công đoạn này làm từ bữa tối, chỉ chờ rạng sáng thì cho bột vào khuấy, gói và hấp.
loay hoay đến 5 rưỡi 6 giờ đem hấp.
Trong lúc chờ đợi thì Mẹ Quốc sửa soạn quần áo, chải chuốt đầu tóc cho gọn gàng, mặt mày.
sáng sủa như thể đi dự đám cưới.
Bán hàng không thể để người ta chê mình luộm thuộm được.
Cả đêm không ngủ bao nhiêu, nhưng lòng lại háo hức, rộn ràng như con gái mới lớn lần đầu đi hội.
Quốc muốn đi theo xem việc bán hàng thế nào, nhưng sáng nào cũng phải đến trường nên đành nén lại sự tò mò.
Ở trường, Quốc đã không còn nổi bật như hồi đầu năm.
Càng về cuối học kỳ, thành tích tụt dần, giờ chỉ nằm ở nhóm giữa.
Trong buổi sinh hoạt cuối tuần, cô chủ nhiệm nhắc khéo một số học sinh học hành chếnh mảng.
Đang là thời kỳ phát triển nhân cách, cần phải có định hướng đúng.
đắn, tránh xa đà vào các hoạt động bên ngoài làm lệch lạc tư duy.
Quốc biết đó là nhắm vào mình, nhưng cứ giả vờ như chẳng hay.
Cả lớp bây giờ đều bận rộn nghĩ chuyện thi chuyển cấp, sẽ học trường làng, gần nhà nhưng chất lượng đào tạo quá đối phổ thông, có thể thi được bậc cao đẳng.
Ra học trường thị trấn, đường xa hơn, nhưng xác suất thi đại học và cao đẳng cao hơn một chút.
Thậm chí là ra thành phố học trường chuyên, tốn kém nhưng tương lai sáng sủa.
Học sinh có định hướng giống nhau sẽ tự tách nhau hợp thành một nhóm, quá nửa là học trường làng, mộ phần ba đang đắn đo ra thị trấn, có nhiều cái mới lạ hơn.
Lớp trưởng Kim Lan thằng Dũng và một người nữa sẽ thử sức với trường chuyên.
Nghe thằng Dũng nói gia đình đã chuẩn bị hồ sơ thi tuyển rồi, lần thi chuyển cấp sẽ ra thành phố để thi.
Vậy nên ba người này bận rộn dữ lắm, thường xuyên trao đổi bài tập sau giờ học.
Về phần Quốc, cậu có phần thảnh thơi.
Giờ ra chơi, cậu ngồi ngoài lan can ngắm sân trường.
Nhìn đám trẻ lớp dưới hồn nhiên rượt đuổi nhau thi triển võ công, bay nhảy như phim chưởng.
Thấy con Mắm vẫn cặm cụi nhặt rác, gom từng mảnh giấy vụn đem đổi lấy vài viên kẹo ở quán tạp hóa cổng trường.
Khuôn mặt đen nhẻm, tóc rối, nước mũi chảy ròng ròng chảy vào cái miệng hòa với vị ngọt của kẹo luôn, thi thoảng lại lấy vạt áo lau qua rồi lại cười toe.
Trái ngược với nó là Nguyệt, em họ Quốc.
Nguyệt học giỏi, xinh xắn, biết tết tóc hai bên, biết để mái, đến trường lúc nào cũng gọn gàng.
Nhóm bạn của Nguyệt, đứa nào cũng xinh, biết làm điệu.
Mỗi khi họ đi ngang sân thôi cũng có mấy đứa con trai buông lời trêu chọc.
Nguyệt ngẩng lên bắt gặp ánh mắt Quốc, thấy anh khẽ giơ tay làm dấu như đang theo dõi.
Nó tĩnh nghịch lè cái lưỡi ra trêu chọc.
Sau vụ trồng ngô thì hai anh em có vẻ thân nhau lắm, Giờ giải lao, nó chạy lên lớp của Quốc đưa anh cái kẹo mút.
Tựnhiên thấy một em gái xinh xắn lớp 8 qua gặp quốc và tặng Kẹo cho cậu, đám con trai tưởng là hẹn hò nên ùa ra ngoài trêu đùa.
“Ê Quốc!
đang học sinh mà bày đặt yêu đương rồi, thảo nào thành tích học tập đi xuống thấy TỐ.
“Có phải mày tính lưu ban một năm để học cùng người ta không?
Quốc và Nguyệt nghe vậy thì phì cười.
“Yêu đương cái gì, nó là em họ của tao mà.
Thằng Dũng nghe vậy thì trố mắt ngạc nhiên.
“ Em này tên Nguyệt học lớp 8A nè, mấy lần được tuyên dương ở trường.
hóa ra là là em củ:
mày à”
Nguyệt nhanh miệng chào hỏi lễ phép mấy người khóa trên, đám con trai vây lấy hỏi chuyện, rồi bắt Quốc nhận mình là em rể.
Quốc phải vung chân đá đít mấy thằng đi mới để cho cái Nguyệt được yên thân.
“Học đi.
yêu đương cái gì.
Nguyệt qua tán gẫu với Quốc, tiện thể liếc sang lớp bên xem lớp trưởng Kim Lan thế nào.
Nguyệt hâm mộ chị ấy lắm, nói đi nói lại suốt.
Quốc biết nên gọi Kim Lan ra ban công cho em họ gặp mặt trực tiếp.
Kim Lan ở trong lớp cũng bị màn náo động vừa rồi thu hút sự chú ý.
trong thoáng chốc cứ nghĩ là Quốc học hành chếnh mảng là do yêu sớm.
lại là một cô em lớp dưới nữa.
Hóa ra là em họ, nên cô mới thở phào một hơi.
Thấy Quốc gọi mình, Kim Lan cười rồi bước ra thật, khiến Nguyệt cùng mấy đứa bạn sững sờ, cứ như Quốc có quyền “sai khiến” lớp trưởng vậy.
“Đây là em họ của tôi, nó bảo hâm mộ lớp trưởng nhiều lắm.
Nhưng ngại bắt chuyện.
Kim Lan cười nói.
“Trời.
có gì đâu mà ngại.
Cái nguyệt nói.
“Tạiem thấy chị lúc nào cũng bận rộn á, nghiêm túc quá.
nên là.
Quốc đứng ngoài, chỉ nghe loáng thoáng mấy chuyện con gái, chẳng để tâm, nhưng nhìn thấy ánh mắt sáng rỡ của Nguyệt thì cũng.
thấy vui trong lòng.
Hi vọng qua cuộc trò chuyện nó có thể hiểu thêm về thần tượng của mình.
sau này Kim Lan đi ra ngoài học trường khác, nên cái Nguyệt mất đi mục tiêu phấn đấu, lún sâu vào mấy chuyện tình cảm học đường.
Thê mới thấy môi trường học tập có thể thay đổi tâm sinh lý của một con người ra sao.
Tan học, Quốc rẽ sang chợ, trong lòng vừa hồi hộp vừa tò mò xem hôm nay mẹ bán thế nào.
Đi một vòng quanh mấy dãy hàng mà chẳng thấy bóng dáng quen thuộc, cậu chột dạ:
lẽ nào.
đã bán hết rồi?
Nghĩ vậy Quốc cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm.
Quốc thong thả đi một vòng.
Chợ vắng dần, Cảnh chợ quê nhìn kỹ mà thấy nghèo nàn quá.
Gian hàng lụp xụp, mấy bà cụ lom khom ngồi bên rổ rau, gần trưa rồi rau đã bắt đầu rũ xuống không còn tươi như ban sáng.
Rau thì nhà ai cũng trồng được, chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Thịt mới là thứ quý, bàn thịt lúc này đã loay hoay dọn dẹp, còn vương lại mùi tanh đặc trưng.
Người dân nơi đây chỉ khi có tiền mới dám mua thịtăn thường xuyên, bình thường chỉ mua vào dịp lễ tết, cưới hỏi.
Quốc đứng bên vệ đường, bỗng thấy thương xót cho cả cái chợ tổi tàn này.
Cậu nhó mang máng, ba năm nữa nơi đây sẽ có đình chợ mới xây, to và khang trang, hàng hóa bày biện thẳng lối, không còn cảnh chen chúc lộn xộn.
Nghĩ tới tương lai ấy, vừa háo hức vừa chạnh lòng, vì cái chợ cũ kỹ biết là nó sắp biến mất nhưng bản thân lại chẳng thể làm gì.
Chỉ có thể tận hưởng không khí xưa cũ này được chú nào, hay chút đó.
Tình cờ đi ngang hàng ăn, Quốc bắt gặp thằng Hào đang hùng hổ mời cái Mây ăn bánh cuốn Hào có chút tiền trong túi là quên hết bạn bè, ra tay hào phóng lắm, nhất là đối với cái Mây.
Quốc thoáng bực, định bước tới trêu chọc một câu cho vui, nhưng rồi thôi, lặng lẽ rẽ qua, để mặc hai đứa có không gian riêng.
Quốc tạt qua quầy bánh rán, còn dư lại vài cái, thấy thương bà cụ nên cậu lấy tiền ra mua hế luôn để bà có thể dọn hàng.
Đúng đứng dậy tình cờ lại thấy con Mắm đang nhìn mình thi thoảng lại tia mắt xuống cái túi bánh rán trên tay, ánh mắt hiện lên vẻ thèm thuồng.
Quốc vẫy tay gọi nó lại gần rồi chia cho nó hai cái.
Con Mắm cầm lấy ánh mắt nhìn Quốc từ đầu đến chân, dường như đang dò xét và cũng để ghi nhớ gương mặt này.
“Cầm lấy đi.
em cũng thích ăn bánh rán à?
Con Mắm gật gật, không đáp.
trẻ con ham bánh kẹo là điều dễ hiểu, đồ ngọt giúp con người vui vẻ yêu đời hơn.
Nhưng người lớn lại không biết điều đó, do sợ bệnh tiểu đường, khẩu vị thay đổi.
họ tìm đến vị đắng, vị cay chẳng qua vì những vị này giúp họ giảm căng thẳng một cách vô thức mà họ chẳng nhận ra.
Bánh ránh ở đây làm từ bột nên bên trong nhân đỗ xanh bên ngoài tẩm một lớp đường phèn óng ả.
cắn một miếng vừa giòn vừa ngọt lại vừa bùi.
Con bé nhận bánh rổi ăn luôn, không nói một câu cảm ơn, nhưng qua ánh mắt, Quốc có thể nhận ra đối phương không phải người vô tâm, chẳng qua không biểu lộ qua lời nói mà thôi.
có lẽ con nhỏ đang căng thẳng, Quốc không có hỏi han gì thêm, gật đầu một cái rồi đi về bãi xe đạp.
Về đến nhà, quả nhiên như Quốc dự đoán, mẹ đã về trước giờ này đang lụi hụi trong bếp.
Gian bếp còn vương mùi thơm ngậy của xương hầm.
Bà không để phí, đem hai khúc xương, hôm qua dùng để ninh nước bánh, nay bỏ thêm gạo vào, nấu thành một nồi cháo.
Nắp nồi khẽ nhất, hơi nóng bốc lên, thơm lừng, lấn át cả mùi khói bếp.
Quốc treo cặp lên vách, xắn quần ngồi xuống ghế tre, hỏi cho có lệ, dù trong lòng đã đoán chắc:
“ Mẹ, hôm nay bán hàng thếnào?
Mẹ Quốc quay lại, gương mặt rạng rỡ hiếm thấy, vừa đảo nồi cháo vừa đáp, giọng hổ hỏi:
“Ối, đắt khách lắm con ạ.
Bánh giò mới lạ, cả chợ chưa từng thấy bao giờ.
Người ta ăn ngay tại chỗ, có người vừa ăn vừa khen ngon, no bụng nữa.
Thấy vậy mấy người khác tò mò cũng mua.
Ăn xong rồi còn quay lại mua thêm mang về.
Giá mà hôm nay làm nhiều hơn một chút chắc bán hết cả.
Bà vừa nói vừa xuýt xoa, như còn tiếc rẻ.
Quốc múc bát cháo, thổi phù phù cho nguội bớt rồi mới thong thả cười:
“Bán thiếu còn hơn thừa mẹ ạ.
Người ta ăn chưa đã thì càng mong hôm sau.
Còn hôm qua hai mẹ con mình ăn thử một cái đã no ngang, làm nhiều quá dễ ngán, lại khó bán.
Mẹ gật gù, mắt vẫn long lanh như có ngọn lửa trong đó:
“làm bốn mươi cái.
Nếu bán hết thì được hai trăm ngàn, trừ tiền thịt, tiền gạo, lá chuối cũng còn dư.
Mà lỡ có thừa thì mang về cho nhà ăn, hay biếu hàng xóm.
Bánh hấp buổi sáng, chiều tối ăn vẫn ngon chán.
Quốc gác bát xuống bàn, trầm ngâm:
“Nhưng mẹ phải nghĩ xa hơn một chút.
Hôm nay bánh bán chạy là vì mới lạ.
Sau này quen rồi chưa chắc người ta còn háo hức.
Với lại, nếu thấy mẹ bán được, thế nào ngoài chợ cũng c‹ người bắt chước.
Nghe con nói, mẹ hơi chột dạ, tay múc cháo khựng lại:
“Con nói thế mẹ mới để ý.
Hồi sáng đúng là có người hỏi cách làm, may mà mẹ lảng đi, chứ lỡ miệng nói ra thì.
Quốc phì cười, lắc đầu:
“Sớm muộn gì người ta cũng biết, giấu không được đâu.
Giữ khư khư coi như bí mật riêng, đến lúc lộ ra lại mang tiếng nhỏ nhen.
Người ta hỏi thì mẹ cứ nói cặn kẽ, chẳng mất gì.
Quan trọng là bánh của mình phải có vị riêng, đặc biệt hơn, để người ta nhớ tới.
Mẹ tròn mắt, ngạc nhiên như nghe chuyện lạ:
“Con điên à?
Nói ra hết thì ngoài chợ mười bà bán bánh giò, mình bán cho ai?
Quốc hạ giọng chắc nịch:
“Khác biệt ở chỗ nhân bánh, mẹ ạ.
Con thấy nhân mình còn đơn điệu, chỉ thịt với mộc nhĩ thôi.
Phải nêm nếm lại, thêm thắt thứ gì đó, vừa thơm vừa đậm.
Cùng là bánh giò, nhưng.
bánh của mình ăn một lần phải nhớ, người ta mới tìm lại.
Có vậy thì dăm bảy năm cũng không lo ế.
Mẹ nhìn con trai, tỏ vẻ hoài nghi
“Ấy thế con học mấy cái này ở đâu?
sao nói cứ như bán hàng lâu năm vậy.
Quốc ho sặc sụa, cảm thấy bản thân biểu hiện có phần hơi lố khiến mẹ nghi ngò.
cậu biết mẹ không tiếp xúc nhiều với việc học nên bịa ra lý do là học trong sách.
Mẹ mới không truy hỏi nữa.
Chọ thì có 5 ngày một phiên, mẹ của Quốc quyết định là ở nhà lo chuyện đồng áng thay vì re ngoài thị trấn như trước đây.
Mỗi bữa sẽ thử nghiệm một loại nhân bánh, thịt và mộc nhĩ, có khi cho thêm miến, bột đậu xanh, đậu tương và hột tiêu.
Có thể giảm lượng thịt đi để giảm bót chút chi phí nhưng quốc lại cho rằng thịt là thứ ngon nhất so với người nghèo nên cái gì có thể ít chứ thịt thì không?
cắn miếng bánh nhiều nhân nhưng bên trong toàn bột đậu thì ấn tượng để lại sẽ không tốt.
muốn bán lâu dài thì có thể lời ít, chịu thiệt một chút.
Sau một hồi thử nghiệm thì cho thêm miến và hạt tiêu, còn bột đậu thì thôi, có người không thích ăn vị đó.
trong quá trình hấp thì bột chảy tùm lum hiệu quả thị giác không đẹp mắt lắm.
Trong mắt của Quốc bánh giò không phải mặt hàng chủ đạo, sau này mỏ một quán phở bán đồ ăn sáng, đồ tạp hóa, như vậy sẽ ổn định hơn nhiều.
Việc bán hàng hiện tại chỉ giúp mẹ hiện diện nhiều hơn, sau này có mở quán thì đã có một lượng khách quen rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập