Chương 28:
Măng khô, măng chua
Đến trường, Quốc tranh thủ giờ ra chơi tìm cái Giang.
Cậu bạn này từng có thời gian sống ngoài thị trấn, thường xuyên chạy vặt cho ông bác nên biết khá rõ những chỗ buôn bán.
Khi nghe Quốc hỏi chỗ nào có thể mua hũ nhựa và đồ gia dụng, Giang liền gật gù, lấy vị trí bệnh viện làm mốc rổi chỉ tường tận đường đi:
“Qua ba ngã rẽ là tới, bên trong có cửa hàng bán xoong nổi, chậu, hũ.
đủ cả.
Quốc ghi nhớ kỹ rồi sau giờ học, đạp xe theo chỉ dẫn.
Cửa hàng không lớn, chất đầy nồi niêu xoong chảo, TỔ rá treo kín từ trên xuống.
Ở góc bên trong đúng là có vài cái hũ nhựa, đủ loại dung tích từ nửa lít, một lít cho đến hai lít.
Cậu ngắm nghía rồi chọn loại hũ một lít.
Mỗi bình có nắp vặn kín, trong suốt, nhìn khá chắc chắn.
Quốc nói với ông chủ tiệm.
“Cho cháu 10 cái hũ nhựa loại 11ít.
Ông bác ngạc nhiên hỏi.
“Trẻ con.
mua nhiều thế làm gì?
Cái này dùng được chứ không phải đồ chơi cho mấy đứa đâu nha?
Quốc chỉ mim cười, không giải thích chỉ tiết:
“Dạ, nhà cháu có việc dùng nhiều lắm ạ.
không phải làm đổ chơi đâu bác.
Nếu sau này hết, có thể cháu còn quay lại mua thêm.
Ông chủ nhíu mày, ban đầu còn tưởng thằng bé mua về nghịch ngợm.
Nhưng thấy Quốc móc ra một xấp tiền lẻ khá dày thì lại thay đổi suy nghĩ.
Hũ nhựa vốn là mặt hàng ế ẩm, ông nhập về mười cái mà bán mãi chỉ ra được hai, trong kho hiện chỉ còn tám cái.
Quốc muốn mười, cuối cùng chỉ gom đủ tám chiếc.
Thấy cậu vẫn bình thản, ông chủ cười xòa:
“Nói thật với cháu, loại hũ này nhập về cả năm chẳng mấy người mua.
Mà này, cháu định đùng làm gì thế?
Quốc nghĩ một lát rồi nói:
“Cháu làm măng chua với măng khô, cần hũ để đóng hàng.
Nếu sau này bác cần thì cháu cũng có thể bán cho bác thử.
Ông chủ bật cười, lắc đầu:
“Nhà bác mấy hôm nay ăn măng ngán lắm rồi, măng thì thiếu gì, làm ra có bán được không đó.
Quốc tự tin đáp.
“Chắc là có đó bác, cháu mang ra tận thành phố mà, nên sẽ hết hàng thôi.
“Chà, mang ra tận thành phố cơ à, người ta toàn tha đồ ngon từ thành phố về chưa thấy ai mang đồ từ quê ra ngoài đó cả.
không biết măng chua nhà cháu làm thế nào.
khi nào bán qu‹ đây bác mua ủng hộ cho một hũ.
Bà vợ nhà bác hơi lười không muốn làm.
Nghe vậy, Quốc khẽ cúi đầu cảm ơn, trong lòng nhẹ nhõm vì đã có khách đầu tiên.
Trước khi rời đi, cậu còn hỏi chỗ bán túi nilon loại lớn.
Ông chủ vẫy tay chỉ luôn vào góc kệ:
”Ở kia có sẵn, nếu là đóng hàng thực phẩm thì dùng loại túi nhựa trong suốt này, nhìn sạch sẽ hơn loại túi nilon thường.
Quốc tính sơ so tồi lấy hai chục chiếc, kèm theo cả hai cái thùng cattông còn sót lại trong cửa hàng, sợ rằng sau này sẽ cần dùng tới để đóng hàng.
Buổi sáng, mẹ Quốc đi quanh vườn hái được một nắm ớt chín đỏ cùng mấy củ tỏi đem về để chuẩn bị làm măng chua.
Quốc đi mua đồ về, nhìn qua số nguyên liệu mẹ chuẩn bị thì thì cau mày:
“Ít thế này chắc không đủ đâu mẹ.
Làm măng chua phải cho nhiều tỏi ớt mới ngon, để lâu cũng không bị hôi.
Mẹ thở dài:
“Thì nhà mình có nhiêu đó thôi.
Quốc lắc đầu:
“ Thôi để con chạy qua nhà cái Mây hỏi xem, nhà đó trồng nhiều ớt lắm.
Nói rồi cậu đạp xe chạy sang nhà Mây.
Trong sân, mẹ của Mây đang ngồi trên chiếc ghế thấp tay thoăn thoắt thái măng.
“Bác ơi trong vườn còn ớt không, cháu muốn mua một ít.
Thấy Quốc, bà ngẩng lên cười:
“Ơ kìa Quốc đấy à, cứ vào lấy thôi, mua bán gì mấy quả ớt.
Quốc gãi đầu, cười lễ phép:
“Dạ, nhưng mà con cần hơi nhiều một chút nên con muốn sang hỏi xem bác có bán cho con í không.
Nghe đến chuyện “mua ớt” bác gái hơi ngạc nhiên:
“Ớt thì có, nhưng mà mua nhiều thế để làm gì?
Quốc chần chừ một thoáng, rồi quyết định nói thật:
“Cháu với mẹ đang làm măng chua để bán, nên cần nhiều tỏi ớt lắm bác ạ.
Nhà không có đủ ớt nên phải đi mua.
Mẹ của Mây hơi sững lại, con dao trên tay cũng khựng một chút.
Bà nhíu mày:
“Làm măng chua đem bán á?
Thế mẹ cháu không kể lại phiên chợ hôm qua à, măng ngoài chợ ế chỏng chơ, ai mua cho.
Hôm trước bác cũng thử mang măng ra, cuối cùng bán chẳng được bao nhiêu, lại phải mang về phơi khô để ăn dần.
Quốc mỉm cười, giọng chắc nịch:
“Con không bán ở chợ quê đâu bác.
Con định đem ra thành phố.
Ở đó người ta ăn nhiều, bái măng chua và măng khô chắc sẽ dễ hơn.
Câu trả lời khiến bác gái há hốc mồm, đưa tay chỉ Quốc:
“Trời đất ạ, một xíu măng mà đi tận thành phố?
Cháu không sợ phí công, phí tiền xe à?
Quốc chỉ gật đầu, không tranh luận nhiều:
“Dạ, cũng tốn công thật, nhưng nếu làm số lượng nhiều thì bán vẫn có lời.
Với lại, nhà con còn định làm cả măng khô nữa.
Nếu bác có nhiều măng mà ăn không hết, có thể gửi con đen đi bán hộ cũng được.
Bác gái nghe xong thì trầm ngâm một lúc.
Nhưng rồi bà lắc đầu, giọng chậm rãi:
“Thôi, bác không gửi đâu.
Việc này.
bác không tin là làm ăn ra trò.
Lỡ đâu làm phiền hai mẹ con nhà cháu thì ngại lắm.
Quốc tỏ ra thiện chí nhưng thực ra buôn bán người ta kiêng kị bị người khác nhờ vả, sợ rằng gặp chuyện không may.
MẸ của Mây không tin bán được măng nên sẽ không nhờ hai mẹ coi @sñfeditsamf®.
Quốc gật đầu mỉm cười, rồi quay sang chuyện ớt:
“Vậy thì bác bán cho con ít ớt nhé.
Con mua thật chứ không xin đâu ạ.
Cái này con dùng.
để làm hàng, phải tính toán rõ ràng.
Còn nếu hôm nào qua xin vài quả ăn cơm thì con sẽ nhận không, nhưng lần này thì khác.
Bác gái nghe vậy thì bật cười:
“Cái thằng, mới nhỏ mà ăn nói y như người lớn.
Bác định cho mà không lấy tiền cơ.
“Dạ, nhưng buôn bán thì khác bác ạ, con muốn rạch ròi.
Sau một hồi khách sáo qua lại, cuối cùng Quốc cũng dúi được tờ 20 nghìn vào tay bà.
Bác gái bèn cầm theo cái rổ đi ra vườn, lựa cho cậu một rổ ớt đỏ au tươi rói, còn hái thêm mấy quả xanh cho đủ loại.
Khi Quốc chuẩn bị xách về, bác gái lại còn nhét thêm vào tay cậu hai quả chuối chín vàng thơm phức:
“Cầm về mà ăn tráng miệng.
Nhóc này lanh lợi thật, biết nấu ăn, biết học hành, giờ còn tính toán chuyện buôn bán.
Sau này chỉ bảo thêm cho cái Mây nhà bác, nó lười chảy thây ra.
Quốc cười lễ phép:
“Dạ, bác yên tâm.
Cái Mây với thằng Hào là bạn con, con chẳng tiếc gì đâu.
Bác gái nghe vậy thì càng cười hiển, gật đầu liên tục.
Quốc chào bà rồi đạp xe về, trong lòng nhẹ nhõm, coi như đã gom đủ gia vị cần thiết để làm măng chua.
Nguyên liệu đã chuẩn bị đầy đủ, hai mẹ con Quốc bắt tay vào công việc.
Trước tiên, măng được thái thành từng lát vừa ăn TỔi cho vào chậu nước muối pha loãng, kèm thêm một ít nước vo gạo để giữ màu.
trắng và giúp măng giòn hơn.
9au một đêm ngầm, hai mẹ con vớt măng ra rổ cho ráo nước, lại tiếp tục ngâm lần hai với dung dịch pha loãng giấm ăn.
Chừng nửa tiếng sau, măng được vớt ra, để thật ráo rồi mới tiến hành công đoạn tiếp theo.
Trong khi chờ măng ráo, Quốc nhóm bếp, đun một nổi nước sôi.
Phần nước sôi ấy dùng để tráng qua từng chiếc hũ nhựa mới mua, vừa khử trùng vừa làm sạch mùi.
Sau đó, cậu cho thêm một ít muối và một muỗng đường, khuấy đều rồi chờ nguội hẳn để làm nước ngâm măng.
Ở góc bếp, mẹ Quốc cặm cụi thái tỏi thành từng lát mỏng, còn chỗ ớt thì chỉ bỏ cuống, rửa sạch rồi để ráo nguyên quả.
Mùi tỏi hăng hăng, mùi ớt cay nồng hòa quyện, khiến không gian bếp nhỏ bỗng trở nên rộn ràng.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Quốc cẩn thận múc từng bát nước muối đường đã nguội, đổ vào hũ.
Sau đó, hai mẹ con lần lượt xếp măng, xen kế vài lát tỏi và ớt đỏ tươi.
Cậu dùng muỗng ấn nhẹ cho nguyên liệu ngập trong nước, rồi vặn chặt nắp từng hũ.
Đến cuối buổi chiều, cả hai đã hoàn thành được tám hũ măng chua sáng bóng, xếp ngay ngắn trên kệ tre.
Chỗ măng còn dư, mẹ cậu cho vào cái chum gốm đặt góc bếp để gia đình dùng dần.
Sau măng chua là đến măng khô.
Công đoạn này đơn giản hơn nhưng lại tốn nhiều thời gian.
Trước đây mẹ Quốc vẫn thường làm nên bà rất thành thạo:
măng được luộc chín, vớt ra rửa sạch rồi thái mỏng trước khi đem phơi.
Nhưng Quốc lại đề nghị làm khác:
“Mẹ đừng thái nhỏ nữa, mình chỉ khứa dọc thân măng thôi, để nguyên khối.
Như vậy nhìn sẽ đẹp mắt, bán cũng dễ hơn.
Mẹ thoáng ngạc nhiên, rồi chọt hiểu ra.
Bà mỉm cười:
“Bạn của con kể với con như vậy à?
Quốc ngơ ngác một lúc rồi gật đầu, tất nhiên là không có người bạn nào của Quốc nói với cậu điểu này.
Vì sao lại không thái nhỏ mà để nguyên khối.
măng khô thái nhỏ phù hợp làm các món chiên xào.
còn măng kia có thể dùng để hầm, muốn xào thì thái nhỏ ra.
Người làm bếp có quyền lựa chọn cách chế biến, nhưng cơ bản là cắn một miếng to nó sướng cái mồm hơn.
Suốt một tuần lễ, hai mẹ con chỉ quanh quẩn bên đống măng.
Tính toán ra, cứ 3kg măng tươ:
mới làm được 1kg măng chua, nên chẳng mấy chốc số măng trong nhà đã vơi.
Họ lại phải gùi sọt lên núi thêm một chuyến nữa, chọn những gốc măng thẳng, đều để mang về chế biến Những ngày sau chủ yếu là phơi măng.
Sân gạch trước nhà vốn trống trải, hai miếng măng.
được xâu lại bằng lạt rồi phơi trên sào, tiết kiệm được khá nhiều diện tích.
Ở quê không có khói bụi, phơi ngoài trời vừa tiện vừa sạch.
Cảnh tượng này khiến ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn.
Hôm ấy, bà Hợi hàng xóm sang chơi, thấy sân phơi măng dày đặc liền tròn mắt hỏi:
“Trời đất, hai mẹ con phơi gì mà nhiều dữ vậy?
Bộ định tích trữ ăn cả năm à?
Mẹ Quốc còn lưỡng lự chưa biết trả lời thế nào thì Quốc nhanh miệng đáp:
“Dạ, nhà con làm để đem ra thành phố bán bác ạ.
Bà Hợi ngạc nhiên.
“Ra tận thành phố mà bán?
Hai mẹ con định làm ăn lớn à?
“Dạ không lớn đâu bà, đi thử một chuyến xem có kiếm chút nào không đó mà.
Tin ấy vừa ra khỏi miệng Quốc thì chỉ cần vài ngày sau, cả xóm đều bàn tán.
Mẹ Quốc giận lắm, kéo con vào nhà, trách mắng:
“Con đúng là miệng trẻ con, chuyện làm ăn còn chưa biết thế nào mà đã oang oang ra cho cả xóm nghe.
Lỡ mình bán không được thì thành trò cười.
Mà có bán được thì người ta bắt chước theo, còn đâu cơ hội của mình nữa!
Quốc không hề chột dạ, thẳng thắn nói:
“Xóm mình toàn người nghèo, nếu con với mẹ nghĩ ra cách kiếm tiền thì cũng nên chia sẻ cho mọi người cùng biết.
Mình có làm gì phạm pháp đâu mà phải giấu, chẳng lẽ mình khấm khá còn hàng xóm vẫn khổ?
Nghe con nói vậy, mẹ Quốc bỗng sững người.
Bà thấy vừa choáng vừa tự thẹn.
Suy nghĩ ích kỷ của bà, lo cho gia đình, sợ mất miếng ăn cũng chẳng sai.
Nhưng câu nói giản đơn của con trai lại như nhát dao cứa thẳng vào lòng, khiến bà phải tự vấn.
Phải chăng Quốc quá bao dung?
Hay nó chỉ là đứa trẻ con còn ngây thơ chưa trải sự đời?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập