Chương 38:
Tương Cà.
Cách làm tương cà thủ công thực ra không phức tạp.
Cà chua sau khi hái về được rửa sạch, trần sơ qua nước sôi để đễ bóc vỏ.
Tiếp đó, Quốc cho cà chua vào chảo đầu, xào đến khi nhuyễn rổi nêm thêm gia vị cơ bản như muối, đường.
Hỗn hợp được đun nhỏ lửa cho đến khi sệt lại, tạo thành dạng tương.
Khi nguội hẳn, tương cà được cho vào hũ để bảo quản.
Nết dùng hũ nhựa, thời gian sử dụng chỉ kéo dài khoảng 5-7 ngày vì khó tiệt trùng, còn hũ thủy tỉnh thì an toàn, có thể giữ được lâu hơn.
Tuy nhiên, tương cà tự làm này chỉ phù hợp làm đồ nhà ăn hoặc đem biếu tặng cho người quen.
Việc mang ra bán chưa khả thi vì người dân trong vùng chưa quen với cách chế biến c¡ chua kiểu này.
Thói quen chung thời bấy giờ là mua cà chua tươi về nấu trực tiếp, chứ không rảnh thử nghiệm cách làm mới.
Do đó, ngoài nhà Quốc, chỉ có vài nhà quen thuộc như nhà Hào, nhà Mây, và gia đình em họ của Quốc được tặng để dùng thử.
Ban đầu họ cũng dè đặt, nhưng sau khi biết đây thực chất chỉ là cà chua đã được nấu chín, lại tiện lợi trong việc chấm hoặc thêm vào canh, họ mới dần chấp nhận.
Có một thời gian, cà chua trong ruộng nhà Quốc bán không hết, biếu tặng mãi thì mọi người cũng ngại.
Trong xóm, nhà nào cũng có vài gốc vài gốc cà trong vườn để ăn tự cung tự cấp quen rồi, Ngay cả nhà Hào trước đây Quốc cho vài gốc về trồng thử, nó không chăm sóc kỹ nhưng cũng có ra hoa kết trái, nên không không ham hố đồ nhà Quốc lắm.
Thành ra cà chua của Quốc trở nên dư thừa.
nên mẹ con Quốc ngày nào cũng ăn ba bữa cà chua đến phát ngán.
Nhận thấy việc bảo quản bằng hũ nhựa hạn chế nhiều, Quốc chủ động lên thị trấn đặt mua một số hũ thủy tỉnh đủ kích cỡ ở cửa hàng đồ gia dụng của ông bác quen.
Vài ngày sau có hàng, Quốc đem về và tiện tay biếu ông bác một hũ tương cà.
Ông vốn là người thích thử của lạ, trước đây cũng từng mua vài lần tương ớt, nhưng riêng tương cà thì trong vùng có người chưa nếm bao giờ.
Ông bác thấy tò mò, nghĩ sau này có món cá khô, mực khô hay ăn bánh mì thì lấy ra chấm cũng thú vị, gần giống tương ớt, chỉ khác hương vị.
Cuối vụ, Quốc gom nốt số cà chua còn lại đem nấu thành tương và đựng trong lọ thủy tỉnh.
Nhờ vậy, sản phẩm lần này có thể để được cả tháng, tránh bị lãng phí.
Trong nhà lúc nào cũng có vài hũ dự trữ.
Vấn đề duy nhất là lượng tương cà làm ra vẫn nhiều hơn nhu cầu sử dụng, trong khi họ hàng và người quen cũng không thật sự mặn mà với món này.
Quốc nghĩ mãi mới tìm ra hướng giải quyết:
thử đem cho đám trẻ trong xóm coi như một thứ đổ ăn vặt.
Tương cà có thể ăn trực tiếp với cơm nguội, nhưng vị chua nhẹ dễ lấn át, cần thêm thứ gìđó cay và mặn để cân bằng lại.
Nghĩ đến đây, Quốc chọt nhớ tới ý tưởng từng trao đổi với Hào:
làm ruốc cá.
Loại ruốc này không kén chọn cá lớn hay nhỏ, mà gần đây Quốc lại thường xuyên quăng lưới bắt cá giống thả ao, cũng thu được khá nhiều cá đủ loại.
Nếu kết hợp ruốc cá mặn mà với tương cà chua ngọt chua, chắc chắn sẽ tạo ra một sự cân bằng về vị giác.
Đối với những điều mới lạ, Hào luôn tỏ ra hứng thú và nhiệt tình giúp đỡ, sau vài lần quăng lưới nó kiếm được khá nhiều cá.
liền gọi Quốc đi chế biến.
Địa điểm là căn nhà của Hào, chẳng biết từ lúc nào đã trở thành một căn nhà để làm thí nghiệm.
Mấy đứa nhỏ hay tin cũng tụ tập lại xem, có khi lại được ăn món mới.
Đầu tiên Đem mấy con cá này luộc chín với gừng, sau đó vớt ra bắt đầu gỡ thịt ra, ướp thêm muối, tỏi ớt rồi cho vào chảo rang lên cho thật khô.
sau đó để nguội cho vào hũ có thể bảo quản được một thời gian, đến bữa chỉ cần một hai thìa một chút tương cà là có được một bát cơm ngon lành rồi.
Chiểu chiều, đám trẻ trong xóm lại tụ tập ở cái sàn gỗ trước hiên nhà Hào.
Đứa nào cũng mang theo nắm cơm trắng, vừa ăn vừa chấm thử hai món mới:
ruốc cá và tương cà.
Vị mằn mặn, thơm thơm của ruốc cá hòa cùng vị chua ngọt của tương cà khiến bọn trẻ ăn thấy lạ miệng, rồi dần dần thành quen.
Chúng coi ruốc cá như một món ăn vặt, còn hũ tương cà thì bị lũ nhỏ thay nhau quệt tay chấm mút, miệng nhóp nhép cười nói rôm rả.
Không đến mức gây nghiện, nhưng vì được ăn miễn phí nên đứa nào cũng.
chẳng từ chối.
Một hôm, thấy Quốc mang thêm vài hũ tương cà gửi ở nhà mình, Hào vừa xếp lên kệ vừa than thở:
“Không ngờ có ngày mày cũng ế hàng đấy.
May mà lần trước bán được mấy chục ký cà, chứ không thì chắc chỉ có đem đổ xuống sông.
Quốc cười xòa, đáp lại:
“Tao để nhà mày mấy hũ, coi như có cái cho bọn nhỏ ăn chơi.
Nhà tao cũng còn hai hũ, thật sự là ăn không hết.
May mà giờ cũng qua vụ cà chua rồi.
Hào nhún vai, nhưng sau đó lại gật gù:
“Món tương cà với Tuốc cá mày làm ngon mà.
Tương cà mới đầu hơi lạ, nhưng ăn vài bữa thành quen, giờ bữa nào tao cũng quệt ít ăn chung với com.
Hay là lần tới mày làm nhiều, thử đem bán xem sao?
Quốc lắc đầu, chậm rãi nói:
”Ở dưới xuôi thì mấy món này quen thuộc, nhưng.
chỗ mình thì lạ lẫm.
Người lớn ít ai bỏ tiền ra mua cái mới, chỉ có bọn trẻ ăn, mà chúng thì làm gì có tiền.
Nơi mình cũng chẳng có chỗ bán đồ ăn vặt, quanh quẩn chỉ có bim bim với bánh ngọt ngoài quán tạp hóa, không hợp đâu.
Nghe vậy, Hào thở dài:
“Thấy mày bán ế thế này tao lo quá, nhà tao trồng chuối quanh ao nhiều thế này, chẳng biết sau này xử lý kiểu gì.
Chắc lại phải tính đường sang biên giới một chuyến, hi vọng kiếm đưg chút tiền.
Quốc nghe đến đó thì bật cười,
“Chuối thì lo gì.
Có thể làm chuối khô.
À, khoan, sao tao không nghĩ ra sớm nhỉ!
Hào ngạc nhiên:
“Gì thế?
Quốc ghé lại, hạ giọng như tiết lộ bí mật:
“Tao vừa nhớ ra một món tên là chuối chiên, ăn kèm với tương cà của tao cũng được đó.
Hào trố mắt:
“Chuối chiên, chưa nghe bao giờ, có ăn được không?
“ Chuối chiên tất nhiên là ăn được, thậm chí còn rất ngon.
Khi nào buồng chuối nhà mày chín, tao sẽ làm thử cho mày ăn.
“Chờ chuối chín thì khi nào, làm luôn đi.
tò mò quá.
Hào nghe mà trong lòng nóng ran, vừa háo hức vừa sốt ruột.
Nhà nó có buồng chuối, nhưng đợi chín chắc phải vài tháng nữa.
Không cam lòng chờ, nó liền nhớ đến nhà của Mây vốn trồng nhiều chuối.
Nghĩ vậy, Hào chạy ngay sang hỏi thăm.
Quả nhiên xin được mấy quả chuối chín vàng.
Nghe Hào nói Quốc chuẩn bị nấu món mớn, Cái Mây cũng tò mò tới nhà thằng Hào hóng hớt một phen.
Từ ngày Hào thay nước, dựng lại dàn gỗ trên nền đất, nơi này trở thành chỗ tụ tập quen thuộc của xóm.
Không chỉ bọn trẻ, mà cả mấy cụ ông, cụ bà đi chăn trâu cũng thường ghé qua ngồi nghỉ chân, chuyện trò.
Nhà Quốc vốn làm bánh bán ngoài chợ, nên bột gạo và bột sắn trong nhà lúc nào cũng sẵn.
Hôm nay, cậu mang một ít qua nhà Hào, dự định làm món mới:
chuối chiên.
Quốc bắt đầu chuẩn bị.
Trước tiên, cậu trộn bột mì, bột sắn cùng với chút đường và muối, tạc thành hỗn hợp áo bột.
Chuối được bóc vỏ, đặt lên thớt, dùng dao ép đẹt thành từng miếng mỏng.
Sau đó, từng miếng chuối được nhúng qua hỗn hợp bột rồi cho vào chảo đầu sôi.
Quốc khéo léo trở qua trở lại cho đến khi chuối vàng đều, giòn rụm, rồi vớt ra đĩa để ráo dầu Vì lượng bột mang theo không nhiều, Quốc chỉ làm được vài miếng, mỗi miếng lại phải chia đôi để mọi người cùng nếm thử.
Cắn Miếng chuối chiên đầu tiên, lớp vỏ ngoài giòn tan, bên trong dẻo ngọt, kết hợp thêm chút tương cà, vị chua chua ngọt ngọt hòa quyện thành món ăn vặt lạ miệng, vừa ăn vừa xuýt xoa.
Bọn trẻ thích thú reo lên, nhao nhao đòi Quốc làm thêm.
Nhưng Quốc chỉ cười, viện cớ hết bột, hứa lần sau sẽ chuẩn bị nhiều hơn.
Mây và Hào nếm thử một chút, cả hai đều không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Nhất là Mây, vốn tử nhỏ đã quen với chuối chín quanh nhà, nay mới thấy loại quả nay có thể trở thành món ăn đặc biệt đến vậy.
Cô tròn mắt, thốt lên:
“Cái này ngon thiệt đó nha.
Quốc.
Chỉ mình cách làm đi, về mình thử làm cho cả nhà ăn.
Quốc chẳng giấu diếm, kể lại từng bước.
Nghe qua thì rất đơn giản, cái khó là nguyên liệu làm bột chiên không có sẵn.
Nguyên liệu như bột gạo, bột sắn, bột mì thì nhà bình thường ít ai có sẵn.
Hon nữa nhược điểm là chiên bánh rất tốn dầu mỡ.
Nhà Hào hôm nay mới dám “xài sang” như vậy, chứ đa phần gia đình khác đều chắt chiu, một tô mỡ dùng cả chục ngày, đâu nỡ đem ra rán bánh chỉ để ăn choi.
Nghe xong, Hào lại cao hứng chen vào:
“Món này được à nha.
Làm ra bán đi, Quốc.
Tao dám chắc bán ở cổng trường sẽ đắt hàng lắm!
Quốc bật cười, trêu lại:
“Chà, sao đầu óc mày hôm nay lanh lẹ thế.
Món này mà bán ở cổng trường hay ngoài chợ thì chắc chắn có khách.
Hào cười ha hả:
“Đi với mày nhiều cũng phải học hỏi được chút chứ.
Vậy chừng nào bán?
Quốc ngẫm nghĩ rồi nói:
“Hè này thử bán ngoài chợ trước.
Sau này lên cấp ba, chuyển trường rồi thì phải tính lại.
Nghe vậy, Mây thở dài:
“Nhưng mà.
Mình còn phải đi học, sao mà đứng bán ngoài chợ cho được.
Quốc liền đáp:
“Mẹ mình vốn bán bánh ngoài chợ rồi, thêm chuối chiên cũng chẳng có vấn đề gì.
Quan trọng là có chuối.
Nhà Mây nhiều chuối lắm phải không?
Nếu được thì bán cho mình đi.
Mây gật gù nhưng dè đặt:
“Cái này phải về hỏi người lớn đã.
Đứng nghe nãy giờ, Hào liền chen ngang, giọng nửa đùa nửa thật:
5 Ê, hai đứa mày, một đứa có chuối, một đứa làm bán, còn tao thì sao?
Tao cũng muốn tham gia.
Phải để tao kiếm tiền chung chứ!
Quốc cười, xua tay:
“Chưa đâu vào đâu cả, mày nóng ruột làm gì.
Mày cũng có chuối mà, bụi quanh ao nhà mày toàn cây to.
Đợi ít bữa nữa nó ra buồng, khi đó mày tha hồ góp sức.
Dù nghe vậy, Hào vẫn hơi xị mặt.
Nhưng nghĩ lại, quả thật sau này chuối nhà mình nhiều nhất xóm, lúc đó cơ hội chắc chắn sẽ tới, đành tạm chờ đợi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập