Chương 25: Nấu Ăn Cho Em.

Chương 25:

Nấu Ăn Cho Em.

Một tuần sau đó, cứ hễ 1o xong việc nhà việc đồng áng thì cứ khoảng giữa buổi chiểu.

Quốc lại đi tới nhà Hào thực hiện lời hứa hẹn.

Không phải khoe khoang tài nghệ của mình mà chỉ muốn Hào hiểu được rằng món ăn có nhiều cách chế biến.

Món ăn không chỉ đơn giản là cung cấp năng lượng cho cơ thể sinh học mà nó còn là một loại văn hóa.

Vì sao lễ tết, gặp khách quý lại đối đãi bữa ăn ngon?

Nó gắn kết con người lại với nhau, và khi đứng trước một món ăn ngon, mọi sự căng.

thẳng đều sẽ gat sang một bên.

Những người hững hờ với một bữa ăn ngon là những con người bất hạnh, họ có quá nhiều mối lo đến độ không thể thực hiện nhu cầu cơ bản một cách tự nhiên.

Họ phải tìm đến những tin tức truyề hình, một đoạn tin nhắn điện thoại, và khốn khổ và đáng thương nhất đù không nói ra đó là những người dùng bữa một mình.

dù ngoài quán hay trong nhà.

Họ đã mất kết nối với xã hội, trong một khoảnh khắc nào đó.

Bạn có thể thích thú khi có một bữa ăn riêng tư, một mình với đống đồ ăn cảm thấy được sự tự do tuyệt đối.

NHưng nếu một tuần, một tháng, một năm thì không còn là tự do mà là lạc lõng.

Người ta vẫn nói vui đó là muốn nắm được trái tim của một người phải chinh phục được cái dạ dày của người đó.

Đồ ăn không còn là để sinh tổn mà còn là sự kết nối giữa gia đình, người thân.

Trong hai năm cuối đời, Quốc đã ngộ ra điều đó sau những bữa ăn một mình.

Đều là những món ăn do tự mình nấu ra nhưng hết thảy đều không thể cảm nhận được nó một cách trọn vẹn.

Đã hứa với Hào sẽ làm bảy món cá, đương nhiên Quốc sẽ không làm lại hai món cá rán và canh cá như trước đây, mà là 7 món mới so với những con người ở vùng nông thôn.

vốn không có nhiều cơ hội thưởng thức thủy hải sản.

Hào đã chuẩn bị nguyên liệu, không những thế còn gọi thêm một số giám khảo đặc biệt là đám trẻ chăn trâu.

Dĩ nhiên là không thiếu được cái Mây, chẳng biết cậu ta đã nói gì với bọn họ mà khi Quốc đến, bọn chúng hồ hỏi đi tới vây quanh Quốc hỏi tới hỏi lui.

“Anh Hào nói hôm nay anh nấu ăn phải không?

“Bọn em làm ban giám khảo đấy nhé.

“Bảy món cá là thật à?

ăn được không?

bị trúng độc không?

b:

ị đaau bụng không?

Nhìn mấy gương mặt háo hức của đám trẻ, Quốc cảm thấy vui sướng lạ thường, giống như có những liều thuốc bao phủ lấy vết thương trong tâm hồn.

Quốc giơ tay lên trời dõng dạc tuyên bố.

“Hôm nay đầu bếp siêu cấp vũ trụ Trần Kiến Quốc sẽ trổ tài cho mấy đứa.

SAu đó cậu hắng giọng.

“Xin mời các vị quan khách ổn định chỗ ngồi.

Hào mới kêu mấy đứa nhỏ đứng lùi ra, gọi một thằng đi nhóm bếp, một đứa đi xách xô nước, sau đó nói với hào về nguyên liệu mình chuẩn bị.

Có cá, rau thơm, củ gừng, củ nghệ, ba quả ớt.

đều là những thứ mà Hào mang đi bán kèm với cá vào cuối tuần.

Quốc ngẫm nghĩ hồi lâu, cảm thấy ở quê còn thiếu quá nhiều nguyên liệu, không có hành, cà chua chưa tới mùa.

Nhiều người như vậy bữa đầu sẽ làm cá om dưa.

“Hào, nhà còn dưa chua không?

Hào thở dài.

“Tưởng thế nào, Lại nấu canh cá à?

Quốc chép miệng.

“Nguyên liệu thiếu nhiều quá không làm được món như ý, yên tâm, không phải là canh cá như lần ở nhà tao đâu.

Nhà Hào có một hũ dưa chua, vót vát cũng lấy được một bát nhỏ.

Trong lúc cậu ta về nhà lấy thì Quốc bắt đầu làm cá.

rửa sạch rồi để ráo nước.

Rán cá là một công đoạn khó khăn, bếp lửa to nhỏ không đều, không cẩn thận dễ bị cháy, nát.

Lại tốn nhiều mỡ động vật, một thứ Phổ biến ở vùng quê thay vì dầu thực vật.

Mỗi lần xào nấu đều dùng rất ít, một bát mỡ nhỏ có thể chắt chiu dùng hơn tuần, nhưng một lần rán cá có thể phải dùng hết.

Thử hỏi không xót sao được.

Hôm nay nấu ăn ngoài trời, Hào cũng rất chịu chơi, mang đồ nghề trong nhà ra ngoài bãi cỏ.

bát mỡ trong nhà cũng mang ra dùng, cậu ta có tiền Tiêng, mua một cân thịt mỡ về rán không có khó khăn gì, nên bà mẹ trong nhà chẳng cấm.

Quốc thấy bếp đã cháy đều, liền cho mỡ vào trước, cho thêm vài lát gừng, chờ cho trảo thật nóng, tồi thả con cá vào, tiếng lác tách vang lên, mấy đứa nhỏ vây lại quanh bếp, ngo ngó nghiêng nghiêng.

Cái Mây cũng tò mò mà đứng ở gần hỏi chuyện.

“Nghe thằng Hào nói Quốc nấu cho bảy món cá, tưởng nói giỡn hóa ra làm thật à?

“Bảy món cá thôi mà không có gì to tát, mà Mây với Hào thân nhau nhi, chuyện gì của mình, nó cũng kể hết sao?

Mây cười đáp

“Thằng Hào nói nhiều lắm, chẳng biết câu nào thật câu nào giả.

Mà chuyện giàu nghèo liên quan đến bữa ăn, chắc là thật phải không?

Thằng Hào chắc không nghĩ ra được mấy câu đấy đâu.

“Đúng là mình nói vậy, Mây thấy sao?

Có giống thằng Hào nói mình bốc phét hay không?

Mây nhìn vào cái chảo cá, bình thường cá rán thì nát bét không ra hình thù xương thịt lẫn lộn, ăn một miếng phải nhặt bỏ xương, thi thoảng còn đâm vào nướu, nói chung là ăn một miếng cá cũng không yên ổn nên người nhỏ tuổi thường không thích món cá.

Nhưng hôm nay Quốc dùng nhiều mỡ, con cá rán lên còn nguyên hình, vàng ươm.

Liền tin rằng, Quốc thực sự biết làm bếp, lại học giỏi nữa nên lời của cậu có thể tin được.

“Cho đến khi quốc rán con cá thì Mây còn nghi ngờ, nhưng giờ thì tin thật rồi.

Quốc cố ý nói lớn để cho mây và đám trẻ cùng nghe.

“Người nghèo ăn no, người giàu ăn ngon.

Muốn giàu có phải biết ăn ngon, và muốn được ăn ngon.

Muốn được ăn ngon thì phải lao động, phải học tập.

Một đứa réo lên.

“Em họcngu lắm, muốn ăn ngon phải làm sao?

“Thì phải lao động, phải biết bắt cá, phải biết trồng rau củ, phải biết vào bếp nấu nướng.

Nuôi được thì nuôi, trồng được thì trồng, Những thứ này đâu có xa lạ gì đúng không nào.

Mọi người đều có thể tự nấu một bữa ăn ngon.

“Có cách nào không học, không làm mà vẫn được ăn ngon không?

“Việc ăn ngon giống như leo núi, bơi qua sông, em muốn lên núi hay qua sông, phải leo trèo, phải bơi hoặc trèo truyền.

Em không thể ngồi một chỗ rồi tự nhiên sang bên kia sông, hoặc lên đinh núi được đúng không nào.

Đám trẻ gật gù hiển nhiên vô cùng dễ hiểu lời nói của Quốc.

Mây đứng cạnh mà suýt xoa trong lòng.

Tuy bằng tuổi nhưng không nghĩ Quốc lại nói ra được mấy câu hay đến vậy.

Trong mắt không giấu được sự ngưỡng mộ.

Lúc Hào mang dưa chua ra thì con cá đã vàng ươm.

so với khi mình rán cá ở nhà nát bấy thì cảm thấy thằng bạn cũng ra gì và này nọ phết.

Thế nhưng sau khi hỏi bí quyết rán cá cho đẹr thì lại tiếc cái bát mỡ lợn của mình.

Một lần rán cá đúng là tốn kém quá đi.

Rán cá xong vớt được chút mỡ thừa, có mùi rất thơm, gỡ gạc được chút chứ không phải là hết sạch.

“Muốn ăn ngon thì đúng là tốn kém thật.

hôm nay tao cũng được biết thế nào là xa xỉ rồi đó Quốc.

Nhìn Hào còn đang tiếc cái bát mỡ heo, Quốc cười phì.

“Đây đã là gì, chuyện nhỏ thôi mà.

mày phải nghĩ thoáng lên.

bụng dạ không được hẹp hòi như thế, phải nghĩ thoáng lên mới có chỗ để chứa tiền tài.

Hết thì có thể kiếm lại mà.

sau này người ta còn chán chê thịt mỡ nữa kìa.

“Thì nói vậy chứ tao có tiếc gì đâu, tiếc thì đã không mang ra cho mày nấu nướng.

Sau khi vớt lớp mỡ thừa trong chảo ra ngoài, Quốc thả từng khúc cá đã tẩm ướp vào, nổi lửa liu riu rồi chế thêm chút nước.

Khi nước sôi lăn tăn, cậu cho dưa chua vào, thêm một nhúm nghệ băm nhỏ để tạo màu.

Chẳng mấy chốc, cả cái chảo như được dát một lớp vàng óng ánh nước sôi ùng ục tỏa hương thơm đìu dịu, lẫn vị dưa chua ngai ngái.

Mùi thơm lan ra, khiến mấy đứa nhỏ lục tục cầm sẵn đũa, mắt dán chặt vào cái chảo như chỉ chờ được ăn.

Quốc cẩn thận gắp cá ra một cái tô lớn, khéo léo để nguyên hình dáng con cá, đắp rau dưa chua lên trên, rắc thêm ít rau thì là và hành lá.

Món ăn vừa bày ra đã làm ai nấy nuốt nước miếng.

“Cá om dưa xong rồi đó.

Chỉ tiếc là thiếu vài gia vị nên chắc chưa đúng chuẩn.

Hào vội ghé mũi ngửi, mắt sáng lên:

“Thiếu gì thì thiếu, nhìn cũng đẹp mắt lắm rồi.

Để tao thử xem thế nào.

Nó gắp một miếng cá bỏ vào miệng, lập tức trợn tròn mắt.

Thịt cá mềm mà chắc, ngấm gia vị vừa miệng, vị chua thanh xen ngọt dịu lạ lẫm.

Đây đúng là một hương vị khác xa với mấy món cá rán hay nấu canh đơn điệu mà nó vẫn quen ăn.

Cái Mây và mấy đứa nhỏ khác cũng lần lượt đưa đũa, vừa ăn vừa gật gù tán thưởng.

Bản thân Quốc là người nấu, ăn bằng mũi khá no rồi.

Cậu cũng ăn một miếng, và cảm thấy rất tự tin.

Hào nuốt một miếng, rồi thốt:

“Ôi chà, tao không ngờ mày nấu ngon vậy luôn đó.

Còn ngon hơn cả món cá mẹ mày nấu nữa.

Hào ăn thêm một miếng, mấy người còn lại cũng nhao nhao động đũa vừa an vừa khen ngon.

Ở quê thực sự chưa ai nấu cá kiểu này, thường chỉ rán và nấu canh, chín là ăn luôn chú không có làm cầu kỳ phức tạp.

gia vị cũng chỉ có muối và mì chính, nên mới cảm thấy lạ khi thưởng thức món cá om mà Quốc nấu ra.

“Anh Quốc nấu ăn đỉnh thiệt chứ.

“Sư phụ, xin nhận của đệ tử một lạy.

Con cá khá nhỏ, căn bản mọi người ăn không no, mỗi người vài miếng là ria sạch con cá, có đứa cầm cả cái đầu cá mút mút đến mức vắt khô mới thôi.

Khen thì cũng khen rồi, đám nhỏ háo hức vì ngày mai sẽ còn có món mới.

bọn nó háo hức lắm nhưng phải chạy đi tìm trâu.

Ð là lý do phụ, chứ cái chính là sợ bị brắtở lại dọn dẹp.

Cuối cùng thằng hào vác cái chảo to đùng ra sông, rửa hết bó đũa.

Mây ở trên thu dọn đồ đạc, gia vị cho vào rổ.

Thử thách mỗi ngày một món cá, mới ngày đầu thôi Hào đã thay đổi suy nghĩ của mình về lời nói của Quốc.

TRước đây bản thân đúng là ếch ngồi đáy giếng, hóa ra cá còn có thể nấu như vậy.

Nguyên liệu dễ kiểm không cần bỏ tiền ra mua.

“Giờ thì tao đã biết người giàu ăn cá thế nào rồi.

“Mày cứ nói quá lên, những gia đình đó chỉ có thể coi là khá giả thôi.

Như mày thấy đấy không cần giàu vẫn ăn được món này đó thôi.

Tất cả chúng ta đều tiêu thụ thức ăn mỗi ngày, chẳng qua không quy đổi ra tiền nên ta cứ nghĩ mình không có tiền thôi.

Ngày nào còn có thị ăn ngon, thì đứng nói bản thân mình nghèo.

nói nghèo nhiều quá, nó sẽ khiến mày suy nghĩ thụ động, và an phận không chịu vươn lên.

Mày có hiểu ý tao không?

Hào không đáp mà quay sang mách với Mây.

“Mày nghe thấy Ông cụ non nhà ta giảng đạo chưa?

Tao thể là tao không bịa thêm chữ nào đâu.

Mây tròn mắt nhìn Quốc.

co Quốc đúng là giống ông cụ non thật.

Quốc tớ đài.

“Mấy người có nghe tôi nói gì không đó.

Hai đứa gật đầu lia lịa, miệng thì nói có nhưng Quốc biết thừa là mình nói vào tai này lại ra tai kia.

Tầm tuổi này sao có thể thấm được mấy cái suy nghĩ đó cơ chứ.

Sau cùng vẫn là rời đ trước.

Hẹn hai người ngày mai lại tới nấu món khác.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập