Chương 29:
Ra Thành Phố Bán Măng.
Chuyện hai mẹ con Quốc làm măng khô đem bán chẳng mấy chốc đã lan ra khắp xóm.
Tới tai Hào, cậu ta lập tức chạy sang tìm Quốc, ca thán một hồi:
“, mày giỏi thật nha, có cách kiếm tiền hay thế mà không thèm rủ tao một tiếng.
Bạn bè gì mà chơi lẻ vậy?
Quốc bình thản đáp, vừa cười vừa gãi đầu:
“Không phải tao không muốn nói, mà là chuyện này.
nhiều người còn nghi ngờ lắm.
Tao sợ kéo mày theo, nhỡ không bán được lại mất công vô ích.
Hào bĩu môi, xua tay:
“Mày cứ lo xa.
Trước giờ mày bày cái gì tao làm theo cũng có lợi cả.
Lần này tao chọn tin mày, không cần giải thích nhiều.
Thế thôi.
Nói rồi, cậu ta còn hăng hái rủ:
“Chiều nay đi đào măng tiếp đi, tao gọi cả con Mây đi cùng.
Nó cũng biết chuyện mày tới nhà nó mua ớt rồi đem làm măng chua, măng khô gì đó.
Mẹ nó thì không tin, còn chê hai mẹ con mày chẳng biết suy trước tính sau nữa cơ.
Quốc nghe vậy chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.
Chiểu hôm đó, ba đứa rủ nhau vừa đi chăn trâu vừa tranh thủ lên núi đào măng.
Hào cho vào cái bao tải khi nào bao đầy thì về.
Mây thấy bạn hăng hái như vậy trong lòng cảm thấy hoang mang lắm.
bởi cô nghe người lớn kể lại, măng ở ngoài chợ không có bán được.
“Làm nhiều như thế này, lỡ bán không hết thì sao?
Quốc còn chưa kịp trả lời thì Hào đã chen ngang:
“Không hết thì để ăn, lo gì.
Măng khô mà, để cả năm cũng chẳng hỏng.
Mây vẫn chưa yên tâm, cau mày nói:
“Tao tưởng mấy cậu làm thử vài ký thôi, ai ngờ làm cả chục ký.
Thế chẳng phải quá nóng vội rồi sao, Hào?
Hào cười khì, vỗ vai cô bạn:
“Mây đừng lo, bán hàng cứ để thằng Quốc lo.
Nó không phải tự nhiên nghĩ ra cái trò này đâu.
Này Quốc, nói một câu cho tao với Mây yên tâm coi!
Quốc chép miệng, thở dài:
“Thật ra tao cũng chẳng dám chắc gì đâu.
Ban đầu chỉ định giúp mẹ xử lý chỗ măng trong.
nhà thôi, bán được bao nhiêu thì bán.
Chứ không phải tao tính toán ghê góm gì.
Hào nghe xong liền trợn tròn mắt, nửa tin nửa ngờ:
“Cái gì?
Tao tưởng mày phải nắm chắc lời lãi rồi mới làm chứ.
Ai dè cũng chỉ đánh liều hả?
Thấy Quốc không đáp, Hào lại phẩy tay:
“Thôi kệ, bán được nhiêu thì bán.
Dù sao cũng có cái để ăn.
Nhưng mà này, lần này mày tính ra thành phố thật à?
Khi nào đi, tao đi cùng cho biết.
Quốc suy nghĩ một lát rồi đáp gọn:
“Sang tuần.
Chờ măng phơi khô xong đã.
Măng hái về được chất thành từng đống dưới gốc cây.
Quốc liền nhờ bọn nhỏ đang chăn trâu bóc giúp, coi như có thêm việc để làm.
Mỗi đứa một tay, thoắt cái đã bóc sạch một gùi.
Sẵn dịp ấy, Quốc nhóm bếp, nấu luôn một nồi cá nấu măng cho cả bọn cùng ăn.
Mùi thơm lan ra, ai nấy đều xúm xít lại.
Nước canh thanh ngọt, có chút đắng nhẹ đặc trưng của măng tươi, lại quyện cùng vị béo bùi của cá.
Mây ăn thử, gật gù khen ngon.
Nhà cô vốn cũng hay nấu cá với măng, nhưng đa phần là măng chua, quen thuộc hơn.
So ra thì cách nấu của Quốc có hơi lạ, nhưng vị lại thanh mát, ăn hoài không ngán.
Ăn xong, Hào gùi phần măng của mình về nhà để luộc phơi.
Mẹ cậu ta không phản đối hay hỏi han nhiều, chỉ để mặc con trai thích làm gì thì làm.
Vốn dĩ ở quê, chuyện làm măng khô nhà nào cũng biết, chẳng có gì mới mẻ.
Vì thế Quốc cũng không nhắc nhỏ thêm.
Vài hôm sau, Hào hí hửng chạy sang báo tin:
“Ê Quốc, măng nhà tao phơi khô xong rồi.
Nhanh hơn nhà mày nữa nhé.
Quốc ngạc nhiên, đi theo Hào sang xem.
Quả nhiên, măng nhà Hào đã khô cong, nhìn gọn gàng.
Nhưng khác với cách cậu làm, măng của Hào được xé nhỏ ra từng sợi.
Quốc thoáng sững sờ, sau đó chợt hiểu:
hóa ra trong xóm ai cũng quen làm như vậy, chứ không ai để nguyên từng mảng lớn như cậu.
Thấy vẻ mặt bạn, Hào tò mò hỏi:
“Sao thế?
Chẳng lẽ phải để nguyên cả mảng như nhà mày mới bán được sao?
Quốc mỉm cười, lắc đầu:
“Không đâu.
Măng khô thì cũng chỉ là măng khô thôi.
Xé nhỏ hay để nguyên đều ăn được cả Nhưng làm vậy cũng hay, dễ phân biệt với nhà tao.
Giờ cần lên xem trước nha.
Hai bên cân lại số lượng.
Nhà Hào làm được hơn năm ký, nhưng Quốc bảo lấy tròn năm ký cho đễ tính.
Nhà Quốc thì để dành một ít ăn dần, chỉ chọn đúng mười ký mang đi bán.
Hào nhìn mấy hũ măng chua và túi măng khô được Quốc đóng gói cẩn thận, có túi nilon trong suốt, dán kín miệng, trông bắt mắt chẳng khác gì hàng bán ngoài chợ.
9o lại với phần măng nhà mình buộc sơ sài trong túi lưới, cậu ta hơi chột dạ:
“Ê Quốc, măng nhà tao nhìn lôm côm quá, không giống để đem đi bán gì cả.
Quốc bật cười, lấy thêm túi nhựa ra:
“Có gì đâu.
Tao đóng gói giúp cho, nhìn khác ngay ấy mà.
Quả nhiên, sau khi được sang túi trong, măng khô ngả màu vàng nâu, trong vắt như đường phèn, trông “ra gì và này nọ“ hơn hẳn.
Đúng lúc ấy, mẹ Quốc đang lúi húi chuẩn bị đồ làm bánh giò.
Hào tò mò:
“Bác ơi, nhà bác bán bánh giò nữa hả?
Con chưa từng ăn bao giờ, mai cho con thử với nhé.
Mẹ Quốc cười hiển:
“”Ù, mai bác để riêng vài cái cho mấy đứa.
Bánh giò mềm, đễ ăn lắm.
Rồi bà quay sang Quốc, giọng hơi nghiêm:
“Con định thật là mang măng khô ra thành phố bán hả?
Sao lại rủ rê thêm thằng Hào nữa.
L:
nước lạ cái, đi đường nào, bán cho ai, con đã biết gì chưa?
Hào gãi đầu, vừa cười vừa chen vào:
“Cháu chỉ muốn đi cho biết thôi bác ạ.
Có Quốc lo rồi, bác yên tâm, con trai của bác tài giỏi lắm, mỗi lần đi với nó kiểu gì cũng được tiền.
Ra thành phố mình cứ đi theo nó là được.
Quốc khẽ thở dài.
Trong lòng cậu rất rõ, mình không hề lạ gì đường phố.
Ở kiếp trước, từng học trường chuyên ngoài thành phố, nhiều lần theo bạn bè đi ăn uống, cậu biết chỗ nào bán món gì, thậm chí nhớ có vài nhà hàng từng phục vụ món liên quan tới măng khô.
Đó cũng là lý do Quốc mới quyết định thử đem măng ra ngoài kia bán.
Hôm sau đến lớp, việc đầu tiên Quốc làm là viết giấy xin nghỉ học.
Cậu cẩn thận giả chữ ký phụ huynh, ghi lý do “gia đình có việc bận.
Thực ra, nếu bỏ học vài hôm cũng.
chẳng ai quá để ý, nhưng Quốc vốn học trong lớp chọn, không muốn tạo tiền lệ xấu cho thầy cô và bạn bè.
Khi Quốc nộp giấy, lớp trưởng Kim Lan cầm lên đọc, thoáng chau mày rồi hỏi:
“Nhà cậu có chuyện gì nghiêm trọng không?
Sao lại nghỉ học vậy?
Quốc khẽ lắc đầu, đáp gọn:
“Không có gì to tát đâu, chỉ chuyện gia đình thôi.
Nếu thầy cô có hỏi thì phiền Lan nói giúp vài cầu nhé.
Kim Lan vẫn tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng thấy Quốc không muốn nói thêm thì cũng đành gật đầu đồng ý.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, hai mẹ con Quốc đã lục đục dậy chuẩn bị hàng hóa.
Đây là chuyến đi đầu tiên của họ ra thành phố để bán măng, nên ai cũng vừa háo hức vừa hồi hộp.
Thị trấn quê cách thành phố hơn bảy mươi cây số.
Do không có xe máy nên cả ba người phải chọn đi xe khách.
Theo lịch, mỗi ngày chỉ có bốn chuyến:
8 giờ, 10 giờ, 2 giờ và 4 giờ chiều.
Muốn kịp chuyến sáng, hai mẹ con chất hàng lên xe đạp từ sớm.
Tất cả được cho vào thùng cattong, trông rất gọn gàng.
Hào cũng có mặt từ tờ mờ sáng, mặt rạng rỡ như sắp đi hội.
“Lần đầu đi thành phố, tao không ngủ nổi luôn đó.
Mẹ Quốc nghe vậy cũng cười theo, nhưng trong lòng thì không giấu nổi hồi hộp.
Bà vốn quanh quẩn ruộng nương, chợ huyện, nay đi xa thế này, chẳng biết sẽ ra sao.
Cả ba gửi xe đạp ở nhà một gia đình quen ở ngoài thị trấn, nơi mẹ Quốc từng làm mướn ngày trước.
Xong xuôi, họ cùng nhau ra bến, đến nơi sớm hơn giờ xe chạy khá lâu.
Trong lúc chờ, Quốc lấy từ trong thùng ra một hũ măng chua và một ký măng khô, chạy vội sang dãy cửa hàng gần đó.
Cậu nhớ lần trước có hẹn với ông chủ cửa hàng đồ gia dụng.
rằng sẽ mang hàng xuống.
Thấy Quốc ôm mấy món sang, ông chủ ban đầu thoáng bất ngờ, sau đó bật cười:
“Ơ, cháu mang hàng đến thật à.
bác tưởng bữa đó đùa thôi.
Quốc đặt hũ măng chua và túi măng khô lên bàn, tự tin giới thiệu:
“Làm thật chứ không đùa đâu bác, Măng chua này làm được một tuần rồi, ăn ngay được.
Còn măng khô phơi tự nhiên, sạch sẽ, dùng để hầm thịt, hay các món xào đều rất ngon.
Bác dùng thử đi, ngon thì lần sau cháu mang thêm.
Ông chủ ngắm nghía, đắn đo một lát rồi gât gù:
“Được tồi, vậy chỗ này bao nhiêu?
Bác mở hàng cho, hôm nay ra ngoài thuận lợi.
“Măng chua 30 ngàn, măng khô 150 ngàn.
Ông chủ rút tiền đưa ngay, tổng cộng 180 ngàn.
Thoạt nhìn có vẻ đắt, nhưng số măng có thể ăn trong nhiều bữa, lại để được lâu, chia nhỏ ra từng ngày thì cũng rất rẻ.
Măng chua thì vài tháng vẫn giữ vị, còn măng khô có thể dùng quanh năm đều tiện.
Quốc nhận tiền rồi nói lời cảm ơn ông bác, sau đó nhanh chóng quay về bến xe cho kịp ở.
Lúc này người ra thành phố đã tụ tập đông đúc.
Ở đó, bác tài xế thấy hai thùng hàng toàn là măng liền tò mò hỏi:
“Măng chua này làm lâu chưa, sao lại trắng bóc thê?
Quốc lễ phép đáp:
“Dạ, mới vừa đủ một tuần, bác mua về là ăn liền được.
còn vì sao nó trắng là do cách làm đó bác.
Nghe vậy, bác tài liền lấy một hũ.
Thấy có vẻ ưng ý, Quốc nhân cơ hội giới thiệu luôn măng khô, kể nào là xào thịt, nào là hầm xương, làm canh nóng ngày đông.
khiến bác tài cũng xuôi tai, mua thêm một túi nhỏ.
Hào nhìn cảnh ấy, tròn mắt thì thầm với mẹ Quốc:
“Chưa kịp rời bến mà bán được hai phần rồi.
Con trai bác đúng là có máu buôn bán thiệt đó.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập