Chương 24: Nhàn Cư.

Chương 24:

Nhàn Cư.

Sau buổi bán bánh thành công, mẹ Quốc quyết định sẽ ở nhà làm đồng áng chứ không lang thang làm mướn ở ngoài thị trấn nữa.

Trong đầu của bà cũng có tính toán của riêng mình, đầu tiên là bán bánh ngoài chợ kiếm thêm chút thu nhập, những ngày khác sẽ ở nhà ngoài ruộng vườn bà tính sẽ nuôi thêm con gà, rồi con lợn.

con trâu con bò.

mỗi tội hiện tại chưa có chuồng nên gia súc phải chờ thêm một thời gian nữa.

Nhưng gà thì nuôi được.

Gia đình có một căn nhà kho nhỏ và hẹp, toàn chứa đồ linh tình cuốc xẻng, củi, xe đạp.

dọr dẹp một chút có thể có chỗ cho một đàn gà.

Chủ yếu là nuôi trong lồng tre, lớn một chút sẽ đem bán, hoặc lấy trứng để ăn.

Trước đây gia đình cũng nuôi rồi, nhưng sau này bận rộn quá, không thường xuyên ở nhà nên bỏ bê mấy năm.

cái chuồng cũng gập nát hết rồi.

Phải re chợ mua hoặc nhờ người quen đan cho.

Người vùng quê không khó tìm người biết đan lát, chỉ là họ có chịu làm hay không.

Lên tiếng nhờ thì được, nhưng phải có quà đi kèm, có thể là bó rau, hoa quả gì đó.

Mà rau xanh thì nhà Quốc không thiếu, nên mẹ quốc hái chút rau bí với dưa chuột, sau đó nhân dịp chợ lại làm dư ra vài cái bánh giò, đem qua nhà chú thím tám chuyện, vừa nói vừa nhờ ông chú đan cho cái chuồng gà.

Ông Chú thì chăn trâu cả ngày, nói chung là rảnh tay, nhanh thì một ngày là xong, lai rai thì hai ba ngày.

Thấy mẹ Quốc mang nhiều đồ ăn qua thì ông chú làm việc năng suất hơn, đến cuối ngày là xong.

Ở nhà thì mẹ Quốc nói với thím về việc mua mấy con gà nhà thím về làm giống, đỡ phải ra chợ.

Thường ngày thím cau có vậy chứ thấy mẹ quốc trả tiền sòng phẳng thì chốt deal ngay.

còn nhiệt tình bắt hộ mấy con gà, đợi chồng đan xong sẽ nhốt vào trong.

Hôm sau mẹ Quốc chỉ việc qua lấy thôi.

Quốc thấy mẹ mua gà về nuôi cũng thoáng ngạc nhiên, cậu đã từng nghĩ sẽ làm thêm mảng chăn nuôi, nhưng mẹ cậu đã bắt đầu làm rồi.

Bà không đi làm mướn, xác định ở nhà tự nhiêr sẽ bới việc ra để làm.

Nuôi gà là điều dễ hiểu.

Thậm chí là nuôi lợn, nuôi bò, chẳng qua điểu kiện chuồng trại chưa có mà thôi.

Đàn gà nhốt trong chuồng vài ngày cho quen chỗ, sau đó sẽ thả rông buổi sáng và cuối ngày rải ít thóc cho nó quen là được.

Có đàn gà thì vườn rau phải rào kỹ hơn, chưa kể phân gà rơi vãi lung tung phải thường xuyên dọn dẹp, nếu không có thể vô ý dính vào dép rồi lan khắp nhà.

Người nhà quê không bận tâm, nhưng Quốc là một người từng sống ở hiện đại, đối với môi trường kém vệ sinh như vậy, sinh hoạt sẽ không thoải mái.

Quốc lần đầu cảm thấy bất lực, nhà cậu nhỏ quá, chỉ có căn nhà kho là an toàn cho lũ gà, để gà ở ngoài trời, ban đêm khá nguy hiểm.

Tuy vậy cậu bắt đầu tính toán, bây giờ chỉ là nuôi gà, sau này còn lợn bò nữa, tưởng tượng đang nấu ăn mà mùi chuồng trại phả vào gian bếp là thấy không thơm rồi.

Cái chuồng trại thì chắc là ba của Quốc sau này sẽ thực hiện, còn bao lâu thì Quốc không nói trước được.

Chỉ có thể nhắm mắt chịu đựng đàn gà một thời gian.

Dù sao thời gian ở nhà cũng không nhiều lắm, buổi sáng đi học, buổi chiều thường ra đồng quan sát cây trồng.

Thời gian đầu cây phát triển khá tốt, mọc đều, tầm 4 tuần sẽ bón phân vun gốc một lần, lúc đấy cây sẽ phát triển cực nhanh.

thường sẽ bón thêm phân đạm.

không biết trồng cà chua cạnh ngô như vậy có làm giảm năng suất của ngô không nữa.

Kỳ này lại phải tăng thêm phân so với khi trồng riêng cây ngô.

Mẹ quốc đã rục rịch chuẩn bị đi mót phân ngoài đường, qua vài phiên chợ nữa thì đủ tiền mua phân đạm.

Tình cờ ghé qua thăm ruộng thấy cà chua mọc lên khá tốt, bà tự nhủ không để con trai xoay sở một mình.

Nếu việc nhà mình làm hết rồi thì con không phải nhúng tay, tự nhiên sẽ có thời gian học tập nhiểu hơn.

Từ khi mẹ ở nhà thì Quốc thấy mình ít việc hẳn đi, làm nông không phải bận rộn quanh năm mà theo mùa vụ.

Sẽ có những ngày làm không hết việc, có những tháng lại thảnh thơi an nhàn.

Thằng Hào mấy bữa nay cũng không rủ Quốc đi bán cá vào cuối tuần nữa, gặp người lạ thì ngại thôi, chứ đi bán vài lần, biết mặt nhau thì nó hết ngại.

Tự mang cá đi bán được, số lượng cũng vừa phải không quá nhiều, cũng do hiện tại đã giữ một khoản tiền trong người rồi, chỉ tiêu thoải mái nên không có hấp tấp, muốn kiếm tiền nhanh.

Kéo dây điện rồi mua TV, số tiền bỏ ra quá nhiều, đôi khi nó thấy nản.

Chẳng qua mỗi lần tiêu tiền mình làm ra thấy xót quá nên nó lại đi bán một chút để bù vào, tạo tâm lý an toàn cho bản thân.

Chuyện của nhà bạn, Quốc không có hối thúc.

hiện giờ là trẻ con nên loay hoay kiếm tiền lẻ, chứ sau này học xong cấp 3, đi làm thuê ở khu công nghiệp, một hai tháng là có thể kéo dây điện, mua TV, làm 1 năm là mua tủ lạnh mua xe máy được rồi.

Vài năm sau làn sóng đi làm khu công nghiệp diễn ra, những người như thằng Dũng, cái Mây cũng sẽ xa quê làm việc.

Công bằng mà nói thì nó thực tế hơn làm nông.

Quốc không có thao túng tâm lý, vẽ vời hoa lá thuyết phục mọi người làm nông giống mình.

Thế nên cậu vẫn làm nông một cách âm thầm.

Thi thoảng ngồi bờ ruộng, nhìn cánh đồng ngô ngả nghiêng theo gió, tự nhiên cảm thấy tâm hồn thanh thản lạ thường.

Tựa hồ khoảnh khắc này không có gánh nặng gì trên người.

Chiểu tối Quốc lại đi câu, lâu lâu lại đổi bữa cho hai mẹ con, rồi tiện qua thăm nhà thằng Hào, mang cho nó ít dưa chuột.

Thằng Hào thấy vậy liền nhận quà, rồi hớn hở đi theo ra bờ sông, hôm nay nó không mang cần câu mà chỉ cầm hai quả dưa leo, đi theo ngồi tán gẫu.

“Ăn cá nhiều chưa chán à?

người ta ấy à, mỗi tuần ăn một lần, có khi cả tháng mới ăn một lầy thôi.

Nếu không phải thiếu đồ ăn, tao cũng.

chẳng ăn nhiều cá đến vậy.

Quốc mỉm cười, vừa móc mồi vừa đáp:

“Thi thoảng đổi khẩu phần ăn cho gia đình chứ ăn hoài một món sao được.

Hơn nữa nếu biê cách chế biến thì nó cũng rất ngon.

ví dụ cá kho chuối với đậu, cá om dưa, cá nấu măng, chả cá, ruốc cá.

có rất nhiều cách để làm mới chứ nếu chỉ thuần là cá rán tất nhiên là nhanh chán rồi.

Hào thở dài.

“Chỉ là ăn thôi mà, có cần phức tạp vậy không?

Người ta đói thì ăn cái gì cũng ngon, nấu nướng cầu kỳ làm gì cho mệt.

Câu trả lời của Hào khiến Quốc suy nghĩ chốc lát.

Quan điểm của Hào cũng giống nhiều người, trong hoàn cảnh khó khăn người ta chỉ cần no bụng, chứ không có khái niệm thưởng thức bữa ăn.

Thay vì trèo đèo lội suối kiếm sơn hào hải vị thì nhịn ăn một bữa đến tối, ăn cơm nguội chấm măm vẫn thấy ngon.

“Ăn uống là chuyện hàng ngày, khi đói kém thì không nói, bình thường đủ ăn ba bữa, sao không chọn ăn ngon, thay vì chỉ ăn cho no.

Như hôm nọ, ăn cơm nhà tao ấy, mày thấy ăn canh cá thế nào?

Hào nhún vai.

“Lúc đấy đang đói ăn gì cũng ngon!

Quan điểm khác nhau nên Quốc không có tranh cãi làm gì cho mệt.

Sau này khi trưởng thành hơn, cuộc sống khá giả hơn, Hào sẽ có suy nghĩ khác về chuyện ăn uống.

Quốc kéo cầy thu về một con cá rồi chỉ vào nó mà bảo.

“Đấy là do mày chưa từng ăn ngon nên không biết đó thôi.

Thử tưởng tượng mày con cá này rán lên, rồi pha nước chấm, vắt miếng chanh, thêm chút ớt, hạt muối, giã dập tép tỏi, quậy đều lên.

chẹp chẹp.

Quốc nói bằng giọng nhấn nhá, vừa mô tả vừa như “gãi đúng lỗ tai” khiến Hào nuốt nước bọt ừng ực.

Bụng nó réo lên ọt ọt, vội vã cầm quả dưa chuột cắn “rốp” một miếng cho đỡ thèm.

“Mẹ cái thằng, tao còn chưa ăn gì đâu đấy”

Quốc cười ha hả, rồi chỉ vào quả dưa chuột trong tay nó:

“Nói đâu xa, mày ăn dưa chuột so với việc chấm thêm chút muối thì thế nào?

Hào chau mày suy nghĩ, ngập ngừng:

“Dưa chuột chấm muối?

chắc chẳng ra gì đâu, đổi lại là súp mì tôm còn được.

Quốc lắc đầu:

“Thịt cá cũng vậy luôn có cách chế biến làm nhiều món.

Sở dĩ việc rao bán cá chỉ nhắm vào nhà khá giả là vì những gia đình đó rất chú trọng đến chất lượng bữa ăn.

Hào bán tín bán nghi phản biện.

“Bốc phét, mày có ở nhà họ chưa mà phán như đúng TỔỒIi?

Mày nhắm vào nhà họ rõ ràng là vì họ giàu, có tiền.

Chứ người nhà nghèo đâu ai bỏ mấy chục nghìn ra ăn một bữa.

Toàn dầm dề ăn mấy ngày liền.

Quốc giải thích.

“Giữa giàu và nghèo khác nhau ở cách nghĩ.

Người mong muốn có bữa ăn ngon hơn thì họ phải làm việc nhiều hơn để có được thứ họ muốn.

Lâu dài, gia đình họ khá giả dần.

Người chấp nhận chỉ ăn cho no, coi ăn uống chỉ để sống, thì sau này cuộc sống cũng chỉ xoay quanh làm việc đủ để sống mà thôi.

Mày muốn làm người loại nào?

Hào hừ một tiếng.

“Biết rồi còn hỏi.

Tao không ngại nói tao là dạng người thứ hai.

Nhưng mà tao thấy tao vẫn sống tốt, vẫn vui vẻ.

Có vấn đề gì không?

Quốc cười nhạt:

“Tất nhiên là không?

Giàu nghèo không quan trọng, miễn sao mày vui vẻ và hài lòng với thực tại.

Chỉ là sau này, một lúc nào đó mày bế tắc, muốn thay đổi thì biết bắt đầu thay đổi từ đâu tồi đó.

Hào thở dài một tiếng.

“Tao chịu thua mày rồi đó, ăn nói như ông già.

Quanh đi quẩn lại là giờ tao phải học cách ăn ngon chứ gì?

Được thôi, mày nói thì mày làm thử cho tao xem.

nãy mày nói cá có thể chế biến thành nhiều món lắm mà, tao cũng muốn biết ngoài cá rán và nấu canh thì mày còn làm được gì.

Quốc mỉm cười tự tin đáp.

“Muốn tao nấu cũng được, nhưng mày phải chuẩn bị cho tao nguyên liệu.

Ít nhất là7 ngày không cho mày trùng lặp món cá.

Hào vỗ ngực nói lớn.

“Được, vậy chiểu mai bắt đầu luôn.

Cần tao chuẩn bị gì nói đi”

“Bắt đầu với mấy loại gia vị mày đem bán vào cuối tuần đi, chắc là mày chưa biết người giàu họ ăn cá thế nào nhi?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập