Chương 26:
Mở rộng Khẩu vị
Quốc hiểu rất rõ, cho dù cố gắng hòa nhập vào nhịp sống hiện tại, nhưng suy nghĩ và tâm tư của cậu vẫn là của một người từng trải, giống như một ông già đội lốt thiếu niên.
Vì vậy, đôi khi cách cư xử của cậu tỏ ra không hợp với lứa tuổi mười lăm.
Với người ngoài đã vậy, còn với ba mẹ, chắc chắn họ cũng cảm thấy những biếu hiện của cậu quá mức khác thường.
Thế nhưng Quốc không hề mở miệng thanh minh.
Cậu không thể nói rằng mình là người từ tương lai quay về quá khứ;
nếu lỡ để lộ, người khác chỉ nghĩ cậu mắc bệnh hoang tưởng hay bị điên dại.
Bởi vậy, điều duy nhất cậu có thể làm là im lặng.
Lúc đầu mọi người thấy lạ lẫm, nhưng theo thời gian, sự thay đổi ấy sẽ dần trở thành điều quen thuộc, không còn ai bận tâm quá nhiều nữa.
Sáng hôm sau, kho tới trường học, Quốc dặn Hào chuẩn bị một số gia vị:
đường, dấm, hạt tiêu, hạt nêm, dầu hào, tương ớt và nước mắm.
Ở quê vốn có bán ở quán tạp hóa, nhưng số lượng rất ít, vì đa phần người dân chỉ quen dùng muối và mì chính, nêm nếm đơn giản.
Nếu chỉ xoay quanh hai thứ đó thì món ăn nào cũng một màu nhạt nhẽo, chẳng có gì đặc biệt.
Ngoài gia vị, Quốc còn bảo mua thêm hai bìa đậu phụ và chuẩn bị sẵn hai quả chuối xanh cùng một ít lá lốt.
Hôm nay cậu định làm món cá kho chuối với đậu, một món ăn mà cậu tin chắc ở quê cậu vào thời điểm này chưa ai ăn qua bao giờ.
Hào nghe xong thì trọn mắt
“Cả đậu với chuối cơ à?
Hôm nay chơi lớn thế mày.
Quốc cười:
“Hôm qua nấu ít quá, mọi người ăn chưa đã.
Hôm nay phải làm nhiều hơn, ăn kèm cơm thì mới sướng.
Nghe vậy, Hào xoa cằm, trong lòng dấy lên chút tò mò.
Về đến lớp, nó lập tức đi khoe với Mây, tiện thể nhờ xin giúp chuối xanh và lá lốt.
Mây cũng không kém phần hiếu kỳ, nghiêng đầu hỏi:
“Cá kho chuối á?
Quốc học đâu ra mấy món này thế nhi?
Hào nhún vai:
“Ai biết.
Kệ nó đi.
Nhà mày nhiều chuối thì chiều đi chăn trâu nhớ mang cho hai quả xanh nhé, không phải chuối chín đâu.
À, lấy thêm ít lá lốt nữa.
Nhà Mây vốn làm nông, nuôi trâu bò, lợn gà, vườn tược đầy đủ, rau củ quả quanh năm chẳng thiếu.
Thỉnh thoảng hàng xóm còn qua xin mấy thứ lặt vặt, chuyện ấy đã thành thói quen trong làng, chẳng ai để bụng.
Chưa bao giờ đám trẻ lại háo hức đi chăn trâu đến vậy.
Ăn xong bữa trưa, chúng lục đục đắt trâu ra bãi, có đứa còn chạy qua gọi Quốc đi sóm cho kịp.
Quốc thì không vội.
Cậu thong thả đi một vòng quanh vườn, kiểm tra từng luống rau, mấy khóm chuối và gừng.
Mẹ đã thay cậu làm gần hết công việc, nên Quốc chỉ cần ghi chép sự phát triển của cây, xem thử chỗ nào cần vun xới thêm.
Đến giữa buổi chiều, cậu mới mang theo mấy quả dưa leo làm quà, men theo lối nhỏ ra bãi cỏ tụ tập với Hào và đám bạn.
Đám nhỏ đã chuẩn bị sẵn nồi niêu, củi lửa.
Vài đứa ngồi câu cá ở khúc sông gần đó, nhưng hầu hết chỉ được cá nhỏ, bằng hai ba ngón tay.
Cá to thì phải để dành bán, nên hôm nay có gì dùng nấy.
Hào và Mây đứng sát bên, tò mò theo dõi từng động tác của Quốc.
Cậu vừa làm vừa chậm rãi giải thích:
“Món cá kho chuối này, thường hợp với cá trắm, cá chép hoặc cá rô phi.
Đầu tiên phải làm sạch cá, rồi rửa qua nước muối loãng để bớt tanh.
Chuối xanh thì gọt vỏ, ngâm ngay vào nước muối kẻo bị thâm.
Đậu phụ cắt khúc, nghệ thì giã nhỏ để tạo màu và mùi thơm.
Nói rồi, Quốc bắc chảo lên bếp, cho mỡ vào phi nóng, thả vài miếng đậu phụ vào rán sơ cho vàng mặt.
Sau đó cậu cho cá vào, rán qua cho thịt cá săn lại, thêm chút tỏi và ít gia vị.
Khi cá đã dậy mùi, Quốc vớt ra, chuyển hết vào nổi đất.
Tiếp đó, chuối xanh và nghệ được cho vào, đổ thêm nước ngập mặt rồi đun sôi.
Lửa đầu để lớn, khi nổi sôi thì hạ nhỏ, rút bót củi ra cho lửa liu riu.
Cứ thế kho khoảng hai mươi phút, đến khi nước cạn dần, chuối đã mềm, Quốc mới cho thêm đậu phụ vào, đun thêm chừng năm đến mười phút nữa.
Cuối cùng, cậu rắc lá lốt đã thái sợi, đảo nhẹ tay cho dậy hương.
Đậy nắp lại một hai phút đê hơi nóng ngấm đều, thế là món cá kho chuối với đậu đã hoàn thành, mùi thơm lan khắp cả bãi cỏ, khiến lũ trẻ nuốt nước bọt ừng ực, mắt không rời khỏi nổi cá.
Nấu xong cũng vừa lúc xế chiều.
Cả bãi ai nấy bụng đều cồn cào, vừa ngửi thấy mùi cá kho thơm thoảng trong không khí đã không kìm được nuốt nước bọt.
Hào ở gần nhà, nhanh châr chạy về bới một tô cơm nguội mang qua.
Đám trẻ khác thì lon ton rửa tay, vò cơm nguội thành từng nắm nhỏ, háo hức chờ đọi.
Nổi cá vừa mở nắp, mùi thơm lan nhanh cuốn lấy tất cả.
Thịt cá mềm, ngọt tự nhiên, thấm đẫm gia vị.
Chuối xanh bùi bùi, đậu rán béo ngậy, xen lẫn hương lá lốt và thì là thoang thoảng.
Tất cả hòa quyện lại tạo thành vị đậm đà, khác hẳn với những bữa cơm quen thuộc chỉ có muối và mì chính.
Nước kho sánh vàng, rưới lên cơm nguội thôi cũng đủ làm bát cơm trở nên hấp dẫnlạ thường.
Đám trẻ vừa ăn vừa không ngót lời khen:
“Không ngờ chuối xanh mà nấu kiểu này lại ngon thiệt chứ.
“Miếng đậu mềm béo, ăn như thịt luôn.
“Ăn một bát cơm đầy cá kho chuối là tối nay khỏi ăn thêm gì nữa.
“Phải về bảo mẹ học nấu món này mới được.
Quốc ngồi đó, lặng lẽ gắp một miếng.
Với cậu, mùi vị không còn mới mẻ nữa;
trong lúc nấu, hương vị đã lấp đầy khứu giác, nên khi ăn, cảm giác ngon miệng cũng bót đi.
Nhưng nhìn lê bạn ăn ngấu nghiến, mắt sáng long lanh, cậu hiểu món ăn này với chúng đặc biệt thế nào.
Đe phần bọn trẻ trong làng chưa từng được ăn một món cá cầu kỳ như vậy, nên sự ngạc nhiên.
và thích thú càng nhân lên gấp bội.
Cá kho chuối rõ ràng không phải món để ăn không, bởi vị đậm đà của nó dễ gây ngấy.
Nhưng khi ăn kèm với cơm trắng, tất cả trở nên cân bằng, vừa vặn, khiến người ta ăn một bá TỔi lại muốn thêm bát nữa.
Hôm nay ăn xong, mỗi người phụ giúp một tay rửa trảo, rửa rồi, chén bát.
Còn chưa tiêu hóa xong đã hỏi Quốc ngày mai nấu món gì, để còn mang theo cơm nắm.
Quốc suy nghĩ hồi lâu rồi quay sang hỏi thằng Hào.
“Sao?
sau hai ngày đã tin là món cá có thể chế biến thành nhiều món ăn, không thấy ngán chưa?
Hào chóp chép miệng.
“ Cũng ra gì đấy, Chỉ tiếc là không phải lúc nào cũng bắt được cá to.
Mày cũng biết đấy, con to thì đem bán còn có tiền, chứ để ăn thì có hơi phí.
Mấy con cá nhỏ thì sao?
có cách nào chế biến hay không?
Quốc lại nói.
“Cá nhỏ đem rán thì nhanh nhất, nhưng nếu mày muốn thay đổi khẩu vị thì vẫn có cách.
Ví dụ làm chả cá.
Nghe lạ tai, Hào gật đầu đồng ý.
Hôm sau, cả hai bắt tay vào làm thử.
Chả cá là món đơn giản về nguyên liệu nhưng lại tốn công nhất.
Cá nhỏ phải làm sạch, gỡ xương rồi giã nhuyễn trong cối.
Công đoạn này vất vả vô cùng, hai đứa thay nhau giã, lũ trẻ cũng vào góp sức, nhưng cuối cùng người làm nhiều nhất vẫn là Hào.
Vì cá nhỏ ít thịt, Quốc cho thêm chút mỡ để tăng độ ngậy, thêm ít bột sắn để kết dính.
Bột sắn vốn là thứ nhà Quốc dùng làm bánh, giờ đem ra trộn cùng thịt cá với hành, tỏi giã nhỏ.
Hỗn hợp sau đó được vo viên tròn hoặc nặn thành miếng dẹt, đem rán vàng hay hấp đều được.
Món chả cá thành phẩm ăn vào dai mềm, thơm mùi tỏi, ngọt vị cá.
Khi chấm với chút tương ớt, hương vị càng thêm hấp dẫn.
Nếu không chứng kiến quá trình làm, chắc chẳng ai tin mói này lại được chế biến từ cá vụn, cá nhỏ.
Ăn xong, Hào vừa xoa bắp tay vừa than thở:
“Trời đất, mày hết món rồi hay sao mà nghĩ ra cái món bắt giã cá đến mỏi rụng cả tay thế này?
Lần sau tao thà ăn cá rán cho nhanh, chứ món này thì xin kiếu!
Quốc bật cười:
“Không phải hết món đâu.
Bữa trước chính mày kêu không biết xử lý cá nhỏ thế nào mà.
Làm chả cá là một cách hay, thậm chí còn có thể đem bán được.
Một ký chả cá ngoài chợ người ta bán hơn trăm ngàn đó.
Nghe vậy, Hào thoáng giật mình:
“Hơn trăm ngàn một ký á?
Nếu vậy mà đem bán thì cũng ra tiền rồi.
Này, mày gợi ý tao cách kiếm tiền mới đấy à?
Quốc nhún vai:
“Mày nghĩ vậy cũng được.
Nhưng làm để bán thì phải có máy xay, chứ giã tay thế này thì chẳng ai chịu nổi.
Có máy thì mới thực tế!
Hào bĩu môi:
“Máy thì hay thật, nhưng nhà tao chưa có điện, mua về cũng chỉ để trưng.
Thôi coi như hôm nay làm thử cho biết.
Mà nói thật nhé, giờ tao ám ảnh với cái cối giã này rồi.
Tay tao chắc phải nghỉ hai ba hôm mới hồi lại.
Quốc chép miệng, đếm nhẩm:
“Tính ra đến giờ mình đã làm ba món tồi.
Nói thì nghe phức tạp, nhưng thực ra cũng chỉ quanh quẩn nướng, hấp, chiên, xào, nấu.
Quan trọng là cách phối hợp gia vị và rau củ.
Qua mấy hôm chắc mày cũng học được kha khá rồi đó.
Hào lắc đầu, thở dài:
“”Ù thì học được ít nhiều.
Nhưng tao cũng rút ra một điều:
muốn ăn ngon thì phải bỏ công.
Mà khổ nỗi, làm xong thì mệt rã rời, ăn chẳng còn thấy ngon nữa.
Quốc gật gù:
“Mày nói đúng.
Nếu nấu ăn trong tâm thế gượng ép thì khó mà thấy ngon miệng.
Thế nên khi nào thèm món mới thì tìm tao, chứ không nhất thiết phải ép bản thân theo cái “thử thách 7 món cá nữa.
Hào bật cười, chống chế:
“Có phải tao chê đâu.
Mày nấu ngon thật mà.
Chỉ là tao cần nghỉ ít hôm thôi, cái tay giờ mỏi nhừ rồi.
Nghỉ xong lại tiếp.
Thế.
món tiếp theo là gì?
Nói trước cho tao chuẩn bị tỉnh thần đi
Quốc nhướng mày:
“Tao định làm ruốc cá, hoặc món cá hấp, cá nướng, hay cá nấu măng.
“Cá nướng thì bỏ qua đi, chắc chẳng có gì đặc biệt.
Cá nấu măng nghe lạ đấy, đang mùa măng tươi mà.
Làm món này trước đi.
Mà.
ruốc cá là cái gì, khó như chả cá nữa không?
Quốc mim cười:
“Cũng hơi tốn công, nhưng không đến nỗi.
Ưu điểm là để được lâu, một hai tuần cũng chẳng hỏng.
Nghe vậy, mắt Hào sáng TỠ:
“Được thế cơ à?
Món này tao nhất định phải học!
Trong thời buổi chưa có tủ lạnh, thức ăn thường chỉ để được một ngày là hỏng.
Nghe đến một món có thể giữ cả tuần, Hào không giấu nổi sự háo hức.
Dù mệt rã rời sau món chả cá, cậu vẫn hẹn trong lòng:
nghỉ ngơi ít hôm rồi sẽ lại tìm Quốc để học tiếp món ruốc cá.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập